Chương 959: Liều Mạng Tranh Đấu

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Nhìn thấy kiếm mang bay vụt tới, lông mày Tiêu Phàm ngưng trọng tới cực điểm, Diệp Trường Sinh rốt cục làm thật.

Hai đạo kiếm khí màu đen kia vây quanh từ hai bên, những nơi đi qua, kiếm khí màu đen kia cũng không biến mất, ngược lại tản mát ra càng nhiều kiếm khí, tại hư không hình thành một lưới kiếm trời màu đen.

Vô số kiếm khí xoay tròn quay quanh Tiêu Phàm, tốc độ không thể tưởng tượng, trong chớp mắt, kiếm khí liền vây Tiêu Phàm chật như nêm cối.

Từ đằng xa nhìn lại, một hình cầu kiếm khí màu đen bao phủ Tiêu Phàm vào giữa, cơ hồ không còn chỗ để trốn.

- Tiêu Phàm lần này đoán chừng khó thoát tai kiếp.

Trong lòng đám người mãnh liệt rung động mấy lần, hình cầu màu đen kia cho bọn hắn một loại cảm giác mang tính hủy diệt.

Nếu đổi lại là bọn hắn, tuyệt đối hữu tử vô sinh, dù là cách xa hơn mười dặm, đều có thể cảm nhận được một cỗ hàn ý chấn nhiếp nhân tâm.

- Sinh Tử Tịch Diệt!

Diệp Trường Sinh khẽ nói, chậm rãi thu hồi trường kiếm trong tay, kéo cái kiếm hoa, đứng chắp tay, lạnh lùng nhìn chằm chằm kiếm khí hình cầu nơi xa.

Bên trong khí thể kiếm khí, Tiêu Phàm chỉ cảm thấy lưng phát lạnh, hắn trước tiên thi triển Bất Hủ Kiếm Giới ngăn cản, nhưng mà vẻn vẹn mấy giây sau, Bất Hủ Kiếm Giới liền bị công phá.

Nếu như không nắm giữ Bất Diệt Kim Thân, đoán chừng thân thể hắn sớm đã bị giảo sát.

Kiếm khí lít nha lít nhít, kiếm khí còn dày đặc hơn nhiều so với đối chiến lúc trước, chân hắn giẫm Kiếm Bộ không ngừng né tránh, nhưng mà trên người thỉnh thoảng vẫn bị kiếm khí chém vào.

- Tịch Diệt Kiếm Đạo Ý Chí, cho dù mạnh cũng chỉ là Tam Trọng mà thôi, ta có Bất Hủ Ý Chí, há phải sợ nó?

Tiêu Phàm thần sắc đạm mạc.

Một tầng ánh sáng màu xám nhàn nhạt bao phủ toàn thân hắn, chỗ bị kiếm khí chém vào, vậy mà tốc độ khôi phục nhanh đến mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

Mặc dù loại cảm giác đau nhói kia vẫn chưa từng biến mất, nhưng mà Tiêu Phàm quả thực đến hừ cũng không hừ một tiếng. Tốc độ khôi phục của Bất Hủ Ý Chí vậy mà nhanh hơn mấy phần so với tốc độ hủy diệt của Tịch Diệt Kiếm Đạo Ý Chí.

Theo ánh sáng màu xám phát ra, Tịch Diệt Kiếm Đạo Ý Chí kia rốt cuộc không mảy may đả thương được Tiêu Phàm, ngược lại còn bị Bất Hủ Ý Chí hấp thu.

Bên ngoài thân thể Tiêu Phàm, ánh sáng màu xám kia vậy mà ngưng tụ thành vô số Âm Dương Thái Cực Đồ cỡ nhỏ, đang vận chuyển theo một loại góc độ quỷ dị.

Giờ khắc này, Tiêu Phàm phảng phất Thần Minh, lẳng lặng nhìn tất cả bốn phía, tựa như hắn chỉ là một người đứng xem.

- Tịch Diệt Ý Chí, vẻn vẹn đại biểu cho tử vong, Bất Hủ Ý Chí lại đại biểu cho sinh tử, cả hai lập tức phân cao thấp.

Tiêu Phàm khóe miệng hiện lên một nét cười.

Thần sắc lập tức lại trở nên ngưng trọng mấy phần:

- Có điều nói đi cũng phải nói lại, Diệp Trường Sinh đối với lĩnh ngộ Ý Chí, người thường cũng khó mà so sánh, hơn nữa Kiếm Đạo phi phàm, cường đại hơn quá nhiều so với Trì Thu Tuyết.

Mặc dù Trì Thu Tuyết là một trong những người sử dụng kiếm cường đại nhất mà Tiêu Phàm hắn gặp qua, nhưng mà so sánh cùng Diệp Trường Sinh vẫn có chênh lệch không nhỏ.

Dù là Tiêu Phàm cũng không dám nói có thể dễ dàng thắng Diệp Trường Sinh, chỉ có điều là hắn lĩnh ngộ Ý Chí càng huyền diệu thêm mấy phần mà thôi.

Theo hấp thu Bất Hủ Ý Chí, kiếm khí hình cầu màu đen chậm rãi thu nhỏ, cuối cùng hoàn toàn biến mất, lập tức lộ ra bóng dáng Tiêu Phàm.

- Không chết?

Đám người kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm, thần sắc Tiêu Phàm đạm nhiên, căn bản là không bị hề hấn gì.

Diệp Trường Sinh cau mày, một kích này, đã là một trong những chiến kỹ cường đại nhất của hắn, vậy mà cũng không giết chết được Tiêu Phàm, muốn giết hắn, liền thực sự phiền phức.

Đương nhiên, Diệp Trường Sinh vẫn tự tin, hắn nắm giữ Chiến Hồn Bất Tử Điểu, muốn chết cũng khó.

Diệp Trường Sinh lần nữa lấy ra bảo kiếm, chuẩn bị động thủ, nhưng mà lúc này, một đạo chớp lóe màu đen xuất hiện ở gần hắn, giơ một chuôi kiếm lớn hai trượng lên lăng không chém xuống, ngoài Tiêu Phàm còn có thể là ai?

- Bây giờ đến lượt ta.

Thanh âm Tiêu Phàm cười tà vang lên, hắn không phải người bị động chỉ biết bị đánh, dù đối thủ của hắn là Diệp Trường Sinh, hắn cũng có thể chủ động công kích.

Phanh phanh phanh phanh!

Từng tiếng va chạm kịch liệt vang lên, chấn động làm đau màng nhĩ tu sĩ. Hai đạo chớp lóe bay vụt tại hư không, hư không giống như bị vỡ nát, từng vòng sáng đang không ngừng khuếch tán.

Tu sĩ ở đây, đã không có mấy người có thể bắt được bóng dáng hai người, thật sự là hai người quá nhanh, nhanh đến mức Chiến Đế cảnh đỉnh phong cũng không bì được.

Răng rắc!

Lúc lâu sau, hư không truyền đến một tiếng nổ vang, đó là thanh âm Hồn Binh vỡ vụn, thân ảnh hai người vừa chạm vào nhau liền tức khắc tách ra.

Tất cả mọi người hít một hơi lạnh, Cửu Phẩm Hồn Binh trong tay hai người vậy mà tất cả đều vỡ nát, Bàn Thạch Thánh Kiếm cùng Tịch Diệt kiếm chỉ còn lại cái tay cầm, thân kiếm hóa thành vô số mảnh vụn bay về bốn phương tám hướng.

- Cửu Phẩm Hồn Binh cứ như vậy mà bị hủy diệt?

Tô Mạch Hàn trợn tròn mắt, đây chính là Cửu Phẩm Hồn Binh, dù là Chiến Thánh cũng chưa chắc có thể tuỳ tiện hủy diệt, lại bị hai tu sĩ Chiến Đế hủy diệt.

Đương nhiên, Cửu Phẩm Hồn Binh có cường giả Chiến Thánh bảo hộ, cũng không thể bị hủy diệt dễ dàng như vậy, quan trọng nhất là bởi vì hai người Tiêu Phàm cùng Diệp Trường Sinh cơ hồ dùng lực mạnh mẽ va chạm vào nhau.

- Bàn Thạch Thánh Kiếm của ta!

Độc Cô Trường Phong lòng đang rỉ máu, đây chính là bội kiếm của hắn, vốn dĩ còn muốn đoạt lại từ trên người Tiêu Phàm, đâu nghĩ đến vậy mà không còn nữa rồi.

Độc Cô Trường Phong nắm đấm vang lên kèn kẹt, lạnh giọng nói: - Tiêu Phàm, ta nhất định phải giết ngươi!

Oanh!

Trong hư không, Tiêu Phàm cùng Diệp Trường Sinh hai người lần nữa đụng vào cùng một chỗ. Không còn Cửu Phẩm Hồn Binh, hai người trực tiếp dùng cơ thể để đấu.

Hồn Lực thủy triều quay cuồng, quyền cương hai người va chạm kịch liệt, từng quyền trông thấy thịt, từng chiêu trông thấy máu.

- Sức mạnh thân thể của Diệp Trường Sinh cũng mạnh như vậy?

Úy Trì Triều Giải kinh ngạc nhìn cảnh tượng trên không trung. Vốn dĩ hắn coi là cũng chỉ có thân thể của Chiến Thiên Long cùng Lôi Hạo mới so sánh được với hắn, bây giờ có thêm một cái Tiêu Phàm còn không nói, lại có thêm cả một cái Diệp Trường Sinh.

- Phốc!

Diệp Trường Sinh dùng một quyền nện ở trên lồng ngực Tiêu Phàm. Trong miệng Tiêu Phàm máu tươi cuồng phún, toàn bộ thân thể đều lõm xuống, dù hắn nắm giữ Bất Diệt Kim Thân, vết thương cũng không hề nhẹ.

Thân thể hắn bay ngược ra phía sau. Có điều thời khắc thân thể nghiêng đi kia, một cước bá đạo trực tiếp đá vào phía trên cằm Diệp Trường Sinh.

Răng rắc một tiếng, cằm Diệp Trường Sinh vỡ vụn, đầu óc mông lung không rõ, một lát sau mới tỉnh táo lại.

Hai người càng đánh càng hăng, càng đánh càng mạnh, đã quên bây giờ còn đang ở Nam Vực Đại Bỉ, chỉ muốn đưa đối phương vào chỗ chết, liều mạng tranh đấu.

Đám người nhìn mà kinh hồn khiếp đảm, tê cả da đầu. Hai người này, đã cơ hồ đại biểu cho chiến lực đỉnh phong của thế hệ trẻ tuổi Vô Song Thánh Thành. Bọn hắn có thể thấy được trận chiến đấu thế này, chuyến đi này thật không tệ.

Trận chiến đấu này ròng rã kéo dài một canh giờ, lúc này hai người mới tách ra.

Toàn thân Tiêu Phàm nhuốm máu, nhiều chỗ vết thương sâu nhìn thấy xương, mặt mũi bầm dập, hai mắt đều bị mí mắt đẫm máu che khuất.

Đối diện, Diệp Trường Sinh cũng chẳng tốt đẹp hơn, đầu tóc rối bời, hai mắt đỏ bừng, trên mặt chỗ xanh chỗ tím, áo bào trắng nhuốm máu, đỏ tươi vô cùng.

Từ khi sinh ra đến nay, còn không có ai bức hắn đến cấp độ như thế, Diệp Trường Sinh hận không thể ăn sống nuốt tươi Tiêu Phàm.

- Tiếp đi!

Tiêu Phàm căn bản không quan tâm thương thế của mình, Bất Hủ Ý Chí cùng Bất Diệt Kim Thân không ngừng chữa trị thân thể hắn.

Chớ nhìn hắn mặt ngoài vết thương chồng chất, nhưng thương thế chân chính của hắn lại không nặng bằng Diệp Trường Sinh. Dù sao, Bất Diệt Kim Thân của hắn không dễ dàng bị phá như vậy.

Tiếp đi? Diệp Trường Sinh không muốn lên nữa. Sở dĩ chiến đấu cùng Tiêu Phàm lâu như vậy cũng là bị Tiêu Phàm bắt buộc, mới có thể chiến đấu dã man như thế.

Hít sâu một hơi, trong bàn tay Diệp Trường Sinh đột nhiên lại xuất hiện một chuôi trường kiếm, chỉ Tiêu Phàm nói:

- Cùng ngươi lãng phí nhiều thời gian như vậy, đã đủ, ngươi chết cũng có ý nghĩa.

Lục Đạo
Vô Thượng Sát Thần

Review Chương 959: Liều Mạng Tranh Đấu - Vô Thượng Sát Thần

Review truyện Vô Thượng Sát Thần

Truyện Vô Thượng Sát Thần Review


23,001 | 96 5,373 chương


Đọc truyện Vô Thượng Sát Thần

Vô Thượng Sát Thần