Chương 569: Nam Cung Vũ Tới Chơi

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Huyết

mạch thức tỉnh đây là sự tình cực kỳ hiếm có, một khi thức tỉnh huyết mạch sẽ có một loại lực lượng hết sức kỳ lạ, loại lực lượng này nói không rõ, không nói rõ, cũng có rất ít người chân chính nghiên cứu.

Nhưng cũng không có người nào dám khinh thường loại lực lượng này, bởi vì lực lượng huyết mạch rất huyền diệu. Lực lượng huyết mạch còn có thể giúp người ta vượt giai chiến đấu, có được lực lượng huyết mạch có thể làm cho tu sĩ không nhìn cảnh giới!

Thậm chí lực lượng huyết mạch còn có thể cài biến thiên phú tu luyện của một người.

Đây cũng là nguyên nhân Tiêu Phàm khiếp sợ như vậy, bởi vì hắn phát hiện huyết mạch Bàn Tử thức tỉnh là gì, bởi vì hắn từng nghe Chiến Tộc Chiến La nói qua sự tình Chiến Tộc thức tỉnh.

Giờ phút này, cỗ Huyết Mạch bên trong Bàn Tử nóng rực, chính là một đám Chiến Hỏa thiêu đốt không hết.

- Chiến Hỏa Bất Diệt, chiến huyết không ngừng, Lão Nhị thật đúng là hữu duyên cùng Chiến Tộc, vậy mà thức tỉnh huyết mạch Chiến Tộc.

Tiêu Phàm hít sâu một hơi, trong mắt chỉ là mừng rỡ, không có bất kỳ sự ghen ghét.

Chiến Tộc Huyết Mạch chính là thiên sinh, vì chiến mà sinh, người nắm giữ Chiến Tộc Huyết Mạch có năng lực chữa trị thân thể cực kỳ đáng sợ, hơn nữa lực lượng vô hạn, thậm chí có quan hệ thân cận với lôi điện.

Cái này cũng là nguyên nhân vì sao được gọi là Chiến Tộc Huyết Mạch, bởi vì loại Huyết Mạch này chiến đấu mà sinh.

- Xem ra không cần ta thi triển lực lượng Bạch Thạch, bản thân Lão Tam cũng có thể phục hồi như cũ. Hơn nữa quá trình này với hắn mà nói, tốt nhất đừng để ngoại lực quấy rầy, chỉ là Chiến Tộc Huyết Mạch thức tỉnh là một quá trình dài dằng dặc, không biết Lão Nhị cần bao lâu.

Tiêu Phàm hít sâu một hơi nói.

Nhìn Bàn Tử nằm ở trên giường tâm huyết đầm đìa, trên mặt Tiêu Phàm lộ ra vui mừng, Bàn Tử đã nhân họa đắc phúc.

- Còn thời gian ba tháng là đến Sát Vương Thí Luyện, ta sợ là không thể lưu lại ở Ly Hỏa Đế Đô.

Tiêu Phàm nghĩ thầm, hắn không có khả năng đem Bàn Tử lưu ở chỗ này, cũng không phải là hắn không tin người khác.

Mà là bởi vì hắn không muốn người khác biết rõ sự tình Bàn Tử thức tỉnh Huyết Mạch.

Dù sao, sự tình thức tỉnh Huyết Mạch có thể lớn có thể nhỏ, để lộ ra ngoài tuyệt đối có hại chứ không có lợi, hơn nữa muốn bảo hộ an nguy Bàn Tử, đầu tiên phải cân nhắc chính là thực lực.

- Bắc Lão? Túy Ông?

Tiêu Phàm phủ định từng cái, hai lão già này hắn tin tưởng, nhưng Bắc Lão mỗi ngày đắm chìm trong Hồn Văn, làm sao có thời giờ quản Bàn Tử.

Về phần Túy Ông, lão gia hỏa này nhàn tản quen rồi, để hắn trông Bàn Tử còn không bằng để hắn đi chết.

- Nam Cung Vũ?

Tiêu Phàm vừa muốn nói đến phụ thân Bàn Tử, mặc dù hắn đã đoán được suy nghĩ trong lòng Nam Cung Vũ, nhưng đã có lần thứ nhất, vạn nhất có lần thứ hai thì sao?

Tiêu Phàm bất đắc dĩ, hắn phát hiện bản thân tin tưởng người khác rất nhiều, nhưng người đáng giá giao phó sinh mệnh lại rất ít.

Giống Phong Lang, Quan Tiểu Thất cùng Ảnh Phong, ngược lại rất đáng giá dùng tính mệnh để phó thác nhưng mấu chốt là thực lực bọn hắn còn không đủ để bảo vệ cho Bàn Tử.

- Có rồi, Tiêu Thành, nếu như ta có thể đem Chiến Hồn Đại Trưởng Lão chữa cho tốt. Đại Trưởng Lão có lẽ rất nhanh liền có thể khôi phục lại Chiến Đế cảnh, bảo hộ Lão Nhị hẳn là không có vấn đề gì.

Tiêu Phàm vỗ đùi nói, sau đó gõ ngón tay, cười nói:

- Liền làm như vậy!

- Ngươi là ai? Ai bảo ngươi tới nơi này!

- Nơi này không chào đón ngươi, có bao nhiêu đi xa bấy nhiêu, bằng không đừng trách chúng ta không khách khí!

Bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận thanh âm ồn ào, có chút giương cung bạt kiếm, Tiêu Phàm cau mày một cái, Hồn Lực quét qua, lập tức bóng người bên ngoài nhìn một cái cũng không sót gì.

- Nam Cung Vũ, hắn tới đây làm cái gì?

Sắc mặt Tiêu Phàm không dễ nhìn, thậm chí hiện ra một tia băng lãnh, sau đó mở cửa phòng đi ra ngoài.

- Tam Ca, Nhị Ca như thế nào rồi?

- Công tử!

Quan Tiểu Thất, Phong Lang cùng Ảnh Phong ba người nhìn thấy Tiêu Phàm đi ra, trên mặt đều là vẻ lo lắng, nhất là Tiêu Phàm máu me khắp người, sắc mặt âm trầm vô cùng.

Tiêu Phàm đóng kỹ cửa phòng, con ngươi lạnh như băng nhìn nam tử trung niên đối diện, trừ Nam Cung Vũ còn có thể là ai?

Giờ phút này, Nam Cung Vũ mặc trường bào màu đen bình thường tựa như một nam tử trung niên bình thường. Trên mặt hắn tràn ngập lo lắng, nào còn có bộ dáng Đại Ly Đế Chủ, nhìn qua chỉ là một phụ thân lo lắng cho nhi tử.

Trong lòng Tiêu Phàm hơi hơi xúc động, bất quá hắn vừa nghĩ tới hình ảnh trước đó Nam Cung Vũ ra tay với Bàn Tử, khuôn mặt rất nhanh liền khôi phục băng lãnh.

- Đại Ly Đế Chủ, ngươi đến nơi này làm cái gì?

Tiêu Phàm hờ hững nói.

Nếu để cho người khác nhìn thấy, nhất định sẽ kinh ngạc không thôi, nếu là bình thường, ai dám đối đãi Đại Ly Đế Chủ như vậy, đó nhất định chính là hành vi tự tìm cái chết.

- Tiêu, Tiêu Phàm, Cửu Nhi thế nào rồi?

Nam Cung Vũ cũng không có tức giận, ngược lại nhìn về phía Tiêu Phàm vội vàng hỏi.

- Lão Nhị sống hay chết liên quan gì đến ngươi? Cho dù chết, cũng là do ngươi giết chết.

Tiêu Phàm cười lạnh nói.

Sắc mặt Nam Cung Vũ khó coi, thậm chí có chút hối hận, lúc này mới chờ mong nhìn Tiêu Phàm nói:

- Tiêu Phàm, ngươi là một Thất Phẩm Luyện Dược Sư, hơn nữa còn nắm giữ năng lực chữa trị Chiến Hồn và Hồn Hải, chỉ cần ngươi có thể cứu Cửu Nhi, ta cái gì cũng đều đáp ứng ngươi.

- Thực cái gì cũng đều đáp ứng?

Thần sắc Tiêu Phàm hơi động một chút, bản thân hiện tại vì cứu Bàn Tử, tổn thất cũng không ít, vừa vặn thừa cơ bắt chẹt một phen.

Hơn nữa đúng như hắn suy nghĩ, Nam Cung Vũ thực biết rõ bản thân nắm giữ năng lực chữa trị Chiến Hồn.

- Có thể.

Nam Cung Vũ không chút do dự gật đầu.

Tiêu Phàm lộ ra vẻ hài lòng, nhìn về phía Tiểu Kim bọn họ nói:

- Các ngươi thay ta hộ pháp, Nam Cung Đế Chủ theo ta tiến vào đi.

Nam Cung Vũ thấy Tiêu Phàm nhả ra, trong lòng hơi hơi vui vẻ, chỉ là mặt ngoài còn duy trì vẻ lo lắng, thầm nghĩ trong lòng:

- Liền biết ngươi có thể tu bổ Hồn Hải và Chiến Hồn, xem ra ta cược đúng, Cửu Nhi không có sự tình gì.

Sau đó Nam Cung Vũ đi theo Tiêu Phàm vào gian phòng, Tiêu Phàm ra hiệu Nam Cung Vũ ngồi xuống, thản nhiên nói:

- Chỉ cần ngươi đáp ứng ta ba điều kiện, ta liền cứu Lão Nhị.

- Bằng vào ta biết ngươi, Tiêu Phàm ngươi cực kỳ trọng tình nghĩa, bằng không trước kia cũng sẽ không đối nghịch ta, như thế xem ra Cửu Nhi không có chuyện gì, ta nghe xem ngươi có ý nghĩ gì.

Nam Cung Vũ nhìn Bàn Tử máu me khắp người trên giường bệnh nơi xa, trong lòng nghĩ thầm.

Những lời này hắn tự nhiên sẽ không nói ra, chỉ là nhìn về phía Tiêu Phàm nói:

- Ngươi nói đi.

Tiêu Phàm nào biết rõ, tính toán nhỏ nhặt của hắn đã sớm bị Nam Cung Vũ nhìn thấu, chỉ là không có vạch trần mà thôi, dù sao vẫn là quá trẻ.

- Ta có mấy vấn đề muốn hỏi ngươi, thứ nhất, là ai bán đứng ta, thứ hai, ta giết Nam Cung Thiên Dật, ngươi làm sao không giết ta?

Tiêu Phàm cực kỳ trịnh trọng nhìn Nam Cung Vũ nói.

Nam Cung Vũ nghe vậy, trên người dâng lên một cỗ sát khí nhàn nhạt, bất quá rất nhanh liền biến mất không thấy gì nữa, ngưng tiếng nói:

- Khi biết được ngươi giết Thiên Dật, ta rất muốn giết ngươi, bất quá khi ta đề ra nghi vấn cho Thạch Hàn Kiếm, ta lại có chút may mắn.

- Thạch Hàn Kiếm?

Tiêu Phàm sát khí nặng nề, trong đầu hồi tưởng lại khuôn mặt lúc trước dùng Tuyết Lung Giác uy hiếp bọn hắn, không phải là Thạch Hàn Kiếm sao?

- Ngươi yên tâm, Thạch Hàn Kiếm đã bị ta xử lý.

Nam Cung Vũ sắc mặt khôi phục bình tĩnh, nói ra.

- Vì cái gì? Ngươi không nên cảm tạ hắn sao?

Tiêu Phàm càng hiếu kỳ hơn.

- Cảm tạ? Kém chút bởi vì hắn mà hại chết Cửu Nhi, ta vì sao phải cảm tạ hắn?

Nam Cung Vũ đột nhiên lạnh lùng cười một tiếng, sau đó nhìn về phía Tiêu Phàm nói:

- Có lẽ ngươi nghĩ không ra, vì cái chết Thiên Dật, ta cũng có chút may mắn?

MinhLâm - Lục Đạo -
Vô Thượng Sát Thần

Review Chương 569: Nam Cung Vũ Tới Chơi - Vô Thượng Sát Thần

Review truyện Vô Thượng Sát Thần

Truyện Vô Thượng Sát Thần Review


22,495 | 96 5,373 chương


Đọc truyện Vô Thượng Sát Thần

Vô Thượng Sát Thần