Chương 420: Ngộ Kiếm

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Tống Hào chết, Chiến Hồn Kim Thiên Lôi bị phế, người Thiên Hạ Minh mang theo Kim Thiên Lôi rời đi. Giữa sân chỉ còn lại thiếu niên áo đen, hắn ngồi xếp bằng, lẳng lặng tìm hiểu huyền diệu của Vô Kiếm Nhai.

Tựa như tất cả những thứ này cùng Tiêu Phàm hắn không có bất cứ quan hệ nào, điều này cũng làm cho đám người đối với Tiêu Phàm sinh ra một loại kính sợ.

Về sau gặp được người này, nhất định phải lẩn xa, không nên đắc tội với hắn.

Rất nhanh, dưới Vô Kiếm Nhai khôi phục bình tĩnh, nhưng mà sự tình Vô Kiếm Nhai lại lan truyền nhanh chóng.

Bên trong một tòa cung điện Huyền Cung, Mộ Thần Phong một bàn tay đập trên ghế ngồi, nhe răng trợn mắt, phẫn nộ tới cực điểm:

- Hắn vậy mà không chết! Nghiêm Chính Tâm, ngươi thân là Hình Điện Thủ Tịch Chấp Pháp Trưởng Lão vậy mà lấy việc công làm việc tư, bao che tội phạm giết người! Việc này Mộ Thần Phong sẽ không để yên cho ngươi!

- Mộ Trưởng Lão làm gì kích động như vậy?

Đúng lúc này, cửa đại điện truyền đến một đạo thanh âm băng lãnh, chỉ thấy Úy Thiên Lang đi từng bước một tiến đến.

- Thiên Lang, ngươi tới thật đúng lúc, Đại Đế Tử bên kia như thế nào?

Mộ Thần Phong thu liễm sát khí, hiền lành nhìn Úy Thiên Lang nói.

- Đại Đế Tử nói, kẻ này phải chết.

Úy Thiên Lang cắn răng nói. Tiêu Phàm giết thân đệ đệ hắn, hắn đã sớm hận không thể đem Tiêu Phàm ăn sống nuốt tươi.

- Thế nhưng Nghiêm Chính Tâm bao che hắn, chúng ta có thể làm thế nào với hắn?

Mộ Thần Phong ngưng tiếng nói.

- Tại Chiến Hồn Học Viện, chúng ta tự nhiên không làm gì được hắn, nhưng hiện tại hắn không ở Chiến Hồn Học Viện.

Úy Thiên Lang con ngươi vô cùng băng lãnh:

- Ngay một canh giờ trước, Tiêu Phàm tại Vô Kiếm Nhai giết hơn mười người Thiên Hạ Minh, hiện tại hắn vẫn chưa rời đi.

- A?

Hai mắt Mộ Thần Phong khẽ híp một cái, chỗ sâu đáy mắt hiện ra lãnh quang:

- Ta tự mình đi một chuyến.

- Giết gà sao lại dùng đao mổ trâu, việc này không cần Mạc Trưởng Lão xuất thủ.

Úy Thiên Lang lắc đầu:

- Đế Minh, Thiên Hạ Minh còn có Đồng Minh khác vừa mới tạo thành một Sát Ma Đại Đội, Tiêu Phàm không sống quá hôm nay.

- Sát Ma Đại Đội?

Mộ Thần Phong hơi kinh ngạc. Hắn cũng chỉ là miệng nói để hắn tự mình đi giết Tiêu Phàm nhưng hắn cũng không dám. Dù sao, lấy thân phận Trưởng Lão đi giết một học viên, trừ phi danh chính ngôn thuận, bằng không không may chính là Mộ Thần Phong.

- Không sai, Huyền Cung còn chưa bao giờ để người Linh Điện khi dễ qua. Lần này vây giết Tiêu Phàm có mười Phong Vương cường giả, ba mươi Chiến Vương cảnh đỉnh phong.

Úy Thiên Lang trầm giọng nói.

- Hướng Vinh rất coi trọng tiểu tử kia, hơn nữa chỉ bằng mười Phong Vương Chiến Vương cũng chưa chắc có thể giết chết được hắn.

Mộ Thần Phong hít sâu một hơi nói.

Hôm qua, Đế Minh không phải có chín Phong Vương Chiến Vương bị Tiêu Phàm giết chết sao?

Lần này vẻn vẹn nhiều một hơn một người, coi như tăng thêm ba mươi Chiến Vương cảnh đỉnh phong cũng chưa chắc có thể giết chết được Tiêu Phàm.

- Hướng Vinh bên kia, hi vọng Mộ Trưởng Lão đi lôi kéo một chút.

Úy Thiên Lang cười lạnh:

- Về phần Sát Ma Đại Đội, không chỉ có riêng người Huyền Cung, dù sao người Đế Minh cùng Vương Đạo Minh không phải chỉ có ở Huyền Cung.

- Ngươi là nói Địa Các?

Con ngươi Mộ Thần Phong co rụt lại.

- Không chỉ Địa Các.

Úy Thiên Lang lắc đầu.

- Không chỉ Địa Các?

Nghe nói như thế, toàn thân Mộ Thần Phong run rẩy một chút, chẳng lẽ Thiên Phủ cũng có người xuất thủ?

Phải biết, phàm là người Địa Các chí ít đều là Chiến Vương đỉnh phong, mà ở Thiên Phủ yếu nhất đều là Chiến Hoàng.

Có thể trở thành một thành viên Thiên Phủ đó đều là tuyệt thế thiên kiêu tại Đại Ly Đế Triều, hơn nữa qua nhiều năm như vậy, người Thiên Phủ vẫn luôn chỉ có mười tám người.

Chẳng lẽ Tiêu Phàm thực cường đại đến dạng này, vậy mà xuất động người Thiên Phủ?

- Mộ Trưởng Lão, chỉ cần ngươi ngăn Hướng Vinh là được rồi.

Úy Thiên Lang trịnh trọng nói. Nói xong câu đó liền quay người rời cung điện, tiến về Vô Kiếm Nhai.

Vô Kiếm Nhai, Tiêu Phàm ngắm nhìn vách đá to lớn, khẽ cau mày, sự tình trước đó đã sớm bị hắn ném lên chín tầng mây.

Tinh thần hắn đã hoàn toàn đắm chìm trong Vô Kiếm Nhai, nhìn càng lâu Tiêu Phàm càng cảm giác Vô Kiếm Nhai càng ngày càng bất phàm.

Ngay từ đầu nhìn qua vẻn vẹn chỉ là một mảnh vách đá bình thường không thể bình thường hơn, không có bất kỳ chỗ kỳ lạ nào.

Nhìn kỹ, những vòng xoáy nhỏ kia lại đột nhiên lưu động lên. Tiêu Phàm tựa như cảm nhận được một cỗ Kiếm Thế ngập trời đập vào mặt hắn.

Vô số vòng xoáy nhỏ dường như hòa làm một thể, lộ ra một cỗ khí tức sắc bén đáng sợ.

Theo thời gian trôi qua, Tiêu Phàm lại phát hiện những vòng xoáy nhỏ kia tựa như căn bản không tồn tại.

- A?

Đột nhiên, Tiêu Phàm khẽ di một tiếng, tâm thần trong nháy mắt chìm vào bên trong Hồn Hải, chỉ thấy Vô Tận Chiến Điển biến thành tờ giấy màu vàng kim đột nhiên tản ra quang mang hừng hực.

Cũng khó trách Tiêu Phàm kinh ngạc như thế, Vô Tận Chiến Điển cho tới bây giờ không có bất cứ động tĩnh gì, trừ phi bản thân chủ động dẫn ra, mượn nó tu luyện chiến kỹ cùng công pháp.

Lúc Tiêu Phàm lần nữa nâng con ngươi lên, lại phát hiện toàn bộ vòng xoáy trên Vô Kiếm Nhai biến mất tựa như có từng đạo hư ảnh vũ động phía trên.

Mặc dù thấy không rõ khuôn mặt hư ảnh, nhưng vẫn có thể thấy rõ đó là nguyên một đám tu sĩ cầm kiếm, đang không ngừng vũ động trường kiếm trong tay.

Những kiếm chiêu kia có cuồng bá, có nhu uyển, cũng có nhẹ nhàng...

Đủ loại kiếm chiêu đại biểu cho đủ loại Kiếm Thế. Trong lòng Tiêu Phàm hơi hơi xúc động một chút, những kiếm chiêu kia dường như in vào trong đầu hắn, xóa đi không được.

Thậm chí, Tiêu Phàm có loại cảm giác quỷ dị, hắn đã từng tựa như diễn luyện qua những kiếm chiêu này.

Sau một khắc, bên trong Vô Tận Chiến Điển rung động nhè nhẹ một chút, tản ra quang mang hừng hực. Tiêu Phàm chìm vào Hồn Hải, dùng Hồn Lực ngưng tụ thành một đạo thân ảnh bắt đầu diễn luyện.

- Vô Kiếm Nhai đổi thành Ngộ Kiếm Nhai càng thích hợp hơn. Bên trên vậy mà ẩn chứa vô số kiếm chiêu, khó trách có thể trợ giúp tu sĩ lĩnh ngộ Kiếm Thế.

Trong lòng Tiêu Phàm trầm ngâm.

- Kiếm ta mặc dù giảng cứu nhanh, nhưng nhanh cũng không phải là mục tiêu. Kiếm Đạo vốn chính là dùng để giết địch. Đột phá Chiến Hoàng cảnh chính là lĩnh ngộ Ý, Kiếm Ý, Đao Ý, kiếm ta phù hợp loại nào đây?

Tiêu Phàm nội tâm có chút mê mang.

Kiếm của hắn nhanh vô cùng, sau khi dung hợp Phong Thế, đừng nói là cùng giai, dù là Chiến Hoàng cảnh sơ kỳ cũng chưa chắc theo kịp tốc độ của hắn.

Nhưng cái này vẻn vẹn là cực hạn tại Thế mà thôi, trước mặt Ý còn một đoạn khoảng cách rất dài.

Mà Chiến Hoàng cảnh lĩnh ngộ chính là Ý cảnh, muốn đột phá Chiến Hoàng cảnh nhất định phải bước qua.

- Trước không nghĩ nhiều như vậy, ta còn chưa từng lĩnh ngộ Tứ Trọng Kiếm Thế, hiện tại lĩnh ngộ Kiếm Ý có chút mơ tưởng xa vời. Những kiếm chiêu này nếu như dung nhập bên trong Vô Tận Chi Kiếm, cũng có thể khiến Vô Tận Chi Kiếm đạt tới uy lực Thất Phẩm Chiến Kỹ.

Tiêu Phàm hít sâu một hơi, cưỡng ép bản thân bình tĩnh xuống.

Lĩnh ngộ Tứ Trọng Thế không phải dễ dàng như vậy, bằng không toàn bộ Chiến Hồn Học Viện không chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Hắn lực lĩnh ngộ mặc dù kinh người, nhưng không biến thái đến nỗi trong nháy mắt đã lĩnh ngộ. Tất cả vẫn cần một cơ hội.

Nghĩ vậy, Tiêu Phàm bắt đầu chậm rãi đem vô số kiếm chiêu dung nhập bên trong Vô Tận Chi Kiếm, tốc độ dung hợp hết sức kinh người. Hắn có năng lực đã gặp qua là không quên được, phàm là gặp qua kiếm chiêu, toàn bộ đều ghi nhớ trong lòng.

10 loại, 100 loại, 800 loại...

Thời điểm Tiêu Phàm dung hợp 1680 loại kiếm chiêu, Vô Tận Chi Kiếm cũng không còn cách nào dung hợp kiếm chiêu khác.

- Ta chỉ là Chiến Vương hậu kỳ, khiến Vô Tận Chi Kiếm thuế biến thành Thất Phẩm Chiến Kỹ đã là cực hạn.

Tiêu Phàm hít sâu một hơi, bình tĩnh một chút suy nghĩ, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng.

Hô!

Đột nhiên, một đạo lăng lệ kiếm khí từ sau hắn gắng sức chém xuống, Tiêu Phàm biến sắc, sát khí cuồn cuộn trên người bộc phát ra.

MềuSiuBự - Lục Đạo -
Vô Thượng Sát Thần

Review Chương 420: Ngộ Kiếm - Vô Thượng Sát Thần

Review truyện Vô Thượng Sát Thần

Truyện Vô Thượng Sát Thần Review


21,525 | 96 5,373 chương


Đọc truyện Vô Thượng Sát Thần

Vô Thượng Sát Thần