Chương 1327: Thần Phục

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

- Chạy?

Nhìn thấy Tiêu Phàm cùng Chiến Hoàng Thiên biến mất ở chân trời, đám người lúc này mới phục hồi tinh thần lại, trong mắt đều là vẻ kinh ngạc.

- Ta liền nói, hắn khẳng định không phải đối thủ Thần Tử, vậy mà bị dọa đến chạy trốn! Thật đúng là đồ hèn nhát!

Có tu sĩ Chiến Thần Điện mỉa mai.

- Chiếu ý ngươi, biết rõ bản thân sẽ chết còn lưu ở chỗ này để người giết sao?

Có người xem thường nhìn tu sĩ Chiến Thần Điện nói.

Biết rõ phải chết còn không chạy trốn, cái kia mới là đồ đần chân chính!

Bất quá cũng có một số người kinh ngạc thực lực Tiêu Phàm, khác không nói, có thể từ trong tay Chiến Hoàng Thiên chạy trốn đó cũng là một loại bản sự, Chiến Thánh cảnh đỉnh phong muốn chạy đều chưa chắc có thể chạy được.

Lại nói Chiến Hoàng Thiên truy sát Tiêu Phàm, phi nhanh thời gian nửa chén trà nhỏ, hắn rốt cục đình chỉ bước chân, con ngươi phẫn nộ phun phóng tinh quang, lạnh lùng liếc nhìn tứ phương.

Nhưng mà bốn phía căn bản không có phát hiện bóng dáng Tiêu Phàm, thậm chí liền khí tức Hồn Lực cũng biến mất không còn một mảnh.

Nếu như không phải tận mắt nhìn Tiêu Phàm cùng Tiểu Kim chính là hướng phương hướng này chạy trốn, Chiến Hoàng Thiên còn coi là bản thân nhìn thấy quỷ.

Giờ phút này, Tiêu Phàm đem Tiểu Kim đưa vào bên trong không gian bí cảnh Vạn Thánh Dược Các, mà bản thân hắn lại xuất hiện ở bên trong Tiểu Thiên Địa.

Tất cả bên trong Tiểu Thiên Địa đều đào thoát không được Tiêu Phàm, hắn trong nháy mắt xuất hiện ở bên người Trọc Mệnh Thiên Vĩ hấp hối, thân hình khổng lồ Trọc Mệnh Thiên Vĩ bây giờ chỉ còn lại hai phần ba.

- Hiện tại đến lượt ngươi thực hiện hứa hẹn.

Tiêu Phàm nhàn nhạt mở miệng nói.

Nếu như Trọc Mệnh Thiên Vĩ dám cự tuyệt, Tiêu Phàm nhất định sẽ trước tiên gạt bỏ nó, cũng coi là báo thù cho tiền bối anh liệt hàng vạn năm trước.

- Trọc Thiên Hồng bái kiến chủ nhân.

Thanh âm Trọc Mệnh Thiên Vĩ đột nhiên vang lên bên tai Tiêu Phàm, ngay sau đó, tám cái đuôi loạn vũ tại hư không.

Từng đạo từng đạo lưu quang nở rộ, ở trên không ngưng tụ thành một cái đồ án hình tròn huyền ảo, tản ra một loại khí tức ảo diệu mà cổ lão, vô cùng thánh khiết.

- Đây là đường vân gì, tại sao ta cảm giác siêu việt hơn Hồn Văn?

Tiêu Phàm kinh ngạc nhìn hình dáng án kiện kia, những văn lộ kia vậy mà làm hắn cảm giác so với Thủy Tổ Cấp Hồn Văn Đồ càng thêm huyền diệu.

- Chủ nhân, đây là chủ phó khế ước, chỉ cần ngươi nhỏ một giọt tinh huyết vào trong đó, từ nay về sau, ngài chính là chủ nhân ta.

Trọc Mệnh Thiên Vĩ cung kính nói.

- Chủ phó khế ước?

Tiêu Phàm thập phần nghi hoặc, bất quá hắn tin tưởng, bên trong Tiểu Thiên Địa, Trọc Mệnh Thiên Vĩ là nhấc không dậy nổi sóng lớn.

Đầu ngón tay bức ra một giọt máu tươi, bắn vào bên trong đồ án hình tròn, nguyên bản hiện ra bạch sắc quang mang đột nhiên biến thành huyết sắc, án kiện càng nhanh chóng xoay tròn.

Mấy tức sau, đồ án hình tròn đột nhiên một phân thành hai, phân biệt bắn vào mi tâm Tiêu Phàm cùng Trọc Mệnh Thiên Vĩ.

Đầu Tiêu Phàm choáng váng một trận, khi hắn tỉnh táo lại, trong đầu cảm giác có một chút đồ vật, hơi chuyển động ý nghĩ một chút, Trọc Mệnh Thiên Vĩ đột nhiên hét thảm lên.

- Chủ nhân tha mạng, tha mạng!

Trọc Mệnh Thiên Vĩ hét thảm lên, như có chút sống không bằng chết.

Tiêu Phàm lúc này mới thu hồi ý niệm, trong lòng hắn hơi hơi động dung, mở miệng nói:

- Ngươi kêu Trọc Thiên Hồng đúng không? Chủ phó khế ước ta có thể tuỳ tiện khống chế ngươi sống chết, ngươi sẽ không sợ ta tra tấn ngươi, để ngươi sống không bằng chết?

Nói ra lời này, Hồn Lực Tiêu Phàm gắt gao bao phủ Trọc Mệnh Thiên Vĩ, hắn muốn nhìn xem, Trọc Mệnh Thiên Vĩ Trọc Thiên Hồng đến cùng có lừa hắn không.

- Chủ phó khế ước, chủ tử chết, bộc chết, chủ không có bất luận sự tình gì, chủ nhân có thể quyết định sinh bộc nhân, nhưng không cách nào quyết tử.

Trọc Thiên Hồng nói ra.

Tiêu Phàm cũng minh bạch Trọc Thiên Hồng nói, nếu như hắn thật muốn tra tấn Trọc Thiên Hồng mà nói, Trọc Thiên Hồng có thể kết liễu tính mạng mình.

Cho dù là ký kết chủ phó khế ước, Tiêu Phàm cũng không có khả năng ngăn cản nó tự sát, đây cũng là nguyên nhân Trọc Thiên Hồng không sợ Tiêu Phàm ứng phó nó.

- Ngươi đã không sợ chết, vậy vì sao sẽ không chọn tự sát?

Tiêu Phàm lại hỏi.

- Thuộc hạ tự nhiên sợ chết, nhưng càng sợ bị người dằn vặt đến chết, tiểu tử kia là Thiên Hữu Chi Nhân, hắn sẽ chậm rãi luyện hóa Mệnh Cách ta, loại đau khổ này so với sống không bằng chết càng đáng sợ hơn.

Trọc Thiên Hồng lạnh giọng nói.

Rất hiển nhiên, gia hỏa này mặc dù kiêng kị Chiến Hoàng Thiên, nhưng vẫn như cũ không từ bỏ báo thù.

Tiêu Phàm lộ ra vẻ đăm chiêu, nói:

- Ta nhớ thời điểm lần trước cùng ngươi chiến đấu coi như không phải Thần Giai, theo lý cũng kém không nhiều mới đúng? Làm sao có thể liền Chiến Hoàng Thiên đều đánh không lại.

Nghe được Tiêu Phàm nói, Trọc Thiên Hồng liền phẫn nộ nói ra:

- Nếu như không phải lực lượng ta bị người khác rút mất tám chín phần mười, tiểu tử kia sao có thể là đối thủ của ta? Dù hắn là Thiên Hữu Chi Nhân, ta cũng dám giết hắn!

- Ách?

Tiêu Phàm hơi sững sờ, trên mặt lộ ra vẻ cổ quái, thầm nghĩ trong lòng:

- Lực lượng nó không phải là bị Lâu Ngạo Thiên rút đi chứ?

Tiêu Phàm còn nhớ kỹ, lúc ấy thực lực Lâu Ngạo Thiên không ngừng tăng vọt, thậm chí siêu việt hơn Chiến Thần cảnh, nhất định là mượn nhờ một loại lực lượng thần bí nào đó.

Lâu Lan Cổ Địa chỉ là một mảnh tử địa, có thể làm cho Lâu Ngạo Thiên rút đi lực lượng, trừ những cái lưu lại ý niệm, cũng chỉ có phong ấn tứ đại Hung Thú.

- Hiện tại chúng ta cũng coi như có chung kẻ địch, đúng rồi, nếu như giết Thiên Hữu Chi Nhân sẽ như thế nào? Nếu như lần sau cho ngươi cơ hội giết hắn, ngươi có dám?

Tiêu Phàm lại hỏi.

Hắn luôn cảm giác Thiên Hữu Chi Nhân không đơn giản, nếu như giết mà nói, sẽ chọc phải phiền toái rất lớn.

- Thiên Hữu Chi Nhân, được trời phù hộ, nếu giết hắn sẽ hạ xuống Thiên Kiếp, tiếp nhận lửa giận Thượng Thiên.

Trong giọng nói Trọc Thiên Hồng vẫn có nồng đậm kiêng kị.

Nếu để cho nó thực giết Chiến Hoàng Thiên, nó còn chưa hẳn có can đảm làm ra sự tình dạng này.

Trầm ngâm lúc, Trọc Thiên Hồng lại nói:

- Hiện tại ta còn tiếp nhận không được Thiên Kiếp oanh sát, bất quá ta nếu như khôi phục đỉnh phong, cũng không sợ ánh sáng trên người hắn, giết hắn tự nhiên không khó.

- Nói giống như chưa nói vậy, kết quả là ngươi còn không dám?

Tiêu Phàm bĩu môi, nhún nhún vai nói.

Hắn biết rõ, mệnh ánh sáng trong miệng Trọc Thiên Hồng hẳn là thủy tinh phát ra quang mang ba màu, trong lòng Tiêu Phàm cũng cho bản thân xách một cái tỉnh.

Trọc Thiên Hồng nhất thời không biết nói gì, bởi vì nó hiện tại xác thực không dám giết Chiến Hoàng Thiên, nếu không sẽ dẫn lửa thiêu thân, trừ phi Mệnh Cách nó không kém gì Chiến Hoàng Thiên.

- Ta cảm giác chủ nhân giết hắn sẽ không có chuyện gì.

Sau nửa ngày, Trọc Thiên Hồng lại nói ra một câu.

Khóe miệng Tiêu Phàm giật một cái, trong lòng thầm mắng không thôi, Trọc Thiên Hồng cũng khá lắm, muốn khích tướng bản thân đi giết Chiến Hoàng Thiên?

Hắn cũng không phải đồ đần, biết Chiến Hoàng Thiên là Thiên Hữu Chi Nhân, giết sẽ hạ xuống Thiên Kiếp, liền ông trời cũng không muốn tiêu diệt hắn, Tiêu Phàm mặc dù đối với bản thân thập phần tự tin, nhưng không cuồng vọng đến cùng Thượng Thiên đối kháng.

Huống chi, lấy thực lực hắn hiện tại cũng chưa chắc có thể giết chết được Chiến Hoàng Thiên.

Trong lòng Tiêu Phàm đã âm thầm hạ quyết định, khi không biết Mệnh Cách bản thân có thể trấn được Mệnh Cách Chiến Hoàng Thiên hay không, dù là thực lực đủ để nghiền sát Chiến Hoàng Thiên, tốt nhất cũng vẫn là đừng giết hắn.

- Đúng rồi, ngươi nói Vô Chủ Mệnh Nguyên là chuyện gì xảy ra, ngươi muốn như thế nào mới có thể ngưng tụ? Còn có, ngươi muốn như thế nào mới có thể để cho Tiểu Thiên Địa biến lớn?

Tiêu Phàm đổi chủ đề, cũng không còn rầu rỉ là không chém giết Chiến Hoàng Thiên.

Lục Đạo
Vô Thượng Sát Thần

Review Chương 1327: Thần Phục - Vô Thượng Sát Thần

Review truyện Vô Thượng Sát Thần

Truyện Vô Thượng Sát Thần Review


22,063 | 96 5,373 chương


Đọc truyện Vô Thượng Sát Thần

Vô Thượng Sát Thần