Chương 714: Tiếu Ngạo Giang Hồ-Diệp Thần Gặp Nguy Hiểm

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Chương 714: Tiếu Ngạo Giang Hồ-Diệp Thần Gặp Nguy Hiểm

Cạnh… tiếng cửa mở ra bước vào bên trong liền là một cái mặc áo trắng nam nhân tay cầm Diệp Thần bài thơ “Túy Hồng Nhan”. Khí tức từ kẻ này tản ra khiến Diệp Thần cảm thấy kinh hồn, tên này cứ như vậy bước vào bên trong mà hắn không cảm nhận được mảy may chút nào.

Ngoài ra vừa rồi từ trên cơ thể người này hắn cảm thấy thật sự không thể nào quen thuộc hơn một luồng sức mạnh.

“Linh Khí...” Không sao liền là linh khí, thứ đồ này vốn dĩ không thể nào tồn tại trong võ hiệp thế giới. Dù ở hắn thế giới, thì ngoài hắn và hắn nữ nhân cũng tuyệt đối không có từng phát hiện ra kẻ nào có thể sử dụng Linh Khí…

“Người này rốt cuộc là ai? Mặc kệ hắn là ai, nhất định không phải người thế giới này.” Ánh mắt nhìn che kín mặt mũ trắng nam nhân từ tốn bước vào trong ghế, Diệp Thần khẽ đánh giá một cái.

Nam nhân nhìn qua Diệp Thần một cái không có cái gì hành động cũng không có nói gì âm thanh chỉ lẳng lặng đặt tờ giấy lên trên bàn kéo ghế ngồi xuống. Hai tay chống lên cằm, cặp mặt nhìn thẳng vào Diệp Thần không chút nào che giấu mình ánh mắt hiếu kỳ.

“Cái tên này nhìn cái gì ta? Mặc dù ta có chút soái thật cũng không cần nhìn đắm đuối như vậy chứ? Chẳng lẽ… mặt ta có cái gì dính lên sap?” Diệp Thần có chút cảm giác không tốt đưa tay sờ sờ mình khuôn mặt nghi hoặc.

“Không cần sờ, mặt ngươi không có cái gì nhọ.” Cái này nam tử liền từ tốn mở miệng lạnh nhạt nói.

“Vậy ngươi nhìn cái rắm thí a?” Diệp Thần nhổ nước bọt một cái mắng lớn.

“Ngươi đẹp như vậy, ta không nhìn chẳng phải rất phí sao? Mỹ nam… có muốn hay không làm ta nam nhân, ta sẽ hảo hảo yêu thương ngươi nha.” Cái này nam tử áo trắng bí ẩn khẽ mở miệng dụ dỗ đưa tay vào ngực lấy ra một túi tiền nặng chịch đặt lên bàn nói.

Diệp Thần nhìn sơ qua cái này túi tiền không khỏi khinh bỉ một cái cả nhấc mắt đều lười biếng, ngươi muốn chơi, lão tử liền cùng ngươi chơi. Giả bộ một cái yêu kiều, Diệp Thần ánh mắt khẽ nháy một cái yểu điệu đáp: “Ta chẳng lẽ chỉ đáng giá như vậy thôi sao?”

“Không, ngươi đối với ta mà nói vô cùng giá trị. Chỉ cần ngươi muốn, ta đều sẽ có thể giúp ngươi lộng tới. Có điều… ngươi phải trở thành bổn gia nam nhân trước cái đã. Mỹ nam nghĩ sao?” Cái này nam tử áo trắng cầm trên tay quạt trắng đặt tại Diệp Thần trên cằm đôi mắt vô cùng quen thuộc nhìn vào Diệp Thần hỏi.

“Ta thế nào có cảm giác tên biến thái này quen mắt như vậy chứ? Đôi mắt này dường như gặp qua ở đâu rồi.” Diệp Thần khẽ cảnh giác nhìn cái này nam nhân che mặt.

Đưa lấy mình tay trái cầm quạt đẩy ra cái này nam tử bí ẩn quạt xếp, Diệp Thần khẽ lắc đầu một cái tràn đầy tự cao đáp: “Thứ ta muốn, ngươi cho không nổi, thứ ta cần ngươi lộng cũng không tới. Huống chi ta cũng không phải nhân yêu. Càng không có thiếu thứ gì cần ngươi giúp.”

“Ngươi không nói cho ta biết, tại sao lại cho rằng ta không thể làm đến đâu?” Nam tử áo trắng khẽ cười một cái đứng dạy khỏi ghế cước bộ nhẹ nhàng không biết từ lúc nào đã đứng tại Diệp Thần sau lưng.

“Tốc độ này… nhanh quá.” Diệp Thần thầm cảm thán một cái. Nam nhân này tốc độ so với hắn toàn thịnh tuyệt đối nhanh hơn rất nhiều. Dường như hắn không bắt kịp nam nhân này tốc độ đâu.

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Diệp Thần lập tức thối lui ra một đoạn vận lên mình Linh Khí dày đặc không chút nào thả lỏng coi trọng.

“Muốn biết ta là ai? Trở thành ta mỹ nam nhân. Bổn công tử sẽ cho ngươi biết.” Cái này nam tử áo trắng không vội không vàng vẫn đứng tại chỗ nói.

“Ngươi không nói, vậy để lão tử sửa vẩy rồi bắt ngươi ói ra.” Diệp Thần mạnh miệng bẻ ngón tay nói.

“Ồ, thật sao? Vậy thì nhào...” Cái này nam tử áo trắng hoàn toàn không để trong lòng nhìn Diệp Thần có chút đứng hình khi hắn mở cửa đi ra ngoài.

“Ngươi đứng ở đó, đợi bổn công tử. Đợi bổn công tử ăn no rồi về tìm ngươi tính sổ.” Diệp Thần đầy đạo mạo nói mở cửa đi ra ngoài liền muốn đóng cửa vào quay đầu chạy.

Vừa chạy, Diệp Thần vừa phỉ nhổ: “Cho ta là ngốc sao? Trông qua liền biết đánh không lại.”

“Muốn chạy sao? Tiểu mỹ nam đừng hòng.” Nam nhân áo trắng lập tức phất tay một cái vốn tại bên ngoài chạy trốn Diệp Thần liền biến mất trở lại trong căn phòng. Các cánh cửa cũng ngay lập tức đóng kín lại, vô cùng chặt chẽ.

“Móa, không gian dịch chuyển?” Diệp Thần kinh ngạc nhìn mình trở lại trong phòng có chút bất đắc dĩ. Hắn Vô Tử Thiên Thư vốn chính là chưởng khống không gian này lãnh chủ. Một chiêu này hắn cũng vô cùng quen thuộc, không nghĩ tới lại bị nam nhân này dùng mình chiêu bài áp chế mình.

“Chậc, có ánh mắt nhìn. Ta càng lúc càng thích ngươ đấy.” Nam nhân áo trắng khẽ cười một cái đè Diệp Thần lên trên bàn nói.

“Này, này… ngươi muốn làm gì vậy hả?” Diệp Thần cảm giác có chút không may nói.

“Ngươi nói thử xem, ta muốn làm cái gì?” Cái này nam tử áo trắng khẽ kéo lộ ra Diệp Thần một góc áo thần bí hỏi.

“Linh khi của ta… thế nào không dùng được? Má ơi, sẽ không phải bị thông đít chứ? Cứu… cứu mạng nha… có cái nào xinh đẹp mỹ nữ cứu mạng. Hệ thống cứu mạng, Tiểu Ly cứu pa pa...” Diệp Thần đều cảm giác sợ đến đứng hình. Móa, lão tử cả đời đi hấp người khác, hiện tại bị người khác hấp lại. Mẹ nó chứ.

“Đừng phản kháng vô ích, hắc hắc, ngươi càng phản kháng. Sẽ càng đau...” Nam tử áo trắng bí ẩn vô cũng dâm đãng kéo áo của Diệp Thần khẽ tách ra xộc xệch.

“Ta nói… ta không phải nhân yêu. Chúng ta nước xông không phạm nước giếng. Vẫn là thả ta đi đi.” Diệp Thần liền dụ dỗ mở miệng nói. Đợi lão tử ra khỏi đây trở lại tu luyện mười năm, lúc đó ta chính là đem ngươi giết trả thù không phải là họ Diệp.
Thiên Đạo Hệ Thống

Review Chương 714: Tiếu Ngạo Giang Hồ-Diệp Thần Gặp Nguy Hiểm - Thiên Đạo Hệ Thống

Review truyện Thiên Đạo Hệ Thống

Truyện Thiên Đạo Hệ Thống Review


15,660 | 79 783 chương


Đọc truyện Thiên Đạo Hệ Thống

Thiên Đạo Hệ Thống