Chương 423: Thiên long-vị giáo chủ bí ẩn nhất giang hồ

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Tại trong một căn nhà nhỏ gần Tinh Túc phái, hiện tại đã là Tiêu Dao phái địa bàn bên dưới phía Nam. Mộc Uyển Thanh toàn thân ê ẩm thức dạy, mở mắt nhìn xung quanh vô cùng ngạc nhiên. Hôm qua nàng nhớ đến mình tại trên mặt đất ngã không biết bao nhiêu lần mới tìm được đến bên bờ suối, sau đó gục tại đó. Là ai cứu mình?

“Đã tỉnh rồi sao?” Giọng nói của Tần Hồng Miên từ ngoài cửa bước vào vang lên.

“Sư phụ, người… làm sao tìm được con?” Mộc Uyển Thanh ngạc nhiên đáp.

“Ngươi đi tìm chưởng môn Tiêu Dao phái trả thù, ta liền dò đường đuổi theo. Nếu không phải ta phát hiện ngươi nằm tại bờ sông, e rằng hôm nay ngươi đã bị thương nặng mà chết đi.” Tần Hồng Miên tức giận nói. Mặc dù nói ân đoạn nghĩa tuyệt nhưng nàng không thể bỏ mặc đứa con gái đáng thương này bên ngoài được.

“Đạ tạ sư phụ.” Mộc Uyển Thanh rời khỏi giường đứng dạy muốn đi.

“Ngươi còn yếu như vậy ngươi còn muốn đi đâu?” Tần Hồng Miên ấn nàng xuống giường nói.

“Ta phải đi giết chết hắn. Hôm qua ta đã suýt nữa thì thành công. Chỉ thiếu một chút nữa.” Mộc Uyển Thanh nắm chặt tay đầy vẻ không cam tâm nói.

“Cho ta tỉnh lại đi, ngươi nói chút nữa thì thành công. Giờ thì ngươi xem thương nặng như vậy. Rõ ràng chênh lệch không phải sao?” Tần Hồng Miên tức giận quát.

“Ta… dù không giết được hắn. Ta cũng muốn đi. Nếu ngày nào hắn còn sống trên đời, tội lỗi trong ta sẽ không bao giờ tắt. Diệp Thần tại suối vàng cũng không thể nào nhắm mắt được.” Mộc Uyển Thanh nắm chặt thanh kiếm nói.

“Ngươi thực muốn trả thù đến thế sao?” Tần Hồng Miên bất đắc dĩ nói.

Mộc Uyển Thanh không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Trả thù giờ đã là nàng động lực sống sót duy nhất.

“Vậy được, ta giúp ngươi. Hai chúng ta… cùng đi thích sát hắn. Giúp ngươi tình nhân báo thù.” Tần Hồng Miên cắn răng quyết định nói.

“Sư phụ ngươi không thể đi. Ngươi đi thực sẽ chết đó.” Mộc Uyển Thanh lập tức mở miệng từ chối.

“Ngươi nếu đi cũng sẽ chết, vậy sư phụ giúp ngươi, cùng lắm bồi thêm một cái mạng.” Tần Hồng Miên tức giận nói.

“Không thể, sư phụ ta nợ người quá nhiều, ta không thể tiếp tục nợ người thêm nữa. Vậy nên chuyện của ta hãy để tự ta giải quyết.” Mộc Uyển Thanh tại trên giường quỳ xuống nói.

“Ngươi cứ làm việc ngươi cần làm, ta sẽ làm việc của ta cần làm. Không cần ngươi quản.” Tần Hồng Miên phất tay nói.

“Sư phụ...” Mộc Uyển Thanh mở miệng tuyệt vọng nói.

“Ta không phải ngươi sư phụ. Uyển Thanh ngươi không cần phải ngăn ta. Hiện tại, chúng ta khác gì người dưng chứ.” Tần Hồng Miên mở miệng nói.

“Sư phụ… đa tạ người.” Mộc Uyển Thanh biết không thể ngăn lại Tần Hồng Miên liền tại trên mặt đất quỳ lạy nói.

“Nghỉ ngơi cho tốt, đợi ngươi thương thế tốt chúng ta liền đi giết hắn. Ta cũng muốn thử một chút Tiêu Dao phái chưởng môn lợi hại đến thế nào, có thể trong một ngày dọn sạch Tinh Túc phái.” Tần Hồng Miên đặt chén thuốc trên bàn liền đi ra ngoài.

Mộc Uyển Thanh nước mắt rưng rưng cầm lên chén thuốc cảm động. Nàng cảm thấy sự ấm áp, chí ít vào giờ phút này vẫn còn có một người quan tâm đến sự tồn tại của nàng.

Trong đại điện Tiêu Dao phái lúc này. Diệp Tiểu Y đang lười biếng tại trên ghế chưởng môn nhân. Tại đằng sau tấm rèm bất động thanh sắc nhìn xuống bên dưới yến tiệc, xung quanh là các môn phái võ lâm. Đa số đều là đến, một số thì không. Dù sao việc Diệp Tiểu Y làm cũng quá mức kinh người, mấy người này vẫn phải cho mặt mũi, còn mấy cái như Linh Thứu Cung, Thiếu Lâm, Đại Lý, Tây Hạ, Tứ Đại ác Nhân... liền không có xuất hiện qua.

“Giáo chủ đại nhân, ngươi đường đường là Tiêu Dao phái chưởng môn, gửi thiệp mời cho võ lâm. Giờ liền tại sau rèm không lộ ra mặt thật, quả thực như vậy không phải lễ.” Một cái nam nhân lập tức đứng ra, mọi người xung quanh liền nghị luận xôn xao.

“Đây không phải là giang hồ đồn đại Nam Mộ Dung sao? Hắn chính là tuổi trẻ tài cao sánh ngang với Bắc Kiều Phong. Thật không biết hôm nay Kiều Phong có hay không đến đây.” Tiếng bàn luận càng lúc càng xôn xao.

Mộ Dung Phục tại đại điện bên trong mặt mũi đều cảm giác phồng thư thái. Danh tiếng cao như vậy, còn không khiến cái này chưởng môn không sợ sao.

“Mộ Dung Phục? Là cẩu nhà ai nuôi? Thật không có ấn tượng, ở đây sủa bậy? Đã hỏi ý kiến sao? Tô Tinh Hà ngươi cấp hắn giấy phép sủa lung tung chưa, còn chưa cấp, thu hắn vài trăm lượng bạc coi như cảnh cáo.” Diệp Tiểu Y không có ý tứ thắc mắc. Đối với giang hồ nàng vẫn là chưa đầy đủ thông tin.

Mộ Dung Phục tại trên đại điện mặt đều đỏ lên tức giận, cái này chưởng môn là đang giả vở trêu tức hắn sao. Xung quanh mọi người không khỏi muốn giơ ngón tay. Chưởng môn quả có khí thế chưởng môn. Ngươi ngưu bức. Cả Cô Tô Mộ Dung cũng dám chọc.

Đám người đi theo Mộ Dung Phục muốn xông lên chỉnh người liền bị Mộ Dung Phục chặn lại. Hiện tại ở người khác địa bàn, không tốt động thủ.

“ y, giáo chủ đại nhân. Hắn chính là Cô Tô Mộ Dung, trên giang hồ danh tiếng rất đại.” Tô Tinh Hà biết rõ Diệp Tiểu Y chính là túy hứng bệnh tái phát liền cười khổ nói.

“Thì ra là cẩu tạp chủng của Mộ Dung gia, quả nhiên danh bất hư truyền, biết nói tiếng người, loài này hiếm nha. Khi nào đến kỳ động dụng kiếm mấy con chó cái cho hắn.” Diệp Tiểu Y cười cợt lười biếng ngồi tại trên tọa cười nói. A Tử tại một bên cũng không khỏi che miệng lại cười. Nàng không nghĩ tới Diệp Tiểu Y cũng thật biết tấu hài. Còn Thạch Thanh Lộ liền một hồi khinh bỉ, cái tên này sao lúc nào cũng muốn người khác ghét.

“Tiền bối, ta Cô Tô Mô Dung trên giang hồ cũng là có chút danh tiếng, ngươi đừng có khinh người quá đáng.” Mộc Dung Phục đứng thẳng không có chút nào cung kính nói.

“Ta chính là quá đáng, sao ngươi muốn cắn ta? Có tin ngày mai ta đảm bảo để cái cẩu tạp chủng ngươi từ cẩu đực thành cẩu cái sao?” Diệp Tiểu Y khinh bỉ cười cợt nói.

“Tiền bối, ngươi là đang lấn ta sao? Hôm nay vãn bối vốn là đến chúc mừng, nhưng không ngờ lại được đối đãi như vậy. Giang hồ này ngươi thực không sợ ai sao?” Mộ Dung Phục cắn răng nén giận cười nói.

“Giang hồ này đều là địa bàn của ta, ta có thể sợ ai?” Diệp Tiểu Y tùy hứng nói. Thạch Thanh Lộ cùng Tô Tinh Hà thầm nói không xong, còn A Tử tại một bên cố gắng nhịn cười. Cái tên này thật sự so với nàng còn ngông cuồng.

“Tên khốn nạn kia, ngươi tưởng thu thập được Tinh Túc phái liền trở thành vua rồi sao? Thật hoang đường. Các huynh đệ, chúng ta nể mặt hắn, hắn đã không nể mặt chúng ta, hôm nay liền muốn san bằng nơi này đi. Để hắn biết rõ ràng giang hồ này là của ai, là của toàn thể chúng ta. Không phải là nhà hắn mở.” Đám người lập tức tức giận đập bàn đứng dạy nói.

“Lão tử thích, các ngươi sủa cái gì?” Diệp Tiểu Y không có ý tứ tùy ý một câu nói liền văng tới.

“Hừ, chưởng môn nhân, ngươi thực sự dám nói.” Một cái lão già xấu xí đứng ra tức giận nói.

“Lại con a miêu a cẩu nào nữa?” Diệp Tiểu Y mở miệng.

“Tại hạ Chung Vạn Cừu của Vạn Kiếp Cốc. Giáo chủ ngươi quả thực rất ngông cuồng. Nhưng ngươi cho rằng có thể chống lại cả giang hồ sao?” Chung Vạn Cừu cười cợt nói.

“Đúng vậy, mọi người nhất định muốn hạ bệ hắn. Để hắn biết rõ chúng ta lợi hại.” Mọi người lập tức liền rút ra kiếm.

Mộ Dung Phục đứng tại một bên cười lạnh, dám cùng hắn chống đối, khẩu xuất cuồng ngôn. Tiêu Dao phái đã xuống dốc, Cô Tô Mộ Dung ta chỉ bằng vài chiêu liền cho ngươi vạn kiếp bất phục.

“Chưởng môn chúng ta bảo vệ ngươi.” Tô Tinh Hà mở miệng đứng che trước tấm rèm không cho ai xông lên nói.

“Không cần thiết, lui sang một bên. Bổn giáo chủ lần này mới các ngươi đến đây, ăn mừng cái rằm, ta muốn chính là quy phục ta, ta muốn giang hồ thống nhất. Nếu có kẻ không phục, liền diệt hắn. Kẻ yếu quy phục kẻ mạnh đó là điều hiển nhiên. Không tin xông lên tử một chút.” Diệp Tiểu Y mở miệng lạnh nhạt nói.

“Muốn chúng ta quy phục, phải xem ngươi bản lãnh. Đi chết đi.” Chung Vạn Cừu lập tức cầm vũ khí nhảy qua tấm rèm muốn xông lên.

“Không biết sống chết.” Diệp Tiểu Y giơ lên ngón tay nhẹ nhàng bắn tới một cái, kinh người kình lực hướng tới Chung Vạn Cừu trái tim lập tức khiến hắn từ không chung ngã xuống dưới đất, chết không thể chết lại. Nhưng người phía sau muốn xông lên nhìn thấy một màn này liền lập tức lùi về phía sau vô cùng hoang mang sợ hãi. Vừa rồi là Nhất Dương Chỉ sao? Thật sự kinh người.

“Thật mạnh. Nếu ta có được võ công này, chẳng phải khôi phục lại bá nghiệp còn không dễ như trở bàn tay?” Mộ Dung Phục vô cùng ngạc nhiên tham lam nghĩ.

“Sâu kiến một loại, để ta dạy cho các ngươi biết, đến nhà người khác, thì tốt nhất lên ngoan ngoãn một chút, vì đó là điều hiển nhiên. Bởi các ngươi không biết mình đang đối đầu với người mạnh mẽ đến nhường nào đâu. Thế nào? Xông lên đi chứ? Ta đảm bảo kẻ nào đi qua cái này tấm rèm, sẽ chết chắc.” Diệp Tiểu Y hắng giọng nói.

“Lũ người các ngươi thật sự ham sống sợ chết.” A Tử khinh bỉ lên tiếng nói.

“Giáo chủ đại nhân, cái này xác người dọn dẹp thế nào đây?” Thạch Thanh Lộ nhìn Chung Vạn Cừu cái xác nói.

“Chẳng phải chúng ta vừa có một đống kỹ nam sao? Lương thực cần tiết kiệm, đem cho chúng ăn đi, nếu không ăn nhét chúng nuốt vào.” Diệp Tiểu Y hung ác nói. A Tử một bên nghè mà lạnh run, giáo chủ đại nhân so với nàng tưởng tượng còn đáng sợ. Nếu mà thực sự đắc tội hắn, nàng thực không dám tưởng tượng hậu quả.

“Ta rõ ràng.” Thạch Thanh Lộ gáy lạnh một cái, tên này nghĩ ra toàn những thứ oái oăm mà.

“À đúng rồi, mấy tên đó ăn thải xong đem đến cho tên Đinh Xuân Thu, để hắn ăn uống thoải mái một chút, nhớ kỹ đừng để hắn chết. A Tử ta còn muốn đem hắn ra chơi đùa. Môn phái tư vật không phải phung phí lên mấy cái người ngoài.” Diệp Tiểu Y ra lệnh nói.

“Đệ tử tuân lệnh.” Thạch Thanh Lộ gật đầu.

“...” Bên dưới người liền im lặng không ai dám lên tiếng. Họ cảm thấy khí thế kinh người từ sau tầm rèm tản đến. Cái tên này không chỉ khí tức kinh khủng đối xử với người khác thật sự tàn ác. Nghĩ đến hắn cách làm, một số người không khỏi cảm thấy buồn nôn. Cái tên này quả thực là ma đầu tái thế.

“Mọi người có thể hay không giữ lại bình tĩnh, chém chém giết giết không hợp đạo đi. Dù sao thì Tiêu Dao chưởng môn nói phải. Chúng ta tính ra tình cũng là khách, không muốn gây sự, người vừa rồi mạo phạm tới chưởng môn đã bị giết, mọi người chắc sẽ không lại đùa nghịch như vậy chứ?” Một cái nam tử nhìn khá tả tơi, nhưng khí tức đàn ông vô cùng rõ, tướng mạo cũng tính là soái. Đôi mắt chính trực kiên nghị một dạng đứng ra.

“Cuối cùng cũng có cái biết nói tiếng người, thú vị, ngươi tên gì?” Diệp Tiểu Y thấy cái này người thú vị một dạng cười nói.

“Tại hạ tên gọi Tiêu Phong, mọi người vẫn hay gọi là Kiều Phong đây là ta muội muội A Chu.” Kiều Phong chắp tay lên tiếng mở miệng nói. Hiện tại, trong lòng hắn chỉ mong tìm ra người sát hại mình gia đình, không có chút nào muốn tư tình nam nữ. A Chu một bên nghe thấy Kiều Phong coi mình là muội muội có chút lẻ loi.

Mọi người lập tức bàn tán sôi nổi: “Đó chính là Bắc Kiều Phong sao? Thật đáng tiếc không lâu liền bị phát hiện là người Thiết Đan, nếu không ta thực muốn đến làm quen. Khiết Đan người tại sao có mặt ở đây chứ?”

“A Chu?” Mộ Dung Phục để ý đến A Chu, đây chẳng phải hắn thị nữ sao? Sao nàng lại trở thành muội muội của Kiều Phong được.

“Dung mạo của nàng thật giống ngươi đó.” Diệp Tiểu Y nhìn A Chu đối với bên cạnh A Tử mở miệng nói.

“Thật đáng ghét, dám đem giống với ta khuôn mặt ra ngoài.” A Tử tức giận nói.

“A Chủ ngươi tại sao lại ở đây?” Mộ Dung Phục ngạc nhiên nói. Giờ này nàng đáng lẽ ra là đang tại Thiếu Lam Tự cho hắn trộm đi Dịch Cân Kinh mới phải chứ.

“Thiếu gia,... ta...” A Chu nhìn đến Mộ Dung Phục lúng túng nói.

“Còn đứng tại bên đó? Mau cho ta trở về đây, thật mất mặt.” Mộ Dung Phục tức giận nói.

“Nô tỳ tuân mệnh.” A Chu lưu luyến nhìn Kiều Phong một cái liền quay đầy muốn đứng sang Mộ Dung Phục chỗ.

“A Chu muội muội… Mộ Dung công tử thực sự hạnh ngộ hạnh ngộ.” Kiều Phong nhìn đến A Chu không lỡ liền quay sang đối với Mộ Dung Phục chào hỏi.

“Không dám, lần đầu gập mặt.” Mộ Dung Phục không có ý làm quen nói. Cái này Kiều Phong làm người Thiết Đan được đem ra cùng hắn so sánh, quả thực là vết nhơ.

“Bắc Kiều Phong sao? Không hứng thú cho lắm, nhưng ta ngược lại đối với cái kia cô nương hứng thú.” Diệp Tiểu Y lười biếng ánh mắt nhìn đến A Chu nói.

“Háo sắc.” A Tử cùng Thạch Thanh Lộ trong lòng thầm mắng một câu. A Chu liền sợ hãi lui về phía sau một bước. Cái này người tu vi mạnh như vậy, không phải là lão già cũng là đã lớn tuổi không nghĩ tới háo sắc đến vậy.

Kiều Phong trong lòng có chút động. Mộ Dung Phục mặt lập tức liền như nở mười đóa hoa.

“Nếu như giáo chủ đại nhân đối với nha hoàn của ta có hứng thú, Mộ Dung Phục ta liền kính cẩn hai tay dâng cho giáo chủ đại nhân coi như tạ tội vừa rồi lỗ mãng.” Mộ Dung Phục lập tức bước lên cung kính nói. Trước mắt vị này thần bí cường giả, muốn lấy lòng.

“Công tử… đừng… Phong ca ca...” A Chu ánh mắt nhìn sang Mộ Dung Phục bị hắn coi như không thấy liền nhìn sang người nàng thầm thích Kiều Phong.

“Mộ Dung huynh làm như thế có chút không phải đạo.” Kiều Phong lên tiếng nói.

“Có gì không phải đạo? A Chu vốn là ta thị nữ, ta đem nàng tặng cho ai là quyền của ta. Kiều Phong huynh ngươi nói xem có gì không phải đạo? Mặc dù Kiều Phong huynh coi trọng A Chu kết làm huynh muội thì nàng vẫn là Mộ Dung gia thị nữ.” Mộ Dung Phục liền mở miệng nói.

“Cái này?” Kiều Phong không nói lên lời.

“Rất thú vị, nhưng Mộ Dung Phục, ngươi thực đem nàng tặng cho ta? Ta nhưng không thích sài đồ của người khác.” Diệp Tiểu Y mỉm cười nói.

“Cái này chưởng môn đại nhân yên tâm, nàng hoàn toàn trong trắng. Tiểu bối còn chưa từng động qua đến nàng.” Mộ Dung Phục lấy lòng.

“Công tử, ta không muốn đi theo Tiêu Dao chưởng môn.” A Chu lập tức quỳ xuống cầu xin nói.

“Ngươi làm cái gì? Ngươi là ta thị nữ ta tặng ngươi cho ai liền tặng cho người đó.” Mộ Dung Phục lạnh lùng nói. Xong liền bí mật truyền âm cho nàng.

“Ta muốn ngươi ở lại bên cái này lão quái vật. Đem hắn toàn bộ võ công moi ra đến. Đừng quên ngươi nợ Mộ Dung gia quá nhiều thứ.”

A Chu nghe thấy vậy liền lập tức cúi đầu nhận mệnh không nói gì. Nàng là nhận mệnh, Kiều Phong tuy trong lòng có chút thương cảm, xong cũng không biết lấy cái gì thân phận đứng ra.

“Có vẻ như nàng không mấy tình nguyện. Ta cũng không thích ép người.” Diệp Tiểu Y mở miệng nói. Kiều Phong lập tức vui mừng muốn đứng ra nói gì thì.

“Không, tiểu nữ… là cam tâm tình nguyện.” A Chu liền lên tiếng đáp. Nàng nợ Mộ Dung gia cái này mạng. Không có Mộ Dung gia nàng đã sớm chết.

Kiều Phong lập tức lùi lại bước chân quay lại vị trí ngồi uống rượu, không tiếp tục lên tiếng.

“Vậy ta liền nhận lấy, việc ngươi mạo phạm ta, ta không truy xét nữa.” Diệp Tiểu Y gật đầu nói.

“Đa tạ tiền bối. Đây là nàng khế ước bán thân, còn cả một cái khác thị nữ của ta tên A Bích khế ước, ta đều tặng cho người. Chỉ mong giáo chủ đại nhân nhận ta làm đệ tử, ta tình nguyện làm Tiêu Dao Phái một trong các hảo hán một thành viên.” Mộ Dung Phục lập tức dâng lên hai cái thị nữ theo mình lớn lên từ nhỏ nói.

“Ồ, muốn làm ta đệ tử? Hai cái thị nữ? Hoang đường, Mộ Dung Phục, lão phu không nhận đệ tử. Nhưng nể tình ngươi hai cái thị nữ này. Ta liền cho ngươi một bộ võ công tu luyện thâm sâu vô cùng. Còn cho Cô Tô gia trở thành ta dưới trướng Tiêu Dao phái làm việc.” Diệp Tiểu Y gật đầu cười nói. Lập tức lấy ra bên trong ngực một quyền bí tịch ném qua rèm rơi trên mặt đất.

“Đa tạ chưởng môn ban thưởng. Đệ tử Mộ Dung Phục hứa sẽ tập luyện thật chăm chỉ. A Bích cũng sẽ sớm đem đến của dâng cho chưởng môn đại nhân.” Mộ Dung Phục lập tức nhanh chóng nhặt lên quyển bí kíp võ công cất giấu vào trong ngực vui mừng nói. Cho đi hai cái thị nữ đổi lấy một quyển võ công bí tịch thật sự lời. Ngoài ra, hai cái thị nữ đối với hắn lòng trung thành vẫn có, để các nàng tại bên cái này lão quái vật cho hắn moi tuyệt học. Thật là tốt.

Xung quanh mọi người trừ Kiều Phong đều đối với Mộ Dung Phục vô cùng ghen tỵ thần sắc.

“Hiện giờ các ngươi, ai muốn gia nhập Tiêu Dao phái dưới chướng?” Diệp Tiểu Y nhìn xung quanh mở miệng nói.

“Ta còn lâu mới muốn ra nhập cáo từ.” Một nhóm người lập tức muốn đi ra ngoài nói.

“Lên.” Mộ Dung Phục không đợi Diệp Tiểu Y ra lệnh hạ sát thủ liền nháy mắt cho thuộc hạ mình ra tay.

Người này lập tức nằm trên mặt đất. Xung quanh các môn phái liền lập tức run sợ.

“Ai hôm nay không thuần phục, đừng trách Mộ Dung Phục ta thay giáo chủ đại nhân tiêu diệt.” Mộ Dung Phục đối với Diệp Tiểu Y lấy lòng nói.

“Tiểu tử này có chút khôn lỏi. Như vậy cũng tốt, có kẻ cho ta dọn dẹp.” Diệp Tiểu Y cười thầm nói, không có lên tiếng.

“Tại hạ Kiều Phong cũng muốn gia nhập Tiêu Dao phái, mong giáo chủ đại nhân thu nhận.” Kiều Phong chắp tay mở miệng nói. Hiện tại hắn không nhà để về, A Chu lại muốn ở lại đây cùng với cả Tiêu Dao phái chưởng môn, hắn đã từng hứa ở bên nàng, tất nhiên sẽ gia nhập Tiêu Dao phái, huống chi Tiêu Dao phái không bao giờ quản đệ tử luôn để họ Tiêu Diêu tự tại.

Mọi người xung quanh nhìn thấy Nam Mộ Dung cùng Bắc Kiều Phong đều quy thuận, lại nhìn đến hai kẻ trước số phận lập tức quỳ xuống bái kiến giáo chủ đại nhân. Họ là quy thuận kẻ mạch.

“Tốt lắm, hiện tại các ngươi là đệ tử của Tiêu Dao phái. Ta đảm bảo ai muốn phải bội, ta sẽ để hắn chết vô cùng khó coi. Hiện tại phá tiệc đi.” Diệp Tiểu Y cười lạnh mở miệng nói. Sau đó liền ôm hai nữ nhân tại sau rèm rời đi. Mọi người đối với chưởng môn khuôn mặt vẫn là ẩn số, nhiều người bắt đầu đoán già đoán non dung mạo của hắn. Việc các môn phái nhỏ lẻ quy thuận Diệp Tiểu Y đều vang vọng giang hồ. Thần thông của hắn thi triển tại Tinh túc phái cũng được lưu truyền, sự tích của hắn ai ai đều biết đến.

Diệp Tiểu Y trong chốc lát trở thành giang hồ bí ẩn nhất giáo chủ đại nhân. Thậm chí nhiều thi nhân còn lấy hắn viết thành sách. Tất nhiên một số lời đồn như háo sắc, ác độc, và ngạo mạn cũng nổi tiếng không kém.
Thiên Đạo Hệ Thống

Review Chương 423: Thiên long-vị giáo chủ bí ẩn nhất giang hồ - Thiên Đạo Hệ Thống

Review truyện Thiên Đạo Hệ Thống

Truyện Thiên Đạo Hệ Thống Review


15,585 | 79 783 chương


Đọc truyện Thiên Đạo Hệ Thống

Thiên Đạo Hệ Thống