Chương 386: Thiên long-không phải của ta thì đừng là của ai

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Diệp Thần ôm lấy Mộc Uyển Thanh eo, tại đằng sau ngựa ôm chặt lấy thân hình mềm mại của nàng. Hương thơm quế hoa nhàn nhạt thổi nhẹ nhàng vào hắn cái mũi. Diệp Thần không chút nào tập trung, mà chỉ cố gắng tận dụng tốt nhất cơ hội tận hưởng cái này cảm giác. Đôi tay bắt đầu cũng không chịu yên phận tại vị trí của mình, mà bắt đầu xâm lấn tới nơi khác.

“A...” Mộc Uyển Thanh thấy Diệp Thần bàn tay heo ăn mặn, mò mò lên đến mình cái ngực nhẹ nhàng bóp lên xuống, lập tức khiến khẽ kêu lên ngạc nhiên. Trong lòng cũng có chút tức giận, không an tâm, ngại ngùng cảm giác. Nếu không phải cái này là nữ nhân, nàng đã sớm ra tay giết chết rồi.

Huống chi Diệp cô nương còn cứu nàng một cái mạng. Nàng không phải cái nợ ân tình, cũng như vong ân phụ nghĩa người, có thể đem người ta vứt xuống đường, mặc cho nàng sống chết. Vậy nên, hiện tại Mộc Uyển Thanh đang kìm nén mình cơn thịnh nộ, ngại ngùng mà tiếp tục phóng ngựa.

“Thật mềm, đàn hồi rất tốt.” Diệp Thần thô bỉ một cái nhận xét nói. Tuy nói rất nhỏ nhưng đủ để truyền đến tai của Mộc Uyển Thanh. Lập tức khiến nàng đỏ mặt, quay người lại nhìn Diệp Thần trưng một cái hung hãn.

“ n, ta chỉ có chút ngưỡng mộ mà thôi. Đều là nữ nhân với nhau ngại ngùng cái nỗi gì. Ta cũng có, ngươi cũng có, sờ sờ một chút có sao? Với lại, ta sờ ngươi sẽ còn to ra nha. Yên tâm, ta không lấy ngươi tiền công, già trẻ không gạt.” Diệp Thần có chút chột dạ khi bị nàng nhìn, mặc dù không thấy khuôn mặt, nhưng ánh mắt của nàng quá sắc bén. Hắn lập tức liền mặt dày, mày dạn nói. Xong tay vẫn không chịu bỏ ra tiếp tục xoa xoa.

Đại ca ngươi bên trong tâm hồn vẫn là cái nam nhân được không. Chiếm người ta tiện nghi vẫn như thế mặt không đổi sắc tự nhiên nói mình và nàng đều như nhau.

“Ngươi… Diệp cô nương làm ơn bỏ ngươi cái bàn tay ra… Nếu không đừng trách ta không khách khí.” Mộc Uyển Thanh ánh mắt có chút lạnh lùng nói. Trong lòng liền không khỏi thầm mắng một tiếng sắc quỷ à không đúng là sắc nữ. Nàng không nghĩ xinh đẹp như vậy cô gái lại yêu thích nữ nhân đâu. Xem ra muốn cẩn thận với nàng một chút.

“Khụ khụ, không muốn khó khăn như vậy. Nếu như ngươi thấy bị ta lợi dụng. Ta cho ngươi sờ lại một chút là được thế nào?” Diệp Thần liền mở miệng có chút lưu manh nói.

“Không cần. Ngươi tự giữ lại cho mình dùng đi.” Mộc Uyển Thanh liền có chút tức giận khí.

“Híc, hóa ra ta để cho người ta chán ghét như vậy. Số phận quả thực là khổ mà.” Diệp Thần lập tức liền giả vờ khóc lóc nói. Hiện tại hắn là nữ nhân nha, rơi chút nước mắt có gì không đáng mặt chứ. Lão tử khóc lừa được nữ nhân, lão tử liền khóc.

“Ta… ta không có ý như vậy… Diệp cô nương, chẳng qua ta không thích để người khác chạm vào mình cơ thể mà thôi. Ta không có chán ghét ngươi.” Mộc Uyển Thanh vốn là cái hành hiệp trượng nghĩa người, lòng thương người rất cao, đặc biệt đối với các nữ nhân yếu ớt, không có lực phản kháng, nàng rất là đồng cảm.

“Thật sao? Ngươi không chán ghét ta?” Diệp Thần mở miệng hỏi, ánh mắt long lanh còn đem theo chút nước mắt. Nếu để hỏi hắn dựa vào cái gì để có thể cua được gái, thì chính là dựa vào cái này bản xử, ảnh đế kỹ năng. Cái này kỹ năng vốn dĩ ăn vào trong máu rồi, chẳng cần tại hồi đuối cửa hàng Thiên Đạo.

“Thực sự, một chút cũng không chán ghét ngươi.” Mộc Uyển Thanh thừa nhận, tuy hành động cô gái này có chút kỳ lạ, ánh mắt nàng nhìn hắn tham lam giống như những người nam nhân khác khiến nàng có chút không vui. Nhưng nàng không hề chán ghét Diệp Thần cô nương.

“Nếu đã không chán ghét ta, vậy có phải ngươi thích ta đúng không?” Diệp Thần liền thả thính chuẩn bị câu con cá lớn nói.

“Ta… ta được rồi, ta thích ngươi là được rồi.” Mộc Uyển Thanh vốn định nói không thích cũng không ghét nhưng nhìn Diệp Thần hai cái hàng nước mắt chỉ trực rơi xuống, khôn đành lòng nói.

“Ta cũng thích ngươi. Ngươi tuyệt đối nhớ kỹ lời ngươi nói hôm nay. Sau này cũng không được thay đổi. Không cho phép thay đổi, kẻ thay đổi là kẻ tiểu nhân.” Diệp Thần lập tức mở miệng lắm bắt thời cơ nói.

“Kẻ thay đổi là kẻ tiểu nhân? Tốt ta hứa với ngươi. Không thay đổi là được.” Mộc Uyển Thanh có chút ngạc nhiên, lại cảm giác mình bị đưa vào chòng, nhưng vì Diệp Thần là cái nữ nhân, nàng cũng chẳng cảm giác có gì lạ. Dù sao cũng tốt, thêm một cái bạn tốt.

“Dừng xuống nghỉ một chút. Bọn chúng đuổi theo hiện tại không kịp. Ngươi đang bị thương, xuống ngựa, ta giúp ngươi trị thương.” Diệp Thần liền lên tiếng nói. Nhìn bề ngoài nàng cố gắng gượng, nhưng lúc nãy trúng một chưởng trọng thương không nhẹ.

“Ngươi biết y thuật?” Mộc Uyển Thanh có chút ngạc nhiên. Cái cô gái này lại biết y thuật? Phải biết vào cái này thời đại, nữ hiệp như nàng đã ít, mà nữ y càng ít hơn. Phải biết, lang trung đôi khi phải tiếp xúc cơ thể, vậy nên vì chính mình danh tiết, nữ nhân sẽ không mấy người nguyện đi học y thuật.

“Tất nhiên là biết rồi. Ngươi nghĩ ta chẳng lẽ chút bản lĩnh cũng đem không ra sao? Phải biết năm đó, người cầu ta chữa trị nhưng đều muốn phải xếp hàng. Có tiền chưa chắc đã ra tay nhưng mỹ nữ hiến thân chắc chắn sẽ động thủ.” Diệp Thần lập tức liền ba hoa nói.

Tuy không thể dùng y thần kỹ năng, nhưng sách y thuật hắn học tại Đào Hoa Đảo, cộng với Cửu Âm Chân Kinh công pháp chữa thương hiệu quả. Hắn có thể nói so tại thiên hạ này, ai dám nói hơn hắn. Huống chi nàng là kinh mạch thương tổn. Cửu m Chân Kinh bên trong Tẩy Tủy Kinh không nghi ngờ là tốt nhất chữa kinh mạch thương tổn.

“Bớt ba hoa, ta bị thương là kinh mạch, là nội thương. Không phải biết võ công người, không chưa khỏi. Muốn trị phải điều tức vận công một thời gian dài, không có thời gian. Trước tiên chạy trốn quan trọng.” Mộc Uyển Thanh lắc đầu từ chối nói. Nhưng vẫn tỏ ra cảm ơn ý tốt của Diệp cô nương.

“Không cần thiết nội lực, ta liền có thể chữa khỏi cho ngươi. Dừng lại đi a.” Diệp Thần mở miệng nói. Nhìn cái này cô nàng khổ sở nhịn đau đớn, hắn liền cảm thấy có chút đau lòng nha, ngươi tương lai chính là ta nữ nhân. Trên cơ thể tuyệt đối không muốn có lưu lại một chút tỳ vết nào.

“Không cần lãng phí thời gian. Ngươi còn nói, đừng trách ta đem ngươi ném xuống dưới đất.” Mộc Uyển Thanh liền tức giận nói. Nàng chán ghét ồn ào.

“Không xuống cũng được, đừng trách ta.” Diệp Thần lập tức loạn động tay chân đối với Mộc Uyển Thanh cở thể sờ sờ lại bóp bóp từ trên xuống dưới. Sau đó liền tập trung ở ngực nàng nhào nặn.

“Ngươi làm cái gì? Vô lễ, ngươi cho rằng ta không dám giết ngươi?” Mộc Uyển Thanh lập tức tức giận khi Diệp Thần liên tục đối với nàng phi lễ nói. Tuy đều là nữ nhân, nhưng cô gái này cho nàng cảm giác sắc nữ một dạng, ngoài ra dù là nữ nhân cơ thể nhau cũng đâu thể muốn sờ là sờ được. Với lại nàng cảm giác thân thể khó chịu cực kỳ.

“Ngoan ngoãn một chút, ta giúp ngươi chữa thương.” Diệp Thần liền thành thành thật thật xoa bóp nói. Hắn chính là vận dụng Tẩy Tủy Kinh đối với kinh mạch nàng đả thông lại sử dụng Bắc Minh Thần Công hấp thu nàng nội lực, sau khi chữa thương liền đặt tay lên nàng ngực truyền lại cho nàng nội lực. Quá trình này khiến nàng cảm giác rất khó chịu cộng thêm việc đi ngựa phóng nhanh gập gềnh, cơ thể vốn dĩ sẽ ngứa ngáy khó chịu cực kỳ, nhưng cũng không còn cách nào cả.

“Ngụy biện, coi ta là con nít lừa gạt.” Mộc Uyển Thanh lập tức dừng ngựa hất Diệp Thần rơi xuống, còn tốt, hắn hạ cánh an toàn đứng thẳng trên mặt đất. Nàng lập tức một mặt tức giận nhìn chằm chằm vào Diệp Thần lạnh lẽo. Ngay cả mình thương thế đã khỏi cũng không kịp để ý đến.

“Ngươi làm cái gì chứ? Vừa rồi không phải ta kịp thời vận dụng Loa Toàn Cửu Ảnh đã ngã chết rồi.” Diệp Thần lập tức mở miệng oán tránh nói. Cũng may còn giữ một chút Uyển Thanh nội lực trong cơ thể, vừa đủ năng lượng thi triển một lần Loa Toàn Cửu Ảnh, nếu không vừa rồi, mông của hắn đều bị ngã dập mất.

“Đáng đời nhà ngươi, sắc nữ, vốn dĩ tưởng chỉ có đàn ông mới là lũ súc sinh, không nghĩ ngươi cũng như vậy một dạng mặt hàng, quả nhiên không phải thứ gì tốt đẹp. Ngươi sống hay chết mắc mớ gì đến ta.” Mộc Uyển Thanh ánh mắt đanh lại nói.

“Ta vốn không phải thứ gì tốt đẹp, chẳng qua ngươi chưa hỏi thôi. Nhưng ngươi mắng ta thì được, nếu người khác mắng ta, vốn dĩ sống không lâu.” Diệp Thần thừa nhận nói. Hắn tốt đẹp sao. Chắc chắn là không rồi. Tay hắn dính máu người vô tội không thiếu, và đến giờ hắn vẫn cảm thấy đó là điều bình thường, dù sao con người thì vẫn là động vật, chỉ là bậc cao mà thôi. Có tội hay không thì xuống diêm vương mà định tội.

“Ngươi… không nói chuyện với ngươi. Ta cùng ngươi tuyệt giao.” Mộc Uyển Thanh càng tức giận, nàng thấy qua mặt dày, nhưng cô gái này mặt dày nàng đầu tiên được kiến thức qua. Bị nàng chửi như vậy, chẳng những không giận, còn thoải mái thừa nhận.

“Ta cũng không nói chuyện với ngươi. Sớm muộn ngươi cũng muốn cho ta xin lỗi.” Diệp Thần quay đầu đi nói.

“Mơ tưởng. Với lại chúng ta đều là nữ nhân, ta cũng sẽ không thích nữ nhân, cảm xúc của ngươi tự giữ lại đi.” Mộc Uyển Thanh tuyệt tình nói, nàng không muốn để Diệp cô nương nghĩ mình có ý nghĩ với cổ.

“Thì sao chứ, ngọt ngào cũng là ngươi, cay đắng cũng là ngươi, mặn ngọt chua cay đều là ngươi. Vậy ngươi đối với ta là cái gì hay chỉ là một thứ vô vị?” Diệp Thần tức giận nói, tuy hắn có thể khôi phục nam nhân thân phận, nhưng hắn cần một người không màng đến hắn dáng vẻ, yêu hắn vì hắn là hắn không phải vì vẻ bề ngoài. Nếu không ra đường kiếm vài cô gái có thiếu sao?

“Miệng lười dẻo ngọt. Không thể làm tình lang, cũng có thể làm tỷ muội, chỉ cần ngươi thành thật cho ta xin lỗi. Càng không đối với ta cái chuyện kia.” Mộc Uyển Thanh tim có chút đập nhanh liền mở miệng nói.

“Còn lâu, người xin lỗi phải là ngươi. Trong tình yêu cảm xúc đâu cần phải ngay lối? Tình cảm của ta, ta đều nói rất rõ, ta thích ngươi. Ngươi cũng thích ta, vì cái gì không thể? Nếu ngươi không phải của ta, thì sẽ chẳng là của ai cả.” Diệp Thần mở miệng chất vấn.

“Ta… cái này… ta không thích ngươi.” Mộc Uyển Thanh bi chất vấn có chút lúng túng.

“Vừa rồi ngươi nói sẽ không đổi ý.” Diệp Thần cười cợt nói.

“Đó là ngươi lừa ta, thích ở đây không có nghĩa là nam nữ ưa thích.” Mộc Uyển Thanh tức giận nói, nàng rõ ràng bị lừa.

“Vậy sao? Cảm xúc của ngươi chỉ rẻ mạt như vậy? Hay là tình cảm của ngươi vốn dĩ là một thứ không có màu sắc? Mặc kệ ngươi nói thế nào, ta đều không bỏ cuộc.” Diệp Thần ương bướng nói.

“Diệp cô nương ta...” Mộc Uyển Thanh mở miệng muốn khuyên bảo.

“Đừng nói nữa, ta không muốn nói chuyện với một người không biết nói hai từ xin lỗi. Nhớ lấy, ngươi nếu không phải là của ta, thì cũng đừng là của ai. Ta nói được sẽ làm được.” Diệp Thần tự tin nhìn nàng mở miệng nói.

“Ngươi… đồ cứng đầu.” Mộc Uyển Thanh kéo ngựa đi chậm rãi tức giận nói. Rõ ràng người sai là ngươi, sao ta phải xin lỗi cơ chứ. Nhưng không hiểu sao Diệp Thần câu nói từng lời một đều khiến tim nàng gia tốc, ngay cả suy nghĩ đều có chút trì trệ, thương thế đã tốt đều không cảm nhận được.

Quả nhiên nữ nhân trong tình cảm, là một loài động vật ngu ngốc. Dù biết là ngốc nhưng vẫn cứ lao vào, dù biết sẽ đau nhưng vẫn tình nguyện cảm nhận. Nước mắt có rơi nhưng sẽ không tự biết lau đi nước mắt. Đó chính là nữ nhân, luôn mỉm cười nhưng luôn mang một nỗi buồn dai dẳng.

Vừa đi vừa nhìn nhau, mà lại không nói gì, giống như đợi người kia lên tiếng xin lỗi vậy, càng giống như ai lên tiếng trước liền phải nhận sai.

“Có người tới.” Diệp Thần ánh mắt nhìn về phía trước thầm nghĩ, liền ném một cục đá vào Mộc Uyển Thanh cơ thể đánh mắt cho nàng. Tuy không còn võ công, cũng như Linh Lực, nhưng cảm nhận vẫn không sai, còn rất mạnh mẽ.

Mộc Uyển Thanh cũng được Diệp Thần ra hiệu rút ra mình bên hông kiếm đề phòng nhìn về phía trước.

“Các ngươi là ai? Thành thật khai báo? Mau bỏ mũ ra.” Hai cái nữ nhân từ trên cây hạ xuống cầm kiếm chỉ về phía trước nói.

Mộc Uyển Thanh không có trả lời vẫn tại trên ngựa ung dung. Diệp Thần càng không mở miệng nói. Càng là không nhìn hai nữ. Bọn họ còn bận lườm nhau đâu. Chờ đợi xem ai rốt cuộc nói trước.

“Dám khinh thường chúng ta, lên.” Hai nữ lập tức tức giận lao tới. Mộc Uyển Thanh liền lập tức rút kiếm xông lên. Diệp Thần liền mặc kệ, dù sao hai người này có thể thấy võ công không bằng Mộc Uyển Thanh, huống chi thương thế của nàng đã khỏi. Hắn ra tay làm cái gì. Giết gà không cần dùng đến dao mổ trâu.
Thiên Đạo Hệ Thống

Review Chương 386: Thiên long-không phải của ta thì đừng là của ai - Thiên Đạo Hệ Thống

Review truyện Thiên Đạo Hệ Thống

Truyện Thiên Đạo Hệ Thống Review


15,316 | 79 783 chương


Đọc truyện Thiên Đạo Hệ Thống

Thiên Đạo Hệ Thống