Chương 370: Ngươi là ai? kẻ gian lận vô đối

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Đại đội trưởng của Long Tổ và Phượng Tổ xuất hiện lập tức khiến mọi người kinh ngạc nha. Bọn họ có thể không nhìn hai cái nhỏ nhoi đội trưởng mặt mũi. Nhưng đại đội trưởng thì là một cái ý vị khác. Người ta chính là đại ca của đại ca nha. Dưới trướng đã có không biết bao nhiêu cái thuộc hạ trung thành, chỉ cần nói một câu, thuộc hạ của hắn có thể đem ngươi đánh cho hạ sơn.

“Chuyện gì đang xảy ra ở đây? Có ai giải thích cho ta nghe một chút được sao?” Long Tổ đại đội trưởng Hạ Tam lập tức nhìn xung quanh một lượt có chút tức giận nói. Long Tổ đội trưởng cho người khác quỳ dập đầu, tốt xấu mặt.

“Hạ Hiền, ngươi đang làm cái gì hả? Còn không mau đứng lên?” Phượng Tổ đại đôi trưởng Tứ Hạ lập tức hướng mình cái này thuộc hạ ra lệnh. Sau đó liền nhìn qua ngũ đại ác nhân một cái từng cái một ghi nhớ lại. Chỉ cần bọn họ còn sống ra khỏi di tích cổ, hắn đảm bảo, để những người này trả giá không nhỏ. Dám khinh dễ Phượng Tổ người chán sống.

“Hạ Tam tiền bối, Tứ Hạ tiền bối, Thiên Huy đội trượng và Hạ Hiền đội trưởng hai người bị người ta như thế làm nhục vẫn là liên quan đến Tuyết Sơn phái người trên thân và Ngũ đại ác nhân.” Tằn Hằng lập tức từ một bên người mình phụ thân bước ra tố cáo nói. Có phụ thân cùng các vị tiền bối tại, hắn không tin Diệp Thần có thể động đến hắn.

“Hả? Có chuyện này sao? Nếu thực sự đúng như lời ngươi nói...” Hai cái đội trưởng nghe thấy Tần Hằng nói như vậy liền ứng với tình hình thực tại.

“Hạ Tam, Tứ Hạ các hạ, nhi tử ta có chút không hiểu chuyện nói ra những lời ám chỉ Tuyết Sơn phái, thật xin lỗi. Tần Hằng ngươi còn không quay lại đây.” Tần Tầm chưởng môn hỏa Linh Phái, cha của Tần hằng lập tức giả mèo khóc chuột mắng. Hắn thực tế là cố ý để lộ mình con trai bảo bối tên để cho hai cái này đội trưởng ghi nhớ một cái hắn nha.

“Nhi tử nhiều chuyện rồi.” Tần Hằng liền lui ra phía sau cười thầm nói.

“Không sao, nếu như hắn không nói. Ta còn thực không biết đến là ai to gan đến như vậy đây. Thanh niên ngươi không sợ cường quyền rất tốt. Phượng Tổ chúng ta cần những nhân tài như vậy.” Tứ Hạ lạnh lùng nhìn lượt qua ngũ đại ác nhân cùng Tuyết Sơn Phái nói.

“Đa tạ Phượng Tổ Tiền Bối ưa thích, đó là vinh hạnh của ta.” Tần Hằng cũng không phải ngu ngốc lập tức cúi thấp đầu nói.

“Không nghĩ đến Long Tổ chúng ta không có ra tay một thời gian, liền có thể ra ngoài dễ dàng bị người ta khi dễ như vậy đâu. Tiểu Tử, Long Tổ của ta thiếu sót vài cái người, người như ngươi ắt sẽ có đất dụng võ.” Hạ Tam cũng không kém lời. Phượng Tổ thu người, hắn Long Tổ chính là muốn phá đám, người ra cũng muốn cảnh cáo cai này bảy người.

“Đa tạ hai vị tiền bối đối với ta phân thượng. Sau lần này đi di tích cổ xong, nhất định sẽ đến bái kiến.” Tần Hằng cúi thấp người xuống tạ ơn nói. Đây chính là cơ duyên nha, càng là một cái vé đảm bảo hắn tính mạng bên trong di tích cổ. Hắn từ giờ chính là Long Tổ và Phượng Tổ một trong tương lai người, ai dám đụng hắn.

Hai người họ vốn biết trước mặt bảy người này chính là đang đối với hai Tổ của họ gây sự. Nhưng vẫn cần người khơi mào trước, nếu không tự mình đi làm khó tiểu bối, tốt mất mặt. Vừa hay Tần Hằng đứng lên, quá hợp ý bọn họ. Cho hắn một cái tạo hóa không tính là cái gì.

“Hừ, lần này xem ra rất khó động đến Hỏa Linh Phái rồi.” Thiên Thư chưởng môn cha của Bạch Sơn công tử Thiên Hạo không khỏi nháy mắt một cái nói. Các môn phái, có môn phái nào không muốn kết giao với Long Tổ Phượng Tổ chứ? Không nghĩ Hỏa Linh Phái lại có thể tranh thủ cơ hội lần này tiến vào họ tầm mắt.

“Cha, không cần quá lo lắng. Tại di tích cổ bên trong chỉ cần hắn chết không phải là hết truyện sao? Không cần đến chúng ta ra tay. Mượn tay tên ma đầu kia lấy thủ cấp của Tần Hằng. Chúng ta ngồi mát ăn bát vàng đi.” Thiên Hạo liền có chút ghen tỵ nói. Hắn chính là Thiên Tài nha, tại sao lại không muốn hắn, mà đi muốn Tần Hằng.

“Hừ, cẩn thận chút vẫn hơn.” Thiên Thư gật gật đầu nhìn qua Diệp Thần nam tử đang đứng với Tuyết Cơ trêu đùa, không khỏi hiện lên một tia lãnh ý, đánh giá. Hắn vẫn chưa có cảm thấy người nam nhân này ngoài phách lối, còn có cái gì đặc biệt, tuy nghe qua nhi tử lời nói. Hắn vẫn chưa cảm thấy có sức thuyết phục. Dù sao cũng chấp chưởng một cái môn phái, nếu cái gì cũng tin thì quá ngu ngốc rồi.

“Hai người các ngươi còn không mau đứng lên, muốn mất mặt bao lâu nữa hả?” Hai cái đội trưởng lên giọng đối với hai cái đội trưởng ra lệnh nói. Nhưng hai người vẫn không có đứng dạy, mà vẫn tiếp tục quỳ gục đầu trên mặt đất. Việc này không khác gì đối với hai người họ đánh mặt nha.

“Hừ… hừ...” Hàn Hiền cùng Thiên Huy cắn răng tại trên mặt đất không nói thành lời, mặt mồ hôi đều chảy ra. Vốn định đứng lên, nhưng họ đột nhiên cảm thấy có một ánh mắt đáng sợ đang nhìn đến họ nha. Một cái áp lực vô hình đột nhiên đè lên họ khiến họ nói không thành lời, cũng không nhúc nhích được, giống như mình bản năng bị người ta cắt đứt vậy.

“Có vấn đề? Tuyết Sơn Phái, Ngũ đại ác nhân, các ngươi đối với chúng ta Long Tổ thành viên làm cái gì?” Hạ Tam lập tức nhận ra có điều gì không phải tức giận hướng tới hai cái này thế lực tức giận.

“Hạ Hiền, ngươi không sao chứ? Dám đối với Phượng Tổ người ra tay, các ngươi muốn làm phản? Nói các ngươi đối với hắn làm cái gì?” Tứ Hạ Tức giận đùng đùng nói.

“Ngươi bị mù không nhìn thấy hay sao mà còn hỏi? Ta chính là muốn bọn chúng quỳ xuống cho ta dập đầu xin lỗi.” Diệp Thần thằng thắn mở miệng nói.

“Tiểu Diệp, đừng vô lễ. Hai ngươi này khó chọc.” Tuyết Cơ liền kéo kéo tay hắn nhắc nhở nói. Nàng tuy nói là chưởng môn nhưng đối với họ cũng phải nể mặt ba bốn phần.

“Bố già, nhịn một chút.” Ngũ đại ác nhân cũng khuyên can. Bọn họ cũng biết mình hiện tại chọc không nổi đại đội trưởng, người này một người dưới tay không biết có bao nhiêu cái đội trưởng, ra lệnh một cái có hàng trăm cái trung thành đối với hắn giúp đỡ. Rất đáng sợ.

“Chỉ là hai cái con chó cấp cao mà các ngươi đã sợ như vậy. Không có tiền đồ.” Diệp Thần không khỏi lắc đầu một cái thở dài. Tuyết Cơ cùng với Ngũ đại ác nhân nghe DIệp Thần nói như vậy, mặt đều biến sắc. Cầu mong hai cái này tiền bối không có nghe thấy gì đi.

“Tiểu tử, ngươi là hận đời quá dài sao?” Hai cái này người liền nghe thấy Diệp Thần đối với họ khinh thường liền tức giận nói. Họ động sát tâm nha, từ lúc họ leo lên cái này chức vị, có ai dám không đối với họ nể mặt. Về sau họ còn có cơ hội leo lên Tổ trưởng chức vị nha.

“Hừ, chán sống rồi. Đáng đời.” Mấy cái môn phái xung quanh lập tức xì mũi một cái đầy vui vẻ. Họ đều biết được Diệp Thần cái này nam thanh niên, chính là tại Tuyết Sơn phái giết họ đệ tử, giết họ con trai, nhục mạ họ nhi tử, nhưng hiện tại không thể ra tay. Không nghĩ tới tên này lại tự tìm chết.

“Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám nói với chúng ta như vậy hả? Không muốn sống nữa?” Hai người liền tức giận tỏa ra mình kình lực nói. Xung quanh người lập tức không khỏi có chút ngạc nhiên, không nghĩ hai Tổ cường giả lại có thể mạnh mẽ đến vậy đâu/

“Tiểu Cơ, ngươi có nghe thấy, có hai con cẩu nào đó đang sủa không? Hay là ta nghe nhầm nhỉ?” Diệp Thần ngây thơ vô số tội hướng Tuyết Cơ mở miệng hỏi.

“Tiểu Diệp đừng đùa.” Tuyết Cơ cả người đều run lên nói.

“ y da, ta không có đùa nha. Ta rõ ràng nghe chó sủa tiếng.” Diệp Thần nhún vai nói.

“Tiểu tử nói tên của ngươi ra. Ta sẽ để mọi ngươi nhớ kỹ ngươi cái tên này. Kết cục xúc phạm Long Tổ người, phải dùng ngươi máu để trả lại.” Hạ Tam lập tức mở miệng nói. Nhưng trong lòng cũng có chút ngạc nhiên tu vi của tên này cũng không phải vừa. Trước hai tổ đại đội trưởng kình lực phát tán lại không bị ảnh hưởng. Quả là nhân tài. Nhưng đáng tiếc, tên này đầu óc quá hỏng. Đắc tội người không nên đắc tội.

“ Tiểu Tử mau nói ngươi tên ra. Chỉ cần ngươi dám nói. Ta đảm bảo chỉ cần ngươi có thể bước ra khỏi di tích cổ. Chúng ta Phượng Tổ, lệnh truy nã sẽ là tên của ngươi.” Tứ Hạ liền gầm gừ nghiến răng hận không thể lập tức hạ sát thủ nói.

“Hai vị tiền bối, các ngươi là đang công báo tư thù?” Tuyết Cơ lập tức chắn trước mặt Diệp Thần tức giận nói.

“Ngươi là… Tuyết Sơn phái tân chưởng môn đi. Nể mặt ngươi sư phụ ta không cùng ngươi Tuyết Sơn phái tính toán tránh ra.” Hạ Tam liền nhìn qua Tuyết Cơ liền mở miệng nói.

“Tuyết Chưởng môn, ngươi yên tâm, tại di tích cổ bên trong, hắn thuộc chúng ta bảo vệ người. Nhưng khi ra khỏi di tích cổ, hắn đã không phải chúng ta bảo vệ người nữa rồi. Ngươi nói chúng ta công báo tư thù, không có chứng cứ thì đừng có nói bậy.” Tứ Hạ liền lên tiếng nói.

“Tiểu Cơ tránh sang một bên đi. Cùng hai cái tiểu cẩu nói, giúp chúng khai thông não là một vấn đề rất là khó khăn đó.” Diệp Thần liền mở miệng lười biếng nói.

“Tiểu tử nói tên của ngươi. Sao hả? Không dám.” Hai cái người giận nghiến răng nói.

“Nghe rõ đây, mười năm về sau, từ giờ trở đi, các ngươi sẽ nhớ kỹ cái tên này, tên của ta...” Diệp Thần cười khinh bỉ nói.

“Không được nói.” Tuyết Cơ ngăn cản nói. Tên này muốn chết?

“Diệp Thần, nhớ kỹ nó.” Diệp Thần không có bởi vì Tuyết Cơ ngăn cản mà không nói.

“Lần này xong.” Tuyết Cơ mặt đều đen lại. Ngươi nói tên cho họ, khác gì tự tìm cái chết.

“Tốt lắm, ta nhớ kỹ.” Hai cái đội trưởng mở miệng nói.

“Tốt nhất lên nhớ kỹ, nếu không chết lại không biết tại sao chết.” Diệp Thần cười gằn nói. Hiện tại, hai cái người này hắn vẫn chưa muốn giết, hắn muốn để dành mạng chúng, cho mười năm sau. Nhưng trước tiên cần...

“Á… hự… ngươi...” Thiên Huy cùng với Hạ Hiền lập tức bị cái này bí ẩn nam nhân duỗi ra hai bàn tay đối với bọn họ đầu vặn xuống. Kinh dị chính là họ còn có thể trực tiếp thấy cơ thể mình không đầu trước khi chết nữa kìa.

“Hạ Hiền...” Tứ Hạ lập tức mở miệng bàng hoàng kêu. Hắn đối với Diệp Thần tốc độ mà kinh ngạc.

“Thiên Huy...” Hạ Tam lập tức kinh ngạc, tiểu tử này dám giết hai cái họ.

“Chút quà lưu niệm, cầm lấy đi. Ta nghĩ ra cái trò chơi này rất hay. Các ngươi đem cái đầu này về nhà cất giữ. Mười năm sau, nếu ta còn có thể nhìn thấy nó, ta sẽ tha chết cho hai người các ngươi. Nếu như không có… thì phải kiếm đồ thay thế chứ nhỉ.” Diệp Thần nhìn hai người hoàn toàn như một cái ác ma cười nói.

“Ngươi dám giết hai người họ. Ngươi là chán sống rồi. Ra tay với thành viên, giết bất luận tội. Đi chết đi.” Hai người lập tức hỏa nộ khi bị Diệp Thần ném đầu của thuộc hạ vẫn còn mở trừng mắt vào người liền xông lên đối với Diệp Thần ra tay.

“Bố già cẩn thận chúng ta tới cứu ngươi.” Ngũ đại ác nhân kinh dị nói. Lập tức xông ra vây lấy Tứ Hạ. Năm người tổ hợp thực lực có thể cùng với Tứ Hạ đánh một trận nha.

“Nhóc con ngươi muốn chết? Cút ra. Cản trở ta thi hành công vụ, cũng một dạng giết.” Hạ Tam thấy Tuyết Cơ chắn trước mặt Diệp Thần đưa lên mình kiếm tức giận đánh tới nói.

“Muốn giết hắn, hỏi qua ta? Mạng của hắn là của ta. Không có ta cho phép, không ai được giết hắn.” Tuyết Cơ lập tức xuất ra Tuyết Diệp Kiếm đối kháng với Hạ tam.

Mọi người xung quanh nhìn Tuyết Cơ lập tức hiện ra một tia tham lam cùng một tia kinh ngạc. Địa cấp vũ khí, thật không nghĩ lại có thể xuất hiện ở đây nha. Đây chính là chí bảo,

“Địa cấp vũ khí? Nguy rồi.” Tứ Hạ lập tức lùi lại không tiếp tục xuất thủ. Địa cấp vũ khí nha. Chỉ cần khí kiếm cũng có thể đánh hắn trọng thương. Muốn thắng cái này cô gái không dễ. Tuy nhiên đánh hòa thì có thể. Địa cấp vũ khí lợi thế quá rõ ràng. Đây chính là vượt cấp khiêu chiến không gì tốt hơn đồ vật nha.

“Hừ, ai dám động hắn? Ta liền cho người đó nếm thử ta Tuyết Diệp Kiếm vô tình.” Tuyết Cơ liền uy hiếp mở miệng muốn khai đao nói.

“Thì ra là Tuyết Diệp Kiếm, không nghĩ tới, môn phái nhỏ như Tuyết Sơn phái có cái này chí bảo. Thật sự không ngờ.” Đám người xung quanh đều lộ rõ mình vẻ tham lam nghĩ. Địa cấp vũ khí hấp dẫn không nghi ngờ gì. Đến cả cao thủ như đại đội trưởng Tứ Hạ còn bị nhỏ hơn mình đại cảnh giới uy hiếp. Không nghi ngờ nó lợi hại.

“Chuyện này không xong đâu.” Hai cái đại đội trưởng lập tức thấy mình bất lợi lùi lại.

“Đại đội trưởng đã đến lúc mở ra di tích cổ.” Hai cái thành viên Long Tổ liền lập tức từ cánh rừng lao tới xuất hiện nghiêm chỉnh đứng thẳng lên giơ tay chào báo cáo nói.

“May mắn cho các ngươi. Hạ Tam ngươi giúp ta an táng họ, ta đi trước phá phong.” Tứ Hạ liền gật đầu liếc nhìn mấy cái này người, ghi hận trong lòng.

“Đi thôi, đem họ an táng thật tốt. Thông chi gia đình, bồi thường đủ.” Hạ Tam đặt mình đầu thuộc hạ vào thân xác của hắn nói. Sau cũng quay người đi. Hiện tại nhiệm vụ chính quan trọng.

“Đến lúc rồi đi thôi.” Mọi người cũng lập tức đi theo.

“Chúng ta sang đó trước, bố già chúng ta bị yếu tim. Lần sau đừng chơi kích thích như vậy được chứ?” Ngũ đại ác nhân cười khổ nói.

“Chúng ta cũng đi thôi.” Diệp Thần kéo Tuyết Cơ tay nói.

“Ngươi xem ngươi đã làm cái gì. Đắc tội họ, ngươi muốn chết sao hả? Nếu thực sự họ ra tay thì phải làm sao đây? Ngươi nghĩ một chút cho tính mạng của mình đi chứ. Ngươi cứ như vậy, biết ta lo lắng lắm không hả? Ngươi cười cái gì hả?” Tuyết Cơ kéo hắn lại oán trách nói.

“Ta không nghĩ Tiểu Cơ sẽ lại quan tâm ta sống chết đến vậy. Cảm thấy có chút vui vẻ.” Diệp Thần cười vui vẻ nói.

“Ai quan tâm đồ như nhà ngươi. Chẳng qua… chẳng qua...” Tuyết Cơ lúng túng đỏ mặt nói.

“Chẳng qua mạng của ta là của ngươi. Muốn giết cũng đích thân ngươi ra tay?” Diệp Thần cười nói.

“Đúng đúng, chính là như vậy.” Tuyết Cơ liền nhanh chóng gật đầu nói.

“Đi thôi.” Diệp Thần thấy cái này cô gái không chịu thừa nhận mình tình cảm liền cười nói. Cái này chưởng môn chém chém giết giết lúc lại có khi sợ ma, còn nhút nhát như vậy. Thực đáng yêu mà.

“Ừm.” Tuyết Cơ đi đừng sau Diệp Thần nhìn vào hắn bóng lưng không khỏi có chút suy nghĩ lung tung. Đến giờ nàng vẫn không xác định được cái này tình cảm gọi là gì. Có lẽ nàng thực sự đã xác định nhưng lại không dám gọi tên của nó. Sợ khi gọi tên của nó mình sẽ bị tổn thương. Nhưng… như thế này… cũng thật tốt.

Diệp Thần kéo tay Tuyết Cơ đi đến trước di tích cổ, chính là một cái lối vào hang động, trước hang động còn có một cái phong hắn. Hai cái đại đội trưởng đang xử dụng mình sức mạnh tu vi, muốn mạnh mẽ xông phá phong ấn.

“Cái này phong ấn thật mạnh mẽ. Di tích cổ này xem ra khó khăn mở ra.” Mọi người bàn tán xôn xao nói.

“Cho ta mở ra… Hự...” Hai cái đội trưởng mạnh mẽ mở ra cổ mộ phong ấn lập tức bị đánh bay về phía sau trọng thương, trên phong ấn một vết nứt cũng không có tạo thành tới. Còn khiến mình phun ra máu.

“Hai người không có sao chứ?” Mọi người lập tức đi tới quan tâm nói.

“Chúng ta không có sao. Chẳng qua không ngờ cái này phong ấn mạnh mẽ như vậy. Cố gắng nhanh chóng phá ra phong ấn có chút tổn thương. Mọi người không cần lo lắng, di tích cổ nhất định sẽ mở ra. Chẳng qua sẽ có chút muộn mà thôi.” Hai người ho khụ khụ ra nói. Họ chỉ bị thương nhẹ, không đáng quan trọng. Nhưng nếu nhiệm vụ này thất bại, họ sẽ bị ảnh hưởng đến tiền đồ nha. Phong ấn này nhất định muốn mở.

“Đúng rồi, Tuyết Cơ chưởng môn. Ngươi không phải có Địa cấp binh khí sao? Có thể cho hai cái vị tiền bối mượn dùng sao. Có địa cấp binh khí tại, với họ thực lực mới có thể phát huy hết nó khả năng đem phong ấn này phá ra.” Tần Hằng liền nảy ra ý tưởng mở miệng nói. Hắn thực chất là muốn nói Tuyết Cơ không xứng với cái này thanh kiếm, hai vị tiền bối mới có quyền dùng nó nha.

“Cái này...” Tuyết Cơ do dự. Thiên Diệp Kiếm cái này thanh kiếm nếu đem cho mượn, nàng còn có thể lấy lại? Nếu như thực cho mượn, cái này thanh kiếm đối với cái kia phong ấn, sẽ nhất định không tránh thoát hư hại. Cái này phong ấn không nghi ngờ có thể sánh ngang một cái địa cấp binh khí, mới có thể tạo ra họ uy hiếp.

“ Tuyết Chưởng Môn, với chúng ta thân phận sẽ không mượn mà không trả.” Hai cái lập tức lên tiếng nói. Họ tuy đối với cái này địa cấp binh khí thèm thuồng. Nhưng món đồ này họ không có nhất định muốn phá hủy, chỉ cần động đến cái kia phong ấn, thanh kiếm này không hủy, hư hại cũng sẽ xuất hiện.

“Không cho mượn.” Thấy Tuyết Cơ do dự, Diệp Thần liền lên tiếng thay nàng nói.

“Diệp thiếu, ngươi không nên không chú ý đại cục như thế.” Tần Tầm liền mở miệng nói.

“Đúng vậy, Diệp Thiếu, thanh kiếm này là của Tuyết Chưởng Môn, ngươi làm sao thay nàng quyết. Dù ngươi là nàng nam nhân cũng không được.” Thiên Thư cũng lên tiếng nói. Di tích cổ không vào được, là họ thua thiệt lớn.

“Ta nói không được, là không được. Ai chán sống cứ lao lên.” Diệp Thần bá đạo nói. Tuyết Cơ cũng bị hắn lôi ra sau lưng. Đám người lập tức im lặng. Vừa rồi, hai cái đội trưởng chết, tốc độ Diệp Thần ra tay họ còn không có nhìn rõ. Chứng tỏ người này tu vi so với họ còn cao hơn một bậc. Tự nhiên sẽ không dại mà gây thêm phiền phức.

“Diệp Thần tiểu tử, ngươi biết ngươi đang đối đầu với ai sao?” Hai cái đại đội trưởng tức giận.

“Chỉ là hai cái đại đổi trưởng mà thôi. Ngươi nghĩ ngươi to? Có tin chỉ cần một câu nói của ta, trong vòng năm phút lập tức đưa các người hạ bệ không hả? Thay một cái biết nghe lời con cẩu cao cấp đội trưởng.” Diệp Thần mở miệng khó nghe nói. Thanh kiếm này chính là hắn tặng cho Tuyết Cơ, người khác muốn dùng? Mơ tưởng.

”Ngươi...” hai người tức giận, thương thế liền khiến họ tức ói ra máu.

“Hai vị không cần nói. Ta sẽ không cho mượn. Cái này thanh kiếm đối với ta rất quan trọng.” Tuyết Cơ mở miệng nói. Thanh kiếm này là món đồ đầu tiên nàng nhận được từ một ai đố rất quan trọng.

“Lên lần nữa.” Hai người đại đội trưởng thấy không mượn được kiếm, lập tức lần nhảy đi lên vận sức đánh vào phong ấn. Lần này không có như lần trước bạo lực, mà từ từ điều khiển mình nội lực thi triển ra kình lực tác động tới. Sau vài phút, lập tức trên phong ấn xuất hiện một cái vết nứt.

“Nứt ra rồi. Thực quá tốt, nứt ra rồi. Di tích cổ có thể mở ra. Quả không hổ là Long Tổ và Phượng Tổ đại đội trưởng thực lực phi phàm.” Mọi người vui mừng nói.

“Chưa được đâu, tình hình này phá phong cũng ít nhất mất nửa ngày mới được.” Hai người dựa theo tình hình đánh giá nói. Vết nứt quá nhỏ, còn nữa, cái này phong ấn có thể tự phục hồi. Họ dựa theo tiến bộ cũng hết nửa ngày. Thực sự ngoài ý muốn. Dù sao đối với cái này phong ấn. Đều là chỉ một số nhân tài tại Thần Địa mới học được. Họ không hiểu biết chỉ có thể mạnh mẽ phá phong.

“Nửa ngày? Quá lâu rồi không? Như vậy chẳng phải tối nay, không thể về sớm động phòng? Ta còn đặt một cái phòng khách sạn tình thú rồi đó.” Diệp Thần đi lên phía trước nhìn tới phong ấn nói.

“Tiểu Diệp nói linh tinh cái gì.” Tuyết Cơ đỏ mặt nói.

“Tiểu tử, không có hiểu gì thì mau tránh ra. Tránh cản đường hai vị tiền bối.” Mọi người nhao nhao nói.

“Tiểu Diệp cẩn thận phong ấn này làm tổn thương ngươi.” Tuyết Cơ lo lắng nói.

“Tiểu tử, mau cút xuống, tránh làm phiền chúng ta.” Hai người khinh thường một cái nói.

“Chà chà, các ngươi hai cái lui ra phía sau đi. Cái này phong ấn để ta.” Diệp Thần mở miệng nói. Bắt đầu vận động bẻ các khớp ngón tay.

“Hừ, không biết sống chết. Muốn mạnh mẽ phá phong. Mặc kệ ngươi.” Hai người mặc kệ Diệp Thần tiếp tục phóng ra kình lực đến phá phong ấn.

“Ta đã dặn trước các ngươi không tránh, đừng trách ta.” Diệp Thần cười cười. Lập tức đưa tay về phía Phong Ấn chạm lên.

“Đừng nghịch dại, ngươi cho rằng ngươi là ai? Ngươi nghĩ phong ấn là cái gì hả?” Hai người liền mở miệng nói.

“Trong từ điển của ta không có gì là…. không thể.” Diệp Thần cười cợt nói. nhẹ nhàng bóp một cái vết rạn nứt lập tức biến to.

“Tự tìm lấy khổ.” Mọi người đang đợi Diệp Thần bị bắn tung ra, lập tức trợn tròn mắt lại.

Rắc… rắc...bốp… phong ấn tự nhiên nát vụ rơi xuống sụp đổ. Phản lực chấn bay hai cái đại đội trưởng về phía sau khiến họ từ thương nhẹ trở thành nặng nề.

“Tiểu Diệp…cẩn thận...” Tuyết Cơ lập tức giật mình lo lắng nhìn lên phía trước.

“Ta không có sao.” Diệp Thần tay tại đưa bóp nát phong ấn tự tin cười nói. Lúc này nhìn Diệp Thần mọi người không khỏi hiện lên một cái nhìn kinh dị. Hắn vừa rồi, chỉ bóp một cái phong ấn liền vỡ vụn nha. Người nam nhân này rốt cuộc bao nhiêu mạnh.

Hai cái đại đội trưởng ánh mắt đều sắp rớt ra. Phong ấn cứ thể bị bóp nát? Cái tên này đứng gần phong ấn như vậy lại không hề hấn gì? Hắn là quái vật sao?

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Mọi người liền há hốc mồm.

“Ta chẳng phải là ai cả. Trong thế giới này ta chỉ là kẻ gian lận vô đối mà thôi. Thế giới này gian lận với các ngươi còn ta gian lận với thế giới. Đó chính là ta.” Diệp Thần cười cợt nói. Hệ thống có tay, gian lận vô địch thủ. Nói chính xác thì hắn chính là bug tồn tại.

“Không sao là tốt rồi.” Tuyết Cơ vỗ ngực nói. Nàng làm sao lại quên được Huyền khí Bằng Thanh Kiếm bị cái tên này bẻ nát chứ? Cái tên này thân thể chính là quái vật. Bẻ nát huyền khí cũng ít nhất sánh ngang với Địa cấp bên trong đi.

“Đi vào trong thôi. Nếu để ta lỡ lịch trình, ta đảm bảo sẽ tìm từng người một. Tiễn họ vào quan tài.” Diệp Thần cười cười nói. Sau đó liền đi xuống kéo Tuyết Cơ đi vào trong. Đám người cũng tiền vào sau.

“Khụ… phụt...” Hai cái đội trưởng lập tức tức sợ hãi đến lăn ra ngất đi nha. Họ ở gần nên nhìn rất rõ cái này nam nhân động tác, sức mạnh của hắn thật đáng kinh khủng.
Thiên Đạo Hệ Thống

Review Chương 370: Ngươi là ai? kẻ gian lận vô đối - Thiên Đạo Hệ Thống

Review truyện Thiên Đạo Hệ Thống

Truyện Thiên Đạo Hệ Thống Review


15,279 | 79 783 chương


Đọc truyện Thiên Đạo Hệ Thống

Thiên Đạo Hệ Thống