Chương 367: Vòng quay may mắn chén thánh

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Mấy ngày tại Tuyết Sơn Phái lại trôi qua. Diệp Thần chuẩn bị mọi thứ cho chuyến hành trình khám phá di tích cổ a.

“Hệ thống, ngươi mau cho ta xem một chút còn có cái gì công năng rút thưởng sao hả?” Diệp Thần mở ra hệ thống giao diện nói. Gần đây, hệ thống đã có thể khôi phục một số chức năng.

Keng… ký chủ hoàn thành thành tựu từ Dâm Thần danh hiệu thành Đại Dâm Thần nhận được quay thưởng một lần còn chưa có kịp dùng. Vé quay thưởng đã để vào ký chủ hành lý.

“ Thế cũng được sao? Ta chỉ hạ thuốc đem nữ nhân ngủ, lừa gạt Linh Nhi ăn kẹo mút, xâm hại cơ thể mấy trăm cái thiếu nữ xử nữ thân thôi mà? Lên Đại Dâm Thần cũng quá nhanh chứ?Lập tức sử dụng vé quay thưởng.” Diệp Thần không do dự nói. Hiện tại hắn chính là muốn xem thử mình vận may. Với lại lần nào quay thưởng đồ nhận được, đều rất tốt.

Keng… bàn quay bắt đầu hiện ra mời ký chủ xác nhận.

Một cái bàn quay rộng lớn hiện ra trước mắt của diệp Thần nha.

“Xác nhận.” Diệp Thần mở miệng nói. Bàn quay cũng lập tức quay tròn.

“Phá Thần Đan đúng đúng là nó… Không thì thần khí cũng không tồi… Ồ cân đẩu vân, quá tốt là nó. Death Note, không ngờ lại có món này. Phi Lôi Thần Thuật, cái này có ý tứ… Mẹ nó còn không dừng lại lão tử thật sự sẽ điên tiết… Cái trò này sao đau tim vậy?” Diệp Thần nhìn bàn quay vốn dĩ chậm dần lập tức nhanh lên bay qua tất cả những đồ vật tốt nha.

Keng… hệ thống phát hiện lỗi vòng quay.

“Chết tiệt, thằng số con nhà phận.” Diệp Thần lập tức liền muốn chửi một cái nha. Vòng quay may mắn lại bị lỗi. Đây rõ ràng là chơi khăm hắn, phải gọi là vòng quay hắc ám đi.

Keng… hệ thống sẽ dừng lại kim vòng quay may mắn sau ba giây...3,2,1. Dừng lại.

“Cuối cùng cũng dừng, xem được món gì đây. Mẹ nó, quả nhiên không phải cái hàng gì tốt cả mà.” Diệp Thần bĩu môi nhìn đến trước mặt bàn quay chỉ vào chén nước, liền chán chường nói. Cái này hệ thống rõ ràng là hố cha nha.

Keng, chúc mừng ký chủ thu được chén nước thánh x1. Ký chủ vận khí dẵm phải cứt chó, quả nhiên may mắn hơn người.

“Chén nước Thánh? “ Diệp Thần có chút ngạc nhiên nha. Tuy còn chưa biết cái này chén nước công dụng, Nhưng những thứ đồ xuất phẩm từ Thiên Đạo Hệ Thống mang theo thứ Thánh đều không phải hang vừa. Giống như đơn giản đồ vật, Kiếm Thánh, nhìn bể ngoài chỉ là thanh kiếm phát sáng mà thôi. Nhưng vung tay một cái có thể phá hủy cả một đất nước. Nếu không chỉ đến hắn món đồ yêu thích, m Dương Song Tu Thánh Dược lần trước may mắn được hệ thống tặng vậy.

Keng, chén nước thánh đã được đưa vào ký chủ ba lô. Mong gặp lại lần sau.

“Mau cho ta xém Chén Thánh thuộc tính coi.” Diệp Thần nóng vội nói. Cái này hệ thống chúc mừng hắn vận khí, xem ra không phải là giả chứ.

Keng, Chén Nước Thánh, Thánh vật của Thánh Giới, Một trò đùa của Thiên Đạo khi tạo ra nó. Nếu uống nước trong chén Thánh có thể lập tức trở lên bất tử trong mười phút, mọi bệnh tật, thương tích đều được chữa lành, thậm chí cả sắp chết.

“Thần dược à không là thánh dược nha. Có cái này ta liền có thêm một cái mạng.” Diệp Thần kích động há mồm à. Có thể bất tử trong mười phút, dù có gặp lại cái tên áo trắng khốn nạn đó cũng không cần sợ hãi.

“Lão tử là vô địch thiên hạ. Diệp Thân là soái ca bất bại, hắc hắc...” Diệp Thân sờ sờ trong tay mình chén nước thánh, cẩn thận từng ly từng tý tránh cho nước bị rớt ra ngoài nha. Đây chính là hắn thứ đắt tiền nhất trên người nha. Hắn xem qua bảng giá tại cửa hàng Thiên Đạo, món đồ này giá chính là trên trời.

Keng, một chút nước thánh đã khiến ký chủ như vậy trụy lạc. Quá không có tiền đồ.

“Mặc xác ta.” Diệp Thần mặc kệ nói.

Keng, phát hiện vòng quay quán tính, nếu không bị lỗi.

“Hả? Nếu hệ thống không bị lỗi? Ta nhận được món gì, Phi Lôi Thần Thuật? Rasengan? Đa Trọng Ảnh Phân Thân? Kiếm Thánh? Hay là… Đấu Hồn?” Diệp Thần tò mò hỏi. Hắn cũng muốn biết rốt cuộc sẽ nhận được cái gì nha. Mấy món đồ hắn nêu đối với hắn lợi ích cũng không nhiều lắm.

Keng, nếu ký chủ không bị lỗi. Sẽ nhận được Thánh Suối Athena. Có thể đem người cải tử hồi sinh. Khai thông trí nhớ, chén Thánh nước chính là từ Thánh Suối lấy ra.

“...” Diệp Thần mặt đều đần ra, vận khí của hắn có nghịch thiên như vậy sao?

“Hệ thống người là đang cố tình trêu ta đúng không hả?” Diệp Thần liền mắt có chút giật giật nói. Hắn vừa bỏ một rừng cây lấy một cái cây nha.

Keng, hệ thống không biết đùa.

“Chết tiệt hệ thống, trả cho ta, Thánh Suối Athena, lập tức. Thánh Suối của ta.” Diệp Thần lập tức muốn hóa điên nói. Đây chính là Thánh Suối nha, có thể hồi sinh người chết, có thể khai thông trí nhớ, còn rất nhiều cái khác công hiệu. Có nó, hắn còn không phải vô địch sao. Bất tử, lão tử lúc đó chính là đánh không chết tiểu cường.

Keng, hệ thống không quen biết ngươi. Ngươi là ai, ngươi đi ra đi.

“Móa, còn dám trêu ta. Thật là… lần này mua bán đúng là lỗ nặng mà.” Diệp Thần đập bàn một cái sau đó cất đi mình chén thánh nói. Thôi thì có cái chén nước còn hơn không có vậy,

“Tiểu Diệp, đã đến lúc rời đi rồi. Di Tích Cổ sắp mở ra, chúng ta đi thôi.” Tuyết Cơ mở ra cửa phòng của mình nói. Dạo này, đều là nàng giúp hắn thị tẩm nha. Tại tên ma đầu này nói, nàng không phục vụ hắn, liền để muội muội nàng cho hắn phục vụ. Đúng là tên đáng ghét, phòng nàng hiện tại là phòng của hắn rồi nha.

“Nhanh như vậy chuẩn bị xong sao? Kiếm của ngươi đâu?” Diệp Thần nhìn Tuyết Cơ mặc một cái quần áo đơn giản cũng không có đem theo cái gì vũ khí liền hỏi.

“Ngươi còn dám nói. Băng Thanh Kiếm của ta đều bị ngươi bẻ đứt. Ngươi nghĩ rằng Kiếm tốt là dễ dàng tìm đến.” Tuyết Cơ tức giận thở phì phò nói. Cứ nghĩ đến Thanh Kiếm theo nàng bao năm bị bẻ như bánh đa là nàng lại tức đến đỏ mặt nha.

“Không có vũ khí, ngươi vốn là kiếm tu, không dùng kiếm thực lực liền giảm đi một nửa. Đến lúc đó, tiểu bảo bối, gọi cái Diệp ca ca, Diệp lão công ta bảo kê ngươi thế nào.” Diệp Thần đối với nàng khinh thị cười nói.

“Hứ, mơ tưởng, ta có chết cũng sẽ không cầu ngươi. Còn nữa, tại di tích cổ bên trong không được khinh địch tùy hứng. Quan trọng nhất là… không được chết. Mạng của ngươi là của ta.” Tuyết Cơ chỉnh lại cho Diệp Thần quần áo tươm tất nói. Sau đó liền đỏ mặt ngượng ngùng, tại sao mình lại cho hắn chỉnh quần áo a?

“Tất nhiên, đừng nói mạng, cả cơ thể ta ngươi đều là. Cũng không phải ngươi không có thử qua.” Diệp Thần vui vẻ nhìn Tuyết Cơ nói. Cái cô gái này càng lúc càng giống hắn nàng dâu nhỏ rồi. Giúp hắn chỉnh quần áo? Đơn giản chính là vì hắn là nàng nam nhân, hắn ăn mặc không chỉnh tề chính là ảnh hưởng đến nàng mặt mũi.

“Nói lung tung, ta mới không cần cơ thể của ngươi.” Tuyết Cơ đỏ mặt tức giận nói. Cái tên này lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mấy chuyện như vậy. Nàng thực không biết hắn coi nàng là cái gì nữa. Đôi khi, cảm thấy hắn thích nàng, yêu nàng, khiến nàng mủi lòng. Nhưng có lúc nàng lại cảm thấy hắn ham muốn là nàng thể xác, muốn biến nàng trở thành hắn nô lệ, điều này khiến nàng chán ghét tức giận.

“Ta không có nói lung tung, nếu ngươi không cần cơ thể của ta. Vậy đem cơ thể của ngươi cho ta thế nào hả?” Diệp Thần đi vào giầy nhìn nàng cười nói.

“Không nói chuyện với ngươi. Mau đi ra đi, mấy cái đàn em của ngươi đang đợi ngoài kìa.” Tuyết Cơ lườm hắn một cái liền quay người muốn rời đi ra ngoài.

“Đợi đã.” Diệp Thần mở miệng ngăn nàng rời đi nha.

“Có việc gì sao, chẳng lẽ cả giầy cũng muốn ta giúp ngươi thay?” Tuyết Cơ liền tức giận lườm hắn, cái này nam nhân bên ngoài đều như vậy bá đạo, nhưng trước mặt nàng, một chút nam nhân cũng không có, chỉ biết khi dễ nàng không.

“Ấy, ngươi không nói ta cũng quên. Nào Tiểu Cơ Cơ đến cho ca ca thay giầy nha. Tối nay ca ca vui thưởng cho ngươi một lần hoan lân vũ khúc.” Diệp Thần lập tức ỷ lại vào Tuyết Cơ à. Hắn thực chỉ muốn trêu trọc nàng một chút thôi. Không biết tại sao, hắn rất thích chọc cái này cô gái. Tại nàng rất thú vị nha.

“Ta mới không thèm.” Tuyết Cơ liền tức giận giậm cái chân muốn xoay người đi nói.

“Đừng đi a, ta không đùa ngươi nữa.” Diệp Thần kéo lại nàng tay nói.

“Có việc gì muốn nói sao? Không tránh ra đi.” Tuyết Cơ mở miệng hỏi.

“Cho ngươi, cầm lấy đi dùng.” Diệp Thần từ trong không gian lấy ra một cái thanh kiếm đưa tới cho Tuyết Cơ nói.

“Cái này… thanh kiếm này. Địa cấp vũ khí? Hảo Kiếm.” Tuyết Cơ sờ sờ Diệp Thần đưa cho mình thanh kiếm lập tức ánh mắt liền sáng lên nha. Từ chất liệu lẫn cả độ sắc bén tốc độ thi triển, hình dáng hay hoa văn, khả năng truyền vào và phát huy sức mạnh, không nghi ngờ gì là ngàn năm có một Địa cấp vũ khí nha.

“Thế nào thích sao hả? Nếu không thích, ta cho ngươi đổi bả khác.” Diệp Thân mở miệng hỏi. Kiếm thương cái gì, vũ khí cổ trang, hắn tại Thần Điêu lúc rèn không có ít, để cho quân đem đi dùng đánh trận. Một kiếm khí thôi cũng có thể chém đứt bọc thép như chém bùn. Trong kho còn không ít. Loại này tạp nham vũ khí, hắn không mấy vừa mắt, dù sao cũng chỉ là từ mấy cái nguyên liệu bình thường rèn ra mà thôi. Hệ thống phán định loại này đồ chưa tới Lục trang bị hay còn gọi là tân thủ đồ.

“Ngươi cho ta?” Tuyết Cơ nghi ngờ, Địa cấp vũ khí không nghi ngờ gì, là chí bảo tồn tại. Có nó nàng có thể cường ngạnh kháng lại Kiến Đạo Bất Phôi cao thủ. Nếu có cơ hội sơ hở chém giết không thành vấn đề. Thanh hảo kiếm như vậy hắn lại thực sự cho nàng?

“Ta không cho ngươi thì cho ai?” Diệp Thần ánh mắt có chút cười nói. Hắn biết thứ hắn coi là rác ở mấy cái này môn phái là thượng thừa chí bảo tồn tại nha.

“Thực muốn cho ta?” Tuyết Cơ nghi ngờ, tên này không phải muốn đùa nàng.

“Thực sự.” Diệp Thần khẳng định.

“Không hối hận sao?” Tuyết Cơ dò hỏi. Đem một bả Địa Khí cấp ném cho nàng, có phải quá phá của rồi không. Thanh kiếm này chính là có thể dấy lên giang hồ phong ba mưa máu đó nha.

“Ngươi nói nhiều như vậy, ta cảm thấy hình như có chút hối hận rồi. Đem trả lại cho ta được sao?” Diệp Thần trêu trọc nói.

“Không cho ngươi hối hận, kiếm này là của ta. Không trả cho ngươi.” Tuyết Cơ cầm kiếm giấu ra mình sau ngực coi như bảo bối không muốn bị hắn cướp lại.

“Vậy kiếm của ta ngươi lấy rồi, vậy ngươi trái tim là của ta nha?” Diệp Thần trêu trọc nàng nói.

“Cái này, thanh kiếm này trả cho ngươi.” Tuyết Cơ nghe vậy liền có chút tiếc nuối nhìn thanh kiếm liền cắn răng trả cho hắn nha. Nàng sẽ không vì một thanh kiếm mà bán mình.

“Không cần trả, đồ ta tặng ra ngoài, sẽ không nhận lại.” Diệp Thần cười hắc hắc nói.

“Không được, ta đã hứa sẽ làm ngươi nữ nhân. Nhưng ta sẽ không bán ta cái này trái tim. Chẳng phải ngươi muốn cơ thể này sao, cư lấy, không muốn đánh ta trái tim chủ ý.” Tuyết Cơ liền khẳng khái nói. Nàng hứa đem mình cho hắn sẽ không nuốt lời. Nàng là chưởng môn, nói được làm được. Còn trái tim của nàng, hiện tại cũng sẽ không cho hắn.

“Ta sẽ lấy ngươi trái tim nhưng sẽ không bằng trao đổi, lấy được thân thể nữ nhân là chuyện dễ dàng. Ta đã làm được, nhưng lấy trái tim nữ nhân lại là một cái khác. Bài toán dễ ta đã giải xong, hiện tại đến bài toán khó. Ta là nam nhân sẽ trinh phục ngươi, dùng một thanh kiếm cùn đổi ngươi trái tim, quả rẻ mạt rồi.” Diệp Thần coi thường nói. Là nam nhân trái tim nữ nhân là muốn đạt được.

“Vậy thanh kiếm này, ngươi muốn tặng không cho ta?” Tuyết Cơ nghi ngờ hỏi. Tên này sẽ không phải giả vờ, rồi đưa ra cái gì yêu cầu vô lý chứ?

“Tặng không cho ngươi thì đã sao?” Diệp Thần mở miệng hỏi. Nàng là hắn nữ nhân, nếu có kiếm tốt hơn hắn liền có thể cho nàng đổi.

“Tại sao lại tặng cho ta?” Tuyết Cơ mở miệng hỏi.

“Vấn đề này quan trọng sao?” Diệp Thần mở miệng hỏi.

“Tất nhiên.” Tuyết Cơ lúng túng nói. Nàng không biết mình đang đợi cái gì nữa.

“Bởi vì ta thích ngươi, bởi vì ngươi là ta nữ nhân, ta liền tặng cho ngươi cả thế giới cũng có việc gì sao?” Diệp Thần tự nhiên nói.

“Nói tiếng người.” Tuyết Cơ liền lạnh lùng nói.

“Ta nói thật ngươi không tin?” Diệp Thần mở miệng hỏi.

”Tin ngươi làm cẩu.” Tuyết Cơ mở miệng khinh bỉ nói.

“Tiểu Cơ ngoan ngoan.” Diệp Thần mở miệng trêu trọc nói.

“Ta không phải là cẩu. Nếu không nói được lý do, ta đem kiếm trả lại ngươi.“ Tuyết Cơ tức giận.

“Nữ nhân thật là lạ, lời thật lòng lại không muốn nghe. Thanh kiếm này ta ném đi ngươi làm gì cũng được, ta sẽ không nhận lại.” Diệp Thần cười khổ nói. Hắn rõ ràng nói thật nha. Hắn thích nàng lên cho nàng đem kiếm thế thôi.

“Vậy ta liền ném đi.” Tuyết Cơ liền ném lên bàn muốn xoay người rời đi nói.

“Được rồi, nữ nhân ngươi thật là… ta làm hỏng ngươi kiếm, đem nó đền cho ngươi, được sao?” Diệp Thần liền cười khổ viện lý do nói.

“Cái này còn tạm được, vậy thanh kiếm này ta không khách khí nhận.” Tuyết Cơ liền gật gật đầu, đem kiếm cầm lên nói.

“Cái cô gái này, chỉ tặng thanh kiếm mà thôi. Cũng còn như vậy chảnh. Bất quá thất thường cái này tính khí ta thích.” Diệp Thần không khỏi thở dài một cái nói.

“Ngươi nói cái gì?” Tuyết Cơ cảm giác Diệp Thần nói xấu nàng nói.

“Ta nghĩ thế nào ngủ ngươi. Lần trước mới đến đoạn Tôn Ngộ Không Thất Thập Nhị Địa Sát (ý Diệp Thần là chỉ tư thế trong sáng), còn chưa đến Trư Bát Giới Tam Thập Lục Thiên Cương, ngươi đã xin tha rồi. Ta nghĩ lên làm thế nào để bù đắp.” Diệp Thần làm bộ nghiêm trọng nói.

“Vô sỉ, hạ lưu.” Tuyết Cơ liền khinh bỉ nói, nhưng không hiểu sao cơ thể đều cảm thấy kích thích nóng lên. Có lẽ tại loại thuốc kia khiến cơ thể nàng càng lúc càng trở lên nhạy cảm với cái tên trời đánh này đi.

“Quá khen, đúng rồi. Tiểu Cơ ngươi cũng nên lên thanh kiếm này tên chứ?” Diệp Thần mở miệng cười nói.

“Chưa có tên?” Tuyết Cơ nghi ngờ, kiếm Địa cấp người rèn ra nó đều sẽ lên danh tự nha. Thanh kiếm quý hiếm như vậy mà không có tên?

“Ta chưa có đặt.” Diệp Thần nhún nhún vai.

“Kiếm này là ngươi luyện?” Tuyết Cơ nhíu mày nói. Cái tên này đừng nói biết luyện khí nha.

“Không ta thì ai? Bộ Rèn binh khí khó lắm sao?” Diệp Thần mở miệng hỏi.

“Rất khó.” Tuyết Cơ không phủ nhận nói. Xong trong lòng cũng có chút ngạc nhiên, nhưng chỉ một chút thôi. Cái tên này kỳ tích bí ẩn rất nhiều, nàng không có mấy gì ngạc nhiên nhiều đi.

“Vẫn là bỏ qua đi, ngươi lên cho nó danh tự, hiện tại nó là kiếm của ngươi.” Diệp Thần mở miệng cười nói.

“Liền gọi Tuyết Diệp Kiếm đi.” Tuyết Cơ nghĩ một lúc liền lên cái này danh tự nha.

“Ngươi sẽ không phải muốn mỗi khi nhìn kiếm lại nhớ ta chứ?” Diệp Thần mở miệng cười nói. Tuyết Diệp kiếm chăng phải chính là nói Tuyết Cơ và Diệp Thần sao? Cái cô gái này rất biết lên chữ nha.

“Ngươi nghĩ quá nhiều, chẳng qua là trùng hợp thôi. Ngươi đi ra ngoài đi, ta có chút việc muốn thay quần áo.” Tuyết Cơ mở miệng nói.

“Ngươi vốn đã thay rồi? Lại muốn thay lần nữa. Với lại, ngươi cứ thay, ta nhìn giúp ngươi canh trừng. Dù sao ngươi từ trên xuống dưới có chỗ nào ta không quen thuộc?” Diệp Thần tự nhiên vô liêm sỉ nói.

“Cút ra ngoài.” Tuyết Cơ gằn từng chữ tức giận nói.

“Được, được đừng nóng mau già. Ta ra ngoài là được rồi.” Diệp Thần liền cười khổ nói. Sau liền đi ra ngoài.

Diệp Thần vừa rời khỏi. Tuyết Cơ liền ngồi gục xuống bàn ôm mặt a.

“Minh điên rồi mới lên cái này danh tự mà.” Tuyết Cơ mặt đỏ bừng nghĩ. Sau lại nhìn sang thanh kiếm.

“Tuyết Diệp Kiếm… chính là ngươi danh tự.” Tuyết Cơ cầm lấy thanh kiếm ánh mắt tinh quang càng nhìn kiếm càng thích nói. Thanh kiếm này đối với nàng rất có ý nghĩa a. Không phải vì nó quý

Đây là lần đầu tiên nàng nhận được lễ vật của nam nhân à, quan trọng là nam nhân nào nữa chứ. Dù sao nàng cũng chỉ là cái thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi. Có chút suy nghĩ nhiều là chuyện thường.

“Vừa nãy hắn nói thích mình là thật sao?” Tuyết Cơ ngước nhìn thanh kiếm sắc bén không khỏi nghĩ lại câu nói: “Bởi vì ta thích ngươi, bởi vì ngươi là ta nữ nhân, ta liền tặng cho ngươi cả thế giới cũng có việc gì sao?”

“Có lẽ là nói dối chăng.” Tuyết Cơ liền có chút chán chường nói. Nàng thực không biết hắn nói thật hay muốn trêu đùa nàng nữa. Vậy nên mới muốn hắn nói cái khác lý do nha.

Tuyết Cơ sờ dọc thanh kiếm không khỏi nghĩ đến hắn, thanh kiếm này là chính hắn cho nàng rèn a. Lúc này trong đầu nàng không khỏi thở dài: “Ước gì hắn giống như ngươi ngay thẳng, nhưng lại đừng như ngươi sắc bén. Nếu vậy trái tim của ta cũng sẽ không bị tổn thương và đùa giỡn như vậy.”

Lúc này Diệp Thần đang tại Tuyết Linh phòng ở.

“Tiểu Linh lần này ta đi, ngươi chăm sóc cho Linh Nhi thật tốt nha.” Diệp Thần mở miệng nói.

“Yên tâm đi, ta đem nàng cho ngủ, tránh lại khóc lóc om xòm đòi đi theo ngươi.” Tiểu Linh cười cười nhìn Diệp Thần một cái nói.

“Vậy được, ta đi trước.” Diệp Thần mở miệng nói.

“Đợi đa nào, chẳng lẽ ngươi không muốn hôn chào tạm biệt nhân gia sao hả?” Tiểu Linh liền khiêu khích quyến rũ hắn nói.

“Ngươi vẫn như vậy thích câu dẫn người khác, tiểu yêu tinh.” Diệp Thần không khỏi cười khổ nói.

“Chỉ câu dẫn một mình ngươi mà thôi.” Tuyết Linh cười cười nói.

“Ta thích điều đó đây. Tiểu Linh...” Diệp Thần đưa tay lên, lập tức Tiểu Linh theo bản năng hướng mình cổ đưa ra a.

“Huấn luyện thành công.” Diệp Thần trêu trọc nói. Huần luyện cái tiểu ma nữ thành hắn cún con thành công nha. Đưa tay ra xoa xoa nàng cái cổ hắc hắc, tà ác ý tưởng, hắn nghĩ đến Tiểu Linh mặc cái bộ đồ cosplay cún con gọi hắn chủ nhân. Ôi ôi ước mơ của các thanh niên tuổi dạy thì.

“Hả? Hỗn đản trêu trọc nhân gia nha. Ta bắt ngươi đền bù cho ta.” Tiểu Linh phát hiện ra mình bị đùa giỡn lập tức đè ra hắn cởi ra hắn quần.

“Tiểu Linh ngươi muốn làm cái gì nha. Ta là rất trong sáng à.” Diệp Thần liền giả vờ sợ hãi nói.

“Một lúc ta liền cho ngươi biết ta kỹ thuật lợi hại mà khóc thét.” Tuyết Linh liếm môi xuống lập tức dùng miệng đưa xuống, trước khi đưa xuống còn nói, “Cảm ơn vì bữa ăn.”

Sau khi Diệp Thần bị Tuyết Linh ăn kẹo mút, liền nhanh chóng ra khỏi phòng nàng nha. Quả nhiên là Tiểu Linh kỹ thuật thoải mái mà.

“Bố già, ngươi sao vậy, từ nãy đến giờ vẫn cười như thế a.” Ngũ đại ác nhân mở miệng hỏi. Lần trước là cái cân vấn đề, lần này là uống lộn thuốc sao.

“Các ngươi chưa hiểu ái tình. Tất nhiên không biết nó có thú vị a.” Diệp Thần không khỏi than thở nói.

“E hèm,bố già. Ngươi cũng quá khinh thường bọn ta rồi.” Ngũ đại ác nhân ho khan một tiếng nói. Đằng sau tự nhiên có năm cái cô gái đi đến cho bọn họ quan tâm, trao gửi tín vật, sau liền rời đi nha.

“Các ngươi hành động cũng thật nhanh a.” Diệp Thần mở miệng cười nói. Tuy mấy cái này không tính là mỹ nữ,cũng có tý nhan sắc. Dù sao mấy cái này ngũ đại ác nhân có thể tán được họ trong mấy ngày thời gian cũng không đơn giản.

“Đều là bố già công ơn khôi phục chúng ta dung nhan cả. Còn có Đại tẩu giới thiệu chúng ta. Cái này công ơn không cách báo hết.” Ngũ đại ác nhân thành thật cảm tạ nói. Bọn họ tìm được nửa kia của mình a. Với cái tính cách nhát gái, cộng thêm tự ti, bọn họ được sự đồng tình của năm cô gái kia rất nhanh. Dù sao hơn ngàn nữ đệ tử, tìm ra người thích họ cái chất phác, lại chiều chuộng nữ nhân, thật lòng với họ đơn giản.

“Tuyết Cơ giới thiệu?” Diệp Thần nghĩ một chút liền hiểu ra. Nàng muốn tạo mối liên kết với ngũ đại ác nhân để tương lai dễ dàng thuận lợi cho Tuyết Sơn phái hơn.

“Lần này ta trở về muốn cưới năm người bọn họ. Bố già, ngươi nhất định chúc phúc cho chúng ta nha. Còn nữa, chúng ta đợi ăn ngươi đám cưới nữa à.” Ngũ đại ác nhân thành thật nói.

“Tự định chung thân luôn?” Diệp Thần mở miệng ngạc nhiên, quen mấy ngày thôi, có quá nhanh không.

“Bố già ngươi không có biết, chúng ta từng bị phản bội. Lần này muốn đương nhiên nắm giữ. Không muốn để người khác chiếm tới.” Ngũ đại ác nhân mở miệng nói.

“Nếu đã cưới các nàng thì đừng phụ các nàng.” Diệp Thần nhắc nhở nói.

“Tất nhiên rồi, chúng ta nhưng là chung tình đối tượng nha.” Ngũ đại ác nhân tự hào nói. Bọn họ cái gì cũng không giỏi chỉ có chung tình là giỏi thôi.

“Các ngươi đang nói cái gì đó?” Tuyết Cơ cũng từ phòng đi ra nói.

“Không có gì. Ngươi thay quần áo sao? Bộ này ta thấy cũng giống lúc nãy bộ a.” Diệp Thần mở miệng nghi ngờ nói.

“Ta có hai bộ không được sao? Đi thôi.” Tuyết Cơ như bị nói trúng tim đen đỏ mặt nói.

“Được.” Diệp Thần mở miệng nói.

“Đại tẩu.” Ngũ đại ác nhân chào hỏi.

“Đã nói ta không phải các ngươi đại tẩu. Lần trước đánh một trận còn chưa đủ?” Tuyết Cơ lườm ngũ đại ác nhân một cái nói.

“Đại tẩu, ngươi có đánh chúng ta cũng không có sao.” NGũ đại ác nhân vô tư nói. Cái này cô gái bọn họ không đánh nữ nhân, càng không dám đánh nữ nhân của đại ca. Huống chi nàng còn là bọn họ ơn giới thiệu bạn gái bà mai nha.

“Hứ, tùy các ngươi.” Tuyết Cơ chán ghét mở miệng nói. Nhưng trong lòng nghe bọn như vậy gọi nàng không khỏi có chút vui mừng. Đại tẩu cái tên gọi này nàng thích thú.

“KHá lắm.” Diệp Thân bước tới đi cùng Tuyết Cơ sau đó đưa ngón tay ra phía sau đối với ngũ đại ác nhân đưa lên ngón tay nói.

“Bố già quá khen.” Ngũ đại ác nhân cũng ra hiệu lại nha.

Chuyến hành trình đến di tích cổ bắt đầu.
Thiên Đạo Hệ Thống

Review Chương 367: Vòng quay may mắn chén thánh - Thiên Đạo Hệ Thống

Review truyện Thiên Đạo Hệ Thống

Truyện Thiên Đạo Hệ Thống Review


15,513 | 79 783 chương


Đọc truyện Thiên Đạo Hệ Thống

Thiên Đạo Hệ Thống