Chương 7

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Khương Diệp  thanh toán xong trước, cô đẩy xe ra ngoài, lâm thời nhận được điện thoại của cha mẹ, nói chút có lệ xong, vừa vặn Chung Trì Tân từ cửa hàng tiện lợi ra tới.

Hai người lại một lần một trước một sau đẩy xe đi trên đường.

Trên đường tiểu khu vắng vẻ, Khương Diệp bỗng nhiên nhớ tới poster mình nhìn thấy ở đường hầm chờ xe điện ngầm hôm nay, quay đầu hướng phía sau nhìn lại: "Anh em, anh có phải minh tinh hay không a?" (mị thích dùng từ minh tinh ko thích dùng từ ngôi sao nha)

Chung Trì Tân nguyên bản nhìn chằm chằm bia trong xe đẩy của mình, nghe vậy giương mắt nhìn lại.

Khương Diệp thả chậm một bước, cùng hắn song song đi: "Nhìn anh lớn lên như vậy, rất thích hợp đóng phim."

Lớn lên như vậy?

Chung Trì Tân vô pháp lý giải ý tưởng của người bên cạnh này, chẳng qua đối phương nếu không phải người truy tinh, giống người bình thường nói chuyện với nhau, hắn ngược lại nguyện ý để ý tới: "Tôi là ca sĩ."

Khương Diệp dừng một chút, cô sẽ không ca hát, nghe ca cũng nghe cằn cỗi nhạt nhẽo, không quen biết mấy cái ca sĩ.

"Ca sĩ uống quá nhiều rượu đối giọng nói hẳn là không tốt lắm, anh vẫn là uống ít chút." Ánh mắt Khương Diệp dừng ở trong xe mua sắm tràn đầy bia của hắn, "Nhưng nếu là anh đi làm diễn viên vẫn là có thể uống."

Chung Trì Tân còn chưa mở miệng, đối phương đã trước một bước phất tay: "Tôi tới rồi, anh em, anh lần sau lên xe nhớ rõ xem rõ biển số xe."

Chung Trì Tân: "......"

Trở lại trong nhà mình, Chung Trì Tân đem tất cả bia đặt ở trên bàn, toàn bộ mở ra, mỗi loại đều thử một ngụm.

Khó uống.

Chung Trì Tân nhíu mày nhìn một loạt bia trên bàn, không biết vì cái gì sẽ có người thích uống loại đồ vật này.

Đem toàn bộ bia ném vào thùng rác, Chung Trì Tân liền rửa mặt nghỉ ngơi, nếu không có hoạt động, hắn thói quen 10 giờ đi vào giấc ngủ.

......

《 hạc 》 ở tháng mười hai bắt đầu quay, trước khi đoàn phim khởi động máy mở một hội thảo, chẳng qua không liên quan Khương Diệp, cô chờ chụp suất diễn của mình là được.

Nhận được Thống trù thông báo, Khương Diệp tới thành phố điện ảnh Tinh Hải, đoàn phim đã bắt đầu quay vài ngày.

Lần đầu tiên tiến vào đoàn phim lớn như vậy, người đến người đi, Khương Diệp khó nén tò mò, trước vòng quanh đoàn phim đi một vòng, mới tìm được khu chờ diễn.

Mọi người đều tự bận việc của mình, Khương Diệp liền tùy tiện tìm vị trí ngồi xuống, thuận tiện nhìn xem đoàn phim lớn quay phim như thế nào.

Bởi vì khi quay chụp muốn hóa trang nam một lần nữa, Khương Diệp liền không trang điểm, sợ đến lúc đó phiền toái, làm cho hiện tại chung quanh không ít người âm thầm đánh giá, đều ở suy đoán là ai.

Một lát sau, một nữ sinh vóc dáng thấp chạy tới hỏi: "Cô cũng là tới đóng phim sao?"

Khương Diệp quay đầu: "Ừ."

Nữ sinh kỳ quái nói: "Cô diễn ai vậy?"

Khương Diệp toét miệng cười: "Cha Triệu Dương." Triệu Dương chính là nam chủ.

Nữ sinh: "......"

"Lại một lần nữa, Khinh Y, ánh mắt của cô lại trống một chút." Lưu đạo đứng ở trước máy theo dõi, cầm loa kêu.

Khương Diệp ánh mắt dừng ở người dưới màn ảnh, híp mắt nhìn một hồi, rốt cuộc nhận ra tới diễn viên diễn nữ chủ là ai.

Tô Khinh Y, nữ diễn viên đang hot mấy năm nay, xuất thân chính quy, năm trước thưởng Kim Tiêu đạt Thị Hậu*, được người xem bình chọn là hy vọng của thế hệ diễn viên mới.

(* thị hậu là thưởng cho nữ9 xuất sắc nhất cho phim truyền hình, nữ9 xuất sắc nhất phim điện ảnh là ảnh hậu)

Hiện tại chắc đang muốn bước chân vào giới điện ảnh.

Khương Diệp chống cằm nghĩ, chính mình còn sẽ cùng thị hậu diễn vai diễn phối hợp, nhất định sẽ được rất nhiều kinh nghiệm.

Lưu Ích Dương yêu cầu cao, tuy là Tô Khinh Y đều chụp năm sáu lần mới qua, một tiếng cắt, người chung quanh đều thở dài nhẹ nhõm một hơi, trợ lý vội vàng tiến lên cầm lấy áo khoác bao lấy Tô Khinh Y.

Tô Khinh Y nói với trợ lý tiếng cảm ơn, đang muốn đi đến chỗ nghỉ ngơi, liền thấy Khương Diệp ở khu chờ, không khỏi ngẩn ra.

Người này thật sự quá bắt mắt.

Ngồi ở trên băng ghế nhỏ, mặc dù cả người bọc thành kén, cắt đầu đinh, gương mặt kia...... Cũng chói mắt đến mức tận cùng.

"Nghe nói là tới diễn cha nam chủ." Trợ lý đỡ Tô Khinh Y thấp giọng nói, cô vừa mới cố ý đi hỏi thăm một lần.

"Khinh Y cô lại đây." Lưu Ích Dương nhìn mấy lần màn ảnh trên máy quay, giơ tay hô.

Tô Khinh Y vỗ vỗ tay trợ lý: "Em qua bên kia trước chờ chị." Nói xong chính mình đi đễn chỗ đạo diễn.

"Cô phải nhớ kỹ cái cảm xúc này." Lưu Ích Dương mở cảnh diễn cuối cùng vừa rồi của cô, "Đợi lát nữa quay cô nói chuyện với vợ Triệu Dương, cô vẫn theo cái cảm xúc này, hiểu không?"

"Được." Tô Khinh Y gật đầu.

Lưu Ích Dương lần đầu tiên hợp tác cùng Tô Khinh Y, mấy ngày nay tới xem còn tính hòa hợp, thực lực Tô Khinh Y so với một ít nữ minh tinh trong vòng vẫn là cao, còn không ra vẻ ta đây với người khác, hơn phân nửa người của đoàn phim đều thích cô.

"Nếu quay chụp thuận lợi, liền đem cảnh cô cùng cha Triệu Dương cũng chụp luôn." Lưu Ích Dương nói xong, nhìn thoáng qua Khương Diệp đang ngồi ở khu chờ.

Tô Khinh Y theo ánh mắt ông nhìn lại, nhợt nhạt cười nói, "Lưu đạo, nếu nhớ không lầm cha Triệu Dương là khoảng trên dưới 45 tuổi, làm sao lại chọn diễn viên trẻ như thế?"

Lưu Ích Dương nặng nề ngồi xuống, vẻ mặt bất đắc dĩ: "Không chỉ tuổi trẻ vẫn là cái nữ, thật sự là ép mua ép bán!"

Này......

Tô Khinh Y lại nhìn thoáng qua phía Khương Diệp, lại xem sắc mặt Lưu Ích Dương, trong lòng suy đoán đối phương sợ là phía nhà đầu tư nào cứng rắn nhét vào, mới chọc đến Lưu đạo không vui như thế.

"Cô đi nghỉ ngơi đi." Lưu Ích Dương vẻ mặt sốt ruột phất tay.

Khương Diệp cũng không biết Lưu Ích Dương phun tào mình, vẫn cứ tò mò mà nhìn xung quanh khắp nơi, không thể không nói đoàn phim lớn cùng đoàn phim nhỏ có khác nhau như trời với đất. Đoàn phim đóng phim giống chơi đồ hàng, luôn tràn ngập bầu không khí mỗi người đều lấy tiền chạy lấy người, mà đoàn phim 《 hạc 》, có phân công rõ ràng, tất cả mọi người gọn gàng ngăn nắp làm việc.

Khoảng tầm hai mươi phút sau, lại bắt đầu quay chụp, lần này quay chụp chính là cảnh diễn lần trước Khương Diệp lần đầu tiên thử kính.

Khương Diệp thẳng thân, nhìn về phía nữ diễn viên sắm vai vợ Triệu Dương, là một diễn viên nổi danh, hôm thử kính xếp phía trước, thử kính hơn nửa tiếng đồng hồ.

Quay chụp cũng không thuận lợi, Lưu Ích Dương đối hai người đều không hài lòng, NG* nhiều lần, cuối cùng làm mọi người nghỉ ngơi điều chỉnh, lại chuyên môn đem Tô Khinh Y cùng nữ diễn viên cùng nhau hô qua tới, thấp giọng chỉ đạo. (*: No good)

"Cảm xúc, cảm xúc của hai người các cô muốn có sức dãn với nhau, Khinh Y đôi mắt của cô phải chú ý biểu hiện, đợi lát nữa có cái màn ảnh sẽ vẫn luôn quay phía cô."

Tô Khinh Y mặt ửng đỏ: "Lưu đạo xin lỗi, là tôi không diễn tốt."

Lưu Ích Dương thở dài: "Không có việc gì, không trách cô, cảnh quay này quá quan trọng, khẳng định phải quay vài lần."

Ở trong kịch bản, đây là kết cục cuối cùng, Lưu Ích Dương hy vọng đã tốt muốn tốt hơn.

Tất cả mọi người đang nhìn hai người quay chụp qua lại, mãi cho đến trời tối không thể quay tiếp, Lưu Ích Dương mới kêu kết thúc công việc: "Hôm nay trước dừng ở đây, mọi người từng người trở về tự suy ngẫm ngày mai nên như thế nào hiện ra trạng thái tốt nhất."

Lưu Ích Dương cảm xúc còn tính ổn định, vốn dĩ ông liền tính đến trường hợp xấu nhất của cảnh quay này, quay chụp vài ngày cũng không được.

Khương Diệp đợi gần một ngày, cũng không đến lượt cô, hiện tại muốn kết thúc công việc cũng chỉ có thể đứng dậy rời đi.

"Khương Diệp, cô lại đây." Lưu Ích Dương gọi cô lại.

"Nga." Nghe thấy tiếng của Lưu đạo, Khương Diệp lập tức xoay người đi qua.

Ở phim trường, mọi cử động của đạo diễn đều chịu người toàn đoàn phim chú ý, Lưu Ích Dương vừa gọi như vậy, ánh mắt mọi người đều mịt mờ dừng ở trên người Khương Diệp.

"Chúng ta đi thôi." Tô Khinh Y bọc bọc trên người áo khoác, nhẹ giọng nói với trợ lý của mình.

"Tô Tô, người kia có địa vị gì?" Trợ lý từ sau khi biết Khương Diệp là nữ, trong mắt đều mang theo phòng bị.

Tô Khinh Y nhìn bộ dáng trợ lý như lâm đại địch, cong môi cười: "Em khẩn trương cái gì?"

Trợ lý nhíu mày: "Em sợ cô ta đoạt diễn của chị......"

Người có một khuôn mặt như vậy, thậm chí còn có thế áp qua Tô Khinh Y, trợ lý không thể không khẩn trương.

Phải biết rằng hiện giờ trong vòng nhan sắc của Tô Khinh Y là xuất sắc nhất trong các hoa đán, chỉ cần có người tưởng cọ nhiệt độ, đều phải ra cái thông bản thảo nói đẹp hơn Tô Khinh Y.

Tô Khinh Y nâng bước hướng bãi đỗ xe đi, không thèm để ý nói: "Cô ta là nhà đầu tư nào lâm thời nhét vào tới đi, Lưu đạo không thích cô ta."

Trong vòng mọi người đều biết, trong mắt Lưu Ích Dương từ trước đến nay không lẫn được một hạt cát.

Mặc dù nhà đầu tư cố nhét vào tới, nhìn biểu tình lúc trước của Lưu đạo, hẳn là phiền chán người này đến cực điểm, ông chỉ cần nói một câu trong vòng bạn bè, về sau người tên Khương Diệp này, đường liền bị chặn một nửa.

Tô Khinh Y hồi tưởng lại khuôn mặt Khương Diệp, trong lòng nhưng thật ra không có quá lớn dao động. Giới giải trí minh tinh nữ đẹp hơn cô cũng không phải không có nhưng có thể chân chính nổi tiếng hầu như không có.

Tiểu hồng dựa phủng, đại hồng dựa mệnh.

Không có thực lực chỉ dựa vào khuôn mặt ở trong vòng này không phổ biến.

Khương Diệp không biết tâm tư khác nhau của người trong đoàn phim, cô lại gần hướng đạo diễn: "Lưu đạo ngài có việc?"

Lưu Ích Dương nhìn lướt qua người chờ lâu như vậy cái gì cũng không diễn, còn hưng phấn như vậy, đè đè huyệt Thái Dương: "Tôi vừa rồi nhìn bảng giờ giấc Thống trù, trong khoảng thời gian trước khi cô quay chụp xong, cô đều đến ngốc tại đoàn phim."

Cô suất diễn không nhiều lắm, nhưng chờ đến Tô Khinh Y bọn họ chụp xong màn đại kết cục này.

"Biết." Khương Diệp nghĩ nghĩ nói, "Tôi ở gần đây, mỗi ngày tới sớm một chút?"

"Không cần, nên khi nào đến liền khi nào đến." Lưu Ích Dương tìm cô tới không phải vì chuyện này, ông lấy ra di động click mở chính mình WeChat mã QR, " WeChat cuả cô không phải số di động? Chúng ta thêm bạn tốt."

"Nga, tôi tắt chức năng thêm bạn bè." Khương Diệp lập tức móc di động ra quét.

Hai người lẫn nhau thêm bạn bè xong, Lưu Ích Dương phát cho cô một tấm danh thiếp: "Đem người này thêm vào, bên đoàn làm phim của hắn có vai phụ ra chút vấn đề, cô đi thử thử."

Khương Diệp điểm vào danh thiếp, xin thêm bạn tốt: "Lưu đạo, tôi ở bên này đóng phim, còn đi đoàn phim khác, đây không phải cán diễn sao?"

Lưu Ích Dương tức cười: "...... Liền cô còn cán diễn? Bên này chỉ cần mấy ngày cô liền quay xong rồi, như thế nào, còn tưởng lại ăn vạ đoàn phim của tôi?"

Cái từ " lại " này dùng linh tính, đầy đủ thể hiện ra Lưu Ích Dương oán hận đối với lần trước thử kính cha nam chính của Khương Diệp.

"Được rồi, trở về sớm một chút." Ánh mắt Lưu Ích Dương xẹt qua da đầu nhìn rõ của Khương Diệp, bất đắc dĩ lắc đầu, "Danh thiếp vừa rồi là đạo diễn Hồ Lỗi, cô nếu như được hắn tuyển, về sau cũng coi như hoàn toàn bước vào vòng này."

Khương Diệp trên đường trở về còn hoảng thần, cô thêm bạn bè với đạo diễn Hồ Lỗi!

Tuy rằng xin thêm bạn còn không được thông qua.

Cùng Lưu Ích Dương không giống nhau, Hồ Lỗi là cái điển hình đạo diễn phim thương mại, chụp cái gì hỏa cái gì. Diễn viên diễn phim của ông, con đường tương lai sẽ thuận lợi rất nhiều, hơn nữa bởi vì đạo diễn Hồ Lỗi quay phim nhiều, không giống Lưu Ích Dương một năm đều không nhất định quay ra một bộ điện ảnh, nếu Hồ Lỗi coi trọng diễn viên, khả năng hợp tác nhiều lần.

Cô đây là muốn chân chính bắt đầu bước vào vòng diễn kịch này!

Di động bỗng nhiên chấn động một tiếng, Khương Diệp cúi đầu vừa thấy, là đạo diễn Hồ Lỗi chấp nhận cô kết bạn.

Đang muốn chào Hồ đạo, không nghĩ tới đối phương đã gửi một tin nhắn lại trước: [ Cô chính là cái người vì đóng phim đem đầu đều cạo?] Thế Vai

Review Chương 7 - Thế Vai

Review truyện Thế Vai

Truyện Thế Vai Review


1,791 | 68 184 chương


Đọc truyện Thế Vai

Thế Vai