Chương 2

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

“ Những fans này thật tinh mắt quá.” Kế Thiên Kiệt nhìn đám người đang phất tay nhiệt tình ngoài cửa sổ xe, thở ra một hơi dài, ngày tháng mười hai nhưng hắn trên trán đầy đầu mồ hôi, đều vì ngăn lại những fans điên cuồng kia.

Rõ ràng trên dưới toàn thân bọc đến kín mít, còn đeo kính râm, vậy mà ai biết không ít người chỉ dựa vào một bóng dáng đã đem người nhận ra.

Không biết nghĩ đến cái gì, Kế Thiên Kiệt lặng lẽ đem ánh mắt chuyển qua người đàn ông ngồi nghiêng phía sau.

Người đàn ông dựa vào trên lưng ghế, một tay đặt trên lớp lót ở tay vịn, lộ ra đường nét cổ tay sắc nét trắng bóng, mũ cùng khẩu trang vừa rồi mang trên người đã bị kéo xuống ném tới một bên, đuôi mi dương lên nhập vào hai bên tóc mai, mũi thon mà thẳng, môi mỏng sắc bén, một khuôn mặt cực có lực đánh sâu vào lòng người nhìn.

Có lẽ bởi vì mệt mỏi do liên tục công tác, người này vừa lên xe liền ngửa đầu hơi chợp mắt, lộ ra hầu kết trên cái cổ thon dài đầy quyến rũ.

Kế Thiên Kiệt ở trong lòng nuốt nuốt nước miếng, cũng không thể trách fans điên cuồng như vậy, mặc dù chính mình đi theo người đàn ông nhiều năm, hiện tại người này ngồi ở phía sau nghỉ ngơi, rõ ràng không gian trong xe không nhỏ, nhưng hắn lại cực kỳ có cảm giác chật chội mãnh liệt.

Chẳng trách chăng người đàn ông này liên tục được tạp chí bình chọn là ngôi sao nam có lực công kích nhất.

Người bình thường ai mà chịu cho được?

“Về Khê Địa.” Tiếng đàn ông trầm khàn vang lên trong xe.

Kế Thiên Kiệt sống lưng thắng tắp, theo bản năng ứng thanh vâng, một lát sau nhớ tới lịch trình sắp xếp lại quay đầu: “Anh Tân, buổi chiều không đi phòng thu âm?”

Chung Trì Tân mở to mắt, bên trong cũng không có cảm giác mệt mỏi, ngược lại giống như biển rộng thâm thú, cực phú lực hấp dẫn lại làm người từ đáy lòng sợ hãi.

“Không đi.”

Người đà ông nói xong, bên trong xe lại khôi phục an tĩnh, Kế Thiên Kiệt tựa hồ chỉ nghe thấy tiếng hít thở của chính mình cùng tài xế.

Chung Trì Tân ở 18 tuổi lấy thân phận ca sĩ ngang trời xuất đạo, bằng vào một khúc《 mùa hè 》 trực tiếp bước vào một đường hàng ngũ ca sĩ, ngay sau đó năm thứ hai ra album 《 chìm 》 trực tiếp tới đỉnh, đến sang năm tháng bảy vừa lúc xuất đạo mười năm, công ty tính toán muốn hắn ra album kỷ niệm tròn mười năm.

Kế Thiên Kiệt làm trợ lý của Chung Trì Tân tính lên không sai biệt lắm có 6 năm, không thể không nói, chính mình vẫn luôn là đối tượng đuược hâm mộ trong vòng trợ lý.

Kế Thiên Kiệt từ sau tốt nghiệp liền đi theo Chung Trì Tân, tiếp xúc tài nguyên tốt nhất, nhãn hiệu tài trợ lớn nhất…… Không ai dám bất kính với trợ lý của Chung Trì Tân.

Kỳ thật Kế Thiên Kiệt trong lòng vẫn là có hơi chút tiếc nuối, bởi vì hắn cũng không có chứng kiến con đường thành thần của Chung Trì Tân, hai năm đầu trợ lý của anh Tân là người khác.

Xe thương vụ chạy đến tiểu khu Khê Địa, tiểu khu bên này tính bảo mật rất tốt, hoàn cảnh tuyệt đẹp, ở đây phần lớn là các thương nhân hoặc nhân vật nổi tiếng, đương nhiên tương ứng chính là gía nhà cực cao.

“Anh Tân, album kia……” Kế Thiên Kiệt do do dự dự hỏi.

Chung Trì Tân cơ bản một năm ra một album, mỗi một lần phát hành đều có thể tạo ra một lần cao trào.

Người ngoài không biết, nhưng Kế Thiên Kiệt là người rõ ràng nhất, Chung thần mỗi lần đều có thể ở cuối tháng 11 của năm giao ra một album của năm tiếp theo, chẳng qua năm nay đã giữa tháng 12 còn chưa thấy động tĩnh gì.

Hiện tại công ty bên kia luôn hỏi tiếng gió, sợ có cái gì ngoài ý muốn, đây chính là album kỷ niệm tròn mười năm, bao nhiêu người chờ.

Chung Trì Tân nhàn nhạt nhìn lướt qua trợ lý: “Nói sau.”

Một câu nói thành công làm Kế Thiên Kiệt ngậm miệng, hắn tin tưởng Chung thần nhất định có thể làm ra album tốt nhất.

“Anh Tân, vậy em về công ty một chuyến trước.” Kế Thiên Kiệt đứng ở cửa chưa tiến vào, chào một câu, nhìn Chung Trì Tân tiến vào rồi mới rời đi.

Biệt thự rất lớn, lầu một thậm chí có một phòng ghi âm độc lập, thiết bị bên trong cũng không kém so với phòng thu âm chuyên nghiệp, lầu hai là phòng ngủ cùng phòng đọc sách của Chung Trì Tân, lầu ba có một hoa viên nhà ấm, có chuyên gia chăm sóc.

Chung Trì Tân cởi áo khoác, ngồi ở trên sô pha, giơ tay xoa xoa giữa mày, từ ba ngày trước dự một buổi lễ long trọng ở nước ngoài đến về nước quay chụp đại ngôn liên tục, hắn chỉ nghỉ ngơi không đến mườ giờ.

Chung Trì Tân cũng không có nằm xuống nghỉ ngơi, mà là đứng dậy đi đến lầu ba.

Hôm nay ánh mặt trời vừa lúc, nhà kính trồng hoa có không ít hoa nở độ rực rỡ, không chịu ảnh hưởng của thời tiết bên ngoài. Bên trong còn đặt một chiếc dương cầm Steinway, trên thân sơn bóng loáng mặc dù ở trong đàn hoa đầy màu sắc vẫn là tiêu điểm chú ý.

Chung Trì Tân đứng bên cạnh dương cầm, vươn một bàn tay, tùy ý ấn phím đàn, âm phù thông thấu mượt mà giống như tiếng nước chảy trút xuống, chẳng qua ngón tay thực mau liền bất động dừng trên phím đàn, âm nhạc cũng theo biến mất.

Ngón tay thon dài trắng nõn ấn trên phím đàn, trong khoảng thời gian ngắn làm người có chút hoảng hốt, rốt cuộc là phím đàn càng trắng vẫn tay kia trắng hơn.

Không hề có dấu hiệu gì, Chung Trì Tân đột nhiên cảm thấy chính mình bị chán.

Hắn ca hát chín năm, giải thường trong nghề hâù như đạt hết, có thưởng thì liên tục mấy năm, không riêng chính mình, thậm chí người nghe đều mất đi hứng thú với giải thưởng.

Tròn mười năm?

Chung Trì Tân rũ mắt, giấu đi một mảnh đen tối, hắn cũng không để ý mấy thứ này.

……

Khương Diệp ngồi ở phòng sách trong gian nhà thuê nho nhỏ, bên trái điện thoại đang phát《 Macbeth 》, vai chính đang nói lời kịch kinh điển, bên kia máy tính còn đang chạy đường xu thế phức tạp.

Nhất tâm tam dùng.

Cô học chuyên ngành tài chính, vẫn là hệ chuyên nghiệp hot trong trường học, sinh viên ngành này tốt nghiệp hầu hết đều bị các xí nghiệp tranh nhau tuyển dụng, đáng tiếc Khương Diệp là cái ngoại lệ kỳ ba.

Vừa nhai cơm, Khương Diệp nhìn chằm chằm đường xu thế giá của cổ phiếu, trong miệng hàm hồ nói: “Ta đã bóp chết giấc ngủ,  vĩnh viễn không thể yên giấc.”

Cô vừa dứt lời, điện thoại  cũng phát ra câu nói ý hệt: “Ta đã bóp chết……”

Khương Diệp vừa lòng nhướng mày, cũng không biết là cơm ăn quá ngon hay là bởi vì chính mình trước tiên nói đúng lời kịch.

Ăn cơm xong, trên máy tính đang chạy đường xu thế cũng xem được bảy tám phần, Khương Diệp đóng máy tính đứng lên, đem hộp cơm hộp thắt nút, cầm điện thoại lưu luyến nhìn mười phút mới buông.

Buổi chiều 5 giờ có biểu diễn ngôn ngữ kịch, Khương Diệp sửa soạn chính mình một chút liền trước đi đến.

Ngôn ngữ kịch kịch xã chính quy sẽ không tùy tiện nhận người vào, bọn họ có con đường của mình, Khương Diệp lúc học đại học vào vào qua các kịch xã lớn nhỏ, có là trong trường học tổ chức, có là một ít người ở ngoài trường tổ chức. Trong trường tốt nghiệp xong thì ai đi đường nấy, mà ngoài trường bởi vì đủ loại nguyên nhân giải tán, không có một cái cố định.

Kịch xã hiện tại tên Tầm Chân, là mấy tháng trước Khương Diệp gia nhập, xã viên đều là người có công việc ổn định, thiệt tình đam mê đối với diễn kịch, mỗi tuần có thời gian tập luyện nhất định, đều là người không thiếu tiền đặc biệt là xã trưởng vẫn là cổ đông lớn của một công ty.

Lúc trước Khương Diệp đi vào còn qua vài vòng phỏng vấn chính thức, tuy rằng kịch xã Tầm Chân cũng không lợi nhuận.

“Khương Diệp, cô ở đâu?”

Mới vừa ngồi trên xe buýt, Khương Diệp liền nhận được xã trưởng gọi điện thoại tới.

“Đang trên đường đến kịch xã.”

Thanh âm xã trưởng ở đầu kia điện thoại nghe mơ mơ hồ hồ, thường thường có tiếng gió vù vù qua nghe nhiễu: “…… Vừa lúc, cô lại đây giúp tôi cái này, lái xe qua đi, bên trong là trang phục và đạo cụ mới tới, hôm nay phải dùng, tôi phải đi tiếp người.”

Khương Diệp đồng ý tới, hỏi địa chỉ liền ở trạm xe buýt xuống, lại gọi xe đi qua.

“Đi tiểu khu Khê Địa?” Tài xế taxi hỏi lại lần nữa.

“Đúng vậy.” Khương Diệp giương mắt hướng bác tài cười cười.

Bác tài từ gương chiếu hậu thật cẩn thận đáng giá khách ngồi ghế sau, trong lúc nhất thời có chút không rõ ràng thân phận của đối phương.

Tiểu khu Khê Địa kia nhưng đều là người có tiền có thế ở, đều có xe chuyên dùng đón đưa, phải biết rằng từ bên này đánh xe qua đi, ít cũng muốn hai trăm, xem hành khách này ăn mặc cũng không giống kẻ có tiền.

Tài xế lại liếc nhìn khuôn mặt Khương Diệp, rất đẹp, so với ngôi sao trên TV còn xinh đẹp hơn, cô gái này lại gọi taxi đi tiểu khu Khê Địa….

“Bác tài, cháu không phải Tuesday, bác yên tâm lái xe.” Khương Diệp nâng mắt từ tin tức trên di động ánh mắt từ di động nhắc nhở, “Phía trước là đèn đỏ.”

“……” Tài xế taxi bị nhìn thấu tâm tư, mặt mũi có điểm không nhịn được, hắn dẫm phanh lại, xấu hổ cười một tiếng, “Rất ít có người gọi taxi đi bên kia.”

“Ân.” Khương Diệp trượt vài lần di động, đọc xong nội dung viết về thị trường chứng khoán ngày kia.

Thấy tài xế xe taxi tựa hồ còn đang đợi cô nói chuyện, Khương Diệp cất di động, thỏa mãn hắn lòng hiếu kỳ: “Cháu đi lấy đồ vật giúp bạn.”

“Nga nga.”

Cũng không biết bác tài tin hay không, Khương Diệp không để bụng, an tâm lái xe đừng suốt ngày nhìn cô là được.

Khương Diệp trong tay có tiền nhưng để tiêu không nhiều lắm, lúc cô học đại học, tiền đều chia làm ba khoản, một khoản mỗi tháng đúng giờ gửi về nhà, một khoản cầm đi đầu tư, dư lại một chút đủ chính mình sinh hoạt là được. Ngày thường có thể tiết kiệm liền tiết kiệm, không nghĩ tiết kiệm liền không tiết kiệm, tiền của cô không nhiều lắm nhưng so với dân làm công ăn lương tốt hơn một chút, bằng không cũng không dám hàng ngày đi làm diễn viên quần chúng.

Rốt cuộc…… Diễn viên quần chúng là sẽ đói chết người.

Bảo vệ tiểu khu Khê Địa kiểm tra rất nghiêm, Khương Diệp không vào được, đứng ở cổng lớn của tiểu khu, chờ giúp việc nhà xã trưởng ra ngoài dẫn cô vào.

“Đây là chìa khóa xe, xe ở bên kia.” Bác giúp việc đem chìa khóa đưa cho Khương Diệp, một bên mang theo cô hướng trong đi, “Xe của ông chủ còn không đi ra tiểu khu, có việc cùng bạn đi luôn rồi, xe liền tạm thời dừng ở đây.”

Khương Diệp gật đầu, đi đến bên cạnh xe. Bác giúp việc cùng Khương Diệp nói vài câu, cùng cô đưa mấy thùng giấy đựng đồ lên xe xong, liền xoay người về biệt thự.

Này chiếc xe thương vụ là xã trưởng chuyên môn dùng cho kịch xã, ngày thường không dùng, chỉ có thời điểm vận chuyển trang phục đạo cụ mới lái xe qua.

Khương Diệp ngồi trên ghế điều khiển đang muốn lái xe rời đi, kết quả cửa xe bỗng nhiên bị mở ra, một người từ bên ngoài tiến vào.

Cô ngẩn người, quay đầu lại nhìn.

“Ân, lịch trình cuối tuần chị sắp xếp lại lần nữa.” Chung Trì Tân từ biệt thự ra tới, đi đến nơi Kế Thiên Kiệt thường hay dừng xe, lập tức kéo ra cửa xe ngồi vào đi.

Đầu kia điện thoại người đại diện còn đang nói chuyện, Chung Trì Tân rũ mắt thấy bên trong xe đổi thảm mới, tâm hồn lơ lửng.

“…… Vậy hôm nay cậu trước chụp xong trang bìa tạp chí rồi đến công ty tìm chị.” Người đại diện nói nhanh.

Chung Trì Tân cúp điện thoại liền tùy tay ném trên ghế ngồi, ánh mắt chuyển hướng ngoài cửa sổ, chờ xuất phát.

Xem xong người đàn ông tất cả động tác, Khương Diệp: “Xin hỏi……” Anh có phải lên nhầm xe không?

Thanh âm xa lạ làm Chung Trì Tân nhíu mày quay đầu, trên ghế điều khiển không phải là tài xê ngày xưa mà là một cô gái trẻ tuổi, Kế Thiên Kiệt cũng không biết tung tích. Chung Trì Tân nhìn chằm chằm cô gái phía trước, gương mặt thập phần xinh đẹp, hắn sắc mặt trầm xuống dưới, chỉ nghic có fan cuồng xông vào trong xe của hắn, hoàn toàn xem nhẹ bài trí trong xe không giống..

Chung Trì Tân duỗi tay cầm lấy di động, chuẩn bị gọi điện thoại cho Kế Thiên Kiệt, đúng lúc đối phương gọi lại.

“Anh Tân……”

Chung Trì Tân đánh gãy Kế Thiên Kiệt nói: “Cậu cùng tài xế đâu?”

Kế Thiên Kiệt ngồi xổm bên đường, nghe thấy Chung Trì Tân tức giận khó nén dưới sự bình tĩnh hỏi chuyện, không cấm ngẩn người, quay đầu nhìn thoáng qua bên cạnh tài xế: “Chúng ta còn ở trên đường, xe thủng lốp.”

“……” Đến lúc này, Chung Trì Tân rốt cuộc phát giác bên trong xe trang trí bài trí hoàn toàn không giống nhau.

Khương Diệp nhìn thấy ghế sau người đàn ông phản ứng lại, cũng không tức giận, trên mặt treo một điệu cười khách khí: “Anh em, có thể xuống xe sao? Tôi đang vội.” Thế Vai

Review Chương 2 - Thế Vai

Review truyện Thế Vai

Truyện Thế Vai Review


1,795 | 68 184 chương


Đọc truyện Thế Vai

Thế Vai