Chương 153: Chương 146-3

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Giữ đúng lời hứa chương mới nha. Tiếc là không đủ 50 cmt :))))

"Đúng. Đây chính là Lạc kình ấn, ấn pháp trấn môn của Vạn khuê tông, sao lại có mặt ở đây?" Một trưởng lão khác thì thầm.

Nhất thời xung quanh truyền đến một vài tiếng hít khí. Vạn khuê tông là gì? Đó chính là một trong mười tông môn lớn của đại lục, nhưng tông môn đó quanh năm lánh đời, chỉ những trường hợp quan trọng mới ló mặt ra. Lần hội tụ hôm trước Vạn khuê tông cũng chỉ phái ra hai đệ tử tầm thường đến đây.

Tại sao Lâm Khinh lại có thể học được chưởng ấn từ đó??? Điều này vô pháp giải thích, mọi người đành căng mắt nhìn lên.

Sau khi bụi bặm tan hết, trên lôi đài là Hoàng Du không rõ sống chết, mặt đất cứng rắn in xuống một dấu tay khổng lồ.

Trọng tài chính là vị quản sự lúc này mới cả kinh nhảy lên, khi thấy Hoàng Du không chết mới thở phào nhẹ nhõm, hô lớn.

"Lâm Khinh của Thiên Lam phong thắng. Số chín mươi chín Hoàng Du của Chiến Hùng phong thua."

Vị đệ tử cầm pháp bảo lập tức điểm tay, tên của Lâm Khinh chễm chệ nằm ở số thứ tự chín mươi chín trên bảng xếp hạng.

Có đồng môn chạy lên đài đỡ Hoàng Du xuống, gã bây giờ cả người đã mềm nhũn, mất đi ý thức rồi. vị đồng môn này nhìn thấy bàn tay khổng lồ kia, trong lòng cũng run lên, tưởng tượng ra cảnh nó vỗ vào người mình.

Lâm Khinh chỉ dùng một chiêu đã chế ngự đối thủ, tin này lập tức truyền khắp tông môn, một trận là thành danh.

Tuy vậy tu vi của số chín mươi chín cũng khá thấp, Lâm Khinh không buông bỏ phòng bị trong lòng, vội vã đi đến bàn quản sự.

"Quản sự. Ta muốn khiêu chiến số năm mươi mốt trên bảng xếp hạng."


Vị quản sự nhìn Lâm Khinh một cái, hơi do dự cuối cùng vẫn nói:

"Bắt đầu từ thứ hạng sáu mươi sáu, tất cả đệ tử đều có tu vi từ Kim đan đại viên mãn trở lên."

"Thì sao...?" Lâm Khinh trực tiếp hỏi.

"Nên là số năm mươi mốt chính là một vị có tu vi Kim đan đại viên mãn, ngươi chắc chắn là muốn khiêu chiến chứ?"

Lâm Khinh dứt khoát móc ra năm mươi trung phẩm linh thạch đập lên bàn.

"Chiến chứ sao lại không?"

Vị quản sự vừa nhận tiền xong liền dứt khoát hô lớn.

"Số chín mươi chín Lâm Khinh của Thiên Lam phong khiêu chiến số năm mươi mốt Hạo Ân của Âm linh phong. Lôi đài số một. Chuẩn bị."

Nhất thời toàn bộ quảng trường rơi vào xôn xao, các đệ tử đến để khiêu chiến nhất thời bỏ hết đó chạy sang lôi đài số một xem kịch vui đã.

Lúc Lâm Khinh nhảy lên trên lôi đài, nhìn xung quanh vây lấy toàn người là người, y vẫn một bộ dáng thong dong bình tĩnh làm người ta tức chết.

Hạo Ân là một đệ tử nhìn qua chỉ hai mươi mốt hai mươi hai tuổi, tu vi Kim đan đại viên mãn. Chứng tỏ gã thăng cấp Kim đan từ rất sớm.


Không thể khinh thường.

Mới số năm mươi mốt đã có tu vi Kim đan đại viên mãn chứng tỏ số một số hai trong bảng xếp hạng bây giờ có lẽ Lâm Khinh còn chưa có năng lực chiến thắng. Nhưng không quan trọng, y điều tra rồi. Những đệ tử đi dự đại hội các tông môn lần này chỉ có một người mạnh nhất đứng thứ hai mươi tám mà thôi.

Hạo Ân nghiêm túc ôm quyền thi lễ, không vì Lâm Khinh nhỏ tuổi mà khinh thường.

"Hạo Ân của Âm linh phong xin được chỉ giáo." Thái độ người này ngược lại rất thoải mái, dường như không coi việc thắng thua vào đâu, chỉ riêng điều này đã khiến Lâm Khinh càng chú ý đến gã.

Lâm Khinh cũng chào lại, sau đó cả hai lập tức tiến vào trạng thái đề phòng.

Dù tu vi đối thủ cao hay thấp thì Lâm Khinh cũng không hề chủ quan khinh địch. Hạo Ân bên kia khá trầm ổn, cũng lẳng lặng đứng quan sát đối thủ.

Nhất thời không khí trên lôi đài trở nên khá căng thẳng.

Lâm Khinh biết trận này mình phải nhanh chóng đánh phủ đầu. Tu vi trên một cảnh giới không sợ, sợ nhất là ám chiêu.

Nghĩ là làm, Lâm Khinh tế Hắc vụ ra, phi kiếm ong ong kêu lên, hắc khí từ trên thân kiếm tràn ra làm cho áp lực nơi đây thêm nặng nề, lập tức có người chú ý đến.

"Kiếm kia nhìn giống phi kiếm của tông chủ quá, không lẽ là một đôi?"

"Chứ còn sao nữa, ngươi nghĩ người ta là ai?"

Một nam tu sĩ hét lên: "Hình như nhẫn trữ vật của hai người cũng cùng một kiểu, ôi mẹ ơi ta cũng muốn đi tìm đạo lữ."


Nhất thời toàn bộ những người đứng cạnh gã đều dạt hết sang hai bên tỏ ý không quen biết tên này. Bát quái cũng chuyển sang chuyện khác, "Mà hôm nay không thấy tông chủ đâu nhỉ? Không đến đây trợ uy sao?"

"Chuyện nhà người ta ngươi thắc mắc làm gì?"

Lâm Khinh nghe rõ mồn một những lời bàn tán xung quanh, y hít sâu một hơi, bỏ hết tạp niệm, tập trung tinh thần vào đối thủ trước mặt.

Bỗng dưng y động tay.

Hắc vụ loé lên, từ mũi kiếm tràn ra ba động, linh lực cuồn cuộn đổ xuống.

Một chiêu ẩn sát vừa ra, Xung quanh người Hạo Ân lập tức tràn ra hắc vụ bao bọc toàn bộ thân hình gã lại, kiếm khí sắc bén chẻ lôi đài ra làm hai nhưng ngược lại Hạo Ân chỉ lùi ra đằng sau hai bước.

"Kiếm tốt. Hãy xem chiêu!" Hạo Ân đứng vững lại, gã nhanh chóng lấy lại tinh thần, bàn tay càng tràn ra hắc vụ cũng hoá thành kiếm rồi xông tới, Lâm Khinh trông thấy vội vàng đón đỡ. Nhất thời hai kiếm giao đấu thành những quang mang bảy màu đẹp mắt.

Có điểm quỷ dị. Hắc vụ từ trên người Hạo Ân làm cho linh khí xung quanh người dần dần bị triệt tiêu, không biết là gã tu luyện công pháp gì?

"Là công pháp của Hắc đế quân. Hắc vân vụ, không ngờ lão lại truyền chiêu này cho đệ tử của mình." Một người trên khán đài lập tức cho Lâm Khinh biết đáp án.

Hắc vân vụ à? Lấy sương mù làm kiếm khí? Mà sao sương này lại màu đen, có trá!

Lâm Khinh chú ý đến linh lực của mình phát ra dường như mất đi hiệu quả khi đến gần làn sương kia, y nhếch miệng cười.


"Không dùng linh khí nữa, để ta xem ngươi chống trả thế nào?"

Nhất thời huyền âm chi khí từ trên người Lâm Khinh phóng ra, quỷ trảo hoá thành nanh vuốt nhanh chóng bổ vào đối thủ. Hạo Ân cũng không kém, hắc khí bao bọc đôi tay chống chọi với quỷ trảo.

Nhìn qua trên lôi đài không giống như hai tu sĩ chính đạo đang chiến đấu, càng giống như ma tu âm u xảo quyệt. Âm khí mang theo hơi lạnh sượt qua da thịt Hạo Ân hoá thành từng vết rách mỏng, xung quanh không gian nhiệt độ dần dần giảm xuống.

Hạo Ân dính khá nhiều vết thương, gã biết cứ thế này thì không thể kiên trì được quá lâu nên lập tức lôi pháp bảo từ nhẫn trữ vật ra.

Pháp bảo của Hạo Ân là một cây lưu tinh chuỳ hoàng cấp cao giai được làm bằng một loại đá đen khá tinh xảo, bên trên khảm những viên đá lấp lánh giống ngôi sao.

Hạo Ân truyền linh lực vào chuỳ rồi xông tới, lúc này Lâm Khinh vẫn chưa hề dính một vết thương nào, ngay lập tức bị thanh quang từ chuỳ đánh vào thân thể đau điếng.

Lâm Khinh ăn đau, mà Lưu tinh chuỳ như có linh tính, dù y né tránh thế nào đi chăng nữa vẫn không thể chạy thoát, chuỳ kia cứ liên tiếp đập vào người.

Đã thế thì y mặc kệ Lưu tinh chuỳ va chạm tạo thành những vết thương cực kỳ ghê rợn trên da thịt trắng nõn, y lợi dụng cơ hội áp sát Hạo Ân, một quyền chứa tám phần lực lượng đánh ra, Hạo Ân nhất thời khinh địch dùng thân thể đón đỡ, bị quyền đầu đánh bay ra sát lôi đài.

"Ngươi luyện thể???" Hạo Ân kêu lên kinh hãi, một quyền kia tưởng chừng nhẹ nhàng nhưng chỉ có gã mới biết được sức lực từ đó lớn thế nào. Gã lại chủ quan nên nhất thời không phòng bị.

Hạo Ân nhanh chóng nhảy bật dậy nhưng Lâm Khinh làm gì cho gã cơ hội nữa, chưởng ấn từ tay y liên tiếp phóng tới, Hạo Ân nhanh chóng bị đơn phương đánh đập.

"Dừng. Dừng... Ta đầu hàng."


Ta Xuyên Dị Giới Làm Gay

Ta Xuyên Dị Giới Làm Gay Chương 153: Chương 146-3

Review Chương 153: Chương 146-3 - Ta Xuyên Dị Giới Làm Gay

Đọc ngay Chương 153: Chương 146-3 truyện Ta Xuyên Dị Giới Làm Gay

Review truyện Ta Xuyên Dị Giới Làm Gay

Truyện Ta Xuyên Dị Giới Làm Gay Review


4,698 | 4 220 chương


Đọc truyện Ta Xuyên Dị Giới Làm Gay

Ta Xuyên Dị Giới Làm Gay