Chương 16

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

CLAIRE CHẠY QUA NHỮNG CĂN PHÒNG VÀ NHỮNG DÃY HÀNH LANG CỦA TÒA NHÀ, sợ phải nghe tiếng cậu thét lên một lần nữa. Cô đi ngang qua những dãy hành lang trang hoàng lộng lẫy, đến được khu trại giam, cả hai bên tường đều có những xà lim, và lại bắt gặp cái không khí vừa lạnh lẽo vừa tối tăm. Một tên mang virus với tới người cô sau những song sắt, rên rỉ không ngừng.

“Steve!”

Giọng của cô vang dội ra phía sau lưng, đầy những căng thẳng và sợ hãi, nhưng chẳng thấy Steve trả lời. Bên phải là một cánh cửa bằng kim loại dày cộp, trông khác hẳn những cánh cửa còn lại, được gia cố thêm bằng những dải thép. Cô mở nó ra, bước vào một căn phòng nhỏ trống trải, nó dẫn vào một căn phòng khác rộng hơn.

“Steve!”

Vẫn không có câu trả lời, căn phòng này khá dài và khá âm u, gần như một đại sảnh lớn, và cô không tài nào thấy được điểm kết thúc. Claire thấy có một cánh cổng treo lơ lửng giữa căn phòng nhỏ và đại sảnh, nó khiến cô chựng lại. Cô nhìn quanh, tìm được một mảnh gỗ trên sàn nhà, rồi dùng nó để chèn giữa cánh cửa phía ngoài với bản lề, dĩ nhiên là vì chẳng muốn bị nhốt lại bên trong.

Cô bước vội vào đại sảnh, cảm thấy ớn lạnh, những bức tượng hiệp sĩ to lớn xếp thành hàng kéo dài dọc theo hai bên tường tối tăm, sự hồi hộp của cô tăng lên theo thời gian. Cậu ta đâu nhỉ, sao cậu ta lại thét lên?

Đi được nửa đoạn đường thì cô thấy cậu, ngồi trên một chiếc ghế ở góc cuối phòng, cái gì đó đại loại như một thanh ngang chắn trước người cậu.

Ôi, Chúa ơi…

Claire chạy đến, và khi tới gần hơn cô có thể thấy được rằng thanh ngang đó thực ra là một cái rìu bự chảng, một cái kích, lưỡi của nó gắn chặn vào bức tường bên cạnh cậu. Trông cậu rất nhỏ nhoi và quá trẻ, đôi mắt nhắm nghiền, đầu rũ xuống, nhưng cô thấy cậu vẫn còn thở, và thấy bớt căng thẳng được một ít.

Cô với tới người cậu và cố kéo chiếc rìu ra, nhưng nó chẳng thèm nhúc nhích. Cô cúi xuống người cậu, chạm tay cậu, và cậu rùng người, mắt mở ra.

“Claire!”

“Steve, nhờ ơn Chúa cậu vẫn ổn, chuyện gì đã xảy ra? Sao cậu lại ở đây?”

Steve cố đẩy chiếc rìu nhưng nó không thèm lay động chút nào. “Alexia, chắc chắn là Alexia, ả ta trông y chang như Alfred – ả đã tiêm vào người mình thứ gì đó, ả nói sẽ làm giống như đã làm với cha của ả, nhưng lần này bảo đảm không có bất cứ sai sót gì…”

Cậu xô cái rìu lần nữa, cố hết sức mình, nhưng nó vẫn không nhúc nhích. “Với lại, ả ta bị khùng rồi. Mình thấy ả này với cậu em Alfred cũng y như nhau…”

Steve chợt căng cả người lên, ngực cậu đột nhiên đổi màu. Bàn tay co rúm lại, cả người giật giật.

“Chuyện gì thế?” Claire hỏi, giọng đầy hoảng hốt, sợ cứng cả người, cả cơ thể của cậu ấy cong gập lại, những ngón tay nắm thành quả đấm, đôi mắt trông thật hoang dại và khiếp sợ.

“…Claire…”

Giọng cậu khàn đục, tên của cô biến thành một tiếng rống, và rồi cậu bứt người ra khỏi ghế, quần áo bị rách tơi tẻ. Cậu mở miệng, và một tiếng rên rỉ phát ra, lúc đầu là hoảng sợ nhưng dần biến thành giận dữ. Điên cuồng.

“Không,” Claire rên khẽ, chân bước lùi lại, và Steve chộp lấy chiếc rìu, rút nó ra khỏi bức tường, đứng dậy. Cả cơ thể cậu ta cúi về phía trước, cơ bắp cuộn lên dưới lớp da đang dần chuyển sang màu xanh xám. Những chiếc gai mọc lên bên vai trái, hai, rồi ba cái, tay dài ra, một vết thương rách toạt ra ở cổ nhưng chẳng có chút máu nào, đôi mắt thì chuyển sang màu đỏ của thú dữ.

Cái thứ đã từng là Steve Burnside há mồm rống lên điên loạn, Claire quay người bỏ chạy, cảm thấy phát ốm vì sự mất mát và khiếp hãi, cô chạy như chưa bao giờ được chạy.

Con quái vật đuổi theo cô, vung lên chiếc rìu bự chảng, lưỡi đao bén nhọn rít lên trong không trung. Cô cảm thấy được những luồng gió do lưỡi rìu tạo nên và tự dưng cảm thấy mình chạy lẹ hơn, chân cô như được gia tốc, đẩy cô về phía trước nhanh hơn. Con quái vật lại vung tay, đập trúng thứ gì đó, tạo nên một âm thanh rõ lớn muốn điếc cả tai. Nhanh hơn, nhanh hơn nữa, căn phòng chỉ ở ngay phía trước…

…và cánh cổng đang kéo xuống, chuẩn bị nhốt cô lại cùng với con quái vật, bất kể giá nào cô cũng phải chạy nhanh hơn, nếu không thì chết chắc…

…và với một cú phóng cuối cùng, bằng tất cả sức mình., Claire đã bay qua được khoảng trống nhỏ nhoi giữa cánh cổng và sàn nhà, trượt dài trên bụng, cánh cổng đóng sập lại ngay đằng sau.

Con quái vật rống lên, lại vung chiếc rìu lên điên cuồng, những tia lửa bay ra khi nó đập trúng những thanh kim loại. Điếng hồn, Claire đứng nhìn nó phá vỡ ba thanh, uốn cong thanh thép bởi những cú quật tàn bạo, trước khi nhận ra rằng mình có thể trốn thoát.

Cánh cửa, mình đã chèn cho nó mở, cô ngạc nhiên nghĩ thầm, và đứng dậy, bước một bước về phía lối thoát…

…và rồi thứ gì đó phóng xuyên qua bức tường, không phải con quái vật, một thứ cuốn quanh người cô như một gọng kềm, nhấc bổng cô lên, lại một trong những cái xúc tu. Con quái vật vẫn tiếp tục đập vào cánh cổng, chỉ chốc nữa thôi nó sẽ phá được, và cái xúc tu thì vẫn quấn chặt lấy cô.

Như choàng tỉnh, Claire cố giãy giụa, nhưng nó vẫn trơ trơ ra. Nó chỉ giữ cô lại, đợi cho con quái vật phá banh cánh cổng. Nó muốn táng cô vài cú và cắt cô ra, nó muốn xé cô thành từng mảnh, và nó đập cái rìu vào những thanh kim loại hết lần này đến lần khác, rồi cuối cùng, nó đã tạo được một cái lỗ đủ để chui qua. Sự giãy giụa của cô trong cái xúc tu chỉ càng khiến nó thêm sôi máu và kích thích. Nó giương cái rìu lên, khao khát muốn kết liễu đời cô. Nó hạ chiếc rìu xuống một cách khó nhọc, nhớ lại những gì nó đã nói với cô, hứa với cô –

- Lần tới sẽ đến lượt cậu –

- Tớ sẽ -

- và nó, cậu, dừng lại, lưỡi rìu chạm phải sọ cô. Chiếc xúc tu chờ đợi, siết chặt hơn, và cậu đã nhớ ra. Claire.

Steve nhấc chiếc rìu lên lần nữa, thật mạnh mẽ, cậu đang rất mạnh, và đập xuống chiếc xúc tu, chặt đứt nó. Một chất dung dịch xanh phún ra, khúc xúc tu còn lại đập vào ngực cậu, quẳng cậu vào bức tường trước khi rút đi. Cậu cảm thấy và nghe được tiếng xương gãy, cảm thấy dòng máu lạnh lẽo của cậu sôi lên, cảm thấy sức lực ngày một mất dần đi. Cơn đau đớn thình lình ập đến khắp người, nhưng khi cậu mở mắt ra thì thấy cô, cô vẫn ổn, cô đang với lấy tay cậu. Claire Redfield, đang với lấy tay cậu với đôi mắt nhòe lệ.

Con quái vật đã biến mất.

Cô cầm lấy tay cậu và cậu nhấc nó đặt lên mặt mình, một khuôn mặt đẹp đẽ, nhưng đang hấp hối, đặt nó lên má.

“Em ấm quá,” cậu khẽ nói.

“Cố lên,” cô nói, giọng van nài, “làm ơn mà, anh mình đã đến và ảnh sẽ dẫn tụi mình đi, đừng chết mà!”

Mắt của Steve mờ đi, như thể cậu đang cố hết sức để vẫn còn tỉnh.

“Mừng là anh em đã đến,” cậu khẽ nói, giọng nhỏ dần đi. “Và mừng vì đã gặp được em. A…Anh yêu em.”

Sau những lời cuối cùng, đầu cậu gục xuống, ngực cậu xẹp xuống và không bao giờ còn phình lên lại lần nữa, chỉ còn lại một mình Claire. Steve đã chết.
Resident Evil 6 – Mật Mã Veronica

Review Chương 16 - Resident Evil 6 – Mật Mã Veronica

Review truyện Resident Evil 6 – Mật Mã Veronica

Truyện Resident Evil 6 – Mật Mã Veronica Review


10,484 | 91 22 chương


Đọc truyện Resident Evil 6 – Mật Mã Veronica

Resident Evil 6 – Mật Mã Veronica