Chương 9: Thiếu

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: kaylee

“Ta muốn mang nó đi.”

Diệp Kiều nói làm Đổng Đại có chút ngoài ý muốn, rốt cuộc loại vật nhỏ này tuy rằng nở hoa trái mùa, nhưng mà một năm sẽ chết, trừ bỏ bày trang trí cũng không có tác dụng gì lớn, không thể ăn không thể dùng, hoa cũng nhỏ yếu đáng thương, xa xa không bằng những đóa hoa sáng lạn khác.

Chỉ là Đổng Đại một chút do dự đều không có đã đáp ứng, có thể sử dụng một gốc cây Thạch Nha Thảo làm Diệp Kiều vui vẻ, này ở trong mắt hắn là vô cùng có lời.

Tiểu đồng tiếp đón một bên lại đây dịch Thạch Nha Thảo ra tới, Diệp Kiều mở miệng nói: “Nếu lớn lên ở đá, thì ở trong chậu hoa để tảng đá đi.”

Diệp Kiều nhớ rõ ràng, nó lớn lên ở trên đá, nếu chỉ dùng đất chôn, vật nhỏ này ngược lại sẽ cảm thấy bị đè nén, không lâu sẽ chết.

Hiển nhiên nó cũng không thích ăn đất.

Đổng Đại lập tức cười nói: “Thiếu nãi nãi nói đúng,” Rồi sau đó quay đầu nói với tiểu đồng: “Còn không mau đi tìm đá tới.”

Tiểu đồng tìm tảng đá đặt ở chậu hoa, bên cạnh dùng đất bùn cố định, sau khi Thạch Nha Thảo bị dịch đi vào vẫn là rêu rao hoa nhỏ màu đỏ như cũ, nhưng mà thoạt nhìn tinh thần hơn vừa rồi rất nhiều.

Diệp Kiều vốn định tự mình ôm chậu hoa, Tiểu Tố tay mắt lanh lẹ tiếp nhận tới ôm vào trong ngực nói: “Ta đến đây đi, thiếu nãi nãi cẩn thận tay dơ.”

Lời này là lần trước Tiểu Tố nghe Kỳ Vân nói qua với Diệp Kiều, người nọ ngay cả thức ăn cho gà đều không muốn để Diệp Kiều sờ, huống chi cái này.

Nghĩ đến cái đuôi trơ trọi của Tiểu Hắc nhà mình, cái mũi Tiểu Tố đều nhíu lại.

Diệp Kiều cũng không kiên trì, mang theo Tiểu Tố vào sảnh ngoài, vừa đi vừa hỏi: “Đổng quản sự, Thạch Nha Thảo dễ tìm sao?”

Đổng Đại lập tức trả lời: “Không nhiều lắm, nó vốn là sinh đến thật nhỏ, lại chỉ có thể sống một năm, người bình thường đều không quá nhận được, nhiều sợ là không dễ tìm.”

Diệp Kiều có chút đáng tiếc, nhưng nàng không tham.

Có thể gặp được một gốc cây đã là số phận, lại nhiều cũng không thể cưỡng cầu.

Tới sảnh ngoài, Lưu bà tử đã bê canh trứng đi lên, còn làm hai món ăn khác.

Diệp Kiều đi rửa tay ngồi xuống, thấy Tiểu Tố mắt trông mong nhìn mình, nàng không khỏi vui vẻ, nói với Lưu bà tử: “Cho nàng một chén đi, Lưu mụ ngươi cũng ăn chút, một đường lại đây sợ là đều đói bụng.”

Tiểu Tố lập tức cười rộ lên, Lưu bà tử cũng không chối từ, sau khi cảm tạ Diệp Kiều thì phân ra một phần đồ ăn đến một bên đi ăn, Diệp Kiều cũng múc một phần canh trứng cho Tiểu Tố.

Diệp Kiều lại là đôi mắt nhìn chằm chằm Thạch Nha Thảo, cả đầu óc đều là mình nên như thế nào dưỡng vật nhỏ này, có chút không để ý múc một muỗng canh trứng bỏ vào trong miệng.

Nàng không biết canh trứng là gì, vừa rồi nghe Diệp Bảo vẫn luôn nhắc mãi lúc này mới nhớ kỹ.

Ở sau khi canh trứng vào miệng, Diệp Kiều chỉ cảm thấy vô cùng mềm nhẵn mềm mại, còn có thể nhấm nuốt đến hỗn hợp trứng gà ở bên trong, kết hợp với dầu vừng, miệng đầy hương thươm.

Diệp Kiều vốn chỉ là thuận miệng nói, kết quả nếm một ngụm rồi dừng không được, cuối cùng tràn đầy một chén đều vào bụng.

Sờ sờ bụng, Diệp Kiều thở ra một hơi.

Làm người thật tốt.

Chờ ăn xong cơm, Diệp Kiều mang theo chậu hoa Thạch Nha Thảo, ngồi xe bò trở về.

Vừa đến nhà nàng lập tức trở về sân của mình, bước chân cực nhanh, Tiểu Tố phải chạy chậm mới có thể đuổi kịp.

Chờ khi Diệp Kiều đẩy ra cửa phòng, liếc mắt một cái là nhìn thấy Kỳ Vân khoác áo ngoài ngồi ở sau bàn, đang có chút kinh ngạc nhìn nàng, hình như không nghĩ tới Diệp Kiều nhanh như vậy đã trở lại.

Hai mắt Diệp Kiều trừng lớn chút, môi mềm mại hơi hơi mím lại.

Kỳ Vân có chút khó hiểu, bình thường Diệp Kiều đều là thích nói thích cười, hắn vẫn là lần đầu nhìn thấy dáng vẻ Diệp Kiều như vậy, trong lòng không nhịn được nghĩ, nương tử nhà mình tức giận?

Sợ vào hàn khí, Diệp Kiều đưa chậu hoa đang ôm cho Tiểu Tố đi theo mình tiến vào, rồi sau đó nhanh chóng đóng cửa.

Chờ khi quay đầu lại, mày nàng nhăn lại: “Tướng công, ngươi đáp ứng ta muốn tĩnh dưỡng, nếu lại bị nhiễm gió lạnh thì làm sao bây giờ.”

Tĩnh dưỡng, thì phải nằm ở trên giường mới đúng, sao lại có thể xuống dưới.

Lúc này Kỳ Vân mới hiểu rõ Diệp Kiều là lo lắng hắn, không khỏi cười, buông bút trên tay, ôn hòa nói: “Ta ngủ nửa ngày, cả người đều khó chịu, mới vừa dậy ăn cơm, nghĩ thời gian còn sớm nên đến xem sổ sách.”

“Vẫn là trở về nằm tốt, cũng không thể lại cảm lạnh.” Diệp Kiều tiến lên muốn đỡ hắn, nhưng mà nhìn Kỳ Vân mặc áo ngủ, mình lại không thay quần áo, sợ hàn khí trên người va chạm hắn, Diệp Kiều ngừng bước chân: “Tự ngươi đi nằm tốt, ta ở chỗ này nhìn.”

Sau khi Kỳ Vân tỉnh lại thì không cảm thấy choáng váng đầu, ngược lại là có thoải mái khó được, chỉ là nghe xong lời nói quan tâm của Diệp Kiều làm Kỳ Vân cảm thấy ấm lòng, cũng không cự tuyệt, lập tức đứng lên đi trên giường, dùng chăn đắp mình đến kín mít.

Chờ gói mình kỹ lưỡng, Kỳ Vân mới nhìn Diệp Kiều, mặt mày bình thản: “Như thế nào hôm nay trở về sớm như vậy?”

Diệp Kiều thấy hắn nghe lời, giữa mày giãn ra, trên mặt mang theo tươi cười nói: “Ta không yên lòng ngươi, nên đã trở lại.”

Lời này trực tiếp lại thẳng thắn thành khẩn, trước nay tiểu nhân sâm đều là người trong lòng có cái gì thì nói cái đó, nhưng nghe ở trong tai Kỳ Vân lại cảm thấy ấm áp.

Nóng hầm hập, hong tới điểm mấu chốt của lòng người.

Diệp Kiều không phát hiện trên mặt Kỳ Vân toát ra cảm động nhỏ vụn, nàng nói tiếp: “Trên đường trở về ta đi dược viên, mang theo một gốc cây này trở về.”

Tiểu Tố vẫn luôn ngoan ngoãn đứng ở một bên, nghe xong Diệp Kiều nói, lập tức giơ giơ chậu hoa trong lòng.

Kỳ Vân chỉ nhìn lướt qua, lập tức nói: “Thạch Nha Thảo nhưng thật ra hiếm thấy, gặp được cũng không dễ dàng.”

Diệp Kiều có chút kinh ngạc: “Tướng công ngươi cũng nhận thức?” Rõ ràng Đổng Đại nói không quá thường thấy mà.

Kỳ Vân không cảm thấy này có cái gì hiếm lạ, hòa hoãn âm thanh nói: “Ngày thường ta không có việc gì, nhìn không ít tạp thư, trên thư có ghi nên ta nhớ kỹ.”

“Tướng công thật lợi hại!”

“Này có cái gì lợi hại.” Tuy ngoài miệng nói như vậy, chỉ là trên mặt Kỳ Vân vẫn có tươi cười.

Diệp Kiều lại rất kiên trì, có thể nhớ kỹ tất cả những gì viết trên sách, tướng công nhà mình chính là lợi hại hơn người khác nhiều.

Nhưng mà thực nhanh, Kỳ Vân như là nghĩ tới cái gì, ngẩng đầu hỏi: “Sau khi ngươi trở về có phải không đi gặp nương hay không?”

Diệp Kiều thành thật lắc đầu: “Không có đi.”

Kỳ Vân cười cười, nói: “Vẫn là nên đi gặp, mấy huynh đệ chúng ta mặc kệ đi chỗ nào, sau khi trở về đều phải đi để nương trông thấy, ngươi gả cho ta cũng tính là nửa nữ nhi của nương, về nhà đi nói cho nương một tiếng cũng tốt.”

Diệp Kiều đã quen nghe lời hắn nói, lập tức gật đầu: “Ta nhớ rõ.”

“Đi cũng không cần nói cái gì, chỉ nói lần hồi môn này tất cả đều tốt là được.”

Đây là một trong những chuyện sau khi Diệp Kiều làm người phải học được, nên thực ngoan trả lời: “Được.”

Nhưng mà ở trước khi ra

Phúc Vận Kiều Nương

Review Chương 9: Thiếu - Phúc Vận Kiều Nương

Review truyện Phúc Vận Kiều Nương

Truyện Phúc Vận Kiều Nương Review


676 | 44 23 chương


Đọc truyện Phúc Vận Kiều Nương

Phúc Vận Kiều Nương