Chương 73: Nhiệm Vụ Thứ Tám (11) Xong

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Editor: Ngạn Tịnh.

Nói chuyện điện thoại xong, hai người trong phòng bắt đầu yêu tinh đánh nhau, Bạch Vi sợ lỗ tai nổi mụn nhọt, lập tức liền rời đi. Nhảy xuống từ lầu chín, thừa dịp bóng đêm rời đi.

Sau đó Bạch Vi cũng không về nhà càng không đến trường học, ngược lại lập tức đến một chỗ, phố Lý Thất. Ngã tư đường này không có gì chính là chỗ cắt tóc làm đẹp, mát xa tẩy chân khá nhiều, cửa hàng mặt tiền phần lớn đều là sắc điệu ám muội, bên trong đầy người đang ngồi, phụ nữ nhàm chán, vừa nhìn thấy có người đi ngang cửa hàng của mình, lập tức đánh lên tinh thần, cười hì hì tiến lên dính người, người hiểu chuyện chỉ cần liếc mắt liền nhìn ra miêu nị trong đó.

Mà Thu Nhã kia chính là một người trong đám phụ nữ này, diện mạo không tính là rất đẹp, nhưng đặc biệt ở khí chất mềm yếu, liếc mắt một cái liền dễ dàng khiến lòng người sinh thương tiếc. Chương Đại Long trải qua loại phụ nữ ăn no lại tra tấn như Vương Xuân Mai thật không có sức chống cự với loại phụ nữ như chị, chưa tới một tuần, Thu Nhã đã thông đồng được với đối phương, Chương Đại Long quả thực bị chị mê hoặc đầu óc choáng váng, dùng số tiền giải tỏa mua cho chị không ít đồ.

Bạch Vi bước vào cái phố kia, liền đi thẳng đến căn nhà nhỏ trong ngõ hẻm, Thu Nhã chính là đang ở nơi đó. Nhà ở không lớn, chỉ để ba chiếc giường cùng một cái bàn, ngay cả phòng bếp phòng vệ sinh cũng không có, dù sao những người như bọn họ cũng không cần tự mình xuống bếp. Có một chén nhỏ, là Thu Nhã để cho con trai nhỏ của mình dùng. Con trai của chị vốn là một đứa bé ăn mày, chính là loại ăn mày có người lớn khống chế, nếu không được tiền sẽ thường xuyên bị đnahs.

Lúc đó Thu Nhã vừa tốt nghiệp cấp hai, đi ra làm công, không quen với xã hội bên ngoài, bị người lừa tài lừa sắc, khi đó chị thật là cùng đường, trừ chết ra căn bản chị không nghĩ được cách nào khác. Trên bờ sông nhìn thấy một cậu bé, dù chết cũng muốn đi theo chị, cũng không đòi tiền, chỉ là cứ đi theo. Sau khi hỏi rõ ràng biết đó là một ăn mày không ai muốn nuôi, chị cũng chẳng biết sao, đầu nóng lên liền mang theo nhóc con kia lên thuyền chạy thoát. Tránh đi tiền nợ của cậu bé, tránh đi tập đoàn ăn mày, chị lớn chết không sợ nước sôi nóng, nhanh như chớp mang theo cậu bé kia đi qua vài tỉnh, hai người cũng không dám dùng tên thật, sợ bị người nhận ra. Công việc chính thức làm không được, Thu Nhã liền làm chueyejn kia, kiếm tiền nhanh không có rủi ro, kiếm được tiền liền mời gia sư cho thằng nhóc kia, nó không có hộ khẩu, bản thân cũng không dám dùng thẻ căn cước, cho nên chị chỉ dám tìm gia sư, cũng không thể để cậu bé đến lớn nửa chữ bẻ đôi cũng không biết.

Dù sao sau này lớn tuổi sắc suy chị còn phải dựa vào nhóc con này, thật ra đôi lúc chị cũng nghĩ đến tại sao lúc trước lại mang theo nó chạy, chị nói không nên lời, có thể là bởi vì hai người sẽ có dũng cảm hơn một người, có người cho bản thân dựa vào, chị mới có mục tiêu, mới có thể tiếp tục được.

Vừa nhìn thấy Bạch Vi, Thu Nhã lập tức tiến lên đón, "A, cô bé, sao hôm nay lại đến đây? Nơi này em cũng dám một mình tiến vào, đến lúc đó xảy ra chuyện gì tôi không phụ trách đâu nha!"

Người phụ nữ mặc một bộ váy áo liền màu đỏ, màu da trắng nõn, đôi mắt không trang điểm có vẻ sâu, môi cũng không có màu máu gì, giữa ngón tay kẹp một điếu thuốc nhỏ dài, cả người tản ra một loại khí chất thanh thuần xen lẫn quyến rũ, nhìn liền chọc người thích. Nếu không phải gặp chuyện bất hạnh, bây giờ có lẽ đã được người nâng trên tay che chở.

Bạch Vi cười nói, "Còn không phải đến hỏi tình huống một chút sao? Rất nhiều chuyện nói qua điện thoại thôi thì không rõ ràng lắm." Liền đi theo chị đi vào.

"Như vậy à, được rồi, chỉ là nơi này của tôi cũng không phải sạch sẽ, sẽ không tiếp đón em uống trà Bây giờ tôi cùng người đàn ông kia..." Thu Nhã lại hút một điếu thuốc, sau đó luôn miệng nói không ngừng.

Trong phòng mờ tối chỉ có một chiếc đèn bàn nhỏ chiếu sáng, mặt người phụ nữ ẩn sau làn khói lượn lờ, Bạch Vi vẫn đang nghiêm túc nghe.

Theo lời của Thu Nhã nói Bạch Vi biết được, hiện tại Chương Đại Long là một lòng một dạ đặt trên người Thu Nhã, thậm chí còn nảy ý định muốn kết hôn với chị ở trong đầu, ngay cả việc chị có con trai cũng không để ý. Về phần Vương Xuân Mai, ông ta đã sớm vứt đến chín tầng mây rồi, nhiều lắm đến lúc đó ông lại tiếp nhận con trai mình về, còn người phụ nữ kia, tốt nhất cút đi thật xa, ông đã sớm chịu đủ bà ta. Dù sao tiền đều ở trong tay ông, hai người cũng đã ly hôn, ông xem bà ta còn có thể nháo thế nào! Cho dù là lên tòa án, người a cũng là đứng về phía ông mà thôi!

Lúc trước khi Thu Nhã tiếp xúc với Chương Đại Long, Chương Đại Long giúp chị một việc nhỏ, tiếp đó Thu Nhã mời ông ta ăn bữa cơm, thường xuyên qua lại, hai người liền quen thuộc. Chương Đại Long vẫn luôn cho rằng Thu Nhã có chồng đã chết, mang theo một đứa con trai, sống thực gian nan, cho nên ông vẫn rất thương tiếc chị. Mà Thu Nhã cũng không tham tiền của ông ta, mỗi lần ông ta mua gì đó cho chị, chị đều nói hy vọng ông ta đừng xài tiền bậy bạ, rất nhiều lần từ chối. Vẻ ngoài đẹp như vậy, đáy lòng còn thiện lương như thế, Chương Đại Long thật sự cảm thấy bản thân nhặt được bảo vật, từ lúc giải tỏa đến bây giờ ông vẫn luôn gặp may mắn, Chương Đại Long ông cũng có ngày hôm nay, vì thế ông ta đối xử với Thu Nhã rất tốt.

"Xem đi, mấy thứ kia đều là người đàn ông kia mua cho tôi, nói thật ra, khiến cho tôi có chút muốn kết hôn. Nếu không biết người đàn ông này trước đó có vợ có con, ly hôn giả với vợ, tôi đều phải dấn thân vào rồi. Dù sao tư vị tân nương hằng đêm cũng là khổ sở, tiểu Lỗi cũng cần một hoàn cảnh bình thường để trưởng thành, mỗi ngày quay chung quanh đám phụ nữ như chúng tôi đây, có tiền đồ gì, sau này nói không chừng bản thân cũng không nuôi được!" Thu Nhã hút điếu thuốc thật sâu, sau đó chậm rãi phun ra, trong mắt mang theo chút tang thương, cũng không biết chị suy nghĩ cái gì.

"Sau khi chuyện này chấm dứt, chị hoàn toàn có thể rửa tay, tìm một trấn nhỏ xa xôi, sống một cuộc sống thật tốt, những người đó cũng không thể thần thông quảng đại đến thế được đâu." Châm chước một hồi, Bạch Vi nói.

"Đúng vậy, tôi như vậy không phải ăn chính là nằm, ha ha, thật ra có đôi khi, nhìn em thật không giống như chỉ có mười sáu mười bảy tuổi, nói chuyện làm việc đôi khi còn thành thục hơn tôi, thật không biết em lớn lên thế nào vậy?" Thu Nhã đột nhiên cảm khái nói.

Bạch Vi cười cười, không có trả lời, mặc kệ là ai, chuyển hoán nhiều thân phận như vậy, trải qua nhiều thế giới như vậy, không thành thục mới có vấn đề đi.

"Mẹ, con trở về rồi!" Một giọng nam còn đang trong thời kỳ đổi giọng dodottj nhiên vang lên, sau đó cửa phòng bị đẩy mạnh ra, cậu bé kia nhìn qua chỉ chừng 13 tuổi, không cần phải nói, khẳng định là con trai của Thu Nhã, bộ dáng còn rất đáng yêu, vừa thấy ở trong phòng là một cô gái, không biết vì sao Bạch Vi lại cảm thấy như cậu bé nhẹ nhàng thở ra, cậu bé nghĩ trong phòng là ai?

"Ách..." Thu Nhã theo bản năng dụi tắt điếu thuốc trong tay, "Đây là con trai tôi, tên Thạch Lỗi, đến đây, tiểu Lỗi, mau gọi... Ách, gọi chị đi!"

Cậu bé vừa nghe mẹ nói vậy, nhìn về phía Bạch Vi, mặt nhất thời đỏ lên, bộ dáng dường như rất ít tiếp xúc với người khác, mở miệng nửa ngày cũng không gọi ra tiếng nào.

Bạch Vi cũng không để ý, vốn cô cũng xem như một đứa trẻ, nhìn qua cũng chẳng lớn hơn Thạch Lỗi bao nhiêu, người ta gọi không được cũng có thể hiểu.

Sau đó xoay người nói với Thu Nhã, "Lại khiến tình cảm sâu sắc hơn nữa, trước đề nghị đưa hạng mục đầu tư cho chị, nhớ phải hướng dẫn Chương Đại Long đầu tư, tiền này của ông ta tôi không muốn để lại một cắc nào, dù sao vốn cũng không phải là của ông ta." Vừa nghĩ đến bà nội Chương cùng Chương Bạch Vi chịu khổ nhiều năm đến thế, cô cảm thấy người đàn ông kia cho dù bị người đâm chết cũng là báo ứng nên nhận.

"Đã biết." Thu Nhã đồng ý nói, thật ra sau khi chị nghe đủ loại sự tích của Chương Đại Long, cũng hiểu được người đàn ông này lầ một tên súc sinh, cả mẹ ruột và con gái ruột của mình cũng có teher xuống tay, sau lại bưởi vì sợ chịu trách nhiệm, bỏ lại một già một trẻ ở bên ngoài tự tại sung sướng, trở lại liền đuổi con gái ruột của mình ra khỏi nhà, đây là việc con người làm sao? Chị cũng hy vọng người đàn ông kia gặp được báo ứng nên nhận.

Bạch Vi rời chỗ ở của Thu Nhã, lập tức về nhà, thu dọn vài thứ liền trả phòng trọ kia. Nếu cô đoán không sai, khoảng thời gian tiếp theo cô tuyệt đối không sống yên ổn được. Trong nhà Đường Khả Hân có tiền, muốn biết chỗ cô ở chỉ là một cái búng tay, mà ba Trương Nguyên lại lăn lộn trong giới hắc đạo, cũng quen biết rất nhiều người trong đó, muốn làm gì Bạch Vi càng dễ dàng.

Cho nên cô không chạy còn chờ bị bắt sao? Cũng không biết những người này không tìm thấy cô liệu có tìm đến Chương Bạch Vi hay không, nếu như vậy thì chơi cnagf vui rồi.

Một hồi, Bạch Vi chợt nghe giọng nói quen thuộc đang gọi cô, "Bạch Vi, đây là muốn đi đâu đây? Cũng không nói một tiếng với bạn trai em sao?"

"Minh Hàn, sao anh lại ở đây?" Bạch Vi vui vẻ chạy đến, "Đã trễ thế này, sao anh còn ở đây? Anh đang đợi em sao?"

"Không thì sao, chọc chuyện giờ biết chạy?" Minh Hàn ngắt mũi của cô, "Đợi em cả đêm, đi đâu vậy?"

"Đi hai nơi, đứng ở nơi này nói chuyện không tiện, xe kia là của anh đi, đi trước nói sau." Bạch Vi giữ chặt cổ tay Minh Hàn liền chạy đến chiếc xe hơi màu đen kia.

Không ngờ tới trên xe còn có người, tây trang thẳng tắp, vừa thấy hai người họ lên xe, liền quay đầu lại gật đầu với bọn họ, "Thiếu gia, Chương tiểu thư."

"Đây là tài xế của anh?" Bạch Vi hỏi.

"Ừm, đưa anh đến trường, chú Trương là ông nội đưa đến cho anh." Minh Hàn cũng không phủ nhận.

Nghe cậu nói như vậy, Bạch Vi liếc một ánh mắt tràn đầy hâm mộ ghen tỵ hận, vì sao mỗi thế gian Giang Mạc đều được an bài gọn gàng ngăn nắp, ít nhất có thể ít phấn đấu ba mươi năm luôn á, điểm bắt đầu đã dẫn trước người khác một đoạn, trong lòng Bạch Vi thật không thể không bất bình. Vì sao mỗi lần cô đều thảm như vậy, bị gãy chân, bị đánh, bị kê đơn, so sánh với Giang Mạc, cô quả thực mỗi giây mỗi phút đều lên núi đao xuống biển lửa mà!

"Ha ha, làm sao vậy?" Minh Hàn nhìn ánh mắt của cô, có chút kỳ quái.

"Không có gì, chính là phát giác anh thật là người thắng nhân sinh mà, em ghen tỵ." Bạch Vi lên xe, hầm hừ nói.

"Đương nhiên là người thắng nhân sinh, tìm được em mà." Minh Hàn cũng trêu đùa theo.

"Vậy thì đương nhiên, ha ha ha." Xe khởi động, hai người đang nở nụ cười, Trương Hoa ngồi chỗ lái xe cũng mỉm cười theo, mặc dù có chút sớm, nhưng không biết vì sao ông luôn cảm thấy thiếu gia tìm đúng người rồi, khi hai người này đứng chung một chỗ, người bên cạnh dường như không có cách nào dung nhập vào, dường như hai người này mới ở cùng một thế giới. Chỉ là, trong nhà thiếu gia vẫn còn lực cản không nhỏ, hy vọng đôi người yêu nhỏ này có thể thành công vượt qua!

Mãi đến lúc xe chạy đến khu biệt thụ vùng ngoại thành, Bạch Vi cùng Minh Hàn xuống xe.

"Mấy ngày tiếp theo em cứ ở đây, hẳn là không có người tìm đến, chuyện Đường Khả Hân và Trương Nguyên anh sẽ giải quyết giúp em, yên tâm!" Minh Hàn nói.

"Ai, đừng, em đã an bài tốt hết rồi, anh trăm ngàn đừng xen vào, đến lúc đó quấy rầy kế hoạch của em thì xong luôn, cảm ơn!" Bạch Vi quơ tay nói, đến bây giờ cô chưa từng chủ động muốn người khác giúp mình cái gì, cô đã quen một mình giải quyết tất cả mọi chuyện, mặc dù vài thế giới trước cô và Giang Mạc đều tốt như vậy, cũng chưa từng mượn tay cậu làm việc gì, đây là nhiệm vụ của cô, nếu đầu cơ trục lợi, cô có một loại dự cảm, hậu quả bản thân tuyệt đối sẽ không thừa nhận được!

"Ách... Được." Minh Hàn gật gật đầu, mỉm cười, người cậu thích cậu tin tưởng, Bạch Vi khẳng định có thể xử lý tốt tất cả.

Phía sau hai người, Trương Hoa lấy di động ra chụp vài bức Minh Hàn đang tươi cười, sau đó gửi đi, đây cũng là một công việc của ông, Minh Hàn biết, cậu cũng không hề phản đối.

Mà một bên khác nhận được ảnh đều sắp nổ tung luôn rồi, con trai/ cháu trai/ em trai của họ không thể cười đáng yêu như vậy được, nói nhảm đúng không! Khoan đã, nữ sinh tỏng hình kia là ai?

Yêu sớm! Từ ngữ này hiện lên trong đầu khiến cả đám chấn kinh rồi.

Chỉ là bên này Bạch Vi cùng Minh Hàn cũng không hề biết bản thân đã nhấc lên bao nhiêu gợn sóng.

Một ngày lại một ngày trôi qua, trước khi Bạch Vi rời đi đã để lại một thiết bị nghe lén trong căn nhà kia của Hoàng Oánh cùng Trần Hoành Kiều, cô cũng không cần ra cửa, mỗi ngày vùi đầu ở trong biệt thự của Minh Hàn, không ngừng nghe, cuộc sống trôi qua thực thích ý, không hề bị bên ngoài ảnh hưởng.

Trong phòng trọ trước của Bạch Vi, Chương Đại Long bị người đá ra thật xa.

Một người đàn ông mang kính ngồi trên ghế salon, "Mày không phải nói con gái mày trong này sao? Người đâu? Ông chờ ở đây sắp một tuần rồi, ngay cả sợi tóc cũng không nhìn thấy, mày đùa giỡn tao sao?"

"Không phải, không phải!" Chương Đại Long không ngừng cầu xin, "Con bé chết tiệt kia thật sự ở nơi này, tôi không biết vì sao nó một tuần cũng không trở về, anh tha cho tôi đi, đừng đánh tôi, đừng đánh tôi nữa mà tôi tahatj sự chống đỡ không được!"

"Chống đỡ không được? Ha ha, tao xem mày rất mạnh miệng, muốn làm người cha tốt sao? Vậy tao sẽ hoàn thành tâm nguyện của mày! Đánh cho tao, không đánh gãy một chân của hắn thì đừng trở về! Phi, đồ đê tiện!" Người đàn ông mang kính phun một ngụm nước bọt, xoay người ra khỏi phòng.

"Van cầu... A, van cầu anh! Đừng mà! A... Tiếng kêu thảm thiết của Chương Đại Long không ngừng vang lên, người người đánh ông ta vẫn giống như không nghe thấy gì, đánh càng mạnh hơn!

Ngoài phòng, người đàn ông mang kính gọi một cuộc điện thoại, sau đó cười cười nói, "Ai, anh Trương, chuyện thế nào? Ai nha, tìm khắp nơi vẫn không tìm được con bé kia, chỉ sợ nghe được tiếng gió, chạy rồi... Ai, anh yên tâm, chỉ cần nó vẫn chưa chạy khỏi thành phố Gia Nam này, em nhất định có teher bắt được nó, yên tâm! Ai, đúng đúng đúng, chính là như vậy! Ngại quá, để cho cháu nó đợi thêm hai ngày nữa nha, em nhất định, nhất định!"

Chờ bên kia tắt cuộc gọi, biểu tình của người đàn ông mang kính thay đổi, đạp mạnh cửa phòng, "Cái gì vậy! Chút chuyện mãi làm không xong!"

"Được rồi, đi thôi, mặc kệ nó, vứt nó ở chỗ này, đi thôi, lãng phí thời gian!" Người đàn ông đeo kính dẫn đầu lên xe, đám người đằng sau cũng lục tục rời khỏi phòng, chỉ còn lại Chương Đại Long ở nơi đó không ngừng rên rỉ.

"Ba, thế nào rồi? Bắt được Chương Bạch Vi chưa?" Bên này, Trương Nguyên nằm trên giường dưỡng thương vừa thấy ba cúp điện thoại, lập tức chờ mong hỏi.

"Còn chưa đâu, cũng không biết lão Cửu làm ăn thế nào nữa? Một con bé có thể trốn đi đâu được, đã sắp nửa tháng rồi, sao vẫn còn chưa tìm được?" Cúp điện thoại, cha Trương cũng rất tức giận.

"Đám người kia sao lại vô dụng thế chứ, ăn dùng của nhà chúng ta biết bao nhiêu, một chút chuyện cuyngx không làm xong, con mặc kệ, con muốn nhìn thấy Chương Bạch Vi, không để người đánh gẫy chân cô ta ngụm khẩu khí này con nuốt không xuống được!" Biểu tình của Trương Nguyên rất âm ngoan.

"Còn không phải sao, Nguyên Nguyên bị nhiều khổ như thế, tuyệt đối không thể thả con bé kia ra, bác sĩ nói, chân của Nguyên Nguyên sau này rất có thể sẽ bị què, con trai ngoan của tôi, cứ như vậy bị người đánh què, tôi nhất định phải khiến con bé chết tiệt kia bị báo ứng!" Biểu tình của mẹ Trương cũng rất hung ác, trời mới biết khi bà nhận được điện thoại cảu bác sĩ đều cảm thấy như trời sụp, con trai bà đang tốt đẹp, về sau có thể bị tàn tật, bà thật hận mà!

Nhưng bà lại không chút nào cảm thấy Trương Nguyên tìm người đến đánh con gái nhà người ta là sai, con trai của bà làm gì cũng là đúng cả, không phải sao?

Một bên khác, nghe Trần Hoành Hoa nói vẫn chưa tìm được tin tức của Bạch Vi, Đường Khả Hân trực tiếp ném cái ly trên tủ ra goài, trong ly có nước sôi nóng bỏng, không ít rơi vào chân Trần Hoành Hoa, đau đến mức ông run run một cái, trong cơn tức giận quát, "Con làm gì vậy!"

"Con làm gì? Chân của con đều gãy, đến bây giờ ba vẫn chưa tìm được tiện nhân Chương Bạch Vi kia cho con được, làm ba như ba có ích gì, khó trách mẹ con suốt ngày nói ba vô dụng, đều là dựa vào Đường gia, mẹ nói một chút cũng không hề sai, nếu không có Đường gia, ba chẳng là gì cả"! Đường Khả Hân cực kỳ tức giận, về sau cô không thể khiêu vũ nữa, còn phải biến thành một đứa què, cô không cam lòng! Vì sao cô lại gặp chuyện như vậy, cô thật hận, Chương Bạch Vi, cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua!

"Bây giờ con thật không biết lớn nhỏ nữa rồi, con xem con có chút giáo dưỡng nào không, lại nói chuyện với ba của con như vậy, mẹ con chính là dạy con như thế à, ngay cả ba cũng không tôn kính, sau này còn có ích lợi gì!" Trần Hoành Hoa tức giận huyết áp đều tăng cao.

"Khả Hân nói không đúng chỗ nào?" Lúc này một người phụ nữ trung niên mặc quần áo đẹp đẽ quý giá đẩy cửa bước vào, "Tôi dạy có vấn đề chỗ nào? Sau này toàn bộ Đường gia đều là của Khả Hân, con bé sao lại vô dụng được?"

Người tới xác thật là mẹ của Đường Khả Hân, ánh mắt nhìn về phía Trần Hoành Hoa rõ ràng là ghét bỏ, không có chút che giấu nào, khó trách Đường Khả Hân dám nói với ba mình như vậy, xem ra là mưa dầm thấm đất nha.

"Được, được lắm, tôi không nên tồn tại trong cái nhà này!" Giọng của Trần Hoành Hoa trở nên run rẩy, "Tôi mặc kệ, tùy các người muốn làm gì thì làm!" Nói xong liền đập cửa rời đi.

"Mẹ..." Vẻ mặt Đường Khả Hân đầy ủy khuất.

"Đừng để ý ba con, nhiều năm như vậy, con còn không biết ông ta là người nào sao, lăn lộn bên ngoài không được rồi cũng sẽ ê chề về nhà thôi, chính là đồ đê tiện, mặc kệ ông ta, bây giờ chân con thế nào rồi? Bác sĩ nói thế nào?"

"Còn có thể nói gì chứ, muốn con tĩnh tâm dưỡng thương, sao con có thể tĩnh tâm..."

Máy nghe lén đặt hơn nửa tháng của Bạch Vi rốt cuộc đến bây giờ mới có tác dụng.

Bên trong máy nghe lén, Trần Hoành Hoa dường như rất tức giận, Hoàng Oánh ở bên cạnh châm ngòi thổi gió.

"... Em nói xem có đứa con gái nào nói ba mình như vậy sao? Người Đường gia đến bây giờ vẫn khinh thường anh, Đường Khả Hân cùng mẹ nó cứ như một khuôn đúc ra, bình thường không có một chút tôn trọng anh đã đành, hôm nay thế nhưng còn động tay với anh, muốn lật trời mà! Anh ở Đường gia nhiều năm như vậy, không có công lao cũng có khổ lai, nhưng người Đường gia từ trên xuống dưới chẳng thèm liếc mắt nhìn anh một cái, nếu không có anh, công ty đã sớm phá sản rồi, hai mẹ con kia còn có thể tiêu dao tự tại như vậy sao? Nằm mơ đi! Sau này Đường thị anh sẽ không được một phân, xem anh là đứa ngốc sao? Tức chết anh, tức chết anh rồi!"

"Nhiều năm như vậy, anh còn không biết bà vợ già kia của anh sao, có vài đồng tiền dơ bẩn, liền cảm thấy tài trí hơn người, em đã sớm nhìn thấu, chỉ có anh ngốc nghếch bán mạng cho hai người họ, chờ xem, đến sau này chắc chắn người chịu khổ là anh!"

Hoàng Oánh nói xong, bên trong máy nghe lén chỉ còn một hồi trầm mặc, sau đó chợt nghe Trần Hoành Hoa dường như hạ quyết tâm gì đó, "Không được, anh không thể tiếp tục như vậy được, vốn chỉ muốn kiếm chút tiền, cũng không ngờ hai mẹ con bọn họ đối xử với anh như vậy, bọn họ bất nhân cũng đừng trách anh bất nghĩa, hừ!"

"A! Anh Hoàng, anh rốt cuộc cũng nghĩ thông suốt, em thật sự là cao hứng!" Hoàng Oánh sửng sốt một chút, sau đó mừng rỡ như điên nói.

Bạch Vi buông ống nghe điện thoại ra, mỉm cười.

Hai tháng sau, thành phố Gia Nam xảy ra một chuyện lớn, công ty dầu mỏ Đường thị to lớn thế nhưng lại phá sản, gần như là vào lúc tất cả mọi người không có phản ứng được, Đường thị liền nhanh chóng bị các tập đoàn khác chia cắt, từ đây về sau không còn công ty dầu mỏ Đường thị nào nữa.

Mà khi đó, Đường Kiều vẫn còn đang ở bệnh viện cười hì hì gọt táo cho con gái ăn, thấy Đường thị đổ, tay cứng lại, mạnh mẽ cắt đứt một miếng thịt, tay đứt ruột xót, bà lại giống như không hề cảm nhận được gì, ngơ ngẩn cả người.

"Mẹ, mẹ, trên ti vi đều là giả đúng không, khẳng định là lời đồn, khẳng định là như vậy, mẹ, mau nhanh gọi điện thoại cho ba đi, mau tìm ba đi! Mẹ!" Đường Khả Hân hoảng hốt, Đường thị, Đường thị, đó chính là Đường thị của cô trong tương lai đấy! Cô đã què, cô không thể hai bàn tay trắng được, tuyệt đối không thể!

Mà lúc Đường Kiều tìm được Trần Hoành Hoa, thế nhưng phát hiện ông ta đang ngồi trên bàn cơm tỉ mỉ lựa chọn một bữa tối dưới ánh nến cùng một người phụ nữ xa lạ, mấy ngày nay bà vẫn luôn ở bệnh viện cùng con gái, không ngờ tới người ta ở bên này đang tiến dần từng bước.

"Trần Hoành Hoa, cô ta là ai? Sao Đường thị lại đột nhiên phá sản? Sao lại thế này? Ông nói đi!" Đường Kiều hiếm khi khóc lóc om sòm, ngày thường bà đều giữ hình tượng, chưa bao giờ điên cuồng chật vật như hôm nay.

"Kinh doanh không tốt thì phá sản thôi, tôi có thể làm gì giờ?" Trần Hoành Hoa lợn chết không sợ nước sôi, tài chính chủ yếu của Đường thị đều bị ông ta mang đi hết rồi, chỉ còn lại một cái xác rỗng, không phá sản chẳng lẽ còn có thể tiếp tục kinh doanh được sao?"

"Ông nói dối, là ông làm đúng không? Có phải là ông hay không? Ông trả Đường thị cho tôi, đó là tâm huyết của ba tôi, ông trả lại cho tôi, đó là của con gái tôi!" Đường Kiều khóc lớn nói.

Trần Hoành Hoa đẩy mạnh bà ra, Đường Kiều lập tức ngã ngồi trên đất, ngay cả tóc đều tán loạn, càng khóc không ngừng.

"Là tôi làm thì thế nào? Tôi đã sớm không chịu nổi bà rồi, thật coi bản thân là thiên kim đại tiểu thư à, còn không xem người khác là người, tôi làm trâu làm ngựa cho Đường gia các người nhiều năm như vậy, chiếm được cái gì, hả? Chờ Đường Khả Hân lớn lên, tôi biết bà sẽ tặng công ty cho nó, bà tuyệt tình như vậy, còn không cho phép tôi phản kích một chút sao, đồ điên!" Trần Hoành Hoa hãnh diện nói, nhiều năm như vậy, chỉ có hôm nay ông mới cảm giác bản thân là một người đàn ông chân chính.

"Ông sẽ gặp báo ứng, ông nhất định sẽ gặp phải báo ứng, Trần Hoành Hoa, tôi đối xử với ông không tốt chỗ nào, ăn mặc tôi đều lo tốt nhất cho ông, trong công ty ông cũng toàn quyền quyết định, ông còn có cái gì không hài lòng! Khả Hân còn không phải là con gái ông sao, cũng là con gái ông đấy, sao lòng dạ ông có thể ngoan độc đến như vậy chứ!" Đuowng Kiều khóc không kiềm chế được.

"Dù tôi ngoan độc thế nào cũng không bằng mẹ con hai người, con bé chết tiệt kia mỗi ngày ở bên ngoài gây chuyện thị phi, bà nói xem tôi lau mông cho nó biết bao nhiêu lần rồi, một chuyện không hợp liền vừa đánh vừa mắng, tôi là ba của nó? Tôi là tay sai của nó mới đúng! Tôi không chỉ là tay sai của nó, tôi còn là tay sai của bà! Tôi đã sớm chịu đủ rồi, bay giờ nơi này là nhà của tôi, bảo vệ, lôi bà điên này ra ngoài ngay cho tôi, chúng ta ly hôn!" Trần Hoành Hoa chỉnh chỉnh cà vạt, ánh mắt hung ác nói.

"Buông, tôi không đi, nơi này là nhà của tôi, Trần Hoành Hoa, sớm muộn gì ông cũng sẽ gặp báo ứng, Trần Hoành Kiều..." Ngay khi hai bên đang tranh nháo không ngớt, một đám người mặc đồ cảnh sát dưới sự hướng dẫn của quản gia ùa vào.

"Vị nào là Trần Hoành Hoa?"

"Là tôi, làm sao vậy?" Trần Hoành Hoa không hiểu ra làm sao.

"Có người cử báo ông tham ô công khoản, trốn thuế lậu thuế, hối lộ, mời theo chúng tôi một chuyến!" Người tới vẻ mặt chẳng có gì thay đổi nói.

"Sao có thể? Không thể nào! Các người nhầm người rồi! Anh Hoành tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy." Hoàng Hoánh lập tức biện giải.

"Có nhầm hay không không phải do bà nói, chúng tôi tất nhiên sẽ điều tra, còn có một vị tên là Hoàng Oánh, có phải là bà hay không, cũng mời theo chúng tôi một chuyến!"

Nghe vậy Hoành Oánh cũng mê mang, rốt cuộc sao lại thế này? Chẳng lẽ việc hai người bọn ho làm bị cảnh sát tra xét ra? Không thể nào, tuyệt đối không thể! Bà không ngừng tự an ủi mình trong lòng.

Mà Đường Kiều ở bên cạnh vẫn chưa rời đi nhất thời vỗ đùi cười to, "Báo ứng mà, báo ứng! Trần Hoành Hoa, bây giờ theo lời ông, chúng ta ly hôn! Ông cứ đi ăn cơm tù của ông đi thôi!"

Bên kia ồn ào không ngớt, bên này Bạch Vi đột nhiên nhận d được một cuộc điện thoại, là Thu Nhã!

"Bạch Vi, đã xảy ra chuyện! Bây giờ tôi đang ở đồn cảnh sát."

"Sao lại thế?"

Thì ra sau khi Bạch Vi trốn đi Chương Đại Long bị đám người kia đánh một trận, đám người kia thu tay nhanh, Chương Đại Long chỉ bị thương ngoài da, chỉ cần dưỡng thương một chút là được. Ông ta còn thuê riêng một căn nhà ở cùng Thu Nhã, tiền còn lại thì nghe theo lời chị cầm đi đầu tư, tình thế cũng rất tốt đẹp, Chương Đại Long dù đau trên thân thể, trong lòng cũng rất là thống khoái!

Cũng không ngờ tới hai người mới ở chung không lâu, Vương Xuân Mai không biết nghe được tiếng gió ở chỗ nào tìm đến, dây dưa một hồi, Chương Đại Long bị bà thọc một đao, bây giờ người đã đưa đến bệnh viện, mà Thu Nhã cùng Vương Xuân Mai cũng bị cảnh sát mang đi. Thu Nhã chỉ là đến làm chứng, phiền toái chân chính là Vương Xuân Mai, rất có thể sẽ phải ngồi tù.

Mà chỗ Chương Đại Long bị thọc chính là nơi khó nói kia, chỉ sợ nửa đời sau chẳng thể làm ăn được gì, Chương Đại Long ở bệnh viện luôn mồm kêu gào phải kiện Vương Xuân Mai, phải để bà ta ngồi tù mới thôi.

Sau đó Vương Xuân Mai cũng có chút hồi hận, bà vẫn luôn chờ, nhưng ai ngờ Chương Đại Long kia thế nhưng kim ốc tàng kiều, ý kia chính là không hề muốn phục hôn với bà, vậy bà sẽ mất hết tất cả, bà đương nhiên không cam lòng, trong cơn tức giận liền thọc ông ta một đao, ai ngờ lại vừa vặn chém tới vị trí kia!

Bà thật sự hối hận...

Sau đó Bạch Vi mướn một luật sư đón Thu Nhã ra, đón cả chị cùng đứa bé về nơi mình ở.

"Oa, tiểu Bạch Vi, không ngờ tới em là thổ hào nha! Căn nhà này không mấy trăm vạn sợ là không lấy được đúng không?!" Thu Nhã lớn tiếng cảm thán.

"Nhà chị Bạch Vi thật là đẹp!" Trong mắt Thạch Lỗi cùng đều là hâm mộ.

"Đây không phải là nhà của em, là nhà bạn cho em ở, đến lúc đó cần phải trả lại!" Bạch Vi chiêu đãi bọn họ ngồi xuống, lấy nước uống cho bọn họ, mấy ngày nay chỉ sợ phải giữ hai người lại, miễn cho Chương Đại Long đến tìm phiền toái.

"Bạn gì ấy? Bạn trai đúng không? Vậy còn bạn gì nữa?" Thu Nhã trêu ghẹo nói, "A nha, hai người này chúng ta có thể hưởng phúc rồi!"

"Chị Bạch Vi, nhà chị thật rất đẹp, em có thể tham quan một chút không?"

"Đương nhiên!"

Thu Nhã ngồi trên ghế sa lon nửa híp mắt, nhìn bộ dáng vui mừng của Thạch Lỗi, khóe miệng hơi hơi cong lên, quả nhiên, người như chị không thích hợp nuôi trẻ con.

Mấy ngày tiếp theo, Bạch Vi chợt nghe nói Giám đốc Đường thị trước kia Trần Hoành Hoa bởi vì đủ loại tôi danh bị xử ngồi tù, 7 năm, mà Hoàng Oánh cũng bị xử 5 năm, hai người này xem như phế rồi.

Đường gia suy sụp, Đường Khả Hân hai bàn tay trắng, nghe nói cô ta cùng mẹ ra nước ngoài, sau này có lẽ sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Mà bên phía Trương Nguyên, bởi vì đám người kia truy tìm Bạch Vi, làm việc quá mức rầm rộ, liền bị cảnh sát nhéo bím tóc. Mà người nọ cũng chẳng phải người nói nghĩa khí gì, ngay lập tức câu kết với người làm bậy, cha Trương chính là một người trong đó.

Cha Trương bị bắt, nơi phát ra kinh tế nhà họ Trương cũng mất, còn phải trị chân cho con trai, nhất thời trôi qua thật túng quẫn, chỉ là cũng là chuyện tốt đối với Bạch Vi, trốn lâu như vậy, cuối cùng cô cũng có thể về trường được rồi!

Thành tích vẫn tốt như trước, ngay cả người cũng bắt đầu xinh đẹp lên, nhưng làm mọi người kinh ngạc nhất là, cô bắt đầu cùng Minh Hàn quang minh chính đại nắm tay đi cùng nhau, chủ nhiệm lớp ucngx từng nói bọn họ, đáng tiếc hai người kia lấy thành tích chót vót kia thành công chặn miệng của mọi người, thậm chí còn có chủ nhiệm lớp nói với học sinh, nói chuyện tình yêu cũng được, tôi cũng không phải người không hiểu tình lý, chỉ cần thành tích của các em có thể được như hai trò Chương Bạch Vi và Minh Hàn, nhảy qua đại học, cho dù các em nói đến tận trời cũng sẽ không ai quản các em! Nhưng các em có thể làm được sao?

Mãi cho đến sau khi hai người Bạch Vi, Minh Hàn tốt nghiệp, hai người vẫn là một dôi truyền kỳ trong trường cấp ba Gia Nam, vạn điểm bạo đánh cho các cẩu độc thân trong trường.

Thời gian trở lại hiện tại, Thu Nhã cùng Thạch Lỗi ở chỗ Bạch Vi chừng một tuần, Thu Nhã rời đi, để lại Thạch Lỗi, còn một bức thư cho Bạch Vi.

"Hắc, em gái, em có tiền như vậy, giúp chị dưỡng con trai nha, nó rất dễ nuôi, cho ăn mắm ăn muối gì cũng được, đương nhiên nếu có thể cho nó đến trường thì càng tốt, khoản tiền kia của em chị không cần, bây giờ chị đây đi hưởng thụ nhân sinh, bị thằng nhóc kia liên lụy lâu như vậy, bây giờ cuối cùng cũng thoải mái, đừng nhớ chị nha! [Moa~]"

Bạch Vi nhìn thấy bức thư này, có chút sửng sốt, Thu Nhã đây là vứt bỏ con trai luôn rồi? Để cho cô nuôi? Vì cái gì?

Thạch Lỗi trở về nhìn bức thư kia, cũng sửng sốt hồi lâu, cuối cùng ngồi ở cạnh cửa biệt thự đợi thật lâu, không khóc không nháo, cực kỳ ngoan.

Nhưng Bạch Vi nhìn thấy cậu bé ngay cả cơm cũng không ăn, luôn luôn ngồi chờ ở nơi đó, không phải chờ Thu Nhã thì còn là ai! Nhưng Bạch Vi cũng không phải đương sự, căn bản không thể khuyên can được gì. Một ngày ba bữa đều không ăn, Bạch Vi vận chuyển linh khí cho cậu bé, như vậy thương tổn cho thân thể cũng không lớn quá.

Đến ngày thứ năm, cậu bé nắm chặt lá thư, rốt cuộc động đậy, quay đầu nhìn về phía Bạch Vi, nước mắt liền chảy xuống, mang theo tiếng nức nở hỏi, "Chị Bạch Vi, có phải mẹ em không cần em hay không? Đến bây giờ mẹ vẫn chưa trở lại, có phải là vì không thích em hay không?"

Bạch Vi ôm lấy đầu cậu bé, không ngừng thuận khí cho cậu bé, "Không có, mẹ em là người yêu em nhất trên đời này, em phải tin tưởng tất cả việc mẹ em làm đều vì tốt cho em."

Tuổi Thạch Lỗi càng ngày càng lớn, đi theo chị căn bản sẽ không có tiền đồ gì, chị không thể cho những thứ cậu bé nên có, mặc dù là mời gia sư đến dạy kèm tại nhà, tiền cũng là phải dùng thịt để đổi lấy, chị mệt mỏi, chị không muốn đứa bé sau này cũng phải như bây giờ trốn đông trốn tây, cậu bé cần một cuộc sống bình thường, cậu bé cần kết giao bạn bè, thứ duy nhất không cần chính là chị, mà chị cũng không muốn sống những ngày tháng như vậy nữa, nuôi một đứa bé hao tốn rất lớn, chỉ có thể chậm trễ chị, cho nên chị nên rời đi.

Mà Bạch Vi chính là người mà chị lựa chọn, chị tin tưởng cho dù đối phương không nuôi Thạch Lỗi, cũng sẽ giúp nó tìm một cái nhà, chị tin tưởng, bởi vì trên mặt cô gái kia đều viết "tôi là người tốt", không hố cô thì hố ai! Ha ha...

Thu Nhã đi rôi, Chương Đại Long đã gần nửa tháng chưa nhìn thấy chị, Vương Xuân Mai vẫn còn ở trong phòng tạm giam, ông ta rốt cuộc bắt đầu hoảng loạn. Chuyện khác không quan trọng, quan trọng nhất là tiền! Nhưng ai ngờ ông ta gọi mấy cuộc điện thoại qua hỏi, tiền này của ông ta đều trôi theo nước mất rồi, mất sạch tất cả, trừ lại căn nhà được đền bù kia cái gì cũng mất cả rồi, chẳng còn gì nữa cả.

Vì thế Chương Đại Long cũng không quan tâm đến vết thương của mình, lập tức làm thủ tục xuất viện, điên cuồng tìm kiếm Thu Nhã. Không có, không có, mọi nơi đều không có! Giống như trên thế gian này không có người nào tên Thu Nhã vậy! Vết thương trên người Chương Đại Long đều bắt đầu chảy mủ, ông ta không thể không trở về bệnh viện, mà bên khác ông ta cũng bỏ vụ kiện cáo Vương Xuân Mai, ông ta cần người chăm sóc, mà Vương Xuân Mai chính là thí sinh tốt nhất.

Ông ta nghĩ có lẽ ngay từ đầu ông ta có thể lừa nhất chính là Vương Xuân Mai, làm cho bà ta nghĩ ông ta vẫn còn tiền, chờ vết thương lành rồi nói tiếp.

...

Thời gian mười năm trôi qua rất nhanh, ngày này mười năm sau chính là ngày họp lớp của lớp 17.

Khách sạn lộng lẫy, mọi người đều trưởng thành, có người thành bà chủ gia đình, có người thành thành phần tri thức tinh anh, thậm chí có người làm chủ một công ty, mọi người dường như đều sống không hề tệ, thế nhưng so sánh với người ta, bọn họ quả thật chính là kẻ thất bại.

Người ta mà mọi người nói kia chính là Bạch Vi cùng Minh Hàn.

"Ai, lần tụ họp này, tất cả bạn học đều đến sao?"

"Hẳn là không đến đủ đâu, nhưng lần này là thầy tổ chức, hẳn là sẽ đủ đi?!"

"Ai, mọi người nghe nói chưa? Lần này thầy cũng mời Chương Bạch Vi đấy?"

Vừa nói đến cái tên này, tất cả mọi người đều yên tĩnh lại, thành tựu bây giờ của người ta không phải là thứ bọn họ có thể so sánh được, giáo sư trường cao đẳng, sáng tác [Bá Lăng] được phiên dịch qua nhiều quốc gia, còn là chính bản thân người ta phiên dịch ra, thậm chí còn lấy được giải thưởng văn học quốc tế, căn bản không cùng tầng lớp với đám người phấn đấu vì cuộc sống như họ. Bọn họ đều nhớ rõ, Chương Bạch Vi từng bị bọn họ cười nhạo năm lớp 10, bây giờ lại có thành tựu lớn như vậy, căn bản không cần để bọn họ vào mắt, đây thật đúng là trào phúng cao minh nhất.

"Nghe nói cuối năm nay Chương Bạch Vi cùng Minh Hàn sẽ kết hôn đấy."

"Hả, thật vậy sao? Chỉ là người ta khẳng định không mời chúng ta, cái vòng luẩn quẩn kia của bọn họ, chúng ta căn bản không tiếp xúc được, đi không biết xảy ra cái gì làm trò cười cho thiên hạ đâu, hơn nữa nói không chừng người ta cnaw bản không kết hôn trong nước!"

"Cũng đúng, chúng ta căn bản không thân quen với Chương Bạch Vi, còn làm nhưng chuyện như vậy, sao người ta có thể mời chúng ta chứ!"

"Ha ha." Một đám người đều cười khổ lên.

"Lại nói, mọi người có liên hệ với Trương Nguyên không? Hình như tôi nghe nói cậu ta cũng kết hôn rồi đúng không? Hơn nữa bà xã cũng là người chúng ta quen biết, Đường Khả Hân. Kinh ngạc đúng không? Khi đó hai người kia ở bên ngoài bị người đánh gãy chân, nhà Đường Khả Hân còn phá sản, thật không biết sao hai người họ lại đến với nhau nhỉ?"

"Thật sao? Đường Khả Hân nguyện ý gả cho Trương Nguyên sao? Sao có thể?"

"Là thật, tôi còn thấy được ảnh cưới của hai người họ luôn đấy, khẳng định là đến với nhau rồi."

Một bên khác, nhà họ Trương, Đường Khả Hân đang ngồi trước gương trang điểm, hôm nay là ngày lớp 10 tụ họp, cô nhất định phải đến nhìn xem, không vì cái gì khác, chỉ là muốn liếc mắt nhìn Lý Triết một cái, nhiều năm không gặp, cũng không biết cậu ấy có thay đổi gì hay không.

Nghĩ như vậy, đột nhiên Đường Khả Hân mỉm cười, sau đó dùng lớp phấn dày che đi vết xanh tím nơi khóe miệng.

Đột nhiên, cửa phòng bị người đá văng ra, Trương Nguyên dáng người cao lớn đi đến, thấy Đường Khả Hân đang trang điểm, nhất thời lửa giận nổi lên, một phen nắm lấy tóc đối phương, say khướt nói, "Sao hả? Sao hả? Lại muốn ra ngoài thông đồng với đàn ông sao, hả?"

Nói xong đánh một cái tát lên mặt Đường Khả Hân, người phụ nữ sửng sốt một chút, sau đó lập tức giống như nổi điên đánh trả, lại cấu lại cào, "Lại đánh tao? Mày lại đánh ta nữa à?! Trương Nguyên, mày có còn là người nữa không? Tao là vợ của mày, tao gả cho mày không phải để cho mày đánh, a!" Nhất thời liền vẽ một đường máu lên mặt Trương Nguyên.

"Vợ đội nón xanh cho tao, không đánh chẳng lẽ còn phải nâng niu, mày là đứa lăng loàn không biết xấu hổ, mỗi ngày đều không ra ngoài làm việc, chỉ biết tô son điểm phấn, bắn mị nhãn với đàn ông, tao còn chưa chết đâu!" Trương Nguyên đánh càng ác hơn, "Hôm nay lại ăn mặc làm gì? Có phải lại muốn đi gặp tình nhân trong mộng cảu mày hay không, a, đáng tiếc Lý Triết người ta có tài có mạo, chướng mắt loại đĩ lăng loàn như mày, cút cho tao!" Trương Nguyên đẩy mạnh Đường Khả Hân về phía tường, chỉ nghe phịch mototj tiếng, trên đầu Đường Khả Hân bị đập ra máu, trong lúc mê mang mờ mịt, cô ta nhìn thấy Trương Nguyên dường như không phát hiện cô ta bị thương, đẩy cửa ra bước đi không quay đầu lại.

Đường Khả Hân liền òa khóc lên, tiếng khóc thê lương vang vọng khắp tòa nhà, nghe đặc biệt bi thương.

Cô là tạo nghiệp gì chứ? Nếu không phải mẹ cô bài bạc, thiếu hụt trước sau, thì sao cô có thể gả cho Trương Ngueyen được chứ! Vốn tưởng rằng đối phương sẽ cung mình như cùng Bồ Tát, cũng không ngờ tới chỉ tốt được hai năm đầu, sau đó Trương Nguyên ngày càng sa sút, bây giờ còn dám ra tay đánh cô, mỗi ngày đánh đến cô không thể đi gặp người!

Cô hối hận, cô đã sớm hối hận gả cho tên đốn mạt này!

Nhưng Đường Khả Hân lại hoàn toàn quên mất chuyện mấy lần mình bị Trương Nguyên bắt kẻ thông dâm ngay tại giường, không có một người đàn ông nào có thể nhẫn nại đỉnh đâu xanh mượt, Trương Nguyên cũng không ngoại lệ, đây cũng là lý do hắn đối xử với Đường Khả Hân càng ngày càng tệ, loại phụ nữ không biết thẹn thế này, hắn cũng không cần khách khí, nhưng hắn cũng sẽ không bao giờ buông tha cho cô ta, để cho cô ta hạnh phúc đến với người khác, cả đời còn dài lắm, hắn như chơi như vậy, cả đời này Đường Khả Hân chỉ có thể sống dưới nắm đấm của hắn, đây là báo ứng cho việc lăng loàn của cô ta!

Bên kia, buổi tụ họp đã sắp bắt đầu, mọi người đều đã bắt đầu hê hê ha ha uống rượu, cũng trở nên náo loạn, đúng lúc này một người phụ nữ mặc áo gió màu vàng nhạt đi vào khách sạn, đi đến phòng của bọn họ.

"Cộp cộp cộp..." Tiếng gõ cửa van lên, nhìn thấy người tới, người ở bên trong nhất thời an tĩnh lại.

Thật lâu sau, Vương Ích ngồi chủ vị mới đứng lên, "A nha, không ngờ tới em bận như vậy vẫn đến, rất cho thầy mặt mũi đấy, Bạch Vi!"

Bạch Vi cười cười, "Nào có, khi đó trong lớp thầy đối với em tốt như vậy, tụ hội thầy tổ chức em nào dám không tới? Chỉ là em không thể ở lâu, lát nữa phải đuổi kịp chuyến bay, em đến đây chủ yếu là đến kính thầy một ly, cảm ơn thầy năm đó đã chiếu cố em!"

"Vậy thì có là gì chứ? Nên làm, nên làm." Vương Ích vui tươi hớn hở.

Những người chung quanh đều không có chút tiếng động nào, Bạch Vi đánh giá chung quanh một vòng, "Hình như em cũng không được hoan nghênh lắm, quên đi, thầy, em kính thầy một lý tạm biệt!" Rót đầy một lý rượu đế, Bạch Vi uống cạn, sau đó cười nói với mọi người, "Mọi người ăn uống vui vẻ, thời gian có chút gấp, không tiện ở lâu!"

Vương Ích cũng hiểu được không khí rất xấu hổ, hòa giải nói, "Được, vậy em cứ đi trước đi, không thể chậm trễ chuyện của em!"

"Vâng." Bạch Vi tiến lên cho ông một cái ôm, xoay người rời đi.

Ở tầng thứ chín, khi Bạch Vi ở trong thanh máy gần đóng lại, đột nhiên thấy một bóng người chạy tới bên này, là Lý Triết, Nhưng cửa thang máy đã đóng lại, đối phương chỉ có thể đuổi theo cầu thang bộ.

"Ting—" Thang máy đến lầu một, Bạch Vi đi ra ngoài, ở phía sau Lý Triết chạy theo cầu thang bộ mồ hôi đầy đầu, chạy về phía cô.

Chương Bạch Vi, Chương Bạch Vi, Bạch Vi...

Tên này vô số lần xuất hiện trong giấc mộng của hắn, hắn không thể quên được, cũng không muốn quên, cho nên... Xin cho hắn một cơ hội!

"Bạch Vi..." Lý Triết kêu lên tiếng, sau đó hắn liền thấy Bạch Vi lập tức đi về phía một người đàn ông đang đứng đợi, gương mặt quen thuộc kia không phải Minh Hàn thì còn là ai. Giống như mười năm trước dưới bóng đèn đường, cô gái kia ngay cả một cái liếc mắt cũng không dành cho mình, trong mắt trong tim chi có một người kia, không cam lòng sao? Không cam lòng nhỉ? Vậy vì sao hắn luôn bị bỏ qua? Vì sao?

Bạch Vi...
Nhiệm Vụ Của Vật Hy Sinh

Nhiệm Vụ Của Vật Hy Sinh Chương 73: Nhiệm Vụ Thứ Tám (11) Xong

Review Chương 73: Nhiệm Vụ Thứ Tám (11) Xong - Nhiệm Vụ Của Vật Hy Sinh

Đọc ngay Chương 73: Nhiệm Vụ Thứ Tám (11) Xong truyện Nhiệm Vụ Của Vật Hy Sinh

Review truyện Nhiệm Vụ Của Vật Hy Sinh

Truyện Nhiệm Vụ Của Vật Hy Sinh Review


556 | 0 159 chương


Đọc truyện Nhiệm Vụ Của Vật Hy Sinh

Nhiệm Vụ Của Vật Hy Sinh