Chương 39

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ
Lâm Tu Duệ tim bỗng nhiên đập chậm một phách, sau đó nhanh đến mãnh liệt, loạn đến không có quy tắc rõ ràng, chóp mũi ngửi được lãnh hương trên người nàng, xông thẳng đến ót, mọi việc liên quan đến hô hấp đều có chút đình trệ.

Thẹn quá thành giận, một lúc sau hắn lớn tiếng nói: "Ngươi nói bậy gì đó!.

Cố Hoài Du nhấp nhấp môi, làn váy khẽ rung động, nhẹ nhàng xoay người ngồi trở lại trên giường: "Ta có nói bậy hay không, đại ca cư nhiên tự mình hiểu rõ."

Lâm Tu Duệ từ trước đến nay đều là thiên chi kiêu tử, chưa từng bị người khác uy hiếp như vậy, ổn định tâm thần nói: "Nếu ngươi nghĩ rằng ở đây hồ ngôn loạn ngữ là có thể thoát được trừng phạt, không khỏi quá mức ngu ngốc rồi đấy."

Hắn tin rằng chuyện bản thân cùng Lâm Tương vẫn luôn bí mật, kể cả có những chuyện cùng hành vi quá mức thì hắn cũng đã sai hạ nhân đi che lấp, thế nên việc này đến chính nha hoàn cũng gã sai vặt bên người Lâm Tương cũng không biết, Cố Hoài Du liền càng không thể biết được.

Mới vừa rồi vì muốn thoát tội nên nàng ta nhất định đã phàn cắn lung tung, nếu bản thân thật sự rối loạn ngay từ đầu trận, chẳng phải sẽ có lợi cho nàng, cùng lúc đó sẽ chứng thực một phiên loạn ngôn này.

Tựa hồ như biết suy nghĩ hiện giờ của Lâm Tu Duệ, Cố Hoài Du ngắt một bông hoa lê trên bàn xuống, đặt ở đầu ngón tay nhẹ vuốt, giương mắt nhìn hắn một cái, tạm dừng sau một lúc lâu, môi đỏ mới hé mở chậm rãi nói: "Nhà bách hoa cuối hẻm cùng an đường, canh tránh thai dùng tốt không?"

Khói từ giá cắm nến bị lửa thổi đến phân tán, ánh lửa lay động, đồng tử Lâm Tu Duệ co lại, sắc mặt trắng bệch ở dưới ánh nến dị thường khó coi.

Hắn đột nhiên đứng phắt dậy, lại chậm rãi ngồi trở về, trong miệng vẫn cố giảo biện như cũ: "Ta không rõ ngươi đang nói cái gì."

Lời tuy là thế, nhưng trong lòng hắn lại hồi hộp không thôi. Nguyên bản hắn đã tính toán chọn thời gian cơ hội tốt, đem thân phận Lâm Tương bẩm báo cho Hoàng Thượng, sau đó lại thay nàng tìm một thân phận thích hợp, sau mấy ngày liền quang minh chính đại cưới nàng vào phủ. Lại không hiểu tại sao mấy ngày nay Lâm Tương đổi tính, ôn nhu hiểu ý, thường thường những lúc không có người hành vi của nàng có chút lớn gan, ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, hắn vốn đã có tâm tư, trong lúc hai người ỡm ờ thì mọi sự đã thành.

Xong việc hắn tuy hối hận không thôi, nhưng loại bí ẩn mà xa lạ kích thích lại khiến hắn trầm luân không dứt được, thường xuyên qua lại, thèm muốn trong người lại trỗi dậy, thấy không có người chú ý, liền phóng túng thêm vài lần.

Hắn trong lòng cũng hiểu rõ việc này không quá tốt đẹp, cho nên xong việc đều là hắn tự mình đi lấy thuốc, không muốn bị người khác nhìn ra manh mối, hắn cố ý chọn những hiệu thuốc không có quá nhiều người biết, ngay cả mỗi lần đi đều phải cải trang, đi nơi nào ngay cả Lâm Tương cũng không biết, Cố Hoài Du rốt cuộc là từ đâu mà biết được.

"Không rõ liền không rõ." Cố Hoài Du cười cười: "Ngươi chỉ cần biết, trên đời này không có bức tường nào mà gió không lọt qua đâu."

Tầm mắt Lâm Tu Duệ mơ hồ không tiêu cự, cuối cùng khóa ở trên người Cố Hoài Du, cái muội muội này, sợ là không thể lưu lại được!

Biết được sự tình bí mật như thế, lại không thèm đem bản thân hắn để vào mắt, nếu lưu lại nàng nói không chừng vương phủ sẽ hứng chịu bao lớn tai hoạ ngầm.


Cười lạnh một tiếng, Lâm Tu Duệ cắn răng nói: "Lời nói này của ngươi có ý gì, uy hiếp ta?"

Cố Hoài Du xuy một tiếng: "Ngươi bây giờ mới nghe ra

sao?"

Thấy trong mắt hắn hàn khí càng lúc càng thịnh, Cố Hoài Du khóe môi tràn ra một mạt cười nhạo: "Như thế nào, muốn giết ta sao."

Trong nhà an tĩnh đến đáng sợ, ngoài cửa sổ mưa đã ngừng, gió đem hoa lê trên bàn thổi rơi xuống bên chân, tay Lâm Tu Duệ lúc này đã nắm chặt lấy tay vịn ghế.

"Mạng của ta cũng không đáng giá, trần trụi lại vô vướng bận, nếu có thể kéo toàn bộ vương phủ cùng chôn, cũng là đáng giá."

Từ một khắc khi Lâm Tương khởi chiến, Cố Hoài Du đã chuẩn bị tốt cùng hai người kia xé rách da mặt. Nhưng khi nhìn thấy đám tiểu tử vô tội chịu đủ loại tra tấn, nàng bỗng nhiên nghĩ thông suốt, nhân sinh đã cho nàng cơ hội sống lại ắt hẳn còn nhiều việc quan trọng muốn nàng làm, hà tất phải ở đây cùng hai người xấu xa này lá mặt lá trái, tự mình nhận lấy tức khí.

"Ngươi dám!" Lâm Tu Duệ cắn chặt răng, chỉ cảm thấy máu quanh thân đã dồn hết lên đỉnh đầu, đập một cái thật mạnh trên mặt bàn, mạnh đến mức chung trà sớm đã nguội lạnh rơi xuống vỡ tan.

"Ngươi xem ta có dám hay không." Đầu ngón tay Cố Hoài Du đột nhiên đem đóa hoa kia nghiền nát, thả xuống đất, lời nói tựa sấm sét chấn động bên tai Lâm Tu Duệ, "Không tin, ngươi có thể thử xem."

Lâm Tu Duệ hít thật mạnh mấy hơi, cơ bắp trên mặt căng cứng, nắm tay tuy đã giơ cao nhưng rốt cuộc vẫn là không hạ thủ được. Chỉ vì hắn hiểu được, Cố Hoài Du hôm nay kiêu ngạo như vậy, ắt hẳn phía sau có người để cậy vào. Giết nàng thì dễ dàng, nhưng một khi người phía sau nàng không giết được, mới là họa lớn.

Trong phòng không có nửa điểm thanh âm, không khí có chút giằng co, sau cơn mưa mọi thứ trong không khí đều quay về yên tĩnh, phía dưới hiên hoặc trên mái ngói còn vương lại bọt nước, rơi xuống mặt đất, tạo ra tiếng vang thanh thúy.

Phải một lúc lâu sau, Lâm Tu Duệ mới giật giật tay cứng đờ, xoay người hướng về phía ngoài cửa. Một chân vừa mới chạm đến ngạch cửa, liền nghe thanh âm Cố Hoài Du ở sau người vang lên.

"Hồng Ngọc, đem cái đệm này đi thiêu!"

Bước chân hắn khựng lại, trong bụng trào lên một búng máu tanh, thân ảnh lấy tốc độ cực nhanh lẫn vào đêm đen.

Bên trong Lan uyển, Lâm Tương vẫn còn đang đợi, đợi tin tốt của Lâm Tu Duệ trừng phạt Cố Hoài Du truyền đến.



Suy nghĩ đến phấn chấn khiến Lâm Tương vô ý động đến miệng vết thương trên người, đau đến nhe răng trợn mắt, liền thấy Triều Tịch vội vàng chạy tới.

Nàng cười cười, nói: "Thế nào? Đường Lê viện bên kia có nháo lớn không?"

Triều Tịch chậm rãi lắc đầu, sau một hồi châm chước do dự mới nói: "Không có động tĩnh, thế tử đi không bao lâu liền ra ngoài, sau đó...... sau đó liền trở về Đăng Tiêu các."

Lâm Tương hơi hơi híp mắt, nàng không tin hiện tại Cố Hoài Du còn có thể tìm được cái cớ để rửa sạch tội cho bản thân, thời điểm Lâm Tu Duệ đi đã nổi giận đùng đùng như vậy, chắc chắn sẽ không vì dăm ba câu của nàng ta liền sửa lại chủ ý.

Nhưng nghĩ đến trước đó vài ngày thái độ của Lâm Tu Duệ đối với Cố Hoài Du có chút chuyển biến, nàng lại sờ không chuẩn tình hình hiện tại sẽ như thế nào, chẳng lẽ còn có ẩn tình gì đó mà nàng không biết?

"Hắn ở Đường Lê viện ngây người bao lâu?"

Triều Tịch nghĩ nghĩ: "Ước chừng thời gian khoảng một chén trà nhỏ."

"Không được, ta phải đi hỏi một chút." Nếu việc này cứ như vậy trôi đi không để lại gợn sóng, nàng thật sự không cam lòng.

Bóng đêm đã đậm, nhưng Lâm Tương vẫn trốn trốn tránh tránh đi tới Đăng Tiêu các, hắn trong phòng không đốt đèn, từ bên ngoài nhìn vào chỉ có một mảng đen như mực.

"Ca ca, ngươi đang nghỉ ngơi sao?"

Lâm Tu Duệ đơn độc ngồi ở chính giữa giường trầm tư, bỗng nhiên nghe được thanh âm Lâm Tương, có chút chột dạ, đem tâm thu trở về.

"Ca ca?"

Suy nghĩ hồi lâu, hắn vẫn thỏa hiệp nói: "Tiến vào."

Trong phòng một lần nữa được châm ánh nến, Lâm Tương nhấc chân bước vào ngạch cửa, thấy Lâm Tu Duệ sắc mặt ngưng trọng như đang đang suy nghĩ, không khỏi hỏi: "Phát sinh chuyện gì sao?"

Lâm Tu Duệ hơi hơi hé miệng không lên tiếng, xoay xoay cái nhẫn ban chỉ trên ngón tay hồi lâu, mới nói: "Chuyện của chúng ta đã bị người khác biết."


Tim Lâm Tương lệch mất một nhịp, không biết phải làm như nào. Nàng ở trong vương phủ có thể sống tuỳ ý được như vậy, chính là hoàn toàn dựa vào Lâm Tu Duệ, nhưng tại tiệc mừng thọ ngày ấy sau khi bị Trương Nghi Lâm chơi một vố, nàng liền có chút luống cuống. Trương Nghi Lâm sinh ra so với nàng chính là mĩ mạo gấp nhiều lần, nếu nàng ta được nâng nhập vào trong phủ, thì Lâm Tu Duệ ngần ấy năm vẫn luôn giữ mình trong sạch, chưa từng thử qua những mặt khác của nữ tử, mà bản thân lại cố kỵ hắn như vậy, nói không chừng Lâm Tu Duệ liền sẽ đem nàng ta thu đến bên mình.

Thực sắc tính dã*, đây là nhân chi thường tình, nàng cũng không nghĩ bản thân kém cỏi, liền trước một bước cùng hắn làm thành chuyện tốt.

(*) Thực sắc tính dã: ăn uống trai gái.

Nàng tự nhận làm việc bí mật, như thế nào người khác lại biết!

"Là Cố Hoài Du?" Nàng cơ hồ xác định. "Nàng ta làm sao mà biết được?"

Lâm Tu Duệ gật đầu, chỉ nói: "Về sau ngươi hãy tận lực tránh nàng, nếu chọc nàng ta nóng nảy, nàng ta đem việc này truyền đi ra ngoài, sợ là không tốt."

Sắc mặt Lâm Tương thập phần âm trầm: "Nhưng ta liền mặc kệ nàng ta khi dễ mình như vậy sao?"

Tâm Lâm Tu Duệ nổi lên hung ác, nói: "Ngươi yên tâm, chờ ta tìm ra người sau lưng nàng ta......"

"Có phải là nhị phòng bên kia hay không? Muội thấy Cố Hoài Du cùng mấy người kia rất là thân cận."

"Sẽ không, Lâm Tu Ngôn bên kia ta đã nhìn chằm chằm đến."

Lâm Tu Duệ lắc đầu nói: "Còn Lâm Chức Yểu kia chính là người không có đầu óc, huống hồ là những người khác, càng không có khả năng."

————————

Cả một ngày lăn lộn, Vệ Nghiêu sớm đã liên tục buồn ngủ, sau khi hoàng đế đem việc này giao cho Nhị hoàng tử Vệ Tranh xong, liền lệnh cho mấy người trở về.

"Tống đại nhân xin dừng bước." Lúc bước lên xe ngựa, thanh âm Vệ Tranh đột nhiên vang lên phía sau.

Cửa xe đóng lại, đá xanh trên đất phản chiếu ra hàn quang lạnh băng, Tống Thời Cẩn xoay người chắp tay nói: "Nhị hoàng tử, gọi hạ quan lại không biết là có chuyện gì?"

Vệ Tranh liếc mắt đánh giá hắn một cái, cười nói: "Không có gì, chỉ là muốn hỏi Tống đại nhân đối với chuyện hôm nay thấy thế nào?"

Tống Thời Cẩn nghĩ nghĩ, cũng cười nói: "Nếu nói là ngoài ý muốn, hạ quan đương nhiên không tin."

"Nga, vậy ngươi hoài nghi người nào sao?" Vệ Tranh nhìn hắn, ánh mắt mang theo tìm tòi nghiên cứu.

Tống Thời Cẩn sắc mặt không thay đổi, nói: "Không có, Hoàng Thượng đã đem việc này toàn quyền giao phó cho Nhị hoàng tử, thiết nghĩ, bằng bản lĩnh Nhị hoàng tử, ít ngày nữa chắc chắn sẽ có kết quả."

Vệ Tranh dừng một chút, chuyển lời nói: "Còn nhờ Cửu đệ mạng lớn, gặp được Tống đại nhân, nếu không được như thế, còn không biết sẽ phát sinh cái gì."

"Cửu hoàng tử cát nhân thiên tướng, đương nhiên có thể gặp dữ hóa lành." Tống Thời Cẩn rũ mắt, ánh mắt khẽ nhích, "Bất quá, theo như lời nói mới vừa rồi của Cửu hoàng tử, hạ quan thật ra cảm thấy hình như đã gặp qua hắn ở nơi nào đó."

Vệ Tranh thái dương nhảy dựng, trong phút chốc liền khôi phục bình thường: "Vậy phiền Tống đại nhân cẩn thận ngẫm lại, đã nhìn thấy ở nơi nào."

Tống Thời Cẩn suy nghĩ một phen, lắc đầu: "Có lẽ là người tương tự quá nhiều, hạ quan nhìn sai rồi cũng nên."

Vệ Tranh tuy không nói nhưng trong lòng lại lo lắng, Đinh Mang diện mạo đặc biệt, từ nhỏ đã thiếu một tai, trên mặt vết sẹo đáng sợ, chỉ cần gặp qua chắc chắn sẽ không dễ dàng quên được, Vệ Tranh đã khắp nơi cẩn thận không để hắn lộ diện, chỉ là gần đây không đủ nhân thủ, mới sai hắn đi làm việc.

Hiện nay Tống Thời Cẩn lại nói đã từng gặp qua, lại bảo có người tương tự, lời nói này của hắn, đến tột cùng là có ý gì?

Nghĩ nghĩ, hắn nói: "Phụ hoàng đã đã đem việc này giao cho ta đi tra, Tống đại nhân lại là người cứu Tiểu Cửu, nghĩ đến ngày sau không thiếu được lúc sẽ quấy rầy, đến lúc đó mong rằng Tống đại nhân sẽ không để ý."

Tống Thời Cẩn gật đầu nói: "Đây là đương nhiên, hạ quan chỉ hy vọng Nhị hoàng tử có thể sớm tìm ra hung thủ, hạ quan nhất định toàn lực phối hợp."

"Vậy ta liền cảm tạ Tống đại nhân trước."

"Nhị điện hạ khách khí, nếu không còn việc gì khác, hạ quan liền cáo lui."

Xe ngựa chậm rãi khởi động, vó ngựa đạp ở trên đường phát ra tiếng vang, Nhị hoàng tử nhìn thân xe càng ngày càng xa, lúc này mới xoay người phân phó thị vệ đi theo: "Đi báo cho Đinh Mang một cái tin, sau khi sự tình thỏa đáng lúc tạm thời không cần lộ diện, chờ mệnh lệnh của ta."

"Rõ."
Ngược Chết Đóa Bạch Liên Hoa

Ngược Chết Đóa Bạch Liên Hoa Chương 39

Review Chương 39 - Ngược Chết Đóa Bạch Liên Hoa

Đọc ngay Chương 39 truyện Ngược Chết Đóa Bạch Liên Hoa

Review truyện Ngược Chết Đóa Bạch Liên Hoa

Truyện Ngược Chết Đóa Bạch Liên Hoa Review


11,007 | 36 88 chương


Đọc truyện Ngược Chết Đóa Bạch Liên Hoa

Ngược Chết Đóa Bạch Liên Hoa