Chương 72

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Edit: Yunchan

“Ma thần” Tạ Cẩn Du lẩm bẩm, ánh mắt cô rơi lên Liễu Ký Minh một cách tự nhiên.

Đông Như Quân nhìn theo ánh mắt cô, trông thấy Liễu Ký Minh còn đang hôn mê thì cười khẽ: “Nó à?”

Tạ Cẩn Du ngẩng đầu nhìn Đông Như Quân, mắt lộ rõ vẻ mê mang: “Ta không nói gì cả.”

Xưa nay cô chưa từng nghĩ Liễu Ký Minh sẽ trở thành Ma thần nào đó, dĩ nhiên, Liễu Ký Minh bao giờ cũng quang minh lỗi lạc, tiên phong đạo cốt ở trong lòng cô, chẳng có chút dính liếu nào với chữ “Ma” này cả.

Hắn có thể sẽ phi thăng suôn sẻ, trở thành một truyền thuyết ở thế giới này, hoặc có thể ở lại Văn Ngọc phong dạy dỗ đệ tử. Nhưng dù kết cuộc có ra sao đi nữa, thì cũng không liên quan tới chữ “Ma”.

Đông Như Quân thốt ra lời đó, chẳng qua là vì hắn muốn vậy mà thôi.

Tạ Cẩn Du nhìn hắn với ánh mắt không giấu được vẻ giễu cợt: “Bây giờ thì ngươi thừa nhận chàng là con trai ruột của mình rồi à?”

“Ta đã nói từ đầu rồi, Ma tộc luôn u mê với thân sơ huyết thống.” Đông Như Quân liếc Tạ Cẩn Du như rất không tán thành với cách nói này của cô: “Hắn là con ruột của ta thì sao chứ? Không qua được cửa ải này thì cũng chỉ là một phế vật mặc cho người ta làm thịt thôi.”

Tạ Cẩn Du cúi đầu kề tới bên gáy cổ của Liễu Ký Minh, cảm giác ở đó vẫn còn nhịp đập, tuy rất nhẹ nhưng thật sự có tồn tại. Liễu Ký Minh còn sống, hơn nữa, hắn đang hôn mê, trải qua trận giằng co giữa hai loại huyết mạch, chẳng ai biết kết quả nhận được sẽ thế nào.

“Ta phải làm gì để giúp chàng?” Tạ Cẩn Du nhổm người dậy hỏi.

Đông Như Quân nhìn cử động của cô, thả chậm giọng: “Chẳng ai giúp được nó, trừ bản thân nó.”

“Các ngươi… có vẻ rất tốt.” Đông Như Quân dừng lại một thoáng rồi mới lên tiếng lần nữa.

Tạ Cẩn Du cười bất đắc dĩ: “Nếu Ma tộc các người hồ đồ vô tri với tình cảm, thì chẳng phải cũng khó hiểu được sự mừng rỡ hay chua xót của lưỡng tình tương duyệt sao.”

Đông như Quân cũng là Ma tộc, nếu hắn nói tộc của mình luôn thờ ơ với tình cảm, thì có lẽ cuộc “Thề non hẹn biển” giữa hắn và mẹ của Liễu ký Minh năm xưa chẳng qua cũng chỉ là diễn trò mà thôi. Nếu thế, người nữ nhân kia phản bội hắn âu cũng là điều dễ hiểu. Vì dẫu sao cũng chẳng ai đủ rộng lượng để chịu đựng một tình nhân “Không tim không phổi”, cũng chẳng ai đủ tốt bụng để khoan dung cho một tình cảm không ngang hàng.

Nghĩ tới đây, Tạ Cẩn Du có phần vui mừng. Thật tốt vì Liễu Ký Minh không hề giống hắn.

Đông Như Quân nghe cô nói xong thì trầm mặc hồi lâu, đoạn mới lên tiếng hỏi: “Ngươi có muốn theo ta ra ngoài xem một chút không?”

Tạ Cẩn Du hơi kinh ngạc, lắc đầu nói: “Không được.”

Đông Như Quân rời khỏi đây thì nhất định sẽ gây nên một trận gió tanh mưa máu, trong khi Liễu Ký Minh vẫn còn hôn mê bất tỉnh ở đây, giá nào cô cũng không rời khỏi chỗ này.

“Để hắn ở lại đây đi, ta với ngươi chẳng giúp được gì cho hắn đâu.” Đông Như Quân đọc ra nỗi băn khoăn của cô, hờ hững lên tiếng: “Ta đã ở đây quá lâu, chỉ muốn xem thử cảnh tượng bên ngoài đã ra thế nào mà thôi.”

“Cây cao, hoa rụng, Ma tộc đại khái đã sinh sôi qua mấy đời, người đang nhậm chức Ma tôn hiện tại là Lâm Uyên Quân, tiếp nối những gì ngươi làm trước kia… trừ những thứ đó ra, thì không còn gì thay đổi nữa.” Tạ Cẩn Du thuận miệng nói.

Đông Như Quân bước tới gần cô, đứng chắp tay sau lưng: “Đi thôi.”

Tạ Cẩn Du ngẩng đầu lên tỏ vẻ mất kiên nhẫn, nhủ bụng chẳng lẽ không phải mình thì không được sao? Cô với Đông Như Quân có thân thiết gì cho cam, chưa kể Liễu Ký Minh có bằng lòng nhận người cha này hay không cô còn chưa biết, mà dù chịu, thì giữa cha chồng và con dâu có gì hay ho để nói chứ?!

Nhưng tới khi nhìn thấy nửa bên mặt lãnh đạm của Đông Như Quân thì cô loại thoáng dao động. Không thể không nói, dáng vẻ lạnh lùng vô cảm, không cho phép cự tuyệt của Đông Như Quân giống như đúc ra một khuôn với Liễu Ký Minh. Huống chi… Đông Như Quân hoàn toàn có năng lực vung tay bóp chết cô ngay tại chỗ. Bất kể xuất phát từ nguyên nhân gì mà tới giờ hắn vẫn chưa động tay với cô thì cũng chẳng ai dám cam đoan một giây sau hắn có động thủ hay không.

Nghĩ tới đây, Tạ Cẩn Du bèn bình tĩnh lại, bước tới bên cạnh Đông Như Quân.

Đông Như Quân chộp lấy cổ tay cô, Tạ Cẩn Du chỉ kịp cảm thấy một cơn choáng váng ập tới, trời đất quay cuồng, tất cả đều hóa thành mờ ảo lộn xộn, lướt vùn vụt qua trước mắt.

Tới khi dừng lại thì vầng trăng máu ở chân trời đã cong thành chiếc cầu đá thu nhỏ, lót bên dưới nó là bầu trời màu lam, tĩnh lặng mà yên bình.

Đông Như Quân vừa thả tay ra Tạ Cẩn Du đã mất thăng bằng ngã bệt ra đất, nôn ọe không đừng được. Chiêu “Dịch chuyển tức thời” này quá lợi hại, khiến cô có lại cảm giác say xe đã quên mất từ lâu…

“Ánh trăng của nhân gian là màu bạc.” Trong giọng của Đông Như Quân chứa đôi chút hoài niệm.

Tạ Cẩn Du nôn khan một hồi rồi lồm cồm bò dậy, tiếp lời: “Phải, còn màu trăng đỏ thì quá ma quái.”

Đông Như Quân ngoái đầu nhìn cô, hơi nhướng hàng mày, xem ra tâm trạng không tệ lắm: “Nhưng từ khi sinh ra thứ ta nhìn thấy chính là ánh trăng máu.”

Tạ Cẩn Du lấy bụng ta đo bụng người: “Vậy chắc ngươi cũng thấy ánh trăng bạc rất kỳ quái.”

Đông Như Quân ngước mắt nhìn trời, thở dài: “Không, ta thấy, nó vô cùng xinh đẹp.”

“Nhân gian, rất đẹp.”

Tạ Cẩn Du đứng bên cạnh nhưng đầu chỉ tới vai Đông Như Quân, nhưng cô cũng bắt chước Đông Như Quân ngước mắt lên nhìn trời, ngẫm nghĩ rồi nói: “Đúng là đẹp hơn Ma địa, tại sao người sáng tạo ra thế giới này lại thiên vị như vậy?”

Thật ra Tạ Cẩn Du biết, thiết lập về Ma địa vốn không hoàn chỉnh, trong bản dàn ý của cô chỉ có tu tiên giới là được thiết định chỉnh chu, còn Ma địa thì vẫn là một đống lộn xộn tệ hại. Nhưng, thế giới này cũng chẳng vì sự thiếu sót của cô mà trở nên dị dạng, trái lại nó còn tự hình thành một mặt trái của thế giới, cho ra đời một chủng tộc thuần chủng khát máu.

“Người sáng tạo ra thế giới này?” Đông Như Quân bật cười, chẳng biết do tâm trạng tốt hay đang cười khẩy.

Sau đó, hắn không nói thêm gì nữa, chỉ yên lặng bước tới, Tạ Cẩn Du cũng yên lặng nối gót theo sau. Bầu trời Ma địa không đen nhánh sâu hút như trần gian, chung quanh là bóng cây đu đưa ngả nghiêng, những chiếc bóng dao động làm khung cảnh thêm phần đáng sợ.

“Ta thích trăng tròn của vùng Tây Bắc ở nhân gian.”

“Hả?” Tạ Cẩn Du có hơi bất ngờ, lát sau mới hoàn hồn lại, chợt hiểu tại sao người như Đông Như Quân lại thích ánh trăng vùng đại mạc. Kỳ thế hùng vĩ, mà lại không lạnh lẽo như ánh trăng Ma địa.

“Ngươi biết Như Đông chứ?”

“Sao?” Tạ Cẩn Du càng lúc càng không theo kịp suy nghĩ của Đông Như Quân.

“Cũng phải, còn ai nhớ tới nàng nữa?”

Như Đông? Đông Như? Hai cái tên này có vẻ na ná nhau, lẽ nào có mối liên hệ khó cắt lìa nào đó giữa chúng sao?

“Lúc tiểu tử đó liều chết bảo vệ ngươi, ta chợt nhớ tới Như Đông.” Đông Như Quân không tốn hơi để giải thích, chỉ ngoảnh đầu lại đưa mắt nhìn Tạ Cẩn Du: “Không hổ là con trai của nàng.”

“Ngươi… nói gì?” Tạ Cẩn Du nghẹn lời: “Như Đông là, là mẹ của Liễu sư thúc?!”

“Đông Như, là cái tên mà nàng ấy đặt cho ta.” Đông Như Quân phủi tay áo, không để tâm tới sự kinh ngạc của cô: “Chớp mắt mà đã bao nhiêu năm.”

“Bà ấy… biết ngươi là Ma tộc chứ?” Tạ Cẩn Du dè dặt hỏi.

Đông Như Quân trầm mặc: “Lúc ta gặp nàng, sợ rằng tới Ma tộc cũng không bằng.”

“Là thế nào?” Tạ Cẩn Du nhướng mày hỏi.

Đông Như Quân im lặng như không muốn nói kỹ chuyện này, hồi lâu mới tiếp lời: “Không phải tất cả Ma tộc đều hồ đồ vô tri với tình cảm.”

Tạ Cẩn Du không lên tiếng, cô cảm thấy mình chỉ là cái gốc cây mà thôi. Chẳng qua Đông Như Quân không có ai để trò chuyện suốt trăm năm nên đâm ra buồn tẻ, cô đáp lại gì đối với hắn hoàn toàn không quan trọng.

“Tu vi càng cao thì sẽ càng nhạy cảm với tình, thậm chí là tới mức cố chấp, còn nồng nhiệt hơn so với loài người.” Quả nhiên, chưa đợi Tạ Cẩn Du trả lời, Đông Như Quân đã tự động nói tiếp: “Ta khi ấy đã là cao thủ nhất nhì Ma tộc. Ngươi nghĩ tiểu tử đó rất tài năng sao? So với ta năm xưa thì còn kém xa.”

Đông Như Quân nói rất nhẹ nhàng hời hợt, nhưng lúc này Tạ Cẩn Du lại chợt cảm thấy hắn chẳng qua chỉ là một ông lão hiền từ đang khoe lịch sử huy hoàng của mình với vãn bối.

“… Cho nên, khi người tới điểm hẹn không phải là Như Đông mà ta chờ đợi, thì cũng là lúc ta hoàn toàn biến thành một ma đầu không có lối về.”

“Bà ấy phản bội ngươi thật ư?” Tạ Cẩn Du nhỏ giọng hỏi.

“Không.” Đông Như Quân trả lời: “Khi đó, nàng đã chết.”

Tạ Cẩn Du nghe mà tim giật nảy, như đột nhiên vỡ lẽ tại sao Đông Như Quân không giết Liễu Ký Minh.

“Vì đến tìm ta.”

Tạ Cẩn Du đăm chiêu hồi lâu, lòng đoán được lờ mờ: “Bà ấy bị người ta bắt được?”

“Liễu Tương Sinh quả là một ca ca tốt.” Đông Như Quân cười như không cười: “Hắn giữ ‘Bí mật’ quá kỹ, sau khi bức tử Như Đông, vẫn không động thủ với cháu trai của mình.”

“Liễu chưởng môn là cữu cữu(*) của sư thúc?!” Tạ Cẩn Du kinh ngạc ra mặt, hỏi tới: “Vậy còn Lâm Uyên Quân thì sao?”

(*) Cữu cữu: cậu ruột.

“Liễu chưởng môn à? Cũng đúng thôi, dùng tin tức của Ma tôn và mạng của muội muội mình để đổi lấy chức chưởng môn, ắt hẳn hắn ngồi thư thái lắm.” Đông Như Quân cười trào phúng: “Lâm Uyên Quân? Nó là con ruột của Liễu Tương Sinh, hắn bịa đặt đứa bé đó là huyết mạch của ta, rồi vứt con ruột của mình xuống Vạn Trượng nhai ngay trước mặt mọi người.”

Tạ Cẩn Du hít vào một hơi lạnh buốt.

Đông Như Quân giở giọng giễu cợt: “Loài người bọn ngươi quả là lạ lùng, rõ ràng hận ta thấu xương, hận đến mức phải đẩy ta vào chỗ chết, hận đến mức không ngại bức tử muội muội ruột thịt được coi là gần gũi nhất với mình. Thủ đoạn lạnh lùng như vậy có hơn gì với Ma tộc bọn ta đâu?”

“Thế mà, còn nhận nuôi đứa con của muội muội đã bị mình hại chết, Liễu Tương Sinh muốn làm gì đây? Là chuộc tội mà các ngươi thường nói hay sao?”

Tạ Cẩn Du chậm rãi nhắm mắt lại. Liễu Tương Sinh nhất định biết tin muội muội mình bỏ trốn cùng Ma tôn, để chiếm được vị thế trong giới tu tiên nên y đã để lộ tin này cho những tông môn khác. Trong khi Như Đông thà chết cũng không chịu phản bội tình lang, cho nên đã bị Liễu Tương Sinh bức tử.

Có lẽ cái chết của muội muội đã khơi dậy lương tri của Liễu Tương Sinh, y quyết định cứu con của muội muội, nuôi nấng đứa trẻ trưởng thành, rồi để đạo lữ của mình sớm sinh con, sau đó vứt một đưa trẻ sơ sinh chưa đầy tháng xuống Vạn Trượng nhai.

Về sau, y mang Liễu Ký Minh về nuôi nấng như con ruột, còn đạo lữ của Liễu Tương Sinh, vì bị thương lúc sinh non nên chẳng mấy đã qua đời.

“Là bức thư của cố nhân giấu bên trong pháp khí ‘Ký Minh’ sao? Do ai viết? Liễu Tương Sinh hay Như Đông?” Tạ Cẩn Du hỏi.

Đông Như Quân nhìn cô một cái, ngầm thừa nhận với câu hỏi trước, còn hai câu sau thì chọn cách không trả lời.

“Giá nào hắn cũng không ngờ được, đứa trẻ bị hắn ném xuống Ma địa ngày đó chẳng những không chết mà còn trở thành Ma tôn đời kế tiếp.” Đông Như Quân nghiền ngẫm giây lát như thấy thật thú vị: “Một đứa trẻ như thế… nhất định nội tâm chỉ toàn là thống hận. Nếu như không bị ném xuống Vạn Trượng nhai, thì có lẽ giờ đây nó đã mang hình hài như trong tưởng tượng của mình.”

Là y phục trắng như tuyết, cầm tu phong nhã điềm tĩnh, Hạ Lăng, chứ không phải là một kẻ đứng dậy từ trong máu tanh và giết chóc, người người kính nhi viễn chi, Ma tôn Lâm Uyên Quân. Thảo nào, Lâm Uyên Quân bảo, Liễu Ký Minh đã cướp đi mọi thứ của mình.

“Tiếc rằng, cho tới hết đời nó cũng chỉ tới mức đó mà thôi. Rõ ràng là con người, nhưng lại phải tu luyện công pháp của Ma tộc.”

“Cũng từng có người nói với ta, sư thúc có dòng máu của Ma tộc nhưng lại tu luyện theo khuôn khổ của tu tiên giới, như vậy sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.” Cô thật lòng chưa từng nghĩ, Lâm Uyên Quân cũng rơi vào tình trạng tương tự như Liễu Ký Minh, có thể nói là thảm hại hơn. Dầu gì Liễu Ký Minh cũng là nửa người nửa ma, còn Lâm Uyên Quân rành rành là một con người, nhưng từ khi chào đời đã bị ném vào Ma địa, mẹ hắn thì nuôi dưỡng Liễu Ký Minh như con ruột của mình, đến hết đời cũng chẳng biết đến sự tồn tại của hắn.

“Các ngươi… quả là kỳ lạ.” Đông Như Quân thở dài, trên môi nở ra nụ cười nhạt: “Một nữ tử nhìn thì nhỏ bé yếu đuối, nhưng có thể dùng tính mạng mình để bảo vệ cho một thứ tình cảm hư vô mờ mịt. Nam nhi cũng biết quỳ, biết rơi lệ, biết sám hối, và cũng sẽ sắt đá hơn ai hết. Có người tình nguyện từ bỏ mạng sống của mình, song cũng có người chọn từ bỏ tình cảm. So với đám Ma tộc chỉ biết đánh đánh giết giết bọn ta… quả thật thú vị hơn rất nhiều.”

“‘Kẻ sĩ chết vì người tri kỷ, nữ nhân làm dáng vì kẻ yêu mình’ nói chung chính là như thế.” Tạ Cẩn Du mỉm cười: “Có người coi trọng người thân, bằng hữu và người yêu, nhưng đối với một số người nó chẳng đáng một đồng.”

“Khó trách con người có thể nhất niệm thành tiên, nhất niệm đọa ma. Cũng khó trách, người sáng tạo ra nơi này thiên vị nhân gian hơn.” Nét mặt Đông Như Quân dần giãn ra, chậm rãi nói.

Theo lời hắn thốt ra, áng mây đen ở chân trời cuộn xoáy, ba vân biến hóa kỳ dị, chớp lên tia sét tím.

“Tiểu tử kia không tồi đâu.” Đông Như Quân nhìn sang hướng âm thanh, rốt cuộc trên mặt cũng nở ra một nụ cười hài lòng đúng nghĩa: “Tính tình của nó, rất giống Như Đông.”

Cố chấp.

Cố chấp, chẳng phải là bản thân sao?

Tạ Cẩn Du cắn môi: “Sao không nói, sư thúc rất giống ngươi chứ?”

Vì yêu mà bị phản bội, bị phong ấn ở nơi này hơn trăm năm có lẻ. Đông Như Quân không hận sao? Hận, hắn hận không thể xóa bỏ tất cả những ký ức trong quá khứ, tàn sát tất cả huyết mạch mà ngày xưa đã lưu lại.

Nhưng, sau khi biết tình nương chưa từng phản bội mình, toàn bộ những uất ức dồn nén đều tan hết, cả cơn thèm khát giết chóc cũng đặt xuống.

Đông Như Quân ngẩn ra giây lát, rồi rút một chiếc hầu bao nho nhỏ từ trong y phục ra. Y phục của hắn thật ra đã rách rưới đến tệ hại, nhưng cái hầu bao này vẫn được giữ gìn nguyên vẹn, kề sát bên ngực, phẳng phiu như mới.

“Ta đã từng nghĩ rằng, chỉ cần nàng chịu tới gặp ta một lần, thì ta sẽ tha thứ cho nàng.” Đông Như quân mở hầu bao ra, trong đó rơi ra một chiếc vòng tay được xâu lại bằng hạt đậu đỏ(*): “Hôm nay đã không còn gặp lại được nữa. Vật này, có lẽ cũng không tặng được… Tiểu cô nương, ngươi lấy làm kỷ niệm đi.”

(*) Còn được gọi là đậu tương tư.

Đông Như Quân hất tay ném chiếc vòng tới, Tạ Cẩn Du luýnh quýnh đón lấy, kèm theo một tiếng sấm rền vang, một giọt nước mắt bỗng dưng trượt xuống bên má.

Xúc xắc lung linh hòa đậu đỏ, tương tư khắc cốt người có hay?

Tương tư khắc cốt, người có hay.

“Đông Như Quân…” Cô thấp giọng hỏi: “Tu tiên giới bảo ngươi có ý đồ bất chính, muốn biến nhân gian thành chiến trường địa ngục, thế nên mới phát động chinh phạt ngươi. Vậy… tại sao ngươi… nhất định phải ở lại nhân gian?”

Tiếng sấm ầm vang như muốn rung chuyển núi đồi, tia chớp tím ngoằn ngoèo đánh xuống từ trời cao, kinh thiên động địa.

Ánh sáng của tia chớp rọi lên mặt Đông Như Quân, lúc sáng lúc tối: “Ma thần, là đỉnh cao mà tất cả Ma tộc theo đuổi. Tình cảm đối với Ma tộc, từ hồ đồ vô tri lúc ban đầu, đến nhạy cảm cố chấp về sau, tất cả hành vi và lời nói cũng thay đổi, có thâm ý khác, đến cuối sẽ gần như diên dại. Thành tiên là đích đến cuối cùng mà tu sĩ theo đuổi, cuối cùng họ sẽ trở thành kẻ thanh tâm quả dục vô dục vô cầu, bảo thủ nguội lạnh chẳng bằng một hòn đá ấm áp. Nó cũng từng cố chấp, tâm ma rất sâu.”

Tạ Cẩn Du ngẩn ra một thoáng, sực vỡ lẽ Đông Như Quân đang ám chỉ Liễu Ký Minh.

“Tiểu tử này đã từng lãnh cảm lãnh tình, sau đó cũng nếm được mùi chấp niệm, sa vào tâm ma. Thất tình lục dục bộc phát trong lòng, đủ loại tình cảm rối tung hỗn loạn, mùi vị đó, hẳn không dễ chịu… Nó nếm mùi nhân tình nhiều hơn tu sĩ, mà lại lý tính hơn Ma tu mấy phần, dù hai giới đều không thể dễ dàng chấp nhận nó, nhưng không thể chối cãi một điều, nó mới là kẻ hoàn mỹ nhất.”

Tạ Cẩn Du nhìn về hướng sấm chớp, lẩm bẩm: “Sư thúc… chàng là ký tích.”

Tập hợp mọi sự sủng ái của Thượng đế, hội tụ tất cả ưu điểm, giẫm lên bụi gai để bước tới nơi này, vẫn không quên trái tim thuở ban đầu, Liễu Ký Minh, chàng là kỳ tích.

“…” Đông Như Quân ngoái đầu lại với vẻ kinh ngạc, sau khi nhìn thấy cảm xúc trong mắt Tạ Cẩn Du thì khóe mắt chợt hằn lên một nếp nhăn khi cười: “Ta còn chưa được ngắm hết nhân gian.”

“Hả?” Tạ Cẩn Du hoàn hồn lại, đảo mắt nhìn qua Đông Như Quân.

“Ngươi hỏi ta tại sao nán lại nhân gian.” Đông Như Quân nhoẻn miệng cười, trong tích tắc ánh ban mai phá tan mây đen, vạt nắng đầu tiên chiếu vào mặt hắn, mạ lên đó một tầng sáng ấm áp: “Chỉ vì ta vẫn chưa được ngắm hết.”

Cơn mưa qua đi trả lại trời trong.

Trên thế giới này, có người gọi là đại năng thượng cổ, có người là tiền bối đã qua đời, có người tài tuấn đã phi thăng thành tiên. Và có lẽ hôm nay, nó sẽ ra đời vị Ma thần đầu tiên.

Tất cả Ma tộc đều dập đầu quỳ bái, ngước mắt nhìn lên chân trời xa xa, một vòng mặt trời đỏ ối đang dần mọc lên.

Tạ Cẩn Du không biết mình đã ngã bao nhiêu lần mới loạng choạng chạy được về vùng đất phong ấn. Đằng xa, chỉ trông thấy một người đứng đón gió ở đó, tay áo bị thổi thốc lên, bay phấp phới.

“Sư, sư thúc…” Tạ Cẩn Du ghìm chân lại, trừng mắt nhìn thẳng, không dám chớp lấy một lần, trong lòng lại càng thêm khiếp đảm.

Người nọ ngoảnh mắt nhìn sang, sắc hồng ở mi tâm đã càng thêm tươi đẹp tà mị, đôi mắt phượng hẹp dài sóng sánh quang hoa, vừa ngước lên trời đất đã phai màu. Hắn chỉ đứng như thế nhìn về phía Tạ Cẩn Du, chậm rãi chìa tay ra…

Hệt như trước. [Ngôn Tình] Đọa Tiên

Review Chương 72 - [Ngôn Tình] Đọa Tiên

Review truyện [Ngôn Tình] Đọa Tiên

Truyện [Ngôn Tình] Đọa Tiên Review


45 | 0 75 chương


Đọc truyện [Ngôn Tình] Đọa Tiên

[Ngôn Tình] Đọa Tiên