Chương 27

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Hiệu quả làm việc của Chu Lâm Duyên rất tốt, anh nói mua vé máy bay thì nửa giờ sau liền đem thông tin chuyến bay gửi tới.

Thất Tịch là vào thứ tư, cho nên Chu Lâm Duyên đã mua vé vào tối thứ ba cho cô.

Lúc Tô Tiêu Tiêu nhận được tin nhắn, cô đang ngồi khoanh chân trên sàn nhà ở trong phòng ngủ cắm hoa.

Cô cúi đầu đọc tin nhắn, khóe miệng cong lên một độ cung.

Tô Tiêu Tiêu không có chút chuyên nghiệp nào đối với việc cắm hoa, cô ngồi trên sàn loay hoay một tiếng mới hoàn thành, làm xong cô còn nghiêm túc thưởng thức một lát rồi lấy điện thoại chụp hai bức ảnh, mới vừa đem điện thoại thu hồi thì nghe thấy mẹ Tô ở dưới lầu gọi cô. "Tiêu Tiêu...con đừng ở trong phòng mãi như vậy, mau xuống dưới giúp mẹ nhặt rau đi."

"Con xuống ngay!" Tô Tiêu Tiêu trả lời một tiếng, cô đem bình hoa đặt lên bàn sách cạnh cửa sổ rồi nhanh chóng dọn dẹp sàn nhà, sau đó mới xuống lầu giúp mẹ Tô nhặt rau.

Tô Tiêu Tiêu ở Diệp Thành đãi toàn bộ cuối tuần, cuộc sống ở Diệp Thành chậm rãi trôi qua, cô mỗi ngày không có việc gì liền giúp ông nội đào đất, ngẫu nhiên sẽ trộm vài quả cà chua để ăn, bằng không liền đi giúp bà nội chăm sóc vườn hoa.

Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ Chu Lâm Duyên sẽ gọi điện thoại hỏi cô đang làm cái gì, giọng nói khàn khàn xuyên thấu qua ống nghe truyền tới, Tô Tiêu nghe thấy đáy lòng liền vui sướng.

Có lẽ là vì nội tâm có chút ngọt ngào, cho nên cô liền cảm thấy mùa hè giống như đẹp hơn, trời cũng đặc biệt xanh, không khí cũng đặc biệt trong lành, gió cũng trở nên ôn nhu.

Đêm trước ngày trở về, Tô Tiêu Tiêu bồi ông nội tới hồ bên rừng trúc câu cá.

Buổi tối tuy mát mẻ nhưng lại có rất nhiều muỗi. Tô Tiêu Tiêu ngồi nửa giờ hai chân đều bị muỗi cắn sưng.

Lúc Chu Lâm Duyên gọi điện thoại tới hỏi cô đang làm gì, cô nói đang câu cá.

Anh hỏi. " Vậy em có câu được không?"

Tô Tiêu Tiêu gãi cẳng chân, buồn bực nói: " Không có nha."

Cô nhỏ giọng lẩm bẩm. "Cá không câu được nhưng mà chân của em lại bị muỗi cắn sưng rồi nè."

Chu Lâm Duyên ở bên kia cười cười. " Em không mang dầu thơm sao?"

Tô Tiêu Tiêu bĩu môi. "Em quên mất."

Chu Lâm Duyên ở bên kia hỏi cô. "Khi nào em trở về?"

Tô Tiêu Tiêu ngồi ở băng ghế nhỏ dưới rừng trúc nói: "em cũng không biết, bây giờ ông nội vẫn đang câu cá."

Cuối cùng, hỏi anh. "Anh đang làm gì?"

Chu Lâm Duyên nói: "Mới vừa về nhà."

"Hôm nay anh tăng ca muộn vậy sao?"

Chu Lâm Duyên ừ một tiếng, nói: "Cùng mấy vị cao tầng mở họp."

Tô Tiêu Tiêu cười. "Nếu như anh bận rộn như vậy, em ngày mai dứt khoát không cần trở lại."

Chu Lâm Duyên mới vừa vào phòng liền đem trong tây trang ném ở trên sofa, một tay xả cà vạt, nghe vậy liền cười. "Em cứ thử xem."

Tuy rằng anh đang cười, nhưng kia ý cười rõ ràng là đang uy hiếp cô.

Tô Tiêu Tiêu khóe môi cong cong, nói: "Thử thì thử."

Chu Lâm Duyên ngồi trên sofa xách ấm trà hướng rót nước vào ly, ngữ khí có điểm bất đắc dĩ. "Tô Tiêu Tiêu, đừng nháo."

"Ai cùng anh náo loạn."

Chu Lâm Duyên cong cong môi, nói: "Ngày mai trước lúc lên máy bay nhớ gọi điện cho anh."

Tô Tiêu Tiêu ngẩng đầu nhìn ngọn đèn treo trên cành cây, trả lời: "Đã biết."

Trong rừng từng cơn gió thổi qua làm cho lá cây vang lên tiếng xào xạc.

Tô Tiêu Tiêu liền ngồi dưới ánh đèn cùng Chu Lâm Duyên nói chuyện hơn nửa giờ, mãi cho đến lúc ông nội quay lại bảo trở về cô mới cùng Chu Lâm Duyên nói ngủ ngon, cúp điện thoại xong cô nhanh chân chạy tới phía trước giúp ông nội xách thùng cá.

Buổi tối ngày hôm sau Tô Tiêu Tiêu 8 giờ lên máy bay, ở nhà ông nội ăn cơm xong cô liền thu dọn hành lý liền đi sân bay.

Từ Diệp Thành tới thành phố B hơn hai giờ bay. 8 giờ cất cánh tới thành phố B phỏng chừng cũng gần 11 giờ.

Trước lúc lên máy bay Tô Tiêu Tiêu gọi cho Chu Lâm Duyên. "Có lẽ 11 giờ em sẽ về tới thành phố B."

"Ừ, em ăn cơm chưa?" Chu Lâm Duyên hỏi.

Đài phát thanh thông báo lên máy bay, Tô Tiêu Tiêu vừa đi vừa trả lời. "Em đã ăn một chút."

"Chờ em về tới anh sẽ mang em đi ăn khuya."

Tô Tiêu Tiêu cao hứng nói: "Được."

Thời gian bay là hai tiếng rưỡi, nói dài không dài, nói ngắn cũng không phải. Trên máy bay Tô Tiêu Tiêu nhàm chán xem tạp chí được một lát liền cảm thấy mệt. Cô hỏi mượn tiếp viên một cái thảm lông đắp lên người rồi nhắm mắt ngủ.

Tô Tiêu Tiêu ngủ một giấc an ổn đến thành phố B.

Lúc tỉnh dậy cô mở to mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, liền nhìn thấy sân bay trống trải giua đêm khuya.

Đã một tháng cô không trở lại thành phố B, đột nhiên trở về vẫn có chút không quen, cô nhìn ngoài cửa sổ một hồi lâu.

Lúc xuống máy bay cô mới vừa mở di động thì ngay lập tức nhận được tin nhắn Chu Lâm Duyên gửi tới: 【anh ở bãi đỗ xe khu A】

Tô Tiêu Tiêu đưa điện thoại di động cất vào trong túi rồi kéo hành lý đi thẳng đến bãi đỗ xe.

Vừa đến bãi đỗ xe cô nhìn thấy Chu Lâm Duyên đứng bên cạnh xe ở phía xa xa.

Tô Tiêu Tiêu đã lâu không gặp Chu Lâm Duyên, lúc ở Diệp Thành không thấy được anh còn tốt, lúc này nhìn thấy anh rồi cô chỉ cảm thấy trái tim giống như đập nhanh hơn.

Chu Lâm Duyên vẫn mặc trang phục trang trọng, không biết là vừa kết thúc công việc hay là từ nơi nào tới đây, bộ dáng đẹp trai của anh khiến cho cô đ

không rời được mắt.

Có lẽ nhận ra ánh mắt của cô, anh bỗng nhiên giương mắt lên, cách một khoảng ánh mắt hai người đụng nhau.

Tim Tô Tiêu Tiêu bỗng nhiên nhảy lên, giây tiếp theo cô mới hướng phía anh mỉm cười.

Chu Lâm Duyên đi tới cạnh Tô Tiêu Tiêu, duỗi tay xách hành lý giúp cô.

Tô Tiêu Tiêu cúi đầu nói với Chu Lâm Duyên. "Vất vả cho anh rồi Chu tổng, muộn như vậy vẫn phải để anh tới đón."

Nói xong cô mới ngẩng đầu mỉm cười với Chu Lâm Duyên.

Chu Lâm Duyên nhìn cô, trong ánh mắt thấp thoáng ý cười, anh thấp giọng nói: "Không vất vả, việc anh nên làm mà thôi."

Trên mặt Tô Tiêu Tiêu luôn có ý cười, nhưng kỳ thật trong lòng lại bị ánh mắt Chu Lâm Duyên làm cho loạn lên.

Anh nói như vậy cô cũng không biết phản bác làm sao.

Rõ ràng là anh rất biết cách làm thế nào để cô động tâm!

Đêm khuya ở sân bay người không nhiều lắm, Chu Lâm Duyên lái xe ra khỏi bãi đỗ, xe từ sân bay ra đường rồi lên cầu vượt, Tô Tiêu Tiêu đem cửa sổ xe hạ xuống, gió đêm thổi vào rất thoải mái.

Cô nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, có chút cảm khái: "Em giống như đã thật lâu không trở lại."

Chu Lâm Duyên: "Em còn biết"

Trốn anh tới Nam Khê xa như vậy, vừa đi chính là gần một tháng, một chút cũng không nghĩ tới anh.

Tô Tiêu Tiêu quay đầu lại, cười hỏi: "Chu tổng, chúng ta đi nơi nào ăn khuya?"

"Em muốn ăn cái gì?"

Tô Tiêu Tiêu nghĩ nghĩ, nói: "Gần tiểu khu chúng ta có một con phố đêm, ở đấy có một đầu bếp làm món tôm hùm đất chính tông, ăn đặc biệt ngon, chúng ta mua trở về ăn đi."

"Em muốn ăn đến no sao"

Tô Tiêu Tiêu nói: "em cũng không muốn ăn no, chính là muốn ăn một mà chút thôi."

Chu Lâm Duyên ừ một tiếng. "Trong chốc lát sẽ mua cho em."

Tô Tiêu Tiêu cong cong môi. "Cảm ơn Chu tổng."

Chu Lâm Duyên liếc mắt nhìn Tô Tiêu Tiêu một cái, trong mắt hiện lên ý cười.

Từ sân bay về đến tới chung cư đã gần 12 giờ.

Chu Lâm Duyên trực tiếp đem xe chạy vào gara, đối Tô Tiêu Tiêu nói: "Em về nhà trước nhé, anh đi mua đồ ăn cho em."

Lúc ngồi trên máy bay Tô Tiêu Tiêu rất muốn nhanh chóng về nhà tắm rửa một cái, vì thế cô dặn dò Chu Lâm Duyên. "Anh nhớ mua của tiệm Lý Ký nhé, còn có em muốn cay một chút."

Chu Lâm Duyên ừ một tiếng, hỏi cô: "Còn muốn gì nữa không?"

Tô Tiêu Tiêu lắc đầu. "không có."

Nói xong cô liền tháo dây an toàn xuống xe, đóng cửa xe, còn khom lưng hướng Chu Lâm Duyên cười cười. "Vất vả cho anh rồi Chu tổng."

Cô xách theo túi vui vui vẻ vẻ đi trở về.

Chu Lâm Duyên ngồi ở trong xe, nhìn bóng dáng vui vẻ của Tô Tiêu Tiêu, sau một lúc anh cúi đầu cười ra tiếng rồi cũng xuống xe.

Tô Tiêu Tiêu đã một tháng không ở nhà, lúc về tới nhà trước tiên đem trong nhà quét tước một chút, sau đó mới đi phòng tắm gội đầu tắm rửa.

Lúc Chu Lâm Duyên gõ cửa Tô Tiêu Tiêu vừa mới tắm xong, cô mặc áo thun cùng quần đùi đang ở trong phòng lau tóc.

Nghe thấy tiếng đập cửa, vội chạy tới. "Tới đây!"

Cô đem cửa mở ra để Chu Lâm Duyên tiến vào. "Em đang còn sấy tóc, anh ăn trước nhé."

Chu Lâm Duyên cười. "Anh không ăn."

Anh đưa đồ đặt trên bàn trà. "Anh trở về tắm rửa, trong chốc lát sẽ quay lại đây."

Anh nói xong liền xoay người đi ra ngoài.

Chu Lâm Duyên trở về tắm rửa xong, lúc chuẩn bị đi tới nhà Tô Tiêu Tiêu thì có điện thoại, lúc kết thúc cuộc gọi đã là nửa giờ sau.

Tô Tiêu Tiêu đang ngồi trên thảm ăn tôm hùm, nghe thấy gõ cửa cô mới nhanh chóng đứng dậy đi tới mở cửa cho Chu Lâm Duyên.

Chu Lâm Duyên tắm rồi, thay đổi áo thun cùng quần thể thao, đôi tay anh sao ở túi quần đi vào nhà

Tô Tiêu Tiêu quay vào nhà một lần nữa ngồi trở lại thảm, cô cười nói: "Em đã ăn gần xong rồi."

Một bên nói, còn một bên lấy cái ly đưa cho Chu Lâm Duyên. "Anh lấy nước giúp em nhé."

Chu Lâm Duyên nhìn cô trong chốc lát, sau một lúc anh cầm lấy cái ly đi phòng bếp lấy nước cho Tô Tiêu Tiêu.

Trên TV đang chiếu một bộ phim thanh xuân.

Chu Lâm Duyên cầm ly nước đi tới đưa cho Tô Tiêu Tiêu.

Tô Tiêu Tiêu mỉm cười cầm lấy nó. "Cảm ơn anh."

Chu Lâm Duyên câu môi ngồi xuống sofa sau lưng cô.

Tô Tiêu Tiêu quay đầu lại hỏi. "Anh thật sự không ăn sao?"

Chu Lâm Duyên ừ một tiếng.

Tô Tiêu Tiêu đôi mắt cong cong. "Có phải anh ăn không được cay hay không? "

Chu Lâm Duyên: "..."

Tô Tiêu Tiêu cười, cũng mặc kệ anh, cô quay đầu lại tiếp tục ăn.

Tô Tiêu Tiêu dùng nửa giờ giải quyết xong một hộp tôm hùm đất, có lẽ vì quá cay cho nên cô liền uống hết một ly nước.

Chu Lâm Duyên bồi Tô Tiêu Tiêu ăn xong bữa ăn khuya, ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, đã là rạng sáng.

Anh từ phía sau xoa nhẹ đầu Tô Tiêu Tiêu rồi đứng lên: "Đi ngủ sớm một chút."

Vừa nói anh vừa đi ra ngoài.

Tô Tiêu Tiêu ngồi ở thảm nhìn bóng dáng Chu Lâm Duyên, cười khanh khách. "Chu tổng ngủ ngon."

Chu Lâm Duyên đi tới cửa lập tức dừng lại, anh xoay người nói: "Sáng mai anh phải tới công ty, buổi chiều trở về sẽ mang em đi ăn cơm."

Tô Tiêu Tiêu nhìn anh, khóe mắt cong cong. "Chu tổng, anh hiện tại là theo đuổi em sao?"

Chu Lâm Duyên nhìn cô sau một lúc l mới nhẹ giọng cười một tiếng. "Em nói đi"

Ngày hôm sau là Thất Tịch.

Giữa trưa Tô Tiêu Tiêu nhận được điện thoại của Lý Viện, ở bên kia Lý Viện kích động hỏi: "Tiêu Tiêu, cô đã về rồi sao?"

Tô Tiêu Tiêu ngày hôm qua ở trong vòng bạn bè có đăng một tấm ảnh ở sân bay thành phố B, cô cười nói: "Đúng vậy, tối hôm qua tôi vừa trở về. "

"Cô cuối cùng đã trở lại, đêm nay là Thất Tịch buổi tối chúng ta đi quán bar săn soái ca nha!"

Tô Tiêu Tiêu chưa kịp trả lời thì nghe thấy Lý Viện ở kia đầu kinh hoảng kêu lên. "Chu tổng!"

Tô Tiêu Tiêu: "..."

Tình huống là như thế nào.

Năm phút đồng hồ sau, Chu Lâm Duyên gọi tới, giọng nói lạnh lẽo. "Tô Tiêu Tiêu, buổi tối em chuẩn bị đi nơi nào ngắm soái ca"

Tô Tiêu Tiêu cảm thấy oan uổng muốn chết. "... Không phải em."

Chu Lâm Duyên lạnh lùng nói: "Em ngoan ngoãn ở nhà chờ anh, buổi chiều anh sẽ về." Nghe Nói Tổng Tài Thầm Yêu Tôi

Review Chương 27 - Nghe Nói Tổng Tài Thầm Yêu Tôi

Review truyện Nghe Nói Tổng Tài Thầm Yêu Tôi

Truyện Nghe Nói Tổng Tài Thầm Yêu Tôi Review


1,458 | 77 62 chương


Đọc truyện Nghe Nói Tổng Tài Thầm Yêu Tôi

Nghe Nói Tổng Tài Thầm Yêu Tôi