Chương 2

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Lệ Sâm không tiếng động nhếch môi, trên cửa kính xe phản chiếu ảnh ngược sườn mặt cười rất xinh đẹp mà lại không đàng hoàng.

Không lâu sau khi xe vào nội thành, Tư Dao rốt cuộc mở mắt, than nhẹ một tiếng. Lệ Sâm dùng dư quang thoáng nhìn, lại nhìn thấy một đôi mắt thanh tỉnh sáng ngời giống như lúc mới gặp.

Làm cho người ta không khỏi hoài nghi vừa rồi anh ta thật sự ngủ sao?

Kỳ thật không cần hoài nghi, mới vừa rồi Tư Dao đích xác chưa từng ngủ. Anh không phải thằng nhóc ngốc nghếch Tô Đồng kia, ngốc đến mức có thể ngủ yên bên cạnh người đàn ông rõ ràng có tiếng ác danh cùng hoa danh này, anh chỉ là nhắm mắt suy nghĩ.

Nghĩ tự nhiên là về chuyện Tô Đồng. Muốn thuyết phục Lệ Sâm ngưng hẳn trò chơi truy đuổi với Tô Đồng, tuyệt đối không thể chỉ bằng nói nhảm… Không! Có lẽ dùng thiên ngôn vạn ngữ cũng không đủ.

Người ngạo mạn như Lệ Sâm, nhất định ghét nhất bị người khác có hành vi chỉ trích với mình, cứ như vậy bị cậu ta ném ra khỏi xe cũng không phải không có khả năng.

Tuy Tư Dao cũng không cho rằng mình sẽ dễ dàng bị người ném ra khỏi xe như vậy, chẳng qua xung đột không cần thiết nếu có thể miễn thì cứ miễn.

Lúc này cách không xa về phía trước vừa mới xuất hiện một cột đèn xanh đèn đỏ, cũng sắp chuyển thành đèn đỏ, vì thế Tư Dao tính toán đợi đến lúc đèn đỏ sẽ mở miệng với Lệ Sâm.

Rất nhanh xe chậm rãi giảm tốc độ rồi dừng lại, Tư Dao chuẩn bị sẵn sàng nhìn về phía Lệ Sâm, lại phát hiện vẻ mặt của cậu ta có chút quái dị, ánh mắt thẳng tắp trừng về phía trước, đôi môi mím thành một đường thẳng, biểu tình có vẻ không biết là ẩn nhẫn hay là hờn giận nói không nên lời.

Tư Dao xoay tầm mắt lại, thấy phía trước dừng một chiếc xe thể thao mui trần màu đen, người phụ nữ ngồi ở ghế phó lái đang nhoài người thật gần về phía người đàn ông ở ghế lái nói nói, hai người thoải mái cười to. Người đàn ông sờ khuôn mặt người phụ nữ, bỗng dưng nhoài qua hôn một cái.

Ngay trong nháy mắt này, Tư Dao rõ ràng cảm giác được không khí trong xe thay đổi, giống như mây đen bao phủ cực độ áp lực.

Anh hồ nghi lại nhìn về phía Lệ Sâm, Lệ Sâm cũng không nhìn lại vào mắt anh, hoặc là nói, Lệ Sâm dường như đã hoàn toàn quên mất bên cạnh còn có một người khác, bỗng nhiên cứ như vậy mở cửa xuống xe.

Tư Dao ngồi ở trong xe, thấy Lệ Sâm đi đến bên sườn chiếc xe thể thao kia, nâng tay lên, làm một động tác chào hỏi, đồng thời, lộ ra một nụ cười. Đó là một nụ cười dường như rất thoải mái rất sáng lạn, là cách cười mà cậu ta chưa bao giờ từng lộ ra ở trước mặt người khác.

Tư Dao dựa vào ngọn đèn chiếu sáng của rất nhiều chiếc xe, thấy Lệ Sâm cười như vậy, bỗng nhiên trong ngực tràn ra một cảm giác đau nhói bế tắc, anh không tự giác ngừng thở.

Anh nín thở nhìn Lệ Sâm vẫn bảo trì nụ cười nói chuyện với người ngồi trên xe, nhưng hai người kia lại ngơ ngác sững sờ ở tại chỗ, không có gì đáp lại, tình hình này hiển nhiên không thích hợp.

Hai người kia là…

Đột nhiên tiếng còi vang lên kéo suy nghĩ của Tư Dao trở về. Đèn xanh sáng lên, những chiếc xe phía sau nôn nóng muốn đi, lại bị hai chiếc xe đằng trước ngăn cản.

Tư Dao đẩy cửa xuống xe đi đến chỗ Lệ Sâm, cầm lấy cánh tay của cậu: “Quay về xe đi.”

Lệ Sâm nhả ra một tiếng cười cổ quái từ trong cổ họng, từng chữ từng chữ cắn ra: “Chúc hai người chơi vui vẻ.” Xoay người, không thèm nhìn Tư Dao một cái, xoải bước trở lại trong xe.

Vì phòng ngừa việc cậu ta vừa lên xe liền phóng như bay, Tư Dao vội vàng quay lại xe, nhưng vào lúc xoay người lại, anh vô ý nhìn thấy thẳng mặt người phụ nữ kia.

Khuôn mặt với biểu tình hiện ra trạng thái cứng ngắc kia có chút nhìn quen mắt, nhưng trong khoảng thời gian ngắn lại không nghĩ ra đã gặp qua ở đâu.

Sau khi lên xe, liền như Tư Dao sở liệu, Lệ Sâm một đường lái xe như điên, không biết vượt bao nhiêu đèn đỏ.

Tư Dao thở dài một hơi nói: “Muốn đi uống một chén không?”

Lệ Sâm không lên tiếng, hai tay xiết chặt tay lại, ánh mắt gắt gao trừng về phía trước, giống như phủ kín trên mặt đường đều là kẻ thù giết cha kiếp trước của cậu ta.

“Tôi biết có một quán bar ở tầng cao nhất của một khách sạn rất không tồi.”

Tư Dao lại vô tình nói tiếp, “Chỉ cần rượu cậu dự đoán được, ở chỗ nào cũng đều có thể uống được.”

Lệ Sâm vẫn không có phản ứng, chỉ là thời điểm Tư Dao chỉ dẫn đường đi, Lệ Sâm lại dựa theo chỉ dẫn của anh, lái xe về phía khách sạn đó.

Cậu ta muốn uống rượu, muốn uống rất nhiều rất nhiều, Tư Dao biết bản thân mình không có đoán sai.

Tới khách sạn, sau khi Lệ Sâm giao xe cho cậu em ở bãi đậu xe, hai người cùng nhau vào khách sạn, đi thang máy đến tầng cao nhất.

Đúng như lời Tư Dao nói, quán bar ở đây rất không tồi, chẳng những đầy đủ hết các loại rượu, đặc biệt ở trong không khí ôn hòa ấm áp thoải mái, không có cảm giác ầm ỹ kiểu long xà hỗn tạp, trong không gian tràn ngập tiếng nhạc với âm lượng thích hợp.

Ngồi ở trong ghế lô, Tư Dao lẳng lặng nhìn Lệ Sâm uống một ly lại một ly rượu giải sầu, không hề tiết chế, rượu gì cũng uống. Loại phương thức uống rượu không hề kết cấu này, cho dù là người ngàn chén không say cũng không chịu được.

Cuối cùng, Tư Dao đành phải thuê một phòng trong khách sạn, cõng Lệ Sâm đã say khướt đi vào, ném lên giường.

“Hô, cậu thật đúng là nặng.” Tư Dao ngồi xuống sofa, rót cho mình một chén nước thuận tiện thở dốc.

Hình thể của Lệ Sâm nhìn qua cũng không đặc biệt cường tráng, đã vậy còn có cơ bắp, đại khái bình thường có đi phòng tập thể thao đi.

Tư Dao chống cằm, nhìn Lệ Sâm nằm ở chỗ đó từ đầu đến chân lặp lại vài lần. Cũng có hỏi qua cậu ta có muốn uống nước hay không, đáp án nhận được đều là vài tiếng lầm bầm nghe không rõ ràng lắm.

Cậu ta thật sự say. Cũng đúng thôi, uống nhiều như vậy không say chỉ sợ không phải là người.

Tư Dao buông chén nước, đứng lên đi đến bên giường: “Cậu rất nóng nhỉ? Tôi giúp cậu cởi quần áo cho thoáng nhé?”

Kỳ thật biết Lệ Sâm không có khả năng trả lời, cho nên Tư Dao cũng chỉ hỏi lấy lệ, lập tức bắt đầu động thủ.

Giày da, tất, áo khoác, caravat, áo sơmi, quần dài cùng quần lót, không sót một cái, Lệ Sâm bị lột giống như đứa trẻ vừa mới sinh ra, không hiểu việc đời chỉ biết nằm ngủ say trên giường.

Tư Dao nheo mắt, lại đánh giá người này. Anh không nghĩ sai, ẩn dưới lớp quần áo, là một khối thân thể tuy không tráng kiện nhưng tương đương sắc bén.

Cho dù là thả lỏng ngủ như thế này, vẫn có thể thấy được cơ ngực và bụng hơi hơi hở ra, đường cong hai chân thon dài rắn chắc, cơ hồ làm kẻ khác hít thở không thông.

“Cậu không đứng ở trên sân khấu cũng đồng dạng đáng tiếc… Tuy rằng nói như vậy, nhưng mà tỉ suất tỏa sáng của cậu cũng đã đủ cao rồi.” Tư Dao đùa cợt nói. Anh tháo kính đặt ở trên tủ đầu giường, cởi giầy nằm nghiêng ở bên cạnh Lệ Sâm, một tay chống đầu, từ một góc nghiêng ung dung quan sát người phía trước này.

“Cậu thật sự đạt được năng lực làm ma quỷ.” Tư Dao mỉm cười lầm bầm, nói xong, nghiêng mặt nhẹ hôn một cái lên trán Lệ Sâm. Nơi đó nguyên nhân là do ảnh hưởng của rượu mà đỏ ửng lên, chỉ sợ hiện tại toàn thân cậu ta đều là như thế đi.

Dường như là vì xác nhận độ chính xác cho chuyện này, Tư Dao vươn tay đặt lên khuôn mặt của Lệ Sâm rồi trượt dần xuống dưới, rơi vào cần cổ, xát qua lòng ngực, thẳng đến bụng.

Trong lòng bàn tay sờ đến chỗ nào cũng đều là cảm giác trơn bóng tinh tế làm kẻ khác tán thưởng, ngay cả Tư Dao cũng không tránh khỏi cảm thấy yêu thích không buông tay, hưng trí vội chuyển, anh cầm lấy bộ vị còn đang ngủ say giống như người kia, ôm trọn vào trong bàn tay.

Có lẽ là bị đau, Lệ Sâm phát ra vài tiếng lẩm bẩm hàm hồ.

“Muốn kháng cự sao?”

Tư Dao dùng tay kia liên tục vuốt sợi tóc trên trán cậu, “Không còn kịp rồi, bắt đầu từ lúc cậu bước vào phòng này, hết thảy kháng nghị của cậu đều đã mất hiệu lực.”

“Hừ…” Lệ Sâm đáp lại như thế.

Tư Dao biết đây là đáp lại vô ý thức của cậu ta, không cần để ý, chỉ là ngay cả say vẫn còn cao ngạo như vậy, ngược lại làm cho người ta cảm thấy cậu ta như thế thật sự rất đáng yêu.

Kỳ thật mỗi người đều có vài loại diện mạo khác nhau để ứng phó với cuộc sống, cho dù Lệ Sâm ở trước mặt người khác có ngạo mạn cuồng vọng như thế nào, thì ở phía sau con người, cậu ta cũng có một mặt không muốn người khác biết, liền tỷ như lúc trước Tư Dao thấy qua, nụ cười của cậu ta.

“Vì sao phải cười như vậy?” Tư Dao nỉ non, trong đôi mắt chăm chú nhìn vào đối phương mơ hồ ánh lên ánh sáng dịu dàng thương tiếc.

“Vì sao ngay cả cậu cũng sẽ… Nói không chừng, cậu cũng là một đứa ngốc.”

Thì thầm giống như nói mê, Lệ Sâm nhất định không thể nghe vào, chỉ là bàn tay vẫn luôn di chuyển trên mặt mình, cậu cảm giác được. Cậu cảm thấy rất ngứa muốn tránh đi, lại đột nhiên bị giữ chặt hai gò má, một vật thể ấm mềm chặn lên đôi môi đang muốn phun ra nguyền rủa của cậu.

Độ ấm trong miệng cậu ta cũng không khác gì bên ngoài thân thể, còn lưu lại mùi rượu dày đặc. Tư Dao không thích mùi rượu, nhưng đôi môi mềm mại của Lệ Sâm, cùng với xúc cảm thoải mái nóng ướt trong khoang miệng, cũng đủ để bù lại một khuyết điểm này.

Đầu lưỡi của anh tùy ý đảo loạn trong miệng Lệ Sâm, quả thực giống như đang đùa giỡn. Phương thức hôn môi thô bạo như vậy, có lẽ có người rất thích, nhưng Lệ Sâm không phải người như thế, cậu không thích.

Tư Dao cảm nhận được kháng cự của cậu, vì thế bắt lấy đầu lưỡi đang muốn chạy trốn của Lệ Sâm nhét vào trong miệng mình, tham lam hung hăng mút vào, đem thở dốc của cậu, phản đối của cậu cùng nhau cắn nuốt.

Lệ Sâm đã say đến vô lực thừa nhận không nổi loại phương thức hôn môi làm cho người ta không hít thở nổi này, cậu theo bản năng nâng tay lên, muốn đẩy vật thể đang đặt ở trên người kia, chỉ là không hề có hiệu quả.

Tư Dao đè cậu rất chặt, tựa như đang đè lên một món đồ chơi bằng lông cỡ siêu lớn, một tay xoa tóc của cậu, một tay kia vỗ về chơi đùa thân thể cậu.

Đến lúc Tư Dao rốt cuộc chấm dứt nụ hôn nồng nhiệt đáng nhớ này, trong miệng Lệ Sâm lập tức tràn ra tiếng thở dốc hỗn loạn. Tuy nói người bình thường uống say không nên quá mức hưng phấn, chỉ là cậu thật sự không thể phản bội bản năng cùng nhược điểm giống đực của mình, dương v*t lúc trước hôn môi còn mềm nhũn xinh đẹp, giờ phút này đang dần dần thức tỉnh trong tay Tư Dao.

Mặc dù đang cùng Lệ Sâm hôn môi mãnh liệt như vậy, Tư Dao cũng không quên phải chiếu cố thứ trong tay, một phút cũng không ngừng vuốt ve vỗ về chơi đùa, làm chồi mầm này không ngừng lớn mạnh.

Tư Dao nhìn thấy phản ứng như vậy, nhẹ nhàng chậc lưỡi: “Đây cũng là một trong những năng lực của thân là ma quỷ cậu sao? Tôi nghĩ nhất định có không ít người điên cuồng vì nó nhỉ!”

Lệ Sâm đương nhiên không có khả năng trả lời, bất lực tùy ý thân thể tụ tập khoái cảm dưới bàn tay của đối phương, lúc này phân thân của cậu đã trướng lớn đến biến sắc, bóng nước dâm mỹ ở ao huyệt trên đỉnh như ẩn như hiện.

“Thân thể của cậu đã vậy còn quá mẫn cảm, thật không giống như một sát thủ tình trường ác danh rõ ràng.” Tư Dao trêu tức, dùng đầu ngón tay chấm lên chất lỏng chảy ra từ linh khẩu, bôi lên lồng ngực đang phập phồng không ngừng của cậu.

“Bản sắc ma quỷ của cậu đâu?”

Tư Dao nhìn Lệ Sâm đang an phận tùy ý anh làm ra tất cả này, con ngươi thâm thúy híp lại, “Về sau không khống chế được, là bởi vì gặp người phụ nữ kia ư?”

Đột nhiên lông mày Lệ Sâm giật giật, nhưng lại không hề nói gì, không thể xác định là cậu không nghe thấy những lời Tư Dao nói.

“Cậu thật để ý cô ta?” Tư Dao thản nhiên tiếp tục nói, “Cậu thích cô ta? Cậu thích cô ta sao?”

“Im… Miệng…” Lệ Sâm nhíu chặt lông mày, cố hết sức phun ra tiếng từ trong hàm răng.

Có lẽ giờ phút này cậu vẫn đang không rõ lắm tình hình trước mắt, thậm chí không biết người nằm ở bên cạnh là ai, nhưng trình độ để ý của cậu đối với người phụ nữ kia, lại theo bản năng kích thích đại não của cậu làm ra đáp lại với lời nói của Tư Dao.

“Thì ra là thế.” Tư Dao như có chút sở ngộ gật đầu.

Thời điểm Lệ Sâm liều mạng nốc rượu, anh đã sớm nhớ được người phụ nữ trên xe kia là ai.

Lí Miên Vũ, vợ của Lệ Hướng, cũng là mẹ kế của Lệ Sâm. Vợ đầu của Lệ Hướng mắc bệnh qua đời vào mười mấy năm trước, vợ mới mất năm thứ hai ông ta đã thú Lí Miên Vũ vào Lệ gia. Cô ta trước đây từng là nhân viên trong công ty Lệ gia, chỉ là một người phụ nữ bình thường, sau khi từ ma tước biến thành phượng hoàng cũng vẫn rất tùy ý, rất ít xuất hiện ở trước mắt công chúng, ngẫu nhiên sẽ cùng Lệ Hướng lấy tư thái ân ái vợ chồng cùng nhau xuất hiện.

Khi Lí Miên Vũ bước vào Lệ gia Lệ Sâm ước chừng mười tuổi, trẻ con ở tuổi này, khái niệm với mẹ đã rất khắc sâu, không có khả năng dễ dàng nhận một người phụ nữ không hề liên quan làm mẹ. Nghe đồn quan hệ giữa Lệ Sâm cùng mẹ kế vẫn rất căng thẳng, có khi Lí Miên Vũ đến công ty, gặp phải Lệ Sâm, cậu ta lại hoàn toàn hờ hững. Nghe nói thậm chí có một lần, Lệ Sâm làm trò trước mặt phần đông nhân viên, quăng quà sinh nhật mà Lí Miên Vũ tặng xuống đất rồi đuổi cô ta cút.

Tuy nói đây đều là chút tin đồn trên phố, nhưng đích xác không phải tin đồn vô căn cứ.

Hơn nữa thái độ hôm nay của Lệ Sâm đối với Lí Miên Vũ, cũng thật sự đáng giá cân nhắc. Gặp được mẹ kế cùng người đàn ông khác yêu đương vụng trộm, cậu ta lại cười đi lên chào hỏi.

Lúc ấy trong lòng Lệ Sâm suy nghĩ cái gì, trước mặt Tư Dao còn tìm không ra, chỉ cảm thấy vô cùng để ý, tuy rằng điều này cùng mình không có chút nào tương quan, nhưng anh chỉ là không thể bỏ qua.

Anh muốn biết, đằng sau nụ cười lúc đó của Lệ Sâm, đến tột cùng che dấu dạng tâm tình gì? Vì sao một người đàn ông tà ác vô tình, lại lộ ra nụ cười làm kẻ khác đau lòng như vậy?
Mị Bất Khả Đáng

Review Chương 2 - Mị Bất Khả Đáng

Review truyện Mị Bất Khả Đáng

Truyện Mị Bất Khả Đáng Review


12,199 | 43 20 chương


Đọc truyện Mị Bất Khả Đáng

Mị Bất Khả Đáng