Chương 38

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

TRẬN ĐÁNH ĐẦU TIÊN BÊN BỜ TÂY MÊ KÔNG.

Đêm 7/ 1/ 1979 tôi thức rất khuya, vì chiều tối anh đồng hương bên thông tin, đưa cho tôi liền một lúc ba lá thư bị kẹt lại dưới Đức Cơ… khi ấy chắc cũng khoảng mồng mười ta, chỉ còn hai mươi ngày nữa mùa xuân lại về… Mùa xuân của mọi sự đầu tiên…

Mùa xuân đầu tiên trong đời con vắng nhà…

Mùa xuân đầu tiên của đời lính…

Mùa xuân đầu tiên anh không còn ở bên em…

Và cũng là mùa xuân anh nhớ em nhiều nhất.

Dưới tán cây của rừng khộp đầu mùa khô… từ một nơi xa xôi của chiến trường Tây nam… giữa những ngày trên đường chiến dịch… ánh trăng hiền hòa không bị che khuất của lá rừng, lại mang một cái gì đó rất đẹp, một vẻ đẹp mang đầy tâm trạng, rất dễ làm xao xuyến lòng người. Ban đêm vẫn còn nhìn được sắc vàng, lấp lánh miên man khắp cánh rừng. Bởi những chiếc lá vàng rụng chấp chới, những chiếc lá vàng còn dan díu với cành, tựa bàn tay ai đang vẫy chào vĩnh biệt ai trên kia. Bởi dưới chân là tiếng lá khô xạc xào... Tất cả khiến hồn ta, ngỡ như có nàng tiên cảm xúc vỗ về, để ta được phiêu bồng, thăng hoa, được trăng mật với vô vàn cảm nghĩ...

“Người phụ nữ, tảo tần nuôi con sớm hôm, bằng dòng sữa ngọt ngào, chắt lọc từ hương của biển, bằng sức lực phi thường của thiên chức làm mẹ...

Người thiếu nữ, với nước da ngăm đen mặn mà của vùng biển, duyên dáng dưới vành nón che nghiêng nửa khuôn mặt. với nụ cười hiền hòa và đôi mắt long lanh biết nói, những bước chân nhanh thoăn thoắt trên bờ ruộng muối, của vùng muối Đề Gi dưới nắng và gió Lào…

Và cũng của một thiếu nữ, nơi Quân Y viện 17 Đà Nẵng, với một tâm hồn thanh thản vô tư, biết coi những nỗi đau thương của người khác, như chính nỗi đau của chính mình, biết chia sẻ những mất mát của đồng đội, biết chắt chiu dành dụm những tình cảm dâng trào, cho người yêu nơi biên cương đầy lửa đạn.”

Tôi thiếp đi trong mơ… trong nỗi lòng trống vắng…

Anh BB gác ca cuối cùng lay nhẹ tôi dậy để hỏi xin thuốc lá, tôi bừng tỉnh và xuống võng, vươn vai hít thở không khí của một ngày mới.

Lúc sáu giờ tại SCH e95, trong lúc chờ nhận nhiệm vụ, qua bản tin của ĐTNVN chúng tôi được tin thủ đô Phnôm Pênh đã được giải phóng,… “Lá cờ mang hình năm ngọn tháp vàng của Mật trận Đoàn kết Dân Tộc Cứu nước Campuchia đã tung bay ở thủ đô Phnôm Pênh lúc 11 giờ 30 phút ngày 7/ 1/ 1979”… cả SCH đều xúc động... những giây phút lặng yên... và trong tâm trí mọi người ai cũng thấy vui vui, vì cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam đã đến hồi kết thúc…

Khi tôi rời SCH, anh Quân lực 95 gọi tôi lại và đưa cho gói Tam Đảo, vỗ vai chúc sức khỏe và thắng lợi. Trên tay cầm tấm bản đồ chi chít các điểm đánh dấu màu đỏ xanh… lòng tôi bất chợt nghĩ đến những trận đánh cuối cùng… những ngày sắp đến… điểm đến cuối cùng Preah Vihear, một màu xanh đậm trên bản đồ, những đường bình độ dày đặc, thậm chí có những đoạn gần như chồng lên nhau… những dự định cho tương lai… dù biết rằng cuộc đời lính chỉ mới bắt đầu.

Đội hình bắt đầu xuất phát, khi mặt trời đã lên khỏi ngọn cây, cái nắng của mùa khô đã bắt đầu tỏa ra hơi nóng…

Toàn e95 xuất phát với đội hình d1 – d2 – d3 – E bộ, các C trực thuộc nằm trong đội hình các d.

Trinh sát đi đầu đội hình bao gồm: f (tám đ/c) e95 (mười đ/c) d1 (năm đ/c) tiếp theo là c2 – c3 – c1…

Đội hình tiến quân theo trục đường 126 một cách chậm rãi, trinh sát cách đội hình hơn 50 m.

Hai bên đường cây cỏ mọc dưới tán lá rừng khộp, đang chuyển sang màu vàng. Cứ đi một lát lại gặp cảnh gió trở chứng, bốc bụi đất cuốn tung, xoáy tròn thành từng cột bụi. Cột bụi chạy rất nhanh, cuốn theo nó cả lá khô và rác rưởi, thành một hình nón lộn ngược, sẵn sàng táp thẳng vào mặt người đi.
Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307

Review Chương 38 - Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307

Review truyện Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307

Truyện Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307 Review


11,755 | 77 127 chương


Đọc truyện Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307

Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307