Chương 124

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

TRINH SÁT THỰC ĐỊA CHUẨN BỊ TRẬN ĐÁNH 547.

Men theo dọc con suối phía tây căn cứ chúng ở, chúng tôi phải mất gần nửa ngày để có thể tiếp cận khu vực. Một điều thương tâm là khi vượt qua một khu rừng non, dọc theo các triền đá, anh Giã (Ninh hòa – Khánh hòa) bị một trái cối 82 từ trên cao rớt phía sau lưng anh chừng hơn một mét… một tiếng nổ đanh vang lên lạnh lẽo giữa khu rừng tĩnh mịch…

Cả đội hình nằm im chờ phản ứng của địch và định thần tiếng nổ. Không thấy phản ứng gì của địch… Bằng kinh nghiệm, anh em quan sát trên cao và xung quanh… thấy đạn cối và B của chúng còn treo lủng lẳng và ngụy trang rất khéo. Nhìn kĩ thì thấy khi vượt qua khoảng cách của hai viên đá, anh Giã đã nắm vào một dây leo để lấy đà nhảy qua, làm động dây rừng và quả cối rớt xuống (nếu anh quan sát kĩ và bước vào khoảng đất trống của hai viên đá thì không sao… nhưng có bao giờ ta ngờ được điều gì…)

Từ vị trí thứ hai của đội hình, anh Ba (gọi là “Ba cào cỏ” vì có bộ răng hô quê Thăng Bình – Quảng Nam) bò lên vị trí anh Giã… anh đã hi sinh, và ra hiệu đưa võng lên. Nhảy qua các tảng đá tôi và anh Khoa quê ở Đông Tác – Tuy Hòa đến khu vực anh Giã hi sinh. Phụ với anh Ba xốc anh Giã lên vai và thận trọng lui về sau, tôi lấy khẩu súng của anh Giã và thu nhặt những gì còn rơi vãi… bỏ vào cái túi mìn claymore…

Ra khỏi khu vực nguy hiểm… anh em xác định và đánh dấu khu vực bãi mìn của địch, chỉ để lại ba anh giữ tử sĩ và một cái địa bàn… đội hình tiếp tục nhiệm vụ…

Thận trọng tiếp cận vào sâu… chúng tôi phát hiện một đập nước có chiều rộng chừng 20 m chắn ngang qua dòng suối. Con đập này cách dãy nhà chúng ở chừng hơn 50 m, có một con đường đi ra khá lớn và mòn nhẵn.

Quan sát từ khu vực này, chúng tôi mới phát hiện ra là chúng ở thành hai lớp, điều mà từ dông 300 chúng tôi không phát hiện ra. Chúng cất nhà theo trục Tây bắc – Đông nam men theo bình độ 150 – 200.

Theo dõi qua ống nhòm sự đi lại và sinh hoạt của chúng chừng hơn một giờ đồng hồ, tôi giao lại cho anh Thảo tiếp tục bám sát địch, hợp đồng hướng rút khi có tình huống xấu xảy ra, vị trí đón đoàn cán bộ địa hình vào ngày mai nếu thuận lợi. Tổ ở lại gồm sáu anh em.

Đội hình quay về còn lại tám người và một tử sĩ.

Đội hình nghỉ đêm khi cách vị trí của địch chừng 7 - 8 km và chờ giờ liên lạc ban đêm.

Mệnh lệnh của BCH E95 phát ra là ngày mai chúng tôi cố gắng đưa đội hình và tử sĩ về vị trí tập kết (anh em TS95 chịu tổn thất thêm hai cũng do mìn).

Sáng hôm sau chúng tôi xuất phát sớm về vị trí tập kết.

Trên đường đi, nhận điện của E95 hỏi vị trí đang đứng chân và báo cho biết vị trí anh em 95 sẽ đón tại vị trí quy định. Cố gắng bắt liên lạc.

Gần mười giờ sáng chúng tôi bắt liên lạc với anh em 95.

Gương mặt anh Lập buồn buồn, lầm lì, ít nói hẳn đi, những vết thẹo của anh giật giật (Lập thẹo) vì lại mất thêm hai anh em, trong đó có một B phó chuẩn bị nhận quân hàm sĩ quan và chức C phó ở D2.

Khoảng nửa giờ sau, đội hình D3 và các đơn vị phối thuộc đến nơi.

Sau khi nghe các tổ trinh sát báo cáo tình hình, nghiên cứu thực địa cũng như lực lượng hiện có. Anh Khánh họp và phân công nhiệm vụ cơ bản như sau (vì chưa trinh sát thực địa).

1. Sẽ cho đội hình chính (C9, C1D10 và hỏa lực C12) vòng từ phía sau đánh về, vì phía trước ta là bãi mìn của địch, không thể mở hướng đánh. (Anh Lập báo cáo bãi mìn của địch khá rộng trải dài hơn km).

2. Bên sườn tây giao cho anh Thìn d trưởng D3 cùng với C10 cùng với khẩu 120 của C13.

3. Bên sườn đông nam giao cho c11 và khẩu 120 chi viện cho mũi chính.

Anh Thìn đề nghị thay vị trí của c10 bằng c1d10 vì không thể để anh em phối thuộc đánh ở mũi chính diện.

Anh Thìn nói: “D10 hầu hết là anh em tân binh 1980 và 1981 (là D mới thành lập của E95 vào giữa năm 1979), khả năng đánh vận động sẽ hạn chế, trong khi đánh ở mũi chính cần tốc độ giải quyết nhanh.”

Sợ anh Quân C trưởng C1D10 phật ý, tôi nói với anh Lập nên có ý kiến với anh Quân vì nói cho cùng thì ý của anh Thìn là hợp lí. Sau khi trao đổi với anh Quân thì anh Lập có ý kiến là đồng ý với ý của anh Thìn.

Anh Lập nói rất khéo (dân Hà Nội mà) “Nhìn vào thực lực thì đánh ở sườn tây anh em D10 sẽ hoàn thành nhiệm vụ tốt hơn, vì sở trường của anh em C1D10 đánh phòng ngự - tấn công khá tốt, hơn nữa còn có anh em trinh sát f hỗ trợ về địa hình nữa.”

Tôi nháy mắt với anh Quân nên đồng ý đừng có ý kiến thêm.

Anh Khánh hỏi ý anh Quân thì anh Quân cũng đồng ý.

Anh Khánh còn nói vui với anh Quân “Tôi bán cho ông anh em trinh sát F với giá mười con gà!”

Đội hình cán bộ cấp trưởng đi địa hình, thống nhất lần cuối vị trí bắt liên lạc để khép đội hình và vội vã lên đường.
Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307

Review Chương 124 - Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307

Review truyện Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307

Truyện Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307 Review


11,764 | 77 127 chương


Đọc truyện Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307

Kí Ức Của Một Người Lính Trinh Sát Sư 307