Quyển 4 - Chương 129: Bắc Phạt

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Ngu Doãn Văn gần như là nghiến răng nghiến lợi: “Đệ lúc đó tính toán chôn ở trong lòng, vậy thì cứ chôn trong lòng không tốt sao? Một hai phải làm ra chút chuyện mới bằng lòng bỏ qua, đệ…đệ muốn ta phải nói gì mới tốt đây, rốt cuộc đệ có coi trọng tiền đồ của mình hay không? Hiện tại chỉ có mình ta biết, nhưng giấy cuối cùng cũng không bọc được lửa, đệ có từng nghĩ đến hậu quả sau đó chưa?”

Tiêu Sơn tiến lên một bước, kéo cửa phòng ra, ngồi xuống bậc thang bên ngoài, vẫy tay với một cungnữ đứng đằng xa, cũng nữ kia liền vội bước tới, Tiêu Sơn nói: “Đi lấy cho ta bầu rượu.”

Ngu Doãn Văn thật không biết nói gì cho phải, y đứng sau lưng Tiêu Sơn, cảm thấy bóng lưng Tiêu Sơn toát lên vẻ cô độc. Một lúc sau Ngu Doãn Văn mới ngồi xuống bên cạnh hắn, nói: “Không phải là đệ không uống rượu sao?”

Tiêu Sơn nói: “Trong lòng vô cùng khó chịu, uống hai chén giải sầu.”

Trong lúc nói chuyện thì cung nữ đã bưng một bầu rượu tới đây, còn cầm theo hai ly.

Tiêu Sơn rót cho mình một ly, nói: “Nếu như huynh đã biết, ta cũng không còn gì giấu giếm nữa. Ta rất yêu y, vốn là tính toán cứ để như vậy, yêu trong im lặng, cả đời cứ như vậy. Nhưng về sau… dù saochuyện này chính là như vậy, tùy tiện.”

Ngu Doãn Văn cũng không biết nói gì cho phải, y cũng hiểu được hắn rất phiền muộn, khó khăn mới thấy được một tia hy vọng trên người Tiêu Sơn, kết quả lại biến thành cái dạng này.

Pháo hoa trên trời còn không ngừng nở rộ, Tiêu Sơn ngẩng đầu, nhìn ánh sáng lộng lẫy trên bầu trời đêm, nói: “Các huynh đều có thê tử, có thể cùng người trong lòng quang minh chính đại lui tới, làm gì đều là theo lẽ thường. Kỳ thật có đôi khi ta cũng không muốn như vậy, thỉnh thoảng ở bên nhau một lần, phần lớn thời điểm đều là một mình ta, cũng thật tra tấn. Không phải muốn khiến huynh đồng tình thông cảm, chẳng qua là, nghẹn ở trong lòng không thể nói với bất luận người nào, muốn tìm ai đó nói một câu mà thôi.”

Ngu Doãn Văn thở dài, vỗ vai Tiêu Sơn: “Y dù sao cũng bất đồng với ta và đệ, ngôi cửu ngũ (*ngôi vua) cũng không thể tùy tiện mạo phạm. Hiện tại đệ và y còn tốt, y đương nhiên sẽ không trách móc, hiện tại không chê trách chưa chắc tương lai không có, từ xưa đến nay lòng vua khó dò.Chuyện xưa về Long Dương Quân* đệ cũng đã biết, sau khi tuổi già sắc tàn, bị Ngụy Vương vứtbỏ. Năm đó Phân Đào* là yêu, qua hai năm liền biến thành phạm thượng. Kỳ thật ca ca đây là cũng lo lắng cho đệ. Cũng đã hai bảy hai tám tuổi rồi, ngay cả đứa nhỏ cũng không có, tương lai người phụng lão tống chung (*chăm sóc người thân. trước lúc lâm chung) cũng không có. Tự đệ suy nghĩ cho kỹ đi, thừa dịp sự tình chưa phát triển đến tình trạng không thể phản hồi, nên chặt đứt, đối với ai cũng tốt.”

(*龙阳君 Long Dương Quân là nam sủng của Ngụy An Ly vương 楚共王)

(*cũng gọi là “Dư đào” [ 余桃], bắt nguồn từ Vệ Linh Công 卫灵公 và nam sủng Di Tử Hà 弥子瑕)

Tiêu Sơn nghĩ đến tương lai của mình và Triệu Viện, cũng cảm thấy có chút mê mang, hắn cảm giácmình không giống như là hàng ngũ lấy sắc dụ vua, một lúc sau lại cảm thấy cho dù là vậy, liền thừa dịpcòn sắc mà được hầu hạ nhiều thêm mấy lần cũng tốt. Chỉ cần Triệu Viện không chê, hắn lập tức sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh y. Cho dù Triệu Viện có chê, hắn nhiều nhất sẽ khiêm tốn ở bên cạnh y.

Ngu Doãn Văn thấy hắn không nói lời nào, biết rõ đối phương bây giờ là có mười con trâu cũng không thể kéo lại, huống hồ ván đã đóng thuyền cũng không làm được gì nữa.

Hai người im lặng ngồi trên bậc thang uống rượu, rốt cuộc Ngu Doãn Văn tổng kết lại chuyện này: “Tự bản thân đệ nhớ kỹ, tương lai nhất định sẽ xảy ra chuyện. Ta hiện tại cũng chỉ có thể giấu liền giấu, có thể khuyên liền khuyên, thật sự không nghe cũng không có biện pháp. Ài… thật sự là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, rốt cuộc y tốt ở chỗ nào? Bộ dạng chỉ có vậy, lại là Hoàng đế, đã quen được người hầu hạ, sẽ có ý tứ gì? Cũng không biết trong đầu đệ chứa cái gì, chưatừng thấy qua việc đời!”

Tiêu Sơn trừng mắt nhìn Ngu Doãn Văn: “Chỉ trích dư thừa!”

Ngu Doãn Văn bật cười, giống như hoa quỳnh nở rộ, Tiêu Sơn thầm nghĩ: Kỳ thật cũng khôngthể xem là chưa hiểu việc đời, huynh dĩ nhiên so với Viện Viện đẹp mắt hơn, nhưng ta vẫn cảmthấy y là tốt nhất.

Thời điểm đến nửa đêm, tiệc rượu trong Tử Thần Điện cũng dần tàn, Tiêu Sơn cùng Ngu Doãn Văntừng người trở về, hôm sau là hưu mộc*, Tiêu Sơn cũng vui vẻ thanh nhàn, sau khi tuần tra quanhthành, liền tự động về nghỉ ngơi.

(*Nguyên văn là 休沐日: Lệ ngày xưa làm quan cứ mười ngày được nghỉ một lần để tắm gội, cho nên ngày lễ nghỉ gọi là “hưu mộc nhật” ),

Ngày thứ ba có buổi lâm triều, Tiêu Sơn có chút thấp thỏm mà tham dự.

Ngày đó thừa dịp Triệu Viện say rượu, chính mình làm bậy không ít, không biết sau khi đối phương tỉnh rượu, có giận tím mặt hay không.

Triệu Viện dường như cũng không tỏ vẻ gì quá đặc biệt, thời điểm nhìn thấy Tiêu Sơn sắc mặt chưa từng thay đổi, Tiêu Sơn rất muốn biết Triệu Viện đối với chuyện say rượu ngày đó thì có cảm nhận gì, nhưng chuyện kế tiếp lại khiến hắn không có cơ hội này.

Hoàn Nhan Lượng bỏ mình, tân Hoàng đế của Kim quốc Hoàn Nhan Ung chủ động yêu cầu nghịhòa, là thừa thắng liền nhất cổ tác khí* Bắc Phạt, hay là tiếp tục nghị hòa, đã thành chủ đề tranh luận chính của chúng thần.

(*nhất cổ tác khí*(một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm. Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn. Sau này ví với nhân lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc. Nhân lúc tinh thần mọi người đang dâng cao thì làm ngay cho xong việc. [Mang hàm ý khuyến khích].)

Lấy Trương Tuấn cầm đầu dĩ nhiên là muốn Bắc Phạt, phần lớn tướng lĩnh trong quân đều cho rằng phải thừa dịp sĩ khí đang thịnh, lập tức Bắc Phạt, đoạt lại nơi chốn cũ.

Sử Hạo vốn cầm đầu phe bảo thủ rồi lại cho rằng Hoàn Nhan Lượng xâm lược phía Nam là tự chuốclấy diệt vong, người Kim chủ động nghị hòa thì không nên từ chối, dựa vào tình huống như bây giờ vẫn là không nên phái binh xâm nhập quá sâu vào thuộc địa bên địch thì tốt hơn.

Tiêu Sơn dĩ nhiên cũng có suy nghĩ riêng của mình, ngoại trừ đối với hiểu biết về cục diện trước mắt,hắn còn có thể tham khảo vào bánh răng lịch sử.

Trong lịch sử, Hoàn Nhan Lượng xâm lược phía Nam thất bại bị chính Tướng quân bên mình chém đầu, Triệu Viện sau khi Hoàn Nhan Lượng xâm lược phía Nam mới đăng cơ, cả nước cùng một tiếng hô Bắc Phạt, Triệu Viện chống đỡ mọi áp lực tiến hành Bắc Phạt, nhưng kết quả lại khiến cho người ta thất vọng.

Bởi tiếp nhận ngôi vị từ Hoàn Nhan Lượng – Hoàng đế của Kim quốc Hoàn Nhan Ung tức thời điều chỉnh chiến lược đối với Tống, một mặt chủ động nghị hòa với Tống, một mặt khác nhanh chóng triệu tập đội quân tinh nhuệ cả nước, lại thành lập trọng binh ở phụ cận, khiến Kim quốc không dễ dàng bị đánh như vậy.

Mà Nam Tống bên này, bởi vì mục nát từ lâu cộng thêm quân kỷ lỏng lẻo, khiến cho lần Bắc Phạt này trở thành hành động quân sự đầy mạo hiểm, tại hành động lần này, bởi vì Trương Tuấn chủtrương Bắc Phạt dùng người thất sách, khiến cho hai tướng lĩnh Bắc Phạt không hòa hợp, cuối cùng dẫn đến quân ngũ tan rã, mười vạn đại quân tán loạn vô tung, tiền bạc tổn thất hầu như không còn, thế lực phe chủ hòa trong triều bành trướng, Triệu Viện cũng bị đả kích nặng nề.

Từ sau khi binh bại, Triệu Viện tuy rằng đã chăm lo việc nước, hy vọng có thể lần nữa thu phục non sông, nhưng Hoàng đế Kim quốc Hoàn Nhan Ung cũng không phải hạng người bình thường, gã dùng một loạt thủ đoạn dẹp tan các cuộc khởi nghĩa của nhân dân khắp Trung Nguyên, hơn nữa còn chỉnh đốn nội vụ, phát triển kinh tế, khiến cho Bắc Phạt cuối cùng trở thành ảo ảnh trong mơ, mà Triệu Viện cũng nản chí thất vọng, sớm thoái vị, cuối cùng ôm hận mà chết.

Tiêu Sơn quyết không hy vọng chứng kiến lịch sử này tái diễn lần hai, nếu như tình huống hiện tại không có bất kỳ thay đổi so với lịch sử, hắn nhất định sẽ cật lực phản đối Bắc Phạt.

Nhưng cục diện bây giờ so với lịch sử lại có chỗ khác biệt.

Điểm thứ nhất chính là Triệu Viện đã đăng cơ hai ba năm, trong mấy năm y đăng cơ, quân đội Nam Tống cùng bầu không khí trong quan trường (*giới quan lại) đã có sự thay đổi.

Thứ hai đó là hai vị tướng lĩnh chịu trách nhiệm Bắc Phạt năm đó: Lý Hiển Trung cùng Thiệu Hoành Uyên hiện tại đã thay đổi, nhân vật mấu chốt trong việc binh bại – Thiệu Hoành Uyên hiện tại đãthành thuộc hạ của mình, nếu như Bắc Phạt, nhất định là mình và Lý Hiển Trung dẫn binh, cho dù sự kiện binh bại phát sinh, cũng sẽ không rơi vào tình huống giống như lịch sử “Toàn bộ tiền bạc của cải đều rơi rụng, nhân mã bị người Kim thu thập gần như không còn”.

Thứ ba chính là Hoàn Nhan Lượng so với lịch sử chết sớm hơn khoảng mười năm, vả lại binh lực ymang theo không phải sau khi tán loạn tiếp tục đến cậy nhờ Kim Quốc, mà trên cơ bản bị tiêu diệthoặc thu nạp.

Quyền hành của hai tể tướng, tổng hợp thực lực của Tống Triều cũng chưa toàn diện hơn Kim Quốc,nhưng so với trước kia, lại có trọng lượng hơn. Nếu như thời điểm này Bắc Phạt, thắng bại rất khónói rõ. Nhưng Tiêu Sơn cho rằng đó cũng không phải điều quan trọng, quan trọng nhất chính là cho dù thắng hay bại, Triệu Viện đều phải sẵn sàng chuẩn bị, mà không thể giống như lịch sử bởi vì toàn bộ quân Tống tan rã mà do dự qua lại giữa chiến hay hòa, khiến cho thế cục trong triều rối ren, mục tiêu không kiên định. Vật chất cùng thể lực là có thể thay đổi cùng giúp nhau tăng giảm, nhưng lòng người phải kiên định lớn mạnh, thề không thay đổi, cho dù bất luận khó khăn gì cũng không thể làm quyếttâm lung lay.

Phe chủ chiến cùng chủ hòa tranh luận dưới đình, thời điểm hai bên nghỉ ngơi, Triệu Viện đưa mắtnhìn về phía Tiêu Sơn vẫn luôn không mở miệng nói chuyện: “Tiêu tướng thấy thế nào?”

Tiêu Sơn bị xưng hô này khiến cả người chấn động, trong lòng có một loại cảm giác kinh diễm, nhưngloại cảm giác này chỉ là trong nháy mắt, Tiêu Sơn liền kéo tâm tư mình về, khom người nói: “Thần chorằng, Hoàn Nhan Lượng mới bại, Kim chủ Hoàn Nhan Ung vừa mới đăng cơ, thế cục Kim Quốc rốiren, là một cơ hội tốt ngàn năm có một để tiến hành Bắc Phạt!”

Thốt ra lời này, đám người Trương Tuấn lập tức quăng cho Tiêu Sơn ánh mát tán dương, Tiêu Sơncũng không để ý tới những ánh mắt này, nói tiếp: “Nhưng thực lực của quân ta, vẫn không đủ đểchống đỡ toàn diện Bắc Phạt. Từ khi Bệ hạ đăng cơ đến nay, bởi vì Hoàn Nhan Lượng xâm lược phía Nam, thuế má chẳng những không giảm ngược lại còn gia tăng, làm thành gánh nặng cho người dân. Tiền bạc và lương thực chỉ là một mặt cần cân nhắc, tố chất quân đội lại là một mặt khác, tại thời điểm đại thắng sĩ khí tăng cao, nhưng thần rất hoài nghi quân ta có thể thừa nhận được đại bại mà vẫn sĩ khí dâng cao như trước hay không.”

Sử Hạo vội vàng ngắt lời: “Tiêu tướng nói rất đúng, không nên Bắc Phạt!”

Triệu Viện thầm nghĩ: Này không phải cũng giống như chưa nói gì hay sao? Tiêu Sơn lúc nào trở nên khéo đưa đẩy như vậy, không đắc tội hai bên?

Tiêu Sơn tiếp tục nói: “Thần cho rằng, Bệ hạ phải làm tốt công tác chuẩn bị, ba năm, năm năm, thậm chímười năm cũng không tính là dài, nếu Bệ hạ quyết tâm Bắc Phạt, phải gạt bỏ tất cả khó khăn, tất cảnhững công việc, những sách lệnh trong mấy năm này, cũng vì một mục tiêu duy nhất – Bắc Phạt, mà không thể lúc thắng thì lập tức muốn chiến, thất bại thì đã nghĩ hòa.”

Lời này vừa nói ra, hầu như tất cả mọi người đều trầm mặc, phe chủ chiến thì lại cường điệu nhất định sẽ thắng, mà phe chủ hòa lại khăng khăng tất sẽ bại, cũng không có người nghĩ tới muốn trường kỳ kháng chiến.

Tiêu Sơn cảm giác được ánh mắt Triệu Viện đóng chặt trên người mình, hắn cũng ngẩng đầu, nhìn Triệu Viện, bốn mắt giao nhau, Tiêu Sơn gằn từng chữ một: “Bệ hạ phải làm tốt chuẩn bị, cho dù là tiền bạc lương thực, binh lực hay là tâm lý, chỉ có thể làm tốt chuẩn bị, mới có thể trải nghiệm Bắc Phạt!”

Triệu Viện mím chặt môi, thời gian qua đại thắng liên tục, quả thật khiến cho đầu óc của y có chút choáng váng, hơn phân nữa đều là nghĩ đến tình huống sau khi thắng lợi Bắc Phạt, cũng rất ít khi nghĩ tới sau khi binh bại thì phải thế nào.

Hiện tại sau khi nghe Tiêu Sơn nói chuyện, y bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.

Trong điện đều là trầm mặc, gần như là hoàn toàn yên tĩnh. Thẳng đến khi mặt trời ngả về tây, ánh chiều tà xuyên qua song cửa, vẽ thành những vệt màu loang lổ trong đại điện, Triệu Viện mới nói: “Tiêu Chính Bình nói rất đúng, trẫm sẽ cân nhắc, ba ngày sau bàn lại!”

Tối ngày thứ ba, vẫn luôn ngồi trong điện, Triệu Viện sau nhiều lần tự ngẫm rốt cuộc ngẩng đầu lên, hít một hơi thật sâu, đối mặt với đại điện không một bóng người, giọng điệu kiên định trước nay chưa từng có: “Trẫm đã chuẩn bị xong, cho dù mười năm không thể thành công, trẫm cũng không lung lay quyết tâm Bắc Phạt!”
Giang Sơn Tống Đế

Review Quyển 4 - Chương 129: Bắc Phạt - Giang Sơn Tống Đế

Review truyện Giang Sơn Tống Đế

Truyện Giang Sơn Tống Đế Review


12,397 | 50 133 chương


Đọc truyện Giang Sơn Tống Đế

Giang Sơn Tống Đế