Quyển 4 - Chương 128: Thổ lộ chân tâm

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Hai người cứ ở trong rừng điên loan đảo phượng như vậy, Triệu Viện được Tiêu Sơn làm chohài lòng thỏa dạ, thời điểm Tiêu Sơn giúp y mặc quần, vẫn còn lưu luyến mà hôn ngón tay Tiêu Sơn: “A Miêu, ngươi làm hoàng hậu của trẫm đi…”

Tiêu Sơn cũng không dám tùy tiện đáp trả Triệu Viện say rượu sau cơn cao trào hồ ngôn loạn ngữ (*nói nhảm, nói lung tung), hắn một bên thắt đai lưng cho Triệu Viện, một bên nói: “Không phải làngười có hoàng hậu rồi sao?”

Triệu Viện cười tủm tỉm nhìn Tiêu Sơn: “A Miêu của ta ghen sao! Ha ha...”

Tiêu Sơn ừ một tiếng, khẽ gật đầu: “Vẫn luôn ghen, tam cung lục viện còn chưa đủ, Bệ hạ muốn trụy lạc rồi!”

Triệu Viện không còn chút khí lực nào, nằm trên vai Tiêu Sơn, ghé vào bên tai hắn, thấp giọng nói: “Đừng ghen, trừ Vương phi trước kia, ta không làm với người khác. Ta chỉ thích ngươi... Hoàng hậu nàng có bạn đời của mình, nếu là những người khác khẳng định phải giận tím mặt, nhưng mà ta thích ngươi, ta chỉ muốn làm với ngươi… cái này cũng gọi là trụy lạc mà nói… vậy cứ trụy lạc là tốt rồi…”

Tiêu Sơn chưa bao giờ biết rõ những chuyện này của Triệu Viện, lúc này nghe y nói như vậy, dườngnhư có một dòng nước ấm chảy qua tim, Triệu Viện say rượu nói lời thật, Tiêu Sơn cảm thấy xươngcốt mình muốn mềm nhũn rồi.

Câu chuyện của Triệu Viện cũng đã chuyển sang cái khác: “Lần này đại thắng, trong lòng trẫm chưa bao giờ cao hứng như ngày hôm qua, ngươi có biết tại sao không?”

Tiêu Sơn nhìn Triệu Viện, hắn chỉ cảm thấy đối phương chưa bao giờ đáng yêu như thế này.

Triệu Viện tự nói: “Nếu như lấy được kinh đô cũ, giành lại quê hương, lập tức sẽ không có người nào dám nói này nói kia. Trẫm nghĩ cùng với ngươi, ta muốn cùng với ngươi. Năm đó ta cũng đã nói, muốn thu phục chốn cũ, hiện tại muốn hơn nữa, không chỉ là bởi vì thiên hạ, quốc gia, dân chúng, cơ nghiệp Triệu thị, mà còn là vì ngươi…”

Tiêu Sơn vốn là chuẩn bị làm xong thì dẫn Triệu Viện quay về, nhưng hiện tại hắn cũng không muốn trở lại, liền ôm Triệu Viện ngồi xuống thảm cỏ, lại để Triệu Viện ngồi trên đùi mình, bồi Triệu Viện nói lời say.

Triệu Viện rồi lại đồi chủ đề sang cái khác, chuyển đến trên người Tiêu Sơn: “Ta vừa mới hôn phía dưới của ngươi, có phải ngươi cao hứng muốn chết rồi phải không?”

Tiêu Sơn cảm thấy rằng mình hiện tại còn chưa sống lại, nhưng hắn sợ ngày mai Triệu Viện tỉnh lại thìtìm mình tính sổ, liền nói: “Ta cũng đã hôn ngươi rồi, số lần so với ngươi còn muốn nhiều hơn, ngươi thì sao? Ngươi có thích không?”

Triệu Viện gật đầu, hôn môi Tiêu Sơn, sau một lúc lại tách ra: “Đầu lưỡi chưa đủ linh hoạt, nhưng mà cũng không đến nỗi vụng về, lần sau ngậm nhanh một chút a!”

Tiêu Sơn nghe thấy Triệu Viện vậy mà cùng mình thảo luận về vấn đề kỹ thuật, có chút không quáthích ứng, nhưng vẫn vô cùng khiêm tốn mà tiếp nhận ý kiến: “Được, lần sau nhất định sẽ cố gắng.”

Triệu Viện rồi lại quay sang chỗ khác, y híp hai mắt lại, ngước đầu lên nhìn trời, trên bầu trời đêm là pháo hoa rực rỡ chói mắt. Triệu Viện tựa trên vai Tiêu Sơn, thấp giọng nói: “Mỗi khi đến chính đán, ta đều sẽ nhớ đến ngươi, năm nay có thể cùng ngươi trải qua chính đán, thật sự quá tốt.”

Tiêu Sơn nắm chặt tay Triệu Viện, ngón tay của đối phương thon dài sạch sẽ, lòng bàn tay có mộttầng chai mỏng, cầm lấy lại đặc biệt ấm áp. Tiêu Sơn dùng mũi mình cọ cọ tóc mai Triệu Viện, giọng điệu ôn nhu: “Hàng năm về sau ta đều cũng người trải qua chính đán, cùng một chỗ nhìn pháo hoa.”

Hai người nhìn nhau cười ngây ngô, Triệu Viện thật sự say, lúc này Tiêu Sơn cũng hoàn toàn say rồi.

Bọn họ ngồi dưới đất, hai người ngẩng đầu, xuyên qua cành khô thưa thớt, lặng lặng nhìn phóahoa trên bầu trời hắc ám, câu được câu không nói ra lời chính mình cũng không hoàn toàn hiểu được ý tứ, đêm đông không hề lạnh rét thấu xương, ngược lại tại thời khắc này, trở nên vô cùng ấm áp.

Tiêu Sơn cách một lúc lại đi hôn Triệu Viện, có khi là mắt, có khi là mũi, có khi là hai má, vừa rồi hắn đãtận hứng, lúc này toàn bộ tình dục trong lòng, rồi lại có một loại xúc khác dâng lên, đó là một loại cảm giác thật ấm áp, rất thoải mái, rất gần gũi, giống như ánh mặt trời rạng rỡ ngày xuân, giống như giómát thổi qua ngày hè nóng bức. Hắn phát hiện thời điểm mình khẽ hôn hai má Triệu Viện, so với khilàm cùng y vừa nãy lại càng thêm thỏa mãn, đây là một loại cảm giác rất yêu rất yêu, thẳng đến vị trímềm mại nhất trong đáy lòng người ta.

Triệu Viện có đôi khi sẽ đi hôn Tiêu Sơn, nói ra từng lời nỉ non, trên mặt thỉnh thoảng còn bày ra nụ cười ngây ngô như đứa nhỏ, có đôi khi lại có chút ranh mãnh.

Tiêu Sơn biết Triệu Viện lúc bình thường, vẫn luôn tỉnh táo biết kiềm chế, ẩn nhẫn trưởng thành, hắnchưa bao giờ thấy qua biểu hiện ngây thơ cùng ngu ngốc này ở trên mặt Triệu Viện, nhất thời ngâyngười, thời điểm hắn như say như mê mỗi một sợi lông của Triệu Viện, rồi lại nghe thấy Triệu Viện bất chợt nói: “Đến, khiến ta khô một lần! Phía sau của ngươi nói không chừng lại càng tiêu hồn.”

Triệu Viện nói xong, liền giãy giụa rời khỏi người Tiêu Sơn, cũng kéo Tiêu Sơn lên, bắt buộc Tiêu Sơn xoay người, nhấc lên bào tử của hắn.

Tiêu Sơn không dám phản kháng, nhưng cũng không dám không phản kháng, gắt gao đè lại bào tửcủa mình, Triệu Viện đưa tay qua, liền chạm tới quần Tiêu Sơn, cười cười kéo quần hắn xuống dưới,Tiêu Sơn cảm thấy trên lưng đã đổ mồ hôi lạnh, vừa định quay ngược lại nắm tay Triệu Viện, sắc mặt Triệu Viện liền trở nên hết sức nghiêm túc: “Cởi quần ra, vểnh mông lên, đây là thánh chỉ, kháng chỉ liềntru di cửu tộc!”

Tiêu Sơn cảm thấy cùng người say nói chuyện cũng không phải sự lựa chọn sáng suốt, chẳng qua làcứng rắn không buông.

Triệu Viện liền đổi giọng, nằm trên lưng Tiêu Sơn hôn vành tai hắn, giọng nói ngọt ngào: “A Miêu nghe lời, để ta khô một lần, cam đoan cho ngươi thoải mái muốn bay lên! Ta sẽ cẩn thận, không làm ngươi đau... ngươi ngoan ngoãn đừng phản kháng… ta yêu ngươi…”

Tiêu Sơn không chịu được Triệu Viện nói lời ngon ngọt, đối phương hiện tại vừa đấm vừa xoa, Tiêu Sơn cảm thấy hoa cúc của mình chỉ sợ không giữ được rồi.

Trong lòng hắn xoắn xuýt muôn phần, Triệu Viện đưa ra yêu cầu, mình đương nhiên không thể không theo, nhưng yêu cầu này...

Tiêu Sơn cắn răng: “Được! Dù sao coi như là chết một lần!”

Triệu Viện đưa tay sờ khe mông hắn, cười nói: “Không nghiêm trọng như vậy, hưởng thụ vô cùng… tự ngươi biết rõ…” Nói xong, liền muốn đẩy người đi vào.

Nhưng Tiêu Sơn đợi một hồi, rồi lại không đợi được Triệu Viện tiến vào, hắn quay đầu lại, chỉ nhìnthấy cả người Triệu Viện dán lên lưng mình, thế nhưng vật kia mềm nhũn buông lỏng, hiển nhiên làmới vừa rồi được mình làm cho tận hứng rồi, nhất thời nửa khắc căn bản sẽ không cứng nổi.

Tiêu Sơn sống sót sau kiếp nạn, lập tức kéo quần mình lên, đỡ Triệu Viện: “Bệ hạ hôm nay say, chuyện kia bữa sau hẵn nói đi...”

Tiêu Sơn đang nói, Triệu Viện liền đổ về phía sau, gần như không có nửa điểm gắng sức, Tiêu Sơnnhanh tay lẹ mắt vội vàng đỡ lấy, ôm Triệu Viện vào ngực, đối phương đã nhắm chặt hai mắt, hô hấptrầm ổn, vậy mà đã ngủ mất.

Tiêu Sơn thở dài một hơi, quyết định về sau cho dù Triệu Viện có lời ngon tiếng ngọt vừa đấm vừa xoa thế nào đi nữa, cũng nhất định phải làm cho y sức cùng lực kiệt, khiến y không còn năng lực đánh chủ ý lên hoa cúc của mình mới dừng tay.

Thời điểm hắn vào rừng Triệu Viện còn có thể đi đường, hiện tại Triệu Viện căn bản đã đi không được nữa rồi, Tiêu Sơn liền cõng y trên lưng, đi ra cánh rừng, Cam Biện vẫn chờ ở chỗ cũ, nhìn thấy haingười đi ra như vậy, thoáng kinh ngạc, còn chưa chờ Cam Biện mở miệng, Tiêu Sơn liền nói: “Bệ hạ say, đã ngủ rồi, ta đưa người đến tẩm các.”

Cam Biện cảm thấy nhiệm vụ này quả thật khó như lên trời, muốn dẫn Tiêu Sơn đi lối nhỏ không người, vượt qua đội thị vệ tuần tra thuận lợi đến tẩm các là nhiệm vụ không thể nào. Nhưng vị này chính là tân sủng của Hoàng đế Bệ hạ, nhìn bộ dạng xem ra ở trong lòng Hoàng đế còn có địa vị hơn là Hoàng hậu đang ở Lâm An, lời hắn nói không nghe không được, chỉ có thể nhắm mắt đáp lại: “Tiêu tướng bên này…”

Tiêu Sơn cõng Triệu Viện, Triệu Viện đang ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê, môi của y gần như chạm đếntai Tiêu Sơn, dọc đường đi còn có thể hôn hôn vành tai hắn, Tiêu Sơn cảm thấy mình sắp điên rồi, bộ dạng như vậy bị người ta gặp được, xem ra nhảy vào sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch, nhưnghiện tại dường như nhảy vào Thái Bình Dương cũng rửa không ra.

Cam Biện nhìn không chớp mắt, một đường dẫn Tiêu Sơn đi đều là lo sợ không thôi, nhưng cho dù đã cẩn thận thế nào, vẫn là đụng phải Ngu Doãn Văn.

Tiêu Sơn đành phải giải thích: “Vừa rồi đi nhà xí, nhìn thấy Bệ hạ ngủ mê man, cho nên cõng người về…”

Thời điểm nói đến đây, hắn thật sự lo lắng bỗng nhiên Triệu Viện nói lời say, lỡ như nói ra câu “Đêmnay ngươi thị tẩm”, liền thảm.

May mà Triệu Viện chỉ an tĩnh nằm trên lưng Tiêu Sơn, hai mắt khép hờ, không có nửa điểm phản ứng.

Ngu Doãn Văn nhíu mày: “Bộ dạng như vậy còn ra thể thống gì? Bệ hạ say, cũng có thái giam đưa người trở về, đệ tham gia làm gì? Buông ra!”

Tiêu Sơn chỉ có thể thả Triệu Viện xuống, Ngu Doãn Văn nhìn qua Cam Biện đứng sau, lời nói racũng không còn khách khí giống như lúc nói với Tiêu Sơn, thẳng thắn trách mắng: “Bệ hạ nuôi ngươi quả thật là nuôi ra một phế vật! Đi tìm người nâng kiệu đến đây đưa về!”

Cam Biện cũng có chút sợ Ngu Doãn Văn, liên tục vâng dạ, vội vàng chạy tới chỗ hai thái giám,nâng Triệu Viện đi.

Tiêu Sơn có chút xoắn xuýt mình có nên đuổi theo hay không, lại nghe Ngu Doãn Văn nghiêm giọngnói: “Đệ đi theo ta!”

Tiêu Sơn nhìn quanh một vòng, chung quanh cũng không có những đại thần khác, tiếng đàn nhạc từ Tử Thần Điện đằng xa mơ hồ truyền đến, Ngu Doãn Văn đi đằng trước, Tiêu Sơn theo sau y.

Hai người một đường đi thẳng về trước, thỉnh thoảng gặp phải cung nữ thái giám, bọn họ đềuhành lễ với Ngu Doãn Văn, Ngu Doãn Văn cũng không để ý đến những người đó, trực tiếp dẫn Tiêu Sơn vào Thiên Điện, đuổi hết người trong điện ra ngoài, lại đóng cửa lại.

Tiêu Sơn cảm thấy ngày hôm nay Ngu Doãn Văn đến không có ý tốt*, hắn cười nói: “Nhị ca…”

(*Nguyên văn 来者不善 Lai giả bất thiện – còn một câu nữa là Thiện giả bất lai: chỉ người đến nhưng không có ý tốt, nếu có ý tốt thì đã không đến.)

Một câu còn chưa nói xong, một bạt tai nóng rực đáp xuống mặt Tiêu Sơn, Ngu Doãn Văn nổi giận nói: “Đệ thật là không nói nổi nữa rồi! Một tát này, là ta thay Tần lão gia tát đệ!”

Tiêu Sơn đáp trả: “Không biết vì sao lại nói như vậy.”

Ngu Doãn Văn lạnh lùng nhìn Tiêu Sơn: “Đệ làm gì, trong lòng tự rõ! Ta chỉ hận một tát này quátrễ, có lẽ phải đánh ngay từ khi bắt đầu!”

Tiêu Sơn vẫn còn mạnh miệng: “Không biết ta đã làm gì sai, khiến huynh giận dữ như vậy.”

Ngu Doãn Văn tiến lên nắm cổ áo Tiêu Sơn, cả giận nói: “Trên cổ đệ còn có dấu hôn, đừng nói cho ta là đệ tự mình làm ra!”

Tiêu Sơn không nói gì nữa, kỳ thật là không còn gì để nói.

Ngu Doãn Văn lắc đầu nói: “Đệ quá hồ đồ rồi, vừa thắng được một trận, đã quên hết tất cả, bao nhiêu người nhìn chằm chằm chờ đệ phạm sai lầm, đệ có biết không? Cha đệ nuôi đệ lớn từng này, chính là để cho đệ làm ra loại chuyện này sao?”

Tiêu Sơn trầm mặc không nói lời nào, Ngu Doãn Văn nói: “Người trong thiên hạ nhiều như vậy, đệ tìm ai mà không được? phủ Kiến Khang có không ít tiểu quán, nếu như lo lắng, ca ca ta mời đệ!”

Tiêu Sơn bỗng nhiên giương mắt, nhìn Ngu Doãn Văn: “Ta thích y.”

Ngu Doãn Văn thiếu chút nữa bị xỉu vì tức, Tiêu Sơn thở dài một hơi: “Rất sớm trước kia, ta đã thích y rồi. Khi đó huynh có hỏi ta, vì cái gì không cưới vợ, bởi vì… ta chỉ thích y.”
Giang Sơn Tống Đế

Review Quyển 4 - Chương 128: Thổ lộ chân tâm - Giang Sơn Tống Đế

Review truyện Giang Sơn Tống Đế

Truyện Giang Sơn Tống Đế Review


12,430 | 50 133 chương


Đọc truyện Giang Sơn Tống Đế

Giang Sơn Tống Đế