Quyển 4 - Chương 127: Tiệc ăn mừng

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Thời điểm Tiêu Sơn nghe được tin này, rốt cuộc lại một lần nữa ngã xuống giường, sau một lúc hắn mới phát hiện, chỗ mình ngủ không phải phòng của mình, mà là tẩm các của Triệu Viện.

Trong tẩm các cũng không chỉ có một mình Triệu Viện, Ngu Doãn Văn, Trần Tuấn Khanh, Lý Hiển Trung, Thiệu Hoành Uyên đều ở đây, thậm chí ngay cả Trương Tuấn đã lâu không gặp cùng Trương Hiếu Tường, Ngũ Loan tại Tín Dương đều có mặt.

Tiêu Sơn lập tức hoảng hốt, bật dậy khỏi giường, vội vàng nhận sai trước mặt mọi người: “Thần quá phận, mong Bệ hạ thứ tội.”

Triệu Viện mỉm cười nói: “Không sao, ngươi hôn mê ba ngày này, đã xảy ra rất nhiều chuyện, từ khi Đại Tống ta Nam độ* đến nay, là tin tức tốt nhất!”

(*Chỉ sự kiện Triệu Cấu bị tộc người Nữ Chân xâm lược truy kích, mà hướng phía Nam chạy trốn đến Giang Nam.)

Tinh thần Tiêu Sơn lập tức phấn chấn, quay về phía mọi người, thoạt nhìn mọi người dường như không quá phản đối chuyện hắn ngủ trên giường của Triệu Viện. Tiêu Sơn có chỗ không biết, trong suốt ba ngày hắn hôn mê này, tẩm cung của Triệu Viện cũng kín người hết chỗ, tất cả mọi người tậptrung ở nơi đây, một bên thương nghị công việc sau chiến tranh, thuận tiện nhìn Tiêu Sơn, nhìn thấyhắn liền thuận tiện đi sờ trán cùng mạch đập của hắn, hầu như tất cả mọi người đều nghĩ đây là hậu ân (*chiếu cố lớn) của Hoàng đế Bệ hạ đối với thần tử, căn bản không có ai nghĩ sai lệch.

Ngu Doãn Văn cười nói: “Đại quân của Hoàn Nhan Lượng đã bị toàn diệt, người* thì bị Tướng quân nước Kim Gia Luật Nghiêm ghi chém đầu, Gia Luật Nghiêm Nghi dẫn quân quy hàng. Khôngnhững Gia Luật Nghiêm Nghi, còn có đội quân của Trương Chí Hùng Tân Khí Tật, cũng dẫn theo ba vạn đại quân Nam độ, về Đại Tống ta.”

(*Ý chỉ Hoàn Nhan Lượng)

Trương Hiếu Tường cũng cười cười, nói: “Vương Hữu Trực của Trung Nguyên, đã dẫn mười vạn đại quân tìm chỗ nương tựa nơi triều đình ta, ba châu Trần, Thái, Đặng của Trung Nguyên đã bị quân ta chiếm đóng.”

Tin tốt cứ từng cái từng cái truyền vào tai Tiêu Sơn, hắn chưa bao giờ cảm thấy phấn chấn như vậy,ngay cả thời điểm thân thiết cùng Triệu Viện cũng không có!

Triệu Viện mỉm cười nói với Tiêu Sơn: “Vua mới của nước Kim Hoàn Nhan Ung chủ động cầu hòa,thỉnh triều đình ta lui binh, một lần nữa xác định lại lãnh thổ quốc gia.”

Tin này vừa nói, tất cả mọi người đều nở nụ cười. Kể từ Nam độ năm Kiến Viêm đến nay, vẫn luôn là Triệu Cấu ra sức cầu hòa với triều Kim, nhưng bây giờ, tình thế đảo ngược, có thể nói là tin tức tốtnhất trước nay chưa từng có!

Hoàn Nhan Lượng chỉ huy trăm vạn quân xâm lược phía Nam, rốt cuộc tại thời khắc này đã kết thúctrong thất bại, tình hình Nam Tống, chưa bao giờ tốt hơn lúc này!

Chờ đến khi Tiêu Sơn bình tĩnh lại, Triệu Viện cười nói: “Hôm nay chính là ngày lành tháng giêng, trẫm đã sai người chuẩn bị tiệc mừng, khao thưởng tam quân! Chư khanh trở về chuẩn bị một chút, buổi tối đến đây dự tiệc!”

Mọi người đồng thanh đáp vâng, rối rít lui ra ngoài. Tiêu Sơn cũng trở về phòng của mình, thoải mái dễchịu* tắm rửa một cái, thay quan bào mới tinh do Chế trí sử Giang Hoài đưa tới, chải đầu búi tóc gọn gàng, dẫn theo thân binh của mình đi về phía phủ nha Kiến Khang.

(*Nguyên văn thư thư phục phục: giải thích thể xác và tinh thần cảm thấy thoải mái nhẹ nhõm vui sướng.)

Lúc đi được nửa đường gặp được Ngũ Loan cùng Trương Hiếu Tường, ba người đã lâu không gặp,lúc này thấy đều là một bụng những lời muốn nói, Trương Hiếu Tường cười nói: “Hiện tại phải gọingươi là Tiêu tướng rồi!”

Quan lớn Nam Tống miễn là không phải Tể tướng, đều được gọi là Tướng, Tiêu Sơn cũng không quá quen thuộc cách xưng hô này, có chút ngượng ngùng cười cười, nói: “Đều là bằng hữu lâu năm, vẫn là gọi tên đi!”

Trương Hiếu Tường cũng không từ chối, cười nói: “Chính Bình hôm nay xem như đã rạng danh thiên hạ! Một đường ta đi, có không ít người đều nhắc đến tên của ngươi, có thể nói là phụ nữ trẻ em đều biết.”

Tiêu Sơn cùng Trương Hiều Tường khách khí một phen, lại cùng Ngũ Loan nói về chiến dịch lần này, những chuyện đã xảy ra thật sự quá nhiều, căn bản nói không hết.

Trong lúc ba người đang nói đến vui vẻ, lại gặp Tiêu Khí Tật cùng Trương Chí Hùng đi qua, trong lịch sử Tân Khí Tật vốn nói sẽ dẫn đầu ba vạn nhân mã về Nam, rồi trên đường lại xảy ra bất trắc, chỉ dẫn theo mười mấy người vượt sông, bị triều đình Tống không chào đón. Nhưng lần này y cùng Trương Chí Hùng nhưng là thật sự kéo được ba vạn nhân mã quy thuận, được phong làm Thống chế Tú Châu, có thể nói là danh chí thực quy*. (*có thanh danh tốt, thù báo (*quả báo) tương ứng tự nhiên sẽ đến.)

Tiêu Sơn cười nói với Trương Chí Hùng: “Tam ca lần này coi như là thỏa mãn tâm nguyện của đời này rồi!”

Trương Chí Hùng cười ha hả, trong lúc đó phía sau bỗng vang lên một giọng nói: “Như thế nào đệ còn có ca ca, ta như thế nào không biết?”

Mọi người quay đầu lại, nhìn thấy Ngu Doãn Văn, đám người Trần Tuấn Khanh, Trương Tuấn, Lý Bảo cũng đã tới.

Tiêu Sơn liền cẩn thận kể lại tất cả mọi chuyện cho Ngu Doãn Văn nghe, Ngu Doãn Văn nói: “Ngày đó ta cùng Tiêu tướng kết bái, vốn là huynh đệ bốn người, Chu Hoành làm phản, hiện tại vừa vặn có thể thêm một người huynh đệ nữa.”

Ba người lại lần nữa phân chia lớn nhỏ, Trương Chí Hùng lớn tuổi nhất, Ngu Doãn Văn thứ hai,Tiêu Sơn nhỏ nhất.

Mà về phần Kim Thắng kết bái ngày đó, nhưng bởi vì trận chiến lần này biểu hiện không tốt, đã sớm bị mất chức, không thể đi đến.

Tiêu Sơn cười nói với Trương Chí Hùng: “Về sau không thể gọi huynh là Tam ca rồi, phải gọi là đại ca!”

Trương Chí Hùng vỗ vai Tiêu Sơn cười tủm tỉm: “Đại ca đệ đã có chị dâu, hôm nay vừa vặn cùng nhau đến đây.”

Lần này mở tiệc mừng, có nhiều người mang theo người nhà của mình, lão bà của Ngu Doãn Văn cũngtheo y, Tiêu Sơn vẫn không để ý thấy bên cạnh Trương Chí Hùng có người, lúc này nghe y nói xong,liền nhìn về phía vị phụ nhân vẫn luôn trầm mặc bên cạnh y.

Mọi người nghe thấy Trương Chí Hùng nói, cũng nhìn về phía thê tử của y, người khác vừa nhìn cònthấy bình thường, Tiêu Sơn cùng Ngũ Loan thì triệt để ngây ngẩn cả người.

Phu nhân của Trương Chí Hùng không phải ai khác, chính là vị hôn thê năm đó của Tiêu Sơn – Thải Vi!

Tiêu Sơn biết Thải Vi gả cho một gã tú tài họ Trương, nhưng từ khi nào thì biến thành lão bà của Trương Chí Hùng, rồi còn trở thành chị dâu của mình?

Hà Thải Vi hành lễ với Tiêu Sơn: “Từ khi chia tay đến giờ Tiêu tướng quân vẫn tốt chứ?”

Trương Chí Hùng vỗ vai Tiêu Sơn cười nói: “Ta biết Tần lão cha từng muốn gả nàng cho đệ, kết quả đệ không cần. Lần này vượt sông trong lúc binh loạn gặp được nàng, trượng phu của nàng trong cơn chiến loạn đã bỏ mình, mang theo một trai một gái, ta rất thích nàng, liền theo đuổi! Hiền đệ nếu đệ muốn ra tay thì đã chậm rồi!”

Lúc này Tiêu Sơn mới kịp phản ứng, cười nói với Hà Thải Vi: “Phải chúc mừng đại tẩu rồi.”

Hà Thái Vi đỏ mặt cười cười, làm vạn phúc với Tiêu Sơn, lại quay đầu nhìn Trương Chí Hùng,Trương Chí Hùng lập tức nắm chặt tay nàng ở trước mặt mọi người, dường như là cố ý ở trước mặt Tiêu Sơn tuyên bố quyền sở hữu của mình.

Tiêu Sơn thấy tình cảm của hai người rất tốt, cũng vì Trương Chí Hùng cảm thấy vui vẻ, lúc này người tới càng nhiều, Tiêu Sơn chào hỏi không xuể, một bên nói chuyện một bên đi, cứ như vậy chậm rãi tiến vào Tử Thần Điện chuyên dùng để thiết yến.

Nói là Tử Thần Điện, nhưng trên thực tế quy mô vẫn không thể nào so được với Hoàng cung Lâm An, chẳng qua là đem đại sảnh phủ nha sửa lại tên, thay đổi tấm biển mà thôi, trong điện đã sớm bàytiệc rượu, mọi người ngồi xuống theo thứ tự, Tiêu Sơn theo lệ cũ ngồi vào vị trí giữa, lại bị mọi người giữ lại: “Tiêu tướng không nên lộn xộn, đây đâu phải chỗ ngồi của người!”

Tiêu Sơn nhìn theo hướng mọi ngươi chỉ, chỉ thấy vị trí có chút gần hơn trước, ngay tại hàng thứhai bên tay trái Triệu Viện, ngồi trước hắn là ba vị Tể tướng Trương Tuấn, Trần Tuấn Khanh, Sử Hạo, song song với hắn chính là Ngu Doãn Văn, Trương Đào, các loại quan văn cùng Lý Hiển Trung với tư cách lão võ tướng.

Tiêu Sơn mặc quan bào võ tướng, lại trẻ tuổi nhất, ngồi phía trước vô cùng dễ thấy, lần đầu tiênhắn ngồi tại vị trí này, có chút bất an không yên.

Nương theo tiếng pháo mừng từ ngoài vọng vào, là tiếng hô hoán của Cấm vệ quân trong điện chúcmừng thánh an, Triệu Viện dưới sự hộ vệ của đội quân Điện tiền đi ra từ hậu điện, đầu đội Thôngthiên quan, người mặc sa bào đỏ thẫm, ngồi ngay ngắn trên ngự tọa (*ghế vua). Mọi người đứng dậyhành lễ, hô ba lần vạn tuế.

Triệu Viện nâng tay, cười nói: “Các khanh bình thân, hôm nay chính đán, lại vừa vặn quân ta đạithắng, ăn uống no say, không cần câu nệ!”

Nói xong Triệu Viện liền bưng chén rượu lên, trước tế trời, sau tế tổ tông, sau đó kính Thái thượnghoàng Triệu Cấu cùng Thái hậu đang ở Lâm An xa xôi một ly, lúc này mới nâng chén dạ quang* trongtay: “Hôm nay không say không về!”

(*Loại chén rượu làm bằng ngọc trắng; chén dạ quang và rượu nho đều là đặc sản vùng tây bắc TQ.)

Trong điện vang lên tiếng đàn nhạc, tấu chính là lễ nhạc, chúng thần trong điện kính Triệu Viện trước tiên, sau đó mới cùng nhau cụng chén mời rượu.

Tâm tình của Triệu Viện hôm nay vô cùng tốt, gần như là rượu đến chén cạn, mọi người rất nhanh đã phát hiện ra điểm này, vì vậy bắt đầu thay phiên nhau hướng Hoàng đế mời rượu.

Qua một vòng, cho dù độ rượu không cao, Triệu Viện rồi lại say, giữa tiệc rời đi hai ba lần, chắc là đi nhà xí.

Sau đó đối tượng mời rượu của mọi người liền nhắm lên trên người Tiêu Sơn, ngày đó Tiêu Sơn dẫn quân trở về cứu giá, sau khi dốc sức chiến đấu liền lâm vào hôn mê, Triệu Viện hạ lệnh nâng hắn đến tẩm cung của mình đích thân chăm sóc, cho dù là kẻ đần cũng biết vị tướng lĩnh trẻ tuổi cùng Hoàng đế lớn lên bên nhau này sau khi giành được thắng lợi cùng chiến tích như vậy, địa vị không thể lung lay, ân sủng chỉ có thể ngày càng hưng thịnh, nịnh bợ, chúc mừng từ thâm tâm, còn có trong lòng ghen ghét đều nhao nhao đi qua, lôi kéo Tiêu Sơn không chịu buông tay.

Tiêu Sơn cũng không dám uống nhiều, hắn vẫn đang lo lắng hôm nay tất cả mọi người quá mức cao hứng canh gác chểnh mảng e rằng sẽ xảy ra chuyện, chỉ uống qua hai chén liền kiên quyết không uống nữa, vì vậy mục tiêu của mọi người lập tức chuyển hướng sang Ngu Doãn Văn, tiền đồ không giới hạn, so với võ tướng Tiêu Sơn này còn muốn có tương lai hơn.

Tiêu Sơn ngồi trước bàn mình ăn vài ba món, phát hiện bưng lên đều là đồ mình thích ăn, thời điểm hắn đang ra sức nhét đầy bao tử, Ngũ Loan đi tới trước mặt Tiêu Sơn, nâng chén rượutrong tay: “Tướng quân, ta mời người một chén.”

Ngũ Loan vẫn dùng xưng hô trước đây, Tiêu Sơn muốn từ chối, nhưng nhìn thấy ánh mắt Ngũ Loanmang theo áp lực cùng một chút hy vọng, liền không nói gì nữa, ngửa đầu uống cạn, nói: “Lần nàyngươi cũng đã lập được công lớn, ngày sau Bắc Phạt còn phải cố gắng không ngừng nữa.”

Ngũ Loan vâng một tiếng, trở lại vị trí của mình, Trương Hiếu Tường cùng Ngũ Loan đã ngây ngườirất nhiều ngày tại Tín Dương, lúc này đang cùng y trò chuyện vui vẻ.

Tiêu Sơn nhìn một vòng quanh điện, phát hiện Triệu Viện không thấy đâu, hắn có chút lo lắng,quay đầu nói với Ngu Doãn Văn đã uống đến chếnh choáng: “Ta ra ngoài một chút, lát nữa sẽ trở lại.”

Ngu Doãn Văn căn bản không có cơ hội trả lời Tiêu Sơn, đã bị những người khác vây quanh.

Tiêu Sơn một mình ra khỏi điện, ngoài điện tập trung rất nhiều tướng lĩnh cấp thấp, nhìn thấy Tiêu Sơn đều nhao nhao kêu la, lôi kéo Tiêu Sơn không để cho hắn đi, Tiêu Sơn bất đắc dĩ ứng phó một phen, rốt cuộc cũng thoát ra khỏi Tử Thần Điện náo nhiệt.

Hiện tại đã là canh hai, pháo hoa trên trời cũng bắt đầu nở rộ, Tiêu Sơn phát hiện mình rất muốn nhìnthấy Triệu Viện.

Hắn đi về phía tẩm các của Triệu Viện, thái giám bên trong nói cho Tiêu Sơn biết Bệ hạ không có ở đây.

Tiêu Sơn chỉ có thể đi dạo lung tung trong phủ, đi hóng gió một lúc thì cảm thấy có chút mắc tiểu, liền đi về phía nhà xí.

Nhưng lại ngoài ý muốn nhìn thấy thái giám bên cạnh Triệu Viện – Cam Biện đứng canh bên ngoàinhà xí.

Trái tim trong ngực Tiêu Sơn có chút mất khống chế mà nhảy loạn: “Bệ hạ đang bên trong?”

Cam Biện gật đầu: “Bệ hạ để nô tài đứng canh bên ngoài, không cho bất luận người nào vàotrong?”

Tiêu Sơn cảm thấy càng lúc càng mắc (tiểu), muốn giải quyết ngay tại chỗ, lại nghe Cam Biện cười nói: “Nhưng Tiêu tướng bất đồng với người khác, hẳn là Bệ hạ sẽ không ngại.”

Tiêu Sơn vội vàng xông vào nhà xí, liền nhìn thấy Triệu Viện đứng dựa ở vách tường trong nhà xí,Thông thiên quan lệch ở một bên, bào tử vẫn vén lên, quần cũng chưa kéo, hai mắt khép hờ, hai gò má phiếm hồng, dường như là uống say, sau khi tiểu xong cũng không kéo quần lên đã mơ màng ngủ mất.

Tiêu Sơn thầm thở dài một hơi, xem ra hôm nay Triệu Viện là thật sự cao hứng, bằng không sẽ không say thành cái dạng này, càng không có khả năng ngủ trong nhà xí.

Hắn tiến lên trước, nhẹ nhàng hôn một cái lên gò má Triệu Viện, lại chỉnh Thông thiên quan đã lệch một bên về vị trí cũ, thời điểm kéo quần y lên, bỗng nhiên Triệu Viện hơi mở mắt, giọng hàmhồ: “Đừng quấy rầy ta đi mao xí!”

Tiêu Sơn ôn nhu nói: “Bệ hạ say, ngủ ở nơi này lạnh, thần giúp Bệ hạ mặc quần xong, sẽ đưa người trở về nghỉ ngơi.”

Triệu Viện ừ một tiếng, đưa tay nắm chặt Tiêu Sơn, kéo tay hắn vẫn đang giúp mình mặc quần đặt lên trên bụng, trong giọng nói mang theo mơ mơ hồ hồ sau khi say rượu: “Trẫm không say, chẳng qua là bụng có chút không thoải mái, giúp trẫm xoa xoa.”

Tiêu Sơn cúi đầu, nương theo ánh trăng yếu ớt, thấy được khuôn mặt Triệu Viện phiếm hồng, mềm nhũn tựa vào ngực mình, hình như là cảm thấy nóng, hơi giật ra cổ áo mình vừa chỉnh lại cho y, lộ ra cần cổ trắng nõn, cùng một phần xương quai xanh khêu gợi.

Tay Tiêu Sơn vốn đang đặt trên bụng Triệu Viện, theo lời giúp y xoa bụng, nhưng bây giờ có chút không khống chế được mà chậm rãi trượt xuống, đã xâm nhập vào khố của đối phương.

Triệu Viện có chút không thoải mái mà hừ một tiếng, hơi hé mắt, cười nói với Tiêu Sơn: “Tay khôngthành thật, muốn làm gì hả?”

Tiêu Sơn đã sớm không còn thấy mắc tiểu nữa, có chuyện còn muốn gấp hơn. Hắn vội vén lên ybào của mình, cởi bỏ đai lưng, cũng không cởi quần, liền móc ra thứ đã nửa cứng ngắc, ôm Triệu Viện: “Đương nhiên là muốn làm ngươi!”

Triệu Viện trừng Tiêu Sơn, đối với lời nói thô tục của đối phương cũng không hề tỏ ra vẻ bất mãn nào, chỉ nói: “Thúi quá, chuyển sang nơi khác!”

Tiêu Sơn liền lung tung cột lại đai lưng của Triệu Viện, đỡ Triệu Viện dậy, kéo Triệu Viện ra khỏi nhà xí.

Cam Biện vẫn đứng chờ bên ngoài, Tiêu Sơn và y đều là tâm tri đỗ minh*, loại chuyện này cũng không cần giấu giếm y, nhưng cũng không thể nói ‘Ta muốn cùng Bệ hạ chuyển sang nơi khácbắn một phát’, chỉ có thể nói: “Bệ hạ say, ta dìu người đi vòng vòng, ngươi không cần đi theo.”

(*trong lòng hiểu rõ nhưng không nói toạc ra, hình dung trong lòng hiểu rất rõ.)

Cam Biện gật đầu, chủ động cung cấp địa điểm: “Hậu viện có một mảnh rừng, sẽ không có người qua lại, có nô tài đứng bên ngoài canh cho Tướng quân, sẽ không để cho người nào quấy rầy Tướng quân cùng Bệ hạ tâm sự a.”

Tiêu Sơn rốt cuộc hiểu ra vì cái gì Triệu Viện sẽ thích Cam Biện rồi, thật sự là quá tri kỷ, quá có mắt rồi, ngay cả mình muốn dã pháo cũng có thể nhìn ra.

Hắn nâng tay Triệu Viện lên, đỡ y lên liền đi đến địa điểm Cam Biện đã cung cấp.

Trong rừng quả nhiên không có một bóng người, Cam Biện liền đứng bên ngoài, một mình hóng gió.

Sau khi Tiêu Sơn đỡ Triệu Viện vào rừng, đưa tay vỗ vỗ mặt Triệu Viện: “Bệ hạ, ngủ rồi?”

Triệu Viện hơi hé mắt, ngày thường y đều vô cùng rụt rè, nhưng hôm nay say căn bản có chút không biết mình đang nói gì, y đưa tay vòng qua cổ Tiêu Sơn, cười nói: “Không ngủ, tỉnh rồi. Đã biết ngươi sẽ đến, đợi thật lâu nha.”

Những lời này quá mức trắng trợn, Tiêu Sơn vừa nghe xong, đã biết Triệu Viện là say thật rồi, bìnhthường sao có thể nghe được mấy lời đùa giỡn này a.

Tiêu Sơn đưa tay cởi quần Triệu Viện, kéo xuống đầu gối, sờ dương v*t Triệu Viện, xoa nắn mộthồi, đối phương liền cứng ngắc.

Triệu Viện khẽ rên hai tiếng, Tiêu Sơn ôm eo Triệu Viện, hỏi: “Có phải rất muốn ta?”

Lời này vô cùng vô lễ, nhưng Tiêu Sơn cho rằng cơ hội Triệu Viện say rượu như thế này không nhiềulắm, lúc này phải nắm lấy cơ hội mà tùy ý hoành hành.

Triệu Viện xoay đầu nhìn Tiêu Sơn, chủ động hôn hắn, Tiêu Sơn lập tức xâm nhập vào khoang miệng Triệu Viện.

Hai người hôn đến động tình, Triệu Viện nói: “A Miêu, ngươi hôm nay thật đẹp.”

Tiêu Sơn đưa tay ra phía sau tận tình xoa nắn cặp mông vểnh cao của Triệu Viện, ngậm lấy vànhtai Triệu Viện, liếm láp khẽ cắn, mơ hồ nói: “Khen người cũng không khen cho rõ ràng, không nói là nơi nào đẹp mắt.”

Triệu Viện liền mơ mơ hồ hồ, hôn lông mi Tiêu Sơn: “Nơi này đẹp mắt.”

Tiêu Sơn nở một bụng hoa, thầm cảm thấy mình không uống say như chết thật sự là lựa chọn vô cùng chuẩn xác, bằng không thì hiện tại nhất định là ngã xuống giường bất tỉnh nhân sự rồi, sao có thể gặp được cảnh này? Hiện tại Triệu Viện say, lời ngày thường không nói cũng có thể tại lúc này khiến y nói ra, liền hỏi: “Còn gì nữa không?”

Triệu Viện lại hôn xuống mũi Tiêu Sơn: “Nơi này cũng đẹp mắt.”

Tiêu Sơn tiếp tục hỏi: “Còn gì nữa không?”

Triệu Viện liền tiếp tục hôn môi hắn, lại mút lưỡi hắn: “Hôn chỗ này cũng rất thoải mái.”

Tiêu Sơn cảm thấy không đủ, kéo tay của Triệu Viện, cách một lớp khố đặt lên thứ căng cứng của mình, giọng nói có chút khàn khàn: “Kỳ thật thần muốn nghe Bệ hạ khen nơi này nhất.”

Triệu Viện chậm rãi khom xuống, cởi quần Tiêu Sơn, Tiêu Sơn thiếu chút nữa phun máu mũi, chỉ thấy Triệu Viện hơi ngẩng đầu, trong mắt là xuân ý tràn lan: “Nơi này không đẹp, nhưng mà ngươi đãthích, vậy coi như là đẹp mắt đi!”

Nói xong, liền hé miệng, hôn lên vật kia của Tiêu Sơn.

Tiêu Sơn chấn động cả người, hắn nằm mơ cũng không dám nghĩ đến tình huống hiện tai, đối phương đã bắt đầu khẽ mút rồi, hiện tại cảnh tượng này, là… đối phương là đang mút cho mình?

Tiêu Sơn thầm nghĩ: Sau khi Triệu Viện say, phúc lợi của mình thật sự tốt nha!

Hắn biết rõ ngày mai Triệu Viện tỉnh lại chỉ sợ sẽ giận tím mặt, nhưng ngày mai giận dữ là chuyện của ngày mai, dù sao hôm nay cũng đã như vậy, không cần khách khí nữa, bắt đầu đưa ra yêu cầu: “Hôn thêm nữa… a….ư… nơi đó, mút…. Viện Viện…. Viện Viện… a….”

Triệu Viện hơi ngẩng đầu, nhìn Tiêu Sơn, Tiêu Sơn liền nương theo bóng đêm, nhìn thấy vật củamình nằm trong miệng Triệu Viện, mắt đối phương phiếm hồng, mắt như tơ, bên môi còn có nướcmiếng chảy xuống.

Giọng Triệu Viện mang theo mơ hồ: “Ngươi có thích không?”

Tiêu Sơn phát hiện có gì đó chảy xuống môi mình, đưa tay rờ thử, không phải sắp chảy máu mũi,là đã chảy máu mũi.

Hắn lập tức gật đầu liên tục, ôm đầu Triệu Viện, hung hăng ấn vào trong, cứ như vậy bắn ra.

Triệu Viện a một tiếng, cực kỳ không thoái mái, đưa tay lau đi dịch trắng dính bên môi mình, nhíu màylầm bầm: “Mùi vị không quá tốt, ngươi bình thường như thế nào chịu ăn của ta?”

Tiêu Sơn nâng Triệu Viện lên, không nhiều lời liền hôn môi đối phương, bắt đầu ra sức liếm láp,thâm nhập, giọng nói khô khốc: “Ta thích ngươi, thích đến sắp điên rồi!”

Triệu Viện dựa vào tàng cây, có chút hưởng thụ nhắm mắt lại, phát ra tiếng rên đứt quãng, có đôi khicòn có thể nói: “Thoải mái… A Miêu ngươi khiến ta rất thoải mái…”

Tiêu Sơn đã hoàn toàn không cách nào tỉnh táo, lời truyền vào tai hắn, không thể nghi ngờ chính là xuân dược mạnh nhất, hắn lập tức cứng lên, ôm Triệu Viện, lại để cho y dựa vào thân cây, mặt quay về phía mình, lại tách ra đùi y, để cho y vòng qua hông mình, cắm vào, bắt đầu chuyển động.

Triệu Viện bắt đầu phát ra tiếng rên rỉ khó nhịn, bình thường mỗi khi làm y gần như không phát ratiếng, cứ rên rỉ tùy ý như vậy vẫn là lần đầu tiên, Tiêu Sơn làm không nhiều lắm lập tức bắn, Triệu Viện dường như chưa được tận hứng, ôm cổ Tiêu Sơn, đùi quấn quanh hông của hắn, hôn cổ hắn, khẽ cáu: “Tiến vào nhanh lên, ta không chờ được nữa rồi… Làm tốt về sau trẫm sẽ thường xuyên gọi ngươi thịtẩm.”

Tiêu Sơn lập tức cứng lên, hai người ở bên ngoài, bốn phía đều là rừng, Triệu Viện đang say, cănbản không nghĩ tới vấn đề sẽ có người nhìn thấy. Tiêu Sơn thì yên tâm là có Cam Biện đứng ngoài cản gió, nghe thấy Triệu Viện phát ra tiếng giao hoan cũng không ngăn cản, ngược lại nói: “Lớn tiếng một chút, ta mới có thể làm tốt để khiến Bệ hạ thỏa mãn.”

Triệu Viện chỉ cảm thấy cả người tê dại, y đang cao hứng, nếu là lúc tỉnh táo Tiêu Sơn nói những lời này y khẳng định sẽ trở mặt, nhưng lúc này say, chẳng những không cảm thấy tức giận, ngược lại cảmthấy những lời này của Tiêu Sơn càng khiến cho mình hưng phấn, y vốn là khó nhịn, lúc này không còncố kỵ nữa, giọng cũng cao lên, hay bởi vì say không mẫn cảm như lúc thường, cảm thấy Tiêu Sơn cóchút không dùng đủ sức, liền cắn cắn tai Tiêu Sơn, dùng ngữ điệu hồn xiêu phách lạc nói: “Dùng sức… a… dùng sức một chút…a… thật thoải mái…”
Giang Sơn Tống Đế

Review Quyển 4 - Chương 127: Tiệc ăn mừng - Giang Sơn Tống Đế

Review truyện Giang Sơn Tống Đế

Truyện Giang Sơn Tống Đế Review


12,433 | 50 133 chương


Đọc truyện Giang Sơn Tống Đế

Giang Sơn Tống Đế