Quyển 4 - Chương 126: Quyết chiến

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Triệu Viện mỉm cười nhìn Tiêu Sơn: “Không còn sớm, đi thôi!”

Tiêu Sơn liền đi theo Triệu Viện, ra khỏi tiểu viện, Ngu Doãn Văn, Trần Tuấn Khanh, Trương Đào, Vương Thập Bằng đều đã ở đây, mọi người theo sau Triệu Viện, cùng nhau tới bờ sông.

Triệu Viện đứng trên đài quan sát, nhìn mặt sông phía xa. Mặt sông trong bóng đêm hiện lên màu trắng, vầng minh nguyệt treo trên cao, chiến hạm đã chuẩn bị chờ phân phó, còn có hơntrăm thuyền chở quân đang mở rộng cửa, từng đội binh sĩ đang ngay ngắn chỉnh tề đi vào khoang thuyền.

Dưới ngọn đuốc, lại có binh sĩ chuyển tên cùng pháo vào trong thuyền, canh bốn, tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng, binh sĩ đã biết rõ nhiệm vụ của hành động lần này, từng người xắn tay áo lên, vẻ mặt phấn khởi.

Tiêu Sơn đứng bên bờ, ngẩng đầu nhìn Triệu Viện, trong đêm tối đối phương mặc một bộ hồng bào, ánh đuốc chiếu sáng khuôn mặt y, khuôn mặt trắng nõn tuấn tú lúc này lộ ra vẻ uy nghiêm.

Triệu Viện cất cao giọng: “Trẫm ở chỗ này đợi chư quân chiến thắng trở về!”

Tiếng hô vạn tuế vang lên dọc khắp khoảnh sông, mọi người đồng loạt quỳ một gối trước Triệu Viện, chờ thiên tử phát lệnh.

Cờ đỏ phấp phới trong đêm, Tiêu Sơn phất tay: “Xuất phát!”

Thuyền công kích vô thanh vô tức lướt qua mặt sông, nhanh chóng chuyển đến giữa dòng.

Trận chiến rất nhanh đã bắt đầu, Hoàn Nhan Lượng căn bản không nghĩ tới Nam Tống lại đột nhiên sớm phát động tập kích, hơn nữa lại là vào canh bốn lúc người ta đang ngủ, y cuống quít rời giường, qua loa mặc quần áo, vội vàng nghênh chiến.

Chiến đấu trên sông không kéo dài bao lâu, chiến thuyền của Hoàn Nhan Lượng vốn đã bị Tiêu Sơn phá một lần, mặc dù về sau có gấp rút sửa chữa, vốn đã định ra ba ngày sau tiến vào Trường Giang, kết quả chưa vào đến Trường Giang, cũng bởi vì mùa đông nước cạn khiến cho chiếnhạm cỡ lớn bị mắc cạn, chiến thuyền cỡ nhỏ của quân Tống lại di chuyển linh hoạt, tại thời điểm chưa đưa vào trận chiến, đã bị một mồi lửa thiêu hủy.

Vừa chiếm ưu thế trên sông Tiêu Sơn liền nhanh chóng hạ lệnh, yêu cầu lên đất liền tác chiến,quân Tống mặc giáp giấy nhảy vào dòng nước lạnh thấu xương, bắt đầu cứng chọi cứng chiếm lại các cứ điểm ven sông, sau mấy lần giành được thắng lợi cộng với được Tiêu Sơn chỉnh đốn, sĩ khí quân Tống dâng cao chưa từng có, trong đêm tối dũng mãnh thẳng tiến, chưa đến hừng đông, đã chiếm được năm sáu cứ điểm trên đất liền.

Tàu chở quân lập tức đuổi kịp, đồng loạt đổ bộ đến các vị trí rộng rãi bằng phẳng bên sông, có mạnh mẽ vượt qua đầm lầy, có tay không leo lên ngọn núi xanh, đợi đến khi hừng đông, vùng ven sông đối diện Kiến Khang phủ, đã tràn ngập quân Tống.

Tại thời khắc nguy hiểm Hoàn Nhan Lượng vội vàng tập trung kỵ binh của mình, nhanh chóng lâm trận tác chiến, lần chiến đầu này, Hoàn Nhan Lượng lần đầu tiên đưa ra chiến trường loại lựu đạn vừa mới nghiên cứu ra, nhất thời toàn bộ chiến trường bao trùm tiếng nổ ầm ầm, âm thanh chết chóc.

Tiêu Sơn làm chủ soái, cũng không đích thân ra trận giết địch, hắn chỉ căn cứ vào báo cáo từ các nơi truyền đến, tỉnh táo chỉ huy chiến đấu, hơn nữa nhanh chóng căn cứ vào tình huống cụ thể để điều chỉnh kế hoạch lúc trước. Chiến đấu diễn ra từ lúc bình minh, nhưng đến tối đen vẫn chưa phân được thắng bại, hai bên Tống Kim đều bị thương vong nghiêm trọng, lần này Ngu Doãn Văn ra ngoài cùng Tiêu Sơn, y rất lo lắng loại trình độ thương vong này vượt ra ngoài sứcthừa nhận của quân Tống, dẫn tới binh bại, thất bại cách trong gang tấc.

Tiêu Sơn chiếm được một cao điểm*, trong nháy mắt nhìn vào diễn biến trong chiến trường, từ chỗ này, hắn có thể nhìn thấy toàn cục, thương vong bên Kim so với quân Tống ít hơn, thậm chí trong loại tác chiến đổ bộ lên sân nhà như thế này, nhất định chiếm được ưu thế.

(*Nguyên văn 制高点chế cao điểm là so với địa hình chung quanh cao hơn lại có lợi thế chiến thuật, ví dụ như trên đỉnh núi, sân thượng cao ốc, tóm lại là cao hơn kẻ địch.)

Ngu Doãn Văn có chút lo lắng: “Tiêu thống chế, hạ lệnh rút lui. Cứ tiếp tục như vậy nữa, quân ta sẽ không chịu nổi!”

Tiêu Sơn giơ tay ngăn lại đề nghị của Ngu Doãn Văn. Thời điểm này, thương vong hai bên vô cùng nghiêm trọng, dưới tình huống thắng bại chưa phân, không chỉ là khảo nghiệm tố chất của binh sĩ cùng quân đội, mà là khảo nghiệm tố chất của chủ soái. Hắn phải dưới tình huống binh sĩ thương vong quân số không ngừng giảm, áp chế sợ hãi trong lòng, tỉnh táo quan sát phân tích tình huống, để tránh làm ra phán đoán sai lầm.

“Hạ lệnh, bộ phận tiến công, lần nữa xuất kích!” Tiêu Sơn hạ lệnh, lúc này trên chiến trường đã là thây chất ngổn ngang, dùng hai từ thê thảm để hình dung cũng không đủ.

“Gia Luật Nghiêm Nghi như thế nào không có chút phản ứng?!” Phó tướng Tiêu Sơn đã có chút đứng ngồi không yên.

Tiêu Sơn lắc đầu: “Không nên ôm hy vọng với gã, không có gã tham gia cũng chẳng sao? Quân ta còn có thực lực, có thể tiếp tục giao chiến!”

Giọng Tiêu Sơn trầm ổn kiên định, mang theo một loại có tác dụng làm yên lòng người, mệnh lệnh củahắn rất nhanh đã truyền xuống dưới, tiếng chém giết lập tức bùng nổ.

Ngay tại lúc đó, Hoàn Nhan Lượng có chút ngồi không yên: “Quân Tống như thế nào còn chưa lui? Vìcái gì không lui! Trẫm còn chưa chuẩn bị xong Tiêu Sơn liền đột nhiên đến đây khai chiến!” Nhưngmột câu còn chưa nói xong, bỗng nhiên nghe thấy sau đại doanh vang lên tiếng hô rung trời, Hoàn Nhan Lượng hoảng hốt, Tả Hữu đến đây cấp báo: “Bệ hạ, không tốt, Gia Luật Nghiêm Nghi vượtngục, phản!”

Thời điểm Hoàn Nhan Lượng nghe được tin này, chỉ cảm thấy như sấm sét giữa trời quang, y bắt đầu hối hận muôn phần, ban đầu tại sao mình lại có ý tưởng cố kỵ tin tức bị lộ ra cùng người Khiết Đan trong quân mà chỉ đem Gia Luật Nghiêm Nghi nhốt lại nhưng không chém chết gã.

Lúc này nội bộ mâu thuẫn, phía trước lại gặp công kích, trong nhất thời luống cuống đến đầu đầy sọc đen.

Tiêu Sơn nhìn lên khói báo động lan tỏa trên bầu trời đêm, khuôn mặt vẫn luôn căng thẳng rốt cuộc lộ ra nụ cười: “Hạ lệnh, toàn quân xuất kích. Hơn nữa hô lớn người Khiết Đan phản!”

Trận chiến rất nhanh đã tiến vào giai đoạn gay cấn, hỏa khí mang theo đã dùng hết, song phương đánh giáp lá cà, bắt đầu lao vào chiến đấu trực diện.

Đao trong tay bị chém đứt, lập tức dùng đến quả đấm làm vũ khí, cánh tay bị chặt xuống, nhưng vẫn không lui về sau, hàm răng móng tay toàn bộ dùng tới, vừa lúc đó, trống trận rung trời bỗng nhiên vang lên, trong tiếng trống trận, bộ binh nhanh chóng bày trận, thay đổi tiến lui.

“Đại Tống! Đại Tống” Khẩu hiệu ngắn gọn hữu lực lại lần nữa vang vọng bầu trời, chiến cuộc bắt đầu thay đổi, tuy rằng trên chiến trường nhìn không ra thắng bại, nhưng Tiêu Sơn lại hết sức rõ ràn, thời khắc thay đổi thắng bại, đã đến.

Tiêu Sơn leo lên chiến mã, cầm trong tay thiết thương, đứng tước một vạn quân tinh nhuệ.

“Tiến lên!”

Thêm nhiều binh sĩ lao vào cuộc chiến, đến nửa đêm, Hoàn Nhan Lượng mới tan vỡ.

Dấu hiệu bị thua một khi đã hiện lên rõ ràng, quân Tống tựa như bị tiêm vào thuốc kích thích,chiến đấu càng hăng say càng đẫm máu.

Truy kích triển khai từ tờ mờ sáng, Tiêu Sơn một đường giục ngựa, hắn giữ mình ở vị trí trungtâm trong chiến trường, một trận này hắn là chủ soái, không thể có bất kỳ sơ suất nào.

Thời điểm hừng đông, đội quân của Hoàn Nhan Lượng bắt đầu buông bỏ vũ khí, chạy trốn tứ phía, mà bản thân Hoàn Nhan Lượng, cũng bắt đầu dẫn theo đội ngũ nhắm hướng đông trước mặt chạy thục mạng.

Tiêu Sơn dùng lời lẽ ngắn gọn tóm tắt lại sự tình phát sinh, sau đó dùng chim bồ câu gửi thư cho Triệu Viện, kịp thời hạ lệnh thừa thắng xông lên, mặc dù là đêm tối, cũng phải đuổi giết.

Truy kích giằng co hơn mười ngày, thành quả chiến đấu mở rộng thêm một bước, chiến trường Giang Hoài đang là bụi khói mù mịt, chiến trường Kinh Tương cũng là gia nhập cuộc chiến.

Quân Kim bố trí binh lực tại Trung Nguyên vốn cũng không nhiều lắm, Ngũ Loan đóng tại Tín Dương, cùng Lý Thành tại Tương Dương, bắt đầu giao chiến trực diện cùng quân Kim. Giằng co hơn mười ngày, thiêm quân của Hoàn Nhan Lượng đã tan rã.

Đoạn đường này Tiêu Sơn một mực đuổi theo Hoàn Nhan Lượng, hắn cũng không nóng nảy chạy gấp, mà giống như thợ săn mồi gian xảo, không nhanh không chậm theo sát phía sau Hoàn Nhan Lượng đang chạy thục mạng, một bên thu nhặt vật tư, thu phục châu huyện, một bên phái ra binh lực đi cản phá truy kích.

Hoàn Nhan Lượng một đường thẳng về hướng Đông, y đang tưởng tượng thủy quân trên biển củamình có thể giành được thắng lợi, mình còn có thể thông qua đường biển thẳng đến hậu phương Lâm An của Nam Tống, song thời điểm y đến Tú Châu, đã nhận được một tin tức khiến cho y tuyệt vọng —— thủy quân bên mình giao chiến với thủy quân của Lý Bảo, tất cả bị đánh tan không nói, thủy quân của Lý Bảo thậm chí còn ven theo đường biển một đường lên Bắc, vô cùng có khả năng lên được đất liền tại bán đảo Sơn Đông.

Cùng thời khắc đó, là Trương Chí Hùng ở Sơn Đông cùng đội quân của Vương Hữu Trực ở Trung Nguyên dấy binh khởi nghĩa, nhanh chóng chiếm được các châu huyện trong biên giới Kim, cắt đứt đường lui của Hoàn Nhan Lượng.

Nhưng chuyện này cũng chưa đến mức khiến Hoàn Nhan Lượng tuyệt vọng, tin tức trí mạng nhất không phải cái gì khác, mà là Hoàn Nhan Ung đóng tại Đông Kinh, bỗng nhiên tuyên bố đăng cơ cảinguyên (*thay đổi niên hiệu), phế trừ ngôi vị Hoàng đế này của Hoàn Nhan Lượng!

Hoàn Nhan Lượng hiện tại đã thành thú bị vây, Bắc về không được, xuôi Nam không thành, ngoạitrừ liều mạng bất chấp nguy hiểm may mắn bảo vệ được tính mạng, không còn bất kỳ sự lựa chọn nào khác.

Ngày thứ hai mươi sau trận chiến trên sông, Tiêu Sơn đã đến thành Tú Châu, thời điểm chuẩn bị mộtlần càn quét ba bốn vạn nhân mã còn lại của Hoàn Nhan Lượng, chuẩn bị bức Hoàn Nhan Lượng đến bước đường cùng, bỗng nhiên nhận được chiến báo —— đám người Hoàn Nhan Lượng đột phá vòng vây, không lên Bắc, không tiến Đông, càng không xuôi Nam, ngược lại bỗng nhiên chỉ huytiến Tây, xem ra, mục tiêu là nhắm vào nơi ở có binh lực phòng thủ yếu kém nhất của Triệu Viện – Kiến Khang!

Chuyện đáng sợ hơn nữa là, trong quá trình truy kích bản thân lại bị biểu hiện giả dối của Hoàn Nhan Lượng lừa gạt, đại quân đã được hắn điều động đến Tú Châu, mà Hoàn Nhan Lượng đã tạiba ngày trước vụng trộm tiến Tây, chỉ sợ hiện tại đã dẫn binh tới dưới thành Kiến Khang.

Thời điểm Tiêu Sơn nghe được tin tức này, trong tay vốn đang cầm một thanh đoản kiếm, đang suy nghĩ thế nào bắt sống Hoàn Nhan Lượng, đoản kiếm trong tay hắn rơi xuống đất, mặt đất đều là bùn đất, thậm chí ngay cả tiếng vang cũng không có.

Hắn tuyệt đối không thể ngờ được Hoàn Nhan Lượng chó cùng rứt giậu quyết liều chết, vậy mà lựachọn Kiến Khang phủ!

Quân canh giữ Kiến Khang phủ chỉ không quá hai nghìn, dưới tình huống chiến báo thắng lợi liên tục truyền về, khẳng định phòng giữ lỏng lẽo, Hoàn Nhan Lượng chính là thấy được điểm này, mới hy vọng có thể mạo hiểm bắt được Triệu Viện, khiến cho thay đổi cả cục diện…

Cùng ngày Tiêu Sơn liền dẫn binh quay về, hắn vốn dẫn theo năm ngàn kỵ binh tinh nhuệ đi đầu,lại để cho Ngu Doãn Văn chỉ huy đại đội nhân mã đến sau, một đêm chạy ba trăm dặm, rạng sáng hôm sau, đã tới được Kiến Khang.

Xung quanh Kiến Khang đã bị quân Kim bao vây, mà năm ngàn kỵ binh của mình, vô luận là tạibinh lực hay là sức chiến đấu, đều không đủ để áp chế Hoàn Nhan Lượng.

Trên thành lâu, cái người thân mặc giáp vàng, cầm trong tay trường kiếm, trong cảnh tàn sát khốc liệt tự mình đi lên giết địch, không phải ai khác, chính là Triệu Viện!

Tại lúc này, trái tim Tiêu Sơn gần như ngừng đập, sau khi hắn bôn ba một ngày một đêm, hai mắt đã đỏ bừng, nhưng nhìn thấy một màn này, hai chân kẹp chặt bụng ngựa, dẫn năm nghìn kỵ binh tinh nhuệ mở một đường máu, gần như là điên cuồng chém giết cứ mười bước giết một người, trong ánh đao khói lửa, vọt tới trước mặt Triệu Viện.

Triệu Viện giục ngựa tự mình giao chiến, trên người trên mặt đều là máu tươi, bên trong hỗn loạn hai người bốn mắt chạm nhau, cái gì cũng không kịp nói.

Tiêu Sơn gắt gao bảo hộ trước mặt Triệu Viện, giống như phát điên mà ra sức chém giết, binh sĩ trong thành nhìn thấy cứu binh đến, cũng lấy lại tinh thần, trận đánh này kéo dài từ sáng cho đến nửa đêm, lại từ đêm đánh đến ngày.

Tất cả mọi người gần như đã cạn lực, Tiêu Sơn không hề cảm thấy mệt mỏi chút nào , nhưng tốc độ chém đao rồi lại sớm không còn đủ sức để đánh thương một tên quân Kim rồi.

Há có thể để cho thời điểm sắp thành công lại thất bại trong gang tấc? Tất cả mọi người đều có chungmột suy nghĩ này, cắn chặt răng, dưới tình huống ngoài thành đã sớm rơi vào tay giặc, phải cố sống cốchết giữ trong thành.

Khi mặt trời chậm rãi mọc lên, thời điểm tia sáng đầu tiên chiếu xuống mặt đất, Tiêu Sơn sớm đã vôlực dựa vào thành lâu, nhìn về phương xa.

Đồng bằng mênh mông, xuất hiện một đội nhân mã, đội nhân mã kia nhanh chóng biến thành hai đội, mười đội, nghìn đội, vạn đội.

Là đại quân do Ngu Doãn Văn dẫn đầu chạy tới.

Thắng bại đã định, Tiêu Sơn rốt cuộc không duy trì được nữa, lâm vào hôn mê.

Một lần hôn mê, liền ngủ trọn vẹn ba ngày ba đên, chờ đến khi hắn tỉnh lại, giật mình bật dậy khỏi giường, lớn tiếng hỏi: “Bệ hạ đâu? Bệ hạ thế nào?”

Một giọng nói ôn hòa vang lên bên tai hắn, giọng Triệu Viện đặc biệt trầm ổn: “Trẫm không có việc gì. Tiêu khanh, trận chiến này, quân ta đại thắng!”

Thời điểm Tiêu Sơn nhận được câu trả lời, rốt cuộc lại lần nữa ngã xuống giường, sau một lúc hắn mới phát hiện, nơi mình ngủ không phải là phòng của mình, mà là tẩm các của Triệu Viện.
Giang Sơn Tống Đế

Review Quyển 4 - Chương 126: Quyết chiến - Giang Sơn Tống Đế

Review truyện Giang Sơn Tống Đế

Truyện Giang Sơn Tống Đế Review


12,387 | 50 133 chương


Đọc truyện Giang Sơn Tống Đế

Giang Sơn Tống Đế