Quyển 4 - Chương 124: Hoảng hốt

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Hắn ôm Triệu Viện, đối phương ngay cả khí lực tức giận cũng không có, cả người mềm mại không xương, giống như là đống bùn nhão, giang tay giang chân nằm nhoài trong lồng ngực Tiêu Sơn.

Tiêu Sơn thấy Triệu Viện lộ vẻ muốn ngủ, liền vỗ vỗ mặt y: “Viện Viện, đừng ngủ, ngươi… ta giúp ngươi rửa sạch đằng sau, bằng không ngươi sẽ đau bụng…”

Triệu Viện khẽ ậm ừ một tiếng, sau khi Tiêu Sơn xoắn xuýt một hồi, liền đứng dậy mặc quần áo,lén lén lút lút như là kẻ trộm, chạy tới phòng bếp trong phủ nha nhóm bếp đun nước, lại xách về một thùng gỗ lớn, dọc đường đi hắn xuất ra toàn bộ công phu bản lĩnh ẩn nấp mai phục, tránhthoát một loạt thái giám cung nữ, mới thuận lợi đi vào tẩm các của Triệu Viện.

Chờ đến khi hắn nhìn thấy Triệu Viện, Triệu Viện đã ngủ rồi, trong lúc ngủ Triệu Viện thoạt nhìn đặc biệt đáng yêu, khóe miệng mang theo nụ cười, hẳn là gặp được cảnh mơ vô cùng ngọt ngào.

Sau khi Tiêu Sơn đổ đầy thùng nước, liền xốc chăn của Triệu Viện lên. Dưới lớp chăn Triệu Viện cái gì cũng không mặc, vẫn duy trì tư thế lúc mình rời đi, hắn ôm Triệu Viện vào thùng, Triệu Viện chợt bừng tỉnh, mở to mắt nhìn chung quanh, thời điểm nhìn thấy Tiêu Sơn lập tức nhắm mắt ngủ tiếp.

Tiêu Sơn cởi hết quần áo của mình, nhảy vào thùng ôm trọn Triệu Viện vào lòng, Triệu Viện chỉ hơi nâng mắt lên liền không còn bất kỳ phản ứng gì, xem ra là mệt nhọc đến cực điểm, nếu không nguy hiểm đến tính mạng mà nói hẳn sẽ không phản kháng.

Tiêu Sơn rửa sạch người cho Triệu Viện, thời điểm giúp đối phương lại nhịn không được hung hăng ăn một nắm đậu hũ, sau khi hôn toàn thân y một lượt, mới lau khô thân thể cho Triệu Viện, ôm y lên giường.

Thời điểm Tiêu Sơn lần nữa lén lút mang thùng gỗ trong phòng trả lại chỗ cũ, cất kỹ tất cả mọi thứ,trong lòng liền biết đã đến lúc mình nên trở về rồi.

Nhưng hắn vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy Triệu Viện ngủ trên giường, như thế nào cũng không thể di chuyển được chân của mình.

Cùng ngủ với y một lúc, có lẽ không có việc gì đi. Không phải nói Khởi cư xá nhân đêm nay là Cam Biện sao? Tiêu Sơn tự thuyết phục chính mình, sau đó đến bên giường Triệu Viện, xốc chăn lên chui vào.

Trong lúc mơ màng Triệu Viện phát giác bên cạnh mình nhiều hơn một người, y cũng không mở mắt, chỉ nói: “Trẫm không gọi người thị tẩm.”

Sau khi Tiêu Sơn nghe được lời này, bắt đầu có chút xoắn xuýt những năm này Triệu Viện là trải qua sinh hoạt tình dục như thế nào, y nói không gọi người thị tẩm, ý của những lời này là, y chỉ cùng với chínhmình thôi sao?

Tiêu Sơn cảm thấy mình tốt nhất không nên nghĩ một số chuyện không nên nghĩ, hắn đưa tay sờ tóc Triệu Viện, hôn môi y một cái.

Triệu Viện một bên dùng tay đẩy ra, một bên mở mắt, song khi y nhìn thấy dung mạo ngườitrước mắt, liền đổi tay đang đẩy Tiêu Sơn thành ôm lấy hắn.

Tiêu Sơn cũng đưa tay ôm Triệu Viện vào lòng, thấp giọng hỏi: “Ta tới thị tẩm được không?”

Triệu Viện không có khí lực mở miệng đáp lại, chỉ trả lời bằng cách dùng môi hôn má Tiêu Sơn.

Tiêu Sơn liền ôm chặt Triệu Viện, đối phương nằm trong ngực mình bắt đầu phát ra tiếng ngáy nho nhỏ, nhưng Tiêu Sơn rồi lại không nỡ cứ như vậy mà ngủ mất. Hắn vẫn một mực mở mắt nhìn Triệu Viện, thẳng đến khi bên ngoài có tiếng gà gáy, hắn mới ngồi dậy.

Tiêu Sơn khẽ động, Triệu Viện lập tức phát hiện mà bừng tỉnh.

Triệu Viện vừa tỉnh trong mắt còn chút mơ màng, ánh mắt nhất trời không thể tập trung, Tiêu Sơn liền hôn y, sau khi Triệu Viện a ư một tiếng, đáp lại Tiêu Sơn.

Qua hồi lâu, hai người tách ra, Tiêu Sơn nói: “Trời đã sáng rồi, ta phải đi.”

Trong mắt Triệu Viện lộ ra vẻ không muốn, y nhìn Tiêu Sơn, phát hiện trong mắt Tiêu Sơn có tơ máu màu đỏ: “Ngươi… tối hôm qua không ngủ?”

Tiêu Sơn nhẹ gật đầu: “Không nỡ ngủ, sợ nhắm mắt lại không thể nhìn thấy ngươi.”

Triệu Viện thấp giọng nói: “Ngu ngốc, không phải mỗi ngày đều thấy sao?”

Tiêu Sơn nhìn Triệu Viện đầy cưng chìu, hắn hận không thể mỗi ngày đều có thể gần gũi đối phương như vậy, có thể nhìn thấy y khi tỉnh giấc, có thể nghe y chửi mình ‘ngu ngốc’.

Một lúc sau, bầu trời tối đen, Tiêu Sơn biết rõ, gà vừa gáy, hiện tại lại tối đen như vậy, chính làtrời lập tức liền sáng rồi.

Mới hừng đông tại sao mình lại từ tẩm các của Hoàng đế đi ra ngoài? Mặc dù trong lòng hắn vô cùng không muốn, cũng chỉ có thể nói: “Ta nhất định phải đi..”

Triệu Viện cũng hiểu rõ, Tiêu Sơn trước mắt đã hai mươi bảy rồi, nhưng vẫn chưa cưới vợ, thậm chí ngay cả chuyện xấu cũng không có. Lần đầu tiên của hắn, căn bản cái gì cũng không biết,giống như hôm nay, lúc mới bắt đầu vẫn còn chút ngốc. Đối phương… nếu không phải cùng một chỗ với mình, căn bản không cần phải như thế này.

Cho dù là lưỡng tình tương duyệt (*Hai bên yêu nhau), cũng chỉ có thể là nhân duyên sương sớm*, căn bản không giống như những người yêu nhau bình thường, ôm nhau mà ngủ, chung một gối đến khi mặt trời lên cao thì tỉnh lại.

(*Nguyên văn là 露水情缘 lộ thủy tình duyên: ví von duyên phận rất ngắn ngủi, cũng chính là không thể lộ ra ngoài ánh sáng.)

Triệu Viện rời giường, ôm đầu Tiêu Sơn, để hắn chôn trong ngực mình.

Tiêu Sơn tham lam mùi hương trên người Triệu Viện, giờ khắc này hắn cảm thấy vô cùng hạnh phúc, lại nghe thấy trong giọng Triệu Viện mang theo một tia đau lòng: “A Miêu… đừng ghét bỏta là Hoàng đế.”

Tiêu Sơn ngẩng đầu, liền nhìn thấy đôi mắt thâm tình của Triệu Viện, những thứ ẩn chứa trong đó, so với chính mình tưởng tượng còn muốn nhiều hơn. Tiêu Sơn cứ nhìn Triệu Viện như vậy: “Không ai có thể lựa chọn xuất thân cùng vận mệnh của mình, nhưng ta có thể lựa chọn yêu ngươi, gần đây ta thậm chí thường hay có một loại ảo giác, cảm thấy ta là bởi vì ngươi mới có thể xuất hiện ở thế giới này.”

Những lời này Triệu Viện nghe không hiểu, ý nghĩa sâu xa trong câu nói ‘Đi vào thế giới này’ y cũng không cách nào hiểu được, y chỉ biết, người nam nhân trước mặt này, làm cho mình trầm mê.

Thời điểm Tiêu Sơn rời khỏi tẩm các của Triệu Viện, trời vẫn chưa sáng, là Cam Biện dẫn hắn ra ngoài, chuyện hai người nhất định không thể gạt được vị thái giám này. Cam Biện vô cùng biết điều, dọc đường đi cái gì cũng không nói, chỉ im lặng cầm chìa khóa mở cửa sau của phủ nha. Lúc Tiêu Sơn một thân một mình đi trên đường, rốt cuộc cảm thấy mệt mỏi, ngày hôm qua hình như chơi đùa hơi quá, tay chân đều có chút đau.

Tiêu Sơn vốn cho rằng khi hắn trở về ít nhất có thể ngủ bù nửa canh giờ, nào có thể đoán được lúc hắn vừa mới ngồi vào chỗ của mình, ngay cả khôi giáp cũng chưa kịp thay, Ngu Doãn Văn liềntới tìm.

Ngu Doãn Văn thoạt nhìn là ngủ một giấc ngon lành, tinh thần sảng khoái, sau khi lôi kéo Tiêu Sơnthảo luận chi tiết về vấn đề ly gián Gia Luật Nghiêm Nghi, liền nói: “Nên tảo triều rồi, không bằngcùng nhau đi đi.”

Tiêu Sơn đương nhiên không thể dùng lý do buồn ngủ để nói không vào tảo triều, đành phải đi theo Ngu Doãn Văn, hai người song song đi về phía phủ nha Kiến Khang.

Toàn bộ thời gian tảo triều Tiêu Sơn đều có chút hoảng hốt, tinh thần rất kém, sau khi tảo triều kết thúc, lại phải cùng Tể Chấp ở lại nghị sự, Tiêu Sơn là tướng lĩnh của chiến khu trọng yếu Giang Hoài, cũng phải ở lại thương nghị.

Trong lúc này Ngu Doãn Văn phát hiện thời điểm Tiêu Sơn ngồi trên ghế ánh mắt có chút mơ màng, liền khẽ nói với hắn: “Tiêu tướng quân xảy ra chuyện gì vậy? Tối hôm qua ngủ không ngon ư, trước lâm chiến mà hành xử như vậy, quá mức khinh suất đi!”

Tiêu Sơn bị Ngu Doãn Văn trách cứ, giật nảy mình một cái, tỉnh táo lại, hắn lặng lẽ dùng tay trái bấm mạnh lên tay phải của mình, đau đớn lại khiến hắn tạm thời khôi phục lại tinh lực.

Hắn nhìn về phía Triệu Viện, tuy rằng Triệu Viện không nhìn hắn, đang cùng người khác nói gì đó, Tiêu Sơn xốc lại tinh thần lắng nghe, nhưng những lời kia tuy rằng đều lọt vào tai, đại não nhưng không cách nào làm ra phản ứng, chỉ có thể nghe thấy người khác nói cái gì, nhưng có chút không rõ ý tứ của những lời kia.

Lần nghị triều này cũng không kéo dài quá lâu, Triệu Viện lấy cớ thân thể không khỏe mà kếtthúc sớm, Tiêu Sơn bắt đầu hoảng hốt lui ra, bởi vì bước chân của hắn có chút lung lay, dĩ nhiên là tụt lại sau cùng.

Triệu Viện ở phía sau gọi hắn lại: “Tiêu khanh dừng bước.”

Tiêu Sơn cảm thấy hiện tại nghe thấy giọng nói này khiến cho đáy lòng có chút ngứa ngáy, lỡ như Triệu Viện có yêu cầu gì, chỉ sợ bản thân vào tình huống này không cách nào đáp lại được .Nhưng lo lắng này của Tiêu Sơn là hoàn toàn dư thừa, Triệu Viện chỉ có chút lo lắng hỏi: “Ngươi… sau khi trở về không nghỉ ngơi?”

Giọng Tiêu Sơn đều có chút khàn khàn: “Ừm, vừa vào cửa Ngu tướng liền tìm đến, hình như y nói với ta mấy thứ gì đó, nhưng nghe không rõ.” Triệu Viện nhìn Tiêu Sơn, trong lòng có chút áy náy: “Đêm qua không nên giữ ngươi ở lại… ngươi có khỏe không?”

Tiêu Sơn cảm thấy những lời này của Triệu Viện chính là đang vũ nhục chính mình, hắn lập tức ưỡn ngực: “Vì cái gì không khỏe? Kỳ thật lại đến cũng được, để cho ta ngủ một canh giờ trước đã...”

Triệu Viện im lặng, một lúc sau mới nói: “Ngươi trở về nghỉ ngơi thật tốt đi, lập tức đã muốn khai chiến, ta hiện tại bắt đầu hối hận, tối qua không nên hành động theo cảm tính…”

Tiêu Sơn cười cắt ngang lời Triệu Viện: “Đừng nói loại lời này, kỳ thật… kỳ thật chỉ cần không phải một ngày trước ngày khai chiến là được rồi.” Một lúc sau hắn lại bổ sung: “Kỳ thật trước một ngày cũng không có gì, chỉ cần người nọ không phải Bệ hạ mà nói, vẫn là có thể giải quyết dễ dàng…” Hắn nói còn chưa xong, đã nhìn thấy mặt Triệu Viện trầm xuống.

Tiêu Sơn lập tức ý thức được mình là nói Triệu Viện chưa thỏa mãn dục vọng, hắn bắt đầu cảm giác được đầu óc càng lúc càng mông lung rồi, căn bản không nên nói bất kỳ lời gì, nói ra toàn sai. Cũng giống như vừa rồi, rõ ràng là nói mình chưa thỏa mãn dục vọng, nhìn thấy Triệu Viện liền mất hồn mất vía không phải làm đến sức cùng lực kiệt quyết không dừng tay, nhưng nói ra miệng rồi lại hoàn toàn biến thành ý khác.

Triệu Viện cũng nhìn ra lúc này Tiêu Sơn nói chuyện hoàn toàn không có đầu óc, không so đo vớihắn, cho hắn đi nghỉ ngơi, trong lòng thì im lặng xoắn xuýt vạn phần.

Dọc đường từ phủ nha đến phòng mình, Tiêu Sơn gặp không ít người quen chào hỏi mình, Tiêu Sơn căn cứ vào nguyên tắc hiện tại tốt nhất không nên nói nửa câu, chỉ gật đầu đáp lại, quay lại phòng mình liền ngã xuống giường, phân phó thân binh đứng ngoài cửa: “Cho dù là ai, cũng bảo người đó lúc sau hẵn đến! Bệ hạ cũng không ngoại lệ!”

Thân binh ngoài cửa hai mặt nhìn nhau, ngày hôm qua Tướng quân nhà mình, hình như là được thái giám bên cạnh Hoàng đế gọi đi, một đêm không về, về liền chết dí trong phòng không ra, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Bị Hoàng đế mắng hay là đánh?

Thời điểm đám thân binh đang im lặng suy đoán tối hôm qua Tướng quân rốt cuộc chịu đựng tra tấntàn khốc cả về thể xác lẫn tinh thần như thế nào, chưa nghĩ ra được đáp án hợp lý, đã thấy xa xa có một vị nam tử mỹ mạo khác hẳn người thường đi về phía bên này, đám thân binh phụ trách ngăn lại vị đạinhân này: “Ngu tướng, chuyện này… Tiêu tướng quân có lệnh, cho dù người nào cũng không được vào quấy rầy.”

Ngu Doãn Văn có chút bất mãn, lúc ban sớm Tiêu Sơn đã có chút tinh thần không yên, đến trưa lạingang nhiên ngủ gật, cho dù tối qua Tiêu Sơn không ngủ một đêm, cũng không trở thành như vậy a!

Thời điểm Ngu Doãn Văn bị ép làm quân sư cho Vương Bất Phá, đã lĩnh giáo qua bản lĩnh của Tiêu Sơn, gia hỏa này có thể tác chiến từ sáng đến tối lại từ tối đến sáng đều không biết mệt mỏi, đêm quarốt cuộc là làm sao vậy? Ngu Doãn Văn muốn vào xem thử, nhưng thân binh ngoài cửa không cho vào, Ngu Doãn Văn thầm hoài nghi, hỏi Tiêu Sơn ở trong phòng làm gì, đám thân binh rồi lại không biết.

Sau khi đứng ngoài cửa đợi một lúc, đã cảm thấy có chuyện khác thường, y liền nhét bạc vào tay đámthân binh, hy vọng có thể cho mình vào, nhưng bị nghiêm túc từ chối: “Ngu tướng không nên làm khó đám thuộc hạ, không dám nhận bất cứ thứ gì.”

Ngu Doãn Văn nghĩ một chút, nói: “Không có việc gì, ngươi mở cửa ra, ta ở bên ngoài nhìn thử, đây không tính là đi vào quấy rầy hắn. Lỡ như Tiêu tướng quân bị trọng thương hoặc là gặp chuyện ngoài ý muốn, cũng không có ai có thể đảm đương a!”

Đám thân binh hai mặt nhìn nhau, sau một lúc chụm đầu ghé tai, liền quyết định xử lý theo lời của vị Đô đốc mới nhậm chức này. Nhưng cũng không dám tự mình mở cửa, để cho Ngu Doãn Văn làm.

Ngu Doãn Văn đưa tay đẩy cửa phòng, lại khiến cho y có chút ngoài ý muốn là, cửa phòng chỉ là khéphờ, khẽ đẩy liền mở.

Phòng của Tiêu Sơn cũng không có gian ngoài, không tính là rộng rãi, đứng bên ngoài nhìn vào có thểthấy được tình hình bên trong.

Tiêu Sơn giạng tay giạng chân nằm trên giường, áo choàng đỏ cùng giáp sắt trên người cũng chưa cởi, ngã xuống giường ngủ say.

Hai thân binh cũng ngây ngẩn cả người, tuyệt đối không thể ngờ được Tướng quân nhà mình sau khi nghiêm túc hạ lệnh, lại nằm trong phòng ngủ, Ngu Doãn Văn khẽ phất tay, quay đầu nói với hai thân binh: “Chuyện này không được nói với bất kỳ ai. Ta vào đợi hắn!”

Nói xong, cũng không đợi hai thân binh mở miệng, liền lướt qua tiến vào phòng, thuận tay khóa lạicửa.

Thân binh ngoài cửa hai mặt nhìn nhau, quyết định không nên quấy rầy người trên nói chuyện.

Tiêu Sơn trong lúc mơ mơ màng màng cảm thấy có người tiến đến, nhưng hắn thật sự quá mệt,tùy tiện mở mắt ra nhìn một chút, thời điểm phát hiện người tới là Ngu Doãn Văn, liền nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.

Ngu Doãn Văn cau mày, đánh giá phòng Tiêu Sơn. Phòng ốc bài trí đơn giản, chỉ vỏn vẹn một bànmột ghế, sách đóng thành tập bày trên bàn, trên tường treo một cây thiết thương; bên trong có một giá áo dùng để treo giáp sắt, bốn phía dọn dẹp sạch sẽ không nhiễm một tầng bụi, trừ những thứ đóra cũng không còn gì khác.

Ngu Doãn Văn ngồi im trên ghế, tùy ý lật xem sách đặt trên bàn, đều là một ít binh thư triều đình phát xuống cho tướng lĩnh các cấp học tập, cũng không có sách khác.

Y lật hai trang đã cảm thấy buồn chán vô vị, những sách này y cũng từng xem qua, không có chỗ mới lạ, y lại kéo ngăn bàn của Tiêu Sơn, bên trong là một vài trang giấy được cắt gọn gàng, dùng để ghi công văn, y cầm giấy lên, phát hiện bên dưới những thứ này, có một bình nhỏ màu đỏ.

Ngu Doãn Văn cầm bình lên, thấy kiểu chế tác dường như là đồ vật trong cung, cũng không có chỗnào đặc biệt, chỉ có điều Tiêu Sơn giấu kĩ như vậy để làm gì? Ngu Doãn Văn mở nắp bình ra, đểtrước mũi ngửi ngửi, một mùi thơm nhàn nhạt truyền đến, bình thường Tiêu Sơn không xức dầuthơm, thứ đồ này cất kĩ như vậy, dùng để làm gì? Lông mày y chậm rãi nhăn tít lại một chỗ, chợt nhớ tớithời điểm năm đó hai người bởi vì chuyện quân lương mà đi tìm Triệu Viện, đã từng đi ngang qua nhàcha mẹ Tiêu Sơn, Vương Mỹ Nương đã từng nói, Tiêu Sơn không chịu cưới vợ, bảo mình hỗ trợ khuyên bảo kia mà.

Ngu Doãn Văn bất động thanh sắc để những vật này lại chỗ cũ, quay đầu nhìn Tiêu Sơn, trong lòng im lặng thở dài một hơi. Vị hiền đệ này không phải đã làm những chuyện không nên làm đi…
Giang Sơn Tống Đế

Review Quyển 4 - Chương 124: Hoảng hốt - Giang Sơn Tống Đế

Review truyện Giang Sơn Tống Đế

Truyện Giang Sơn Tống Đế Review


12,407 | 50 133 chương


Đọc truyện Giang Sơn Tống Đế

Giang Sơn Tống Đế