Quyển 4 - Chương 123: Tẩm các

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Cam Biện nhún vai, lắc đầu cười nói: “Cái này nô tài thật sự không biết, chỉ biết là Bệ hạ có lời,cho dù Tướng quân về trễ, cũng phải đi qua. Nô tài đã bắt đầu đợi từ khi trời tối đen, đợi khoảnghai canh giờ, mới đợi được Tướng quân về, mau mau đi theo nô tài, chỉ sợ Bệ hạ chờ đợi nóng ruột.”

Tiêu Sơn có chút kỳ quái, chuyện nên nói ban ngày cũng đã nói với Triệu Viện rồi, hơn nửa đêm....

Thời điểm đi trên đường, Tiêu Sơn đoán rằng có thể hôm nay mình có chỗ nào đắc tội Triệu Viện, hắnnghĩ một chút, lại ở dọc đường mua cho Triệu Viện một phần bánh gạo nếp y thích ăn nhất, dùng giấy dầu gói lại cầm trong tay, tiếp tục đi.

Bởi vì phủ nha Kiến Khang vốn không phải nơi dành cho Hoàng đế ngủ, cho nên phòng cũng không nhiều, Triệu Viện làm việc ở gian ngoài, bên trong nghỉ ngơi, không tính là rộng rãi. Cam Biện dẫn Tiêu Sơn đến đây liền im lặng lui xuống, Tiêu Sơn nhìn cửa phòng khép hờ, hắn khôngbiết hiện tại Triệu Viện đang làm gì, cho nên ở bên ngoài đợi một lát, nghe thấy bên trong không có bất kỳ động tĩnh, lúc này mới nói vọng vào: “Thần Tiêu Sơn cầu kiến.”

“Vào đi!” Bên trong truyền ra giọng nói trầm ổn của Triệu Viện, nghe không ra tâm tình gì.

Tiêu Sơn đẩy cửa bước vào phòng, chờ đến khi hắn vào trong, có chút giật mình. Thường ngày, bên cạnh Triệu Viện đều có cung nữ thái giám đi theo, thỉnh thoảng còn có Khởi cư xá nhân làm bạn, nhưng hôm nay trong phòng không một bóng người, chỉ vỏn vẹn có một mình Triệu Viện đang ngồi trước thư án viết gì đó.

Triệu Viện mặc trên người một bộ thường phục, bào tử nâu nhạt, trên đầu đội một tiểu quan mạ vàng, đầu tóc chỉnh tề buộc gọn trong quan. Tiêu Sơn để ý thấy Triệu Viện không mặc kiểu cổ hình tròn bình thường y yêu thích, mà thay bằng bào tử cổ chéo, từ chỗ cổ áo có thể thấy được trung y vàng nhạt cùng lý y màu trắng bên trong.

(*lý y mặc trong cùng.)

Sau khi Tiêu Sơn hành lễ với Triệu Viện, liền nói: “Bệ hạ gọi thần đến đây là có chuyện gì khẩn cấp sao?”

Triệu Viện đặt bút xuống, hơi nâng mắt, nhìn Tiêu Sơn nói: “Cũng không phải là chuyện gấp gáp gì, vốn đang định nếu ngươi không đến ta liền nghỉ ngơi.”

Sáng nay Tiêu Sơn bận bịu cả ngày, có chút mệt, bình thường hắn đều ngủ vào giấc này, gần đây bởi vìchiến sự khẩn trương, ngủ cũng muộn, trong tay lại có rất nhiều chuyện còn chưa làm xong, lúc nàynghe Triệu Viện nói không có chuyện gì khẩn cấp, liền cười nói: “Thần có chút mệt, nếu như không cóchuyện quan trọng, thần muốn trở về ngủ.”

Triệu Viện đồng ý an bài, môi khẽ động, nhưng Tiêu Sơn không nghe rõ y nói gì. Vì vậy Tiêu Sơn hỏi lại: “Bệ hạ nói gì?”

Triệu Viện lắc đầu, nói: “Cũng không có chuyện gì, nếu ngươi mệt nhọc, trở về đi.”

Tiêu Sơn cảm thấy hôm nay Triệu Viện là lạ, nhưng rốt cuộc lạ ở chỗ nào, bản thân không nói lên được,hắn thầm nghĩ có lẽ Triệu Viện có tâm sự, liền nói: “Cũng không quá mệt, trên đường đi có mua đồ ăncho Bệ hạ đấy.” Một bên nói, một bên lấy bánh ngọt ra đưa đến trước mặt Triệu Viện.

Triệu Viện cũng không để ý tới bánh ngọt kia, chỉ ngồi im bất động tại chỗ.

Tiêu Sơn lại chờ một lát, thấy Triệu Viện hình như không có việc gì, liền nói lại lần nữa: “Như vậy thần xin cáo lui trước.”

Triệu Viện khẽ gật đầu, Tiêu Sơn liền xoay người rời đi, mới đi được hai bước chợt nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân, bóng người Triệu Viện lướt qua Tiêu Sơn, đi tới cửa, sau khi đóng lại cửa phòng, liền dùng lưng chặn lại.

Tiêu Sơn nhìn thấy ánh mắt Triệu Viện nhìn mình dường như có chút ai oán, hắn đoán chừng mình nhìn sai rồi, liền cười hỏi: “Bệ hạ làm sao vậy?”

Triệu Viện cắn môi, sau một lúc thì nói: “Hôm nay Khởi cơ xá nhân vừa vặn do Cam Biện trực.”

Tiêu Sơn mờ mịt không rõ ý tứ trong lời nói của Triệu Viện, Triệu Viện đợi cả buổi cũng không đợi được Tiêu Sơn có phản ứng, trong lòng thầm oán hận, hít sâu một hơi, nói: “Ngươi ở lại trò chuyện với trẫm đi.”

Tiêu Sơn có chút khó xử, buổi tối hắn còn rất nhiều chuyện muốn làm, cùng Triệu Viện nói chuyện phiếm gì gì đó, tìm lúc mình đang rãnh rỗi không được sao....

Nhưng nếu như đối phương đã mở miệng, Tiêu Sơn không đành lòng cự tuyệt, liền nói: “Được, Bệ hạmuốn nói gì?”

Triệu Viện cúi đầu, cách cả một lúc lâu mới hỏi: “Ngươi…. dường như rất thích.… rất thích bộ dạng của Ngu Doãn Văn...”

Tiêu Sơn vẫn còn chưa hiểu những lời này là có ý gì, thuận miệng liền thành thật trả lời: “Đúng vậy a,con người không tệ, xử lý công việc chu toàn, so với Trương tướng lúc trước thì tốt hơn nhiều.”

Triệu Viện có chút nôn nóng, bất chợt ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Tiêu Sơn, yếu ớt nói: “Ngươi biếtta không phải nói cái ý kia.”

Tiêu Sơn sững sờ, rốt cuộc rõ ràng Triệu Viện nói là có ý gì, hôm nay mình và Ngu Doãn Văn thân mật ôm nhau, hình như bị Triệu Viện bắt gặp, chuyện này mình đã sớm quên mất, không nghĩ tới Triệu Viện rồi lại nhớ rõ.

Vậy phản ứng này của đối phương, là —— ghen?

Thời điểm ý thức được điều này, Tiêu Sơn cảm thấy trong bụng như nở hoa, hắn đưa tay ôm chầm Triệu Viện, nhẹ nhàng hôn một cái lên môi y, thấp giọng nói: “Ta thích ngươi, chỉ thích một mình ngươi.”

Triệu Viện vòng tay ôm Tiêu Sơn, khẽ cắn môi, thấp giọng nói: “Ta không tin!”

Tiêu Sơn chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt này của Triệu Viện, hận không thể ngay lúc này đè y xuống lột sạch sẽ dày vò một phen để chứng minh cho y thấy, lúc này hắn cũng hiểu được ý nghĩa sâu xa trong câu nói lúc trước của Triệu Viện “Hôm nay Khởi cư xá nhân là Cam Biện”, ý tứ này chính là, hôm nay mình đến chỗ Triệu Viện, mặc kệ phát sinh chuyện gì, cũng sẽ không bị ghi chép lại.

Nhưng hắn lập tức nghĩ đến chuyện Hoàn Nhan Lượng trước khi vào trận ôm hơn mười mỹ nữ, kết quả đại bại Thái Bình Châu, mặc dù hiện tại rất muốn, nhưng không dám phân tâm quá nhiều, chỉ cóthể sau khi chiến tranh nội tâm xong, uyển chuyển từ chối: “Thật sự vẫn còn rất nhiều chuyện, vừa rồi bàn bạc cùng bọn họ, ba ngày sau phát động tấn công, không dám phân tâm.”

Tiêu Sơn cho rằng sau khi mình nói ra những lời này, Triệu Viện sẽ thả mình đi, lại không nghĩ rằng đối phương căn bản không có ý định thả người, nhưng dường như cũng không có vẻ tiến thêm một bước, chỉ là ngăn ở cửa ra vào, không cho hắn đi.

Tiêu Sơn có chút nghiền ngẫm nhìn Triệu Viện, tình huống hôm nay, có phải đại biểu cho hôm nay mình muốn làm gì thì làm? Nghĩ đến đây, trong lòng lại bắt đầu người ma giao chiến. Nói thật, tuy rằng Triệu Viện đến Kiến Khang, nhưng vẫn chưa lúc nào làm hoàn chỉnh, chỉ là tại thời điểm mình bị thương thừa cơ ăn chút đậu hũ, thời gian còn lại cũng không có cơ hội nghĩ đến những chuyện kia,

Tiêu Sơn nhíu mày nhìn Triệu Viện: “Bộ dạng này của Bệ hạ, không giữ thần lại được.”

Triệu Viện có chút tức giận, trừng mắt Tiêu Sơn, Tiêu Sơn cười tủm tỉm nhìn Triệu Viện.

Một lúc sau, Triệu Viện chủ động đến gần, khẽ hôn hôn hai má Tiêu Sơn, nhỏ giọng nói: “Như vậy ngươi có thể ở lại chứ?”

Tiêu Sơn lắc đầu, đẩy Triệu Viện ra, hắn đã không có ý định rời đi, nhưng cũng không có ý định dễ dàng buông tha một cơ hội tốt như vây. Hắn làm bộ làm tịch ngồi xuống ghế: “Không có chútthành ý!”

Triệu Viện hừ một tiếng, phất tay áo nói: “Vậy ngươi cút đi!” Tuy rằng y nói vậy, nhưng vẫn không dời chỗ, chẳng qua là xoay người đưa lưng về phía Tiêu Sơn.

Tiêu Sơn mượn ánh nến không chút kiêng kỵ thưởng thức bóng lưng Triệu Viện, dáng người đối phương thon dài cao ngất, đúng chuẩn tam giác ngược, đai lưng thắt ngang hông, khiến vòng eohoàn mỹ của y hiện ra vô cùng rõ ràng, nếu như cắm vào từ hướng này mà nói, đối phương lắc lư vòng eo, khẳng định đặc biệt tiêu hồn.

Tiêu Sơn phát giác mình chỉ mới nhìn thấy bóng lưng của đối phương đã cứng ngắc, nhưng hắn quyết định nhẫn nại, cho nên vẫn như cũ ngồi yên không động.

Bọn họ cứ như vậy một lúc lâu, Triệu Viện đột nhiên xoay người, giận dữ nhìn hắn một cái: “Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào mới bằng lòng thỏa mãn?”

Tiêu Sơn bắt đầu thăm dò giới hạn của đối phương: “Cho tới bây giờ chưa từng thấy mặc quần áo giữ người qua đêm đấy, Bệ hạ hứa hẹn trọng thưởng hả? Sao ta chưa thấy!”

Triệu Viện căm tức nhìn Tiêu Sơn, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi không nên quá phận!”

Tiêu Sơn nhếch miệng: “Ta đi đây…” Nói đến đây liền làm bộ đứng dậy.

Triệu Viện lạnh lùng quát: “Ngươi dám động thử xem!”

Tiêu Sơn lập tức ngoan ngoãn ngồi im không nhúc nhích, chờ Triệu Viện.

Triệu Viện quay đầu nhìn nơi khác, một lát sau, bàn tay chậm rãi sờ tới eo mình, tháo đai lưng ra, vén lên lớp áo bên ngoài, bào tử cổ chéo rất nhanh bị mở ra, để lộ trung y màu vàng bên trong. Mặt Triệu Viện đã đỏ bừng, căm tức nhìn Tiêu Sơn, giống như phải bóp chết hắn mới có thể hả giận.

Tiêu Sơn âm thầm tự nhủ vô số lần phải nhẫn phải nhẫn, nhưng hiện tại nhìn thấy bộ dạng Triệu Viện cới áo nới thắt lưng, tất cả sự nhẫn nại đều bay đâu mất, hắn đứng dậy, vội vàng bước qua,thoáng cái giật xuống áo ngoài của Triệu Viện, xả xuống đất, không nhiều lời liền ôm y lên, đi về phía giường lớn bên trong.

Triệu Viện vô cùng nhu thuận, vòng tay qua cổ Tiêu Sơn, ghé vào tai hắn thấp giọng nói: “Ngươi không nên hở một tí là đi ôm người khác, ta sẽ ghen…”

Tiêu Sơn bị những lời này của Triệu Viện khiến hồn bay lên mây, hắn gần như là ném Triệu Viện lên giường, sau đó nhanh chóng cởi giáp sắt trên người mình, vứt xuống đất, giáp sắt rơi xuống đất phátra âm thanh nặng nề.

Hắn lại thật nhanh cởi miên bào (*棉袍 áo bông) trên người mình, nhưng vì vô cùng kích động,làm hai ba lần cũng không tháo được nút, Triệu Viện hơi nhỏm người dậy, đưa tay cởi cho hắn.

Tiêu Sơn liền không chút khách khí kéo quần áo Triệu Viện, bởi vì quá mức vội vàng cùng kích động, chỉ nghe một tiếng ‘xoẹt’ vang lên, bào tử của Triệu Viện cũng bị hắn xé rách, Tiêu Sơn không quản được nhiều như vậy, tiếp tục kéo lý y của Triệu Viện.

Nút buộc của lý y của Triệu Viện có chút phức tạp, Tiêu Sơn không chờ được cởi từ từ, dứt khoát dùng lực, lập tức xé lý y của Triệu Viện thành hai mảnh.

Dưới ánh nến, thân thể hoàn mỹ của đối phương gần như bại lộ trước mặt Tiêu Sơn, thân thể Triệu Viện vô cùng cân đối, không có chút thịt dư thừa, làn da bóng loáng trắng nõn, xương quai xanh khêu gợi, hai nụ phấn hồng trước ngực như ẩn như hiện.

Tiêu Sơn cúi đầu hôn Triệu Viện, tay cũng có chút vội vàng sờ soạng xuống phần thân dưới của y, chỗ đó của Triệu Viện cũng chưa hoàn toàn cứng rắn, có chút mềm. Ngọn lửa trong lòng Tiêu Sơn bị dập tắt không ít, hắn còn nhớ rõ hai lần trước đều vì mình quá mức vội vàng thô lỗ, khiến Triệu Viện không có nửa điểm khoái cảm không nói, còn khiến đối phương bị thương. Tối hôm nay thời gian dư dả, cho dù mình có chịu đựmg đến cả người nổ tung, cũng không thể tái phạm sai lầm đồng dạng.

Thời điểm hắn nhìn Triệu Viện, trong mắt Triệu Viện rõ ràng mang theo một tia khủng hoảng, hiểnnhiên cũng đang nhớ lại kinh nghiệm không mấy tốt đẹp của hai lần trước.

Tiêu Sơn hít sâu hai cái, muốn cho mình tỉnh táo một chút, hôn môi Triệu Viện, thấp giọng nói: “Đừng khẩn trương, ta sẽ hầu hạ Bệ hạ thật tốt.”

Thân thể Triệu Viện có chút run rẩy, đối với những lời này của Tiêu Sơn, y cũng không ôm hy vọng quálớn, bởi vì thời điểm vừa rồi Tiêu Sơn nhào đến đây, cách một lớp quần y đã cảm thấy đối phươngcứng ngắc.

Tiêu Sơn dời phía dưới của mình cách xa Triệu Viện một chút, nhẹ nhàng ôm Triệu Viện vào ngực, ôn nhu hôn y. Vốn là nhẹ nhàng liếm láp môi đối phương, bắt đầu từ khóe môi, chờ đến khi cảm thấy hô hấp của đối phương dần nặng nề, mới cạy mở hàm răng Triệu Viện, cẩn thận dò xét đi vào, khẽ cắn hôn sâu, một chút trêu đùa, tay cũng không ngừng vuốt ve lưng Triệu Viện.

Triệu Viện rốt cuộc vươn tay, ôm cổ Tiêu Sơn, bắt đầu đáp lại hắn. Hai người chỉ hôn nhau chốc lát, Tiêu Sơn liền rời khỏi môi Triệu Viện, hôn vành tai y, lại một đường xuống cổ, cuối cùng dừng lại hai quả thù du trước ngực y, nhẹ nhàng cắn. Triệu Viện có chút khó nhịn vặn vẹo thân thể mình, y còn chưa quen bị đối phương khiêu khích như vậy.

Nhưng vặn vẹo như vậy, lại không cẩn thận đụng vào phía dưới đã gần như nổ tung của Tiêu Sơn,Tiêu Sơn hừ nhẹ một tiếng, đưa tay đỡ Triệu Viện lên, để y ngồi lên đùi mình, mình thì ôm lấy Triệu Viện, mò tay vào khố y chưa cởi xuống của y, nhẹ nhàng xoa nắn, chậm rãi lên xuống, hắn một bên làmmột bên nhìn sắc mặt Triệu Viện, chỉ thấy hai mắt Triệu Viện khép hờ, lông mi đang nhẹ nhàng runrẩy, đôi môi bị mình hôn đến sưng đỏ vào lúc này hơi hé mở, tư thế kia không nghi ngờ gì chính là đangmời hôn.

Tiêu Sơn lại hôn lên môi Triệu Viện, hắn cảm thấy được thân thể đối phương càng ngày càng nóng, trong khoảnh khắc đối phương ngẫu nhiên mở mắt, có thể thấy được trong mắt đối phương đong đầy hơi nước, ánh mắt có chút hốt hoảng cùng mê mang.

Tiêu Sơn thấp giọng nói: “Ngươi cứng…”

Cả người Triệu Viện đều nhuộm thành màu hồng, Tiêu Sơn giật tay một cái, đã lột xuống toàn bộ khố y của đối phương, vật kia của Triệu Viện nảy ra ngoài, thẳng tắp cứng rắn.

Tiêu Sơn buông tay mình ra, lật người Triệu Viện lại, nhìn thấy từng nếp uốn nơi cửa động bí mật của đối phương, đang hơi co rút lại.

Triệu Viện nằm nhoài trên giường, mông hơi vểnh lên, tóc bay tán loạn, còn quay đầu lại nhìn Tiêu Sơn, trong hai mắt tràn đầy quyến rũ xinh đẹp, cảnh tượng này lại khiến đại não Tiêu Sơn nổ ‘oành‘ một tiếng, biến thành một nồi bột nhão, nhưng cho dù đã là nồi bột nhão, hắn vẫn nhớ một chữ ‘Nhẫn‘.

Tiêu Sơn hơi tách đùi Triệu Viện ra, xuống giường tìm mỡ hoa hồng bình thường vẫn luôn giữ khư khư trong người, nhưng tìm cả buổi mà vẫn không tìm được, xem ra hôm nay không mang...

Tiêu Sơn thầm mắng tại sao tại thời khắc mấu chốt lại luôn xảy ra vấn đề, hắn bắt đầu xoắn xuýt nênnhanh chóng chạy về hay là cứ như vậy làm luôn đi.

Triệu Viện cắn môi nhìn Tiêu Sơn, quần áo trên người Tiêu Sơn đã sớm được cởi sạch, bắp đùi thon dài rắn chắc vô cùng mạnh mẽ, cơ bắp cân xứng rõ ràng, da thịt màu lúa mạch bóng loáng dưới ánhnến, giống như một báo đen thân hình hoàn mỹ.

Triệu Viện nói: “Ta có…”

Tiêu Sơn quay đầu, đã thấy trong tay Triệu Viện cầm một cái hộp bằng bạc, xem ra đối phương hômnay là chuẩn bị đầy đủ, cho nên tí nữa mình thay đổi vài loại tư thế hẳn là không có vấn đề gì?

Tiêu Sơn cảm giác mình sắp sửa chảy máu mũi, hắn cuống quít giật cái hộp trong tay Triệu Viện, mởnắp ra, khoét một đống, bôi lên cửa động bí mật của Triệu Viện.

Thuốc mỡ ban đầu vẫn còn sền sệt, theo ngón tay Tiêu Sơn xoa nắn, chậm rãi tan ra, trở nên vừa sệtlại vừa trơn, Tiêu Sơn thử duỗi một ngón tay vào, chỉ cảm thấy cả người đối phương run lên, động phía sau co rút mãnh liệt, bao chặt lấy ngón tay của mình từ bốn phía. Hắn đưa ngón tay nhẹ nhàng xoay một vòng, bên trong vừa nóng lại vừa chặc, hoàn toàn không giống như kiểu đã từng bị mình chà đạp qua. Hắn cảm thấy phía dưới của mình căng muốn chết, rất muốn cứ như vậy cắm vào, hung hăngmột trận, nhưng hắn sợ nếu biểu hiện đêm nay lại hỏng bét mà nói, Triệu Viện chắc sẽ không tìm mìnhnữa.

Vì vậy hắn chỉ có thể liều mạng nhẫn nhịn, một bên cẩn thận dùng ngón tay mở rộng, một bênhôn Triệu Viện, bất chợt, ngón tay của hắn chạm vào một chỗ trên thành ruột, thân thể Triệu Viện giống như bị điện giật mà giật nảy lên.

Tiêu Sơn lại càng hoảng sợ, tưởng mình làm đau Triệu Viện, nhưng vẻ mặt Triệu Viện tuy rằnghiện lên vẻ thống khổ, nhưng trong mắt lại đong đầy hơi nước, phía trước cũng chậm rãi phun ra dịch nhờn trong suốt, đã nói rõ biểu hiện vừa rồi cũng không phải là do đau đớn.

Tiêu Sơn lại nhẹ nhàng chọc tiếp, cả người Triệu Viện siết chặt, lúc này đây ngay cả ngón chân đều co lại, bàn chân cũng cong lên.

Tiêu Sơn ghé vào tai Triệu Viện thấp giọng hỏi: “Có phải rất thoải mái không?”

Triệu Viện không chịu trả lời, mím môi tức giận nhìn Tiêu Sơn, Tiêu Sơn liền nhân cơ hội đút vào thêm một ngón tay.

Bên trong càng trở nên chặt khít, hắn một bên đưa ngón tay ra ra vào vào, một bên cố ý lướt qua chỗ nhạy cảm kia, Triệu Viện bắt đầu cảm thấy khó nhịn, hai chân kẹp chặt, có chút không kiềm chế được mà đưa tay mò đến dương v*t đã căng đến khó chịu của mình.

Tiêu Sơn kéo tay Triệu Viện ra, Triệu Viện có chút nóng nảy nhìn hắn, nhưng chính là một câu cũng không chịu nói.

Tiêu Sơn bị ánh mắt khẩn thiết lúc động tình này khiến cho thiếu chút nữa chưa vào đã bắn, hắn quay đầu đi, cố gắng làm cho mình không nhìn Triệu Viện, lại thêm một ngón tay đi vào, lúc này đâyhắn cảm thấy được cửa động của Triệu Viện đã mở rộng đến cực hạn, nhưng cho dù thế, kích thước vẫn là chênh lệch nhiều lắm.

Triệu Viện bị Tiêu Sơn làm khiến cả người khó chịu, ngón tay của đối phương không đủ dài, lại không dùng đủ lực, thời điểm đụng phải chỗ mẫn cảm của mình, lúc nào cũng ác ý lướt qua, khiến cho y cảm thấy có một loại nôn nóng không thể nhịn được.

Triệu Viện rốt cuộc nhịn không được, kéo tay của Tiêu Sơn ra, chủ động cầm thứ của Tiêu Sơn đã sớm căng cứng bằng cánh tay trẻ con, thấp giọng nói: “Ngươi.… ngươi đừng cố ý nữa...”

Tiêu Sơn bị Triệu Viện nắm chặt, chỉ cảm thấy tay của đối phương cầm không phải là dương v*t củamình, mà là trái tim của mình, ngay khoảnh khắc này trái tim thiếu chút nữa ngưng đập, đến trình độnày, hắn cũng không còn cách nào suy xét có nên tiếp tục nhẫn nại khiêu khích hay không, đặt trướccửa động của Triệu Viện, dùng sức một cái, lập tức chen vào.

Vách tường bên trong của đối phương bị mở tung đến cực hạn, Triệu Viện đau đến hét lên, vẻ mặt muốn khóc, Tiêu Sơn biết mình lại thô lỗ nữa rồi, hắn thoáng cái lui ra ngoài một chút, cúi đầu nhìn, muốn nhìn thử một chút có phải đã làm đối phương chảy máu rồi hay không, nhưng máu nhìn không thấy, rồi lại chứng kiến vật đang phấn chấn bừng bừng của mình cắm vào cửa động của đối phương, nếp uốn xung quanh bị căng ra, bờ mông vừa tròn vừa vểnh, vòng eo mềm dẻo rắn chắc.

Vừa nhìn chẳng những không khiến Tiêu Sơn bình tĩnh lại, mà còn khiến cho hắn tinh trùng lên não càng thêm nghiêm trọng, vốn đã là vật thô lớn, ở bên trong lại lớn thêm một vòng. Triệu Viện cắn môi, bờ môi không còn chút máu, nhưng giờ khắc này cho dù Triệu Viện làm ra độngtác gì, đều chỉ khiến Tiêu Sơn càng thêm kích động.

Hắn bắt đầu chậm rãi chuyển động, mỗi một lần động, lại có thể cảm giác được vách tường bêntrong bao vây mình thật chặt, hắn rời khỏi lại chen vào, loại cảm giác này lại khiến hắn như bay lên mây.

Cứ như vậy mười mấy lần, Tiêu Sơn mới cảm thấy giảm được chút đói khát, lúc hắn nhìn Triệu Viện, phát hiện vật kia của Triệu Viện lúc trước đã được mình khiến cho phấn chấn tại giờ khắc này đã mềm nhũn, hiển nhiên là với hành vi vừa rồi của mình, không cho y được nửa điểm thoải mái.

Tiêu Sơn lại thầm áy náy một hồi, chỉ lo cho mình sảng khoái, không để ý đến cảm nhận của người khác. Hắn bắt đầu chậm rãi di chuyển, lúc vừa rồi cho ngón tay vào, hắn đã tìm được vị trí mẫn cảm của Triệu Viện, lúc này mới chậm rãi đâm chọc đến chỗ đó, chỉ cảm thấy mỗi một lần chọc đến nơi này, thân thể Triệu Viện lại run rẩy một lần, cứ như vậy năm sáu lần, chân Triệu Viện đã kẹp chặt hông Tiêu Sơn, hơn nữa phía trước lại run rẩy đứng lên.

Lúc này Tiêu Sơn rất muốn dùng sức đâm chọc cho thỏa thích, nhưng hắn không dám lỗ mãng,chỉ mà thoáng gia tăng độ mạnh yếu cùng tần suất, mắt Triệu Viện đã có chút mơ màng, y mangtheo một loại thần sắc lưu luyến nhìn Tiêu Sơn, vòng tay ôm cổ hắn, thấp giọng thở hổn hển.

Sau khi cảm thấy vách tường bên trong của đối phương không còn buộc chặt nữa, Tiêu Sơn liền bắt đầu đẩy nhanh động tác, hắn dùng quy đầu của mình mãnh liệt ma sát chỗ mẫn cảm của đối phương,Triệu Viện bị loại xung đột này khiến cả người đổ mồ hôi, tay cũng bắt đầu run rẩy, không thể ôm cổ Tiêu Sơn được nữa rồi.

Tiêu Sơn đưa tay ôm sau lưng Triệu Viện, dùng sức đâm rút, từng tiếng rên đứt quãng, phát ra từ lỗ mũi Triệu Viện, thanh âm kia cực kỳ ẩn nhẫn, phần sau lại mang theo run rẩy, hiển nhiên là cực kỳ hưởng thụ.

Nương theo tiếng rên rỉ, Tiêu Sơn càng trở nên cầm thú, hắn bắt đầu dùng sức va chạm, tùy ý quấy rối bên trong, theo từng va chạm của hắn, Triệu Viện rốt cuộc nhịn không được, bờ môi vốn đang cắnchặt hơi mở ra, bên trong tràn ra tiếng run rẩy: “A…”

Tiêu Sơn lại lần nữa hung hăng đâm vào, cả người Triệu Viện đều run rẩy, ngón tay bấu chặt cánh tay Tiêu Sơn, để lại năm dấu móng tay đỏ tươi, phía trước bắn ra, khiến phần giữa bụng và đùi của hai người dính dấp, lẫn vào mồ hôi chậm rãi lăn xuống, rơi vào chỗ hai người giao hợp.

Tiêu Sơn chỉ cảm thấy bên trong đối phương là từng đợt co rút, vừa chặc vừa nóng, lại khiến cho linh hồn của hắn bay lên trời, sau khi hung hăng làm ba bốn lần, Tiêu Sơn rốt cuộc nhịn không được nữa, tinh dịch nóng bỏng bắn vào tận sâu bên trong tràng đạo (*ru ột), khiến nó chứa đầy.

Triệu Viện nằm trong ngực Tiêu Sơn thở dồn dập, Tiêu Sơn lập tức ôm Triệu Viện không ngừng hôn khắp người y, đây là lần đầu tiên Triệu Viện cảm thấy thỏa thích, hai mắt y mông lung, vẫn chưa thoát khỏi dư vị vừa mới lên đỉnh.

Tiêu Sơn thở gập nói: “Bên trong ngươi thật chặt… Ta yêu chết mất…”

Triệu Viện vẫn còn choáng váng, nghe Tiêu Sơn nói trắng trợn như vậy cũng không có phản ứng quá nhiều, ngược lại ôm chặt Tiêu Sơn, thở gấp nói: “Ta… ta cũng vậy…. rất thích ngươi…”

Tiêu Sơn bị câu nói này của Triệu Viện khiến cho thứ đang mềm nhũn lại lần nữa cứng ngắc.

Hắn khẽ gật đầu: “Hiện tại đủ trơn rồi, làm sẽ thoải mái hơn, ngươi lật lại đi.”

Triệu Viện không nhúc nhích, Tiêu Sơn liền ôm eo y, lật y qua, chờ đến khi lật xong Triệu Viện mới giật mình nhận ra mình mới nói gì, càng thêm tỉnh ngộ Tiêu Sơn đang muốn làm gì.

Y có chút cuống quít lắc đầu: “Không… không được… ta đã đủ rồi…”

Tiêu Sơn không nhiều lời Triệu Viện dưới thân, nhấc eo y lên, thở hổn hển: “Ta còn chưa đủ, ngàn lần vạn lần cũng không đủ!”

Triệu Viện bắt đầu giãy giụa: “Buông ra, buông ra! Ngươi không được vào!”

Tiêu Sơn nắm chặt cái eo ra sức vùng vẫy của Triệu Viện, bất mãn nói: “Không được! Là ngươi giữ ta ở lại, sao có thể cứ như vậy liền xong?” Trong lúc nói hắn đã đâm vào.

Tư thế này so với lúc trước Triệu Viện ngượng ngùng không chịu giang chân cũng không chịu nâng mông lên thì thoải mái hơn nhiều, Tiêu Sơn bắt đầu tận tình đâm chọc, bởi vì đã có tinh dịch mới bắn vào bôi trơn, trong lúc động đều có thể nghe được tiếng nước ‘bẹp bẹp’, Tiêu Sơn cũng có thể thấy rõ, mông đối phương nhếch thật cao, đang bị mình đè xuống giường, mà lưỡi dao sắc bén của mình đang ra ra vào vào trong đó, cho dù mình có muốn nhanh hơn mạnh hơn,đối phương đều không có cơ hội phản kháng.

Tiêu Sơn siết chặt eo Triệu Viện, bắt đầu đong đưa theo tiết tấu khiến mình thoái mái, đến chỗ tậnhứng, thậm chí còn có thể khiến bên trong run rẩy, mỗi lần hắn đầu hung hăng đâm vào chỗ sâu nhấttrong tràng đạo của Triệu Viện, dùng sức ma sát chỗ mẫn cảm của đối phương, thậm chí cảm thấynhư vậy còn chưa đủ, lại lật Triệu Viện qua, hai tay mở ra cánh mông, không ngừng đâm rút.

Triệu Viện cảm thấy từng đợt choáng váng, y cố gắng làm cho mình không phát ra những tiếng kêu xấu hổ, sau khi bắn một lần, y bắt đầu thấp giọng xin tha: “Từ bỏ… từ bỏ…”

Tiêu Sơn đang cao hứng, không để ý đến Triệu Viện cầu khẩn, hắn lật qua lật lại Triệu Viện, thời điểm cảm thấy muốn bắn thì thoáng nghỉ ngơi, sau đó lại tiếp tục, đâm trọn nửa giờ mới bắn ra, Triệu Viện bị hắn làm khiến cho hai chân khó mà khép lại, đành phải dùng tư thế dạng chân xấu hổ, ngồi dựa vào đầu giường.

Thời điểm vừa rồi Tiêu Sơn vận động thỏa thích, Triệu Viện bị hắn đâm vào bắn hai ba lần, hiện tạicả người ngay cả một chút khí lực cũng không có, chẳng qua là không ngừng thở.

Trong phòng tràn ngập mùi vị dâm mĩ, Tiêu Sơn hài lòng ôm Triệu Viện, hôn hai má y, lông mi,môi.

Hắn hôn hôn lại hưng phấn lên, hai chân Triệu Viện không thể khép được, cả người vô lực, hắn liền đưa tay đem chân Triệu Viện càng mở rộng, cúc huyệt của đối phương bị chính mình tàn phá giờ phút này còn chưa khép lại, nụ thịt phấn hồng bên trong hơi đưa ra ngoài, một chút chất lỏng ái muội màu trắng đang chậm rãi chảy ra.

Tiêu Sơn đưa tay, dùng ngón tay đâm vào trong, cả người Triệu Viện toàn là mồ hôi, vòng eo bủn rủn, y nhìn thấy động tác của đối phương, cùng với vật kia lại chậm rãi ngẩng đầu, liền biết rõ đối phương là muốn làm gì, nhưng hiện tại y căn bản không còn chút khí lực để phản kháng, hai chữ ‘dừng tay’ cũng không có chút lực uy hiếp nào.

Tiêu Sơn cúi đầu hôn lên cúc huyện của Triệu Viện, trong giọng nói mang theo hưng phấn: “Viện Viện, lại đến đi!”

Triệu Viện thiếu chút nữa kêu lên, y cảm thấy hành động giữ Tiêu Sơn qua đêm này quả thật quá ngu xuẩn, y liên tục lắc đầu: “Không! Quyết không!”

Tiêu Sơn rồi lại ngoảnh mặt làm ngơ, liền cắm vào, ở bên trong bắt đầu chuyển động.

Triệu Viện hy vọng có thể lấy lý phục người: “Ta không được, động cũng không thể động… ngươi bỏ qua cho ta đi…”

Tiêu Sơn cảm thấy thể lực của mình vẫn còn tốt, đưa ra phương án mới: “Ngươi cứ nằm yên bất độnglà được, tự ta động…”

Triệu Viện thống khổ nhắm mắt lại, lúc này đây y bị chơi đùa thảm hại hơn, Tiêu Sơn làm trọn vẹn nửa canh giờ mới yên tĩnh lại, trong lúc đó Triệu Viện bị làm cho bắn thêm một lần nữa, chất lỏng bắn ra đã hoàn toàn trong suốt.

Tiêu Sơn rốt cuộc nhận ra đối phương là hoàn toàn không được, thêm lần nữa chỉ có thể nhận được kết quả tinh tẫn nhân vong, đến lúc này mới bằng lòng dừng tay.
Giang Sơn Tống Đế

Review Quyển 4 - Chương 123: Tẩm các - Giang Sơn Tống Đế

Review truyện Giang Sơn Tống Đế

Truyện Giang Sơn Tống Đế Review


12,434 | 50 133 chương


Đọc truyện Giang Sơn Tống Đế

Giang Sơn Tống Đế