Quyển 4 - Chương 122: Bệ hạ chiếu lệnh

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

“Tạ Bệ hạ!” Theo Tiêu Sơn tạ ơn, là mấy vạn sư đoàn hổ lang* đằng sau (Nguyên văn là hổ lang chi sư 虎狼之师 chỉ đội quân dũng mãnh thiện chiến), thanh âm chấn động khiến cả mặt đất rung rung.

Cuộc chiến Thái Bình Châu tạm thời kết thúc như vậy, trải qua một trận này, không còn ai tìm đến Tiêu Sơn gây phiền toái, cũng không có ai dám đưa ra lời dị nghị với quyết định của Triệu Viện.

Ngược lại với niềm hân hoan của Tiêu Sơn là Trương Tuấn, lúc này ông đang mặt chau mày rũ.Kể từ ngày Triệu Viện nói muốn thanh tra chuyện tham ô trong quân, không ngừng có ngườithừa cơ coi đây là cớ để công kích kẻ đối lập với mình, Trương Tuấn cũng thuộc về nhóm bị công kích.

Bản thân ông không làm chuyện này, nhưng Thự quan (*Quan nha) của ông Phùng Phương Khước lại bị người ta nắm được nhược điểm, bị người dùng lý do tham ô tiền bạc để vạch tội.Lại có người công kích Trương Tuấn lộng quyền ngang ngược, giật dây thuộc hạ muốn làm gì thì làm, yêu cầu xóa bỏ chức vụ Đô Đốc kia.

Thời điểm đối mặt với tình huống như vậy, Trương Tuấn ngược lại cũng không đề cập qua chuyện muốn từ quan nữa, ông đưa ra các hạng mục chi tiêu rõ ràng, cho thấy bản thân chưabao giờ phí phạm tiền bạc cùng lương thực, hơn nữa ra sức bảo vệ Thự quan.

Cho dù Trương Tuấn có liên tục biểu hiện như thế nào, Triệu Viện vẫn cảm thấy Trương Tuấn ngườinày danh vọng tuy cao, nhưng cách đối xử cùng dùng người lại không thỏa đáng, an bài ông ta nhưthế nào đã trở thành vấn đề khó khăn nhất hiện nay của Triệu Viện.

Nhưng vấn đề này cũng không kéo dài được bao lâu, mưu sĩ bên Trương Tuấn khuyên bảo ông: “Hiện nay Bệ hạ đang tại Kiến Khang, mọi việc đều có Quan gia làm chủ. Nghe nói Hoàn Nhan Lượng còn rất nhiều thuyền chuẩn bị xuôi Nam, đi đường vòng tấn công Hải Châu, sao không ở chỗ khác ra sức vì nước?”

Trương Tuấn cũng sâu sắc cảm thấy gặp phải tình huống như thế này, bình thường mình đắc tội quánhiều người, đặc biệt là Tiêu Sơn thắng một trận lớn, danh vọng tăng vọt, quan hệ của mình và hắn vẫn luôn không tốt, ở lại Kiến Khang cũng khó đạt được thành tựu, liền chủ động dâng sớ, thỉnh cầu Triệu Viện cho ông đến Hải Châu chủ trì hải chiến.

Triệu Viện đối với thỉnh cầu này của Trương Tuấn cũng không do dự quá lâu liền đồng ý. Một mặt,tuy rằng Hoàn Nhan Lượng bị trọng thương, nhưng cũng chưa hết hy vọng, vẫn còn tích cực chuẩn bị,quả thật cần phải có người đến Hải Châu; mặt khác, Trương Tuấn đi rồi, bản thân vừa vặn mở rộngtay chân. Quan trọng nhất là, xem như là một hướng giải quyết vừa lòng người trong việc Thự quancủa Trương Tuấn tham ô.

Ngày Trương Tuấn rời đi, đám người Sử Hạo, Trần Tuấn Khanh đến đưa tiễn, Triệu Viện cũng đến, Trương Tuấn nhìn Tiêu Sơn, vị tướng lĩnh trẻ tuổi này không cùng một dạng với tưởng tượng của mình, mặc dù đối phương giành được thắng lợi, dùng sự thật chứng minh hết thảy, nhưng chính mình vẫn là không thích hắn.

Trương Tuấn phất tay tạm biệt Tiêu Sơn, trước khi đi ở trên lưng ngựa quay đầu lại: “Tiêu thốngchế phải kiên trì nỗ lực, không phụ thánh ân. Lúc trước lão hủ cùng Tướng quân có chỗ không vui,cũng là vì quốc gia đại sự, không nên giữ lại trong lòng.”

Tiêu Sơn nhìn theo bóng lưng của Trương Tuấn, trong lòng cũng có chút cảm giác khó chịu, nhưngmột vài thời điểm, triều đình cũng tàn khốc giống như chiến trường, hy vọng Trương Tuấn sau khi đến Hải Châu, cách làm sẽ không cùng một dạng thế này.

Trương Tuấn vừa đi, một vấn đề khác lại nảy sinh, trước mặt thiếu hụt quan viên chủ chiến, tất cảliền đổ dồn xuống người Triệu Viện, y bận rộn đến nỗi ngay cả cơ hội uống một ngụm trà cũng khôngcó, cho dù mỗi ngày ăn rất nhiều, nhưng vẫn gầy đến lợi hại.

Lúc Hoàn Nhan Lượng nghe nói Tiêu Sơn không bị sai đi, ngược lại Trương Tuấn rời đi, vừa gấp vừa tức, nghe nói Trương Tuấn tiến đến Hải Châu, lúc này hạ lệnh dừng lại tất cả chiến hạm xuôi Nam tại vịnh Sơn Đông, ý đồ đột phá từ cửa Hải Châu, thẳng tiến Lâm An, sau đó công kích Nam Tống.

Bởi vì Trương Tuấn rời đi cùng tù binh Tiêu Sơn thu nhận được khiến nhân số tăng vọt, chuyện lương thảo không đủ càng thêm cấp bách, hiện tại là trời đông giá rét, phụ cận có thể kiếm lương thảo đã kiếm toàn bộ, nhưng vẫn không thể giải quyết vấn đề cơm ăn cho gần hai mươi vạn đại quân, bởi vì Tiêu Sơn thắng trận này, ngoại trừ đội ngũ của Thống soái Lý Hiển Trung,đội quân còn lại, kể cả thượng cấp lúc trước – Thiệu Hoành Uyên, lúc này đều là thuộc hạ củahắn, chức quan cũng được thăng lên một bậc, trở thành Chế trí sử vùng ven Trường Giang, xử lý quân vụ Hoài Đông Hoài Tây.

Chuyện đầu Tiêu Sơn phải làm, chính là nghiêm túc kiểm kê quân tịch một lần nữa, quyết không cho phép tướng lĩnh dưới quyền biển thủ tiền bạc, hơn nữa bỏ cũ thay mới một nhóm tướng lĩnh biểuhiện không tốt trong chiến đấu, đổi thành những tướng lĩnh có biểu hiện nổi bật, lập được công lao màlại còn trung thực liêm khiết. Chẳng những thế, còn dán bảng thông báo binh sĩ các nơi khi nhận tiềncùng lương thực, nếu có người biển thủ, binh sĩ bình thường cũng có thể tố giác.

Hành động lần này nhận được ủng hộ của đông đảo binh sĩ bình thường, một vài tướng lĩnh dưới lệnh này cũng có chút thu liễm, dù sao ai cũng không muốn bởi vì loại chuyện này mà mất đi chén cơm của mình, bị binh sĩ chỉ tên thay phiên phê đấu (*cô ng kh ai xử lý t ội lỗ i.). Huống hồ khoản tiền và lương thực này, có thể lấy được cũng không nhiều lắm.

Một mệnh lệnh khác chính là nghiêm cấm binh sĩ đi quấy rối dân chúng, hễ phát hiện, chém không tha.

Chỉ dựa vào nghiêm lệnh đương nhiên không cách nào làm cho những binh sĩ này cam tâm tìnhnguyện chịu đói, Tiêu Sơn lại cố ý hợp thành một đội ngũ tuyên truyền, thay phiên tổ chức giáo dụctrong quân, nỗ lực thay đổi tư tưởng chiến đấu vì tiền vì bổng lộc để chiến đấu trước đây, chuyểnthành kiểu lý tưởng cao thượng, chiến đấu vì quốc gia dân tộc, vì bảo hộ dân chúng.

Một loạt hành động này, triển khai trong thời gian cực ngắn, tuy rằng không thể hoàn toàn trị tận gốc quân Nam Tống mục nát năng lực yếu kém, nhưng hiệu quả thu được lại không ít, ít nhất thời điểm binh sĩ trong quân muốn đánh cướp dân chúng, sẽ có binh sĩ khác ra ngoài ngăn cản.

Có một ngày Triệu Viện chợt nghe trong thành có binh sĩ trong lúc tuần tra lại ngâm nga mấy câu hát, vôcùng kinh ngạc, hỏi Tả Hữu: “Vì sao trong quân sẽ có ca hát?”

Cam Biện lập tức trả lời: “Bệ hạ có chỗ không biết, đây là mệnh lệnh mới đây của Tiêu tướng quân. Chính người viết ca khúc, biên khúc, sửa quân lệnh thành ca khúc để hát xướng, rất dễ nhớ.”

Triệu Viện cẩn thận nghe ca từ trong miệng những người đó, cái gì mà “Tất cả hành động phải nghetheo chỉ huy, hành động nhất trí mới có thể thắng lợi”.

Cái gì mà “Không lấy của bách tính dù chỉ một cây kim, bách tính ủng hộ chính là thích.”

Cuối cùng là một câu trí mạng: Tuân thủ kỷ luật người người phải tự giác, giám sát lẫn nhau không vi phạm.

Triệu Viện cười nói: “Không thể ngờ được Tiêu Sơn lại còn biết ca hát, cho tới bây giờ trẫm còn chưanghe thấy hắn ca lần nào.”

Đêm đến Triệu Viện liền đem chuyện này ra hỏi Tiêu Sơn, lại còn khen hắn ca từ viết rất hay, đơn giảnrõ ràng, những thứ như phải làm gì, tại sao phải làm, sau khi làm xong sẽ nhận được những gì đều viết ra.

Da mặt Tiêu Sơn cũng không dày như vậy, mặt căng đến đỏ bừng, nói: “Đây là của một người bạn củathần viết, thần cảm thấy rất được, liền lấy đến dùng. Bình thường binh sĩ không biết chữ, ghi vào quân lệnh không phải ai cũng hiểu, cũng không còn cách nào để bọn họ ở bất cứ đâu cũng có thể nhớ kỹ, cho nên liền dạy bọn họ ca hát, xem như một loại giải trí đi.”

Bài hát《Ba điều kỷ luật, tám điều chú ý》này là kỹ năng tất sát* của Hồng Quân, Tiêu Sơn cảmthấy trong toàn bộ quân ca thì cái này có lực sát thương mạnh nhất, thay đổi một chút để dùng cho ngàn năm trước, mặc dù có thể ủng hộ sĩ khí, cũng có thể nghiêm khắc kỷ luật.

(*必杀技: tất sát kỹ: kỹ năng dồn đối phương vào chỗ chết? xem như một cách thức phương pháp hiệu quả đi:D)

Triệu Viện nghiêng đầu nhìn Tiêu Sơn: “Người bạn kia của ngươi? Là ai, tên gì, trẫm muốn đến gặpmột lần.”

Tiêu Sơn chợt nhớ tới, năm đó Triệu Cấu cũng nói muốn gặp một lần, xem ra hai cha con nhà này ngược lại là muốn truy xét đồng chí Lý Đức Thắng đến cùng.

Tiêu Sơn đành phải giải thích: “Bệ hạ còn nhó năm đó, thời điểm thần tại quý phủ của Tần Cối gặp được Bệ hạ, đã từng nhắc đến tên người này. Gọi là Lý Đức Thắng, bất hạnh mất sớm. Cũng may mắn sớm chết, bằng không thì…”

Tiêu Sơn giữ lại nửa đoạn dưới không nói ra, lòng thầm nói: Bằng không thì đồng chí Lý Đắc Thắng phát ra khí thế quân vương, Triệu Viện bị đá thẳng vào chuồng bò* rồi.

(*Cái này là cải cách gì của Mao Trạch Đông í.

Là nơi giam giữ những người đc gọi là đầu trâu mặt ngựa (nói chung là người có tội: phần tử bảo thủ, địa chủ, phú nông, phản cách mạng, công dân xấu…)

chuồng bò có 3 đặc điểm: 1.Hạn chế công dân tự do đi lại. Có thể là phòng học, lễ đường, tầng hầm, cũng có thể là nông trường bị phong tỏa. 2. Hồng vệ binh, ủy ban cách mạnh, quân quản hội, trường học, nhà xưởng, cơ quan hành chính, đoàn thể quần chúng, cũng có thể mở chuồng bò. 3. Chỗ nào có chuồng bò, giam giữ người nào, đều không trải qua bất kỳ trình tự pháp luật nào.)

Triệu Viện thấy Tiêu Sơn dừng lại không nói, liền hỏi: “Bằng không thì là gì?”

Tiêu Sơn: “Thần.. vị bằng hữu kia….” Nói tới chỗ này, hắn lựa từ có chút khó khăn, năm đó còn trẻ, đưa Thái tổ Thiên triều ra làm bằng hữu của mình còn chưa có chút áp lực nào, nhưng hiện tại trải qua nhiềuchuyện, lại cảm thấy áp lực rất lớn, không dám cuồng vọng như thế nữa, nhưng lời nói năm đó đã ra khỏi miệng, hiện tại cũng không cách nào thu hồi, chỉ có thể tiếp tục dùng xưng hô bằng hữu, “Người bạn kia của thần, y trời sinh phản cốt, thích nhất mưu phản soán nghịch, vẫn là chết sớm một chút bằng không… bằng không…”

Nói đến đây, lại không biết dùng từ nào để diễn tả, Triệu Viện nở nụ cười, không tiếp tục dây dưa vấn đề Lý Đức Thắng nữa, ngược lại chuyển sang chủ đề khác: “Hiện tại lương thảo chưa đủ, ngược lại là một chuyện khó khăn. Tuy rằng quân kỷ đã được thanh lọc, nhưng cứ kéo dài như vậy, chỉ sợ khó có thể duy trì.”

Tiêu Sơn đương nhiên cũng rõ ràng vấn đề này, quân đội phong kiến cùng quân đội hiện đại thời hậuthế căn bản không xây dựng trên cùng một chế độ, hắn không có khả năng ở niên đại này yêu cầu quan binh ngang hàng, cùng ăn cùng ở, phát bổng lộc giống nhau, bằng không thì không một ainguyện ý làm với hắn.

Chuyện lương thảo thiếu thốn, trước mắt vẫn có thể miễn cưỡng hạn chế, nếu như vạn nhất thật sựcó một ngày lương thực cạn kiệt, chỉ sợ gặp phải phiền toái lớn rồi.

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cũng không có biện pháp gì, chỉ có thể hy vọng Ngu Doãn Văn sắp xếp lương thảo tại Lâm An có thể sớm ngày đến đây, mang đến đồ vật cứu mạng.

Đông tháng mười hai, vấn đề lương thảo cho đại quân càng lúc càng trở nên khẩn trương, mỗi một binh sĩ chỉ có thể một ngày một bữa, mà Hoàn Nhan Lượng ở bờ Bắc trải qua một đoạn thời gian điều chỉnh, lại bắt đầu hoạt động, chuẩn bị xuôi xuống Giang Nam.

Ngày mười lăm tháng mười hai, một loạt binh sĩ bởi vì chịu đói, nửa đêm chạy đến nhà dân cướp lương thực, Tiêu Sơn chỉ có thể bất đắc dĩ chém đầu theo quân kỷ.

Nhưng chém đầu cũng không thể giải quyết vấn đề, theo lương thực từ từ giảm bớt, loại chuyện này xảy ra ngày càng nhiều, khiến cho Tiêu Sơn sứt đầu mẻ trán. Thời điểm những người kia thà chết cũng phải kiếm được một bữa ăn, có nghiêm khắc hạ quân lệnh cũng không cách nào ngăn cản bọn họ, nếu như không xử lý, quân kỷ khó khăn lắm mới chỉnh đốn được ngay lập tức sẽ sụp đổ, hơn nữa so với trước kia lại càng thêm nghiêm trọng.

Ngày hai mươi tháng mười hai, Tiêu Sơn ở ngoài thành tiếp tục thu thập lương thực, thời điểm thực hiện quân kỷ, xử lý hơn mười người lén lút chạy ra ngoài đoạt lương thực của dân chúng, bỗng nhiên nhìn thấy phía xa một đội quân trùng trùng điệp điệp đi tới, phần lớn là xe ngựa, lá cờ đỏ trên bầu trời âm trầm lại càng thêm bắt mắt, Tiêu Sơn giục ngựa chạy lên phía trước, đi đến trước mặt đội ngũ kia, chỉ thấy một một quan viên mỹ mạo như hoa cưỡi ngựa dẫn đầu đội ngũ, trên người là quan bào màu đỏ, làm nổi bật hai gò má như hoa xuân của y.

Tiêu Sơn giục ngựa chạy tới, vị quan viên kia thấy Tiêu Sơn cũng nhảy xuống ngựa, hai người ômchầm lấy nhau, nắm tay cười to.

Tiêu Sơn mở lời trước tiên: “Ngu đại ca tới thật đúng lúc! Muộn một ngày, không biết chúng ta phải đói chết thêm bao nhiêu người!”

Ngu Doãn Văn cũng cười nói: “Lần này là lương thực vận chuyển từ hải ngoại phía Nam tới, còn có Đại Lý Quốc cũng đưa tới không ít, đủ để sử dụng qua mùa đông!”

Hai người áp tải lương thực trở về, Ngu Doãn Văn đến, khiến cho vấn đề lương thảo đã được giải quyết, y ở Kiến Khang mấy ngày, sau khi quan sát đội quân như được thay một diện mạo mới*, gật đầu tán thưởng: “Hiền đệ, ngày đó ta nói đệ ắt sẽ thành tài, quả nhiên!”

(*Nguyên văn là 焕然一新 mang nghĩa như được thay một diện mạo mới, rực rỡ sáng bừng hẳn lên.)

Tiêu Sơn khuyên Ngu Doãn Văn ở lại, bởi vì hắn cấp tốc mở rộng quân sự, nhân thủ không đủ dùnglà một chuyện, ngày đó Ngu Doãn Văn cũng từng cùng hắn ngốc trong quân đội hơn nửa năm, nếunhư Ngu Doãn Văn ở lại hỗ trợ, mình và Triệu Viện sẽ giảm bớt được rất nhiều chuyện.

Ngu Doãn Văn vui vẻ đáp ứng Tiêu Sơn, nói: “Ta là ở Lâm An nghe nói Thái Bình Châu đại thắng,nhân cơ hội chuyển lương thực cố ý đến xem một chút. Chỉ cần Bệ hạ đồng ý, làm ca ca đương nhiên nguyện ý ở lại trong quân của hiền đệ.”

Lúc này Tiêu Sơn liền dẫn Ngu Doãn Văn đến thỉnh cầu Triệu Viện, để cho Ngu Doãn Văn ở lại, phái những người khác trở về.

Chuyện này cũng không có gì khó khăn, Hữu tướng Sử Hạo đối với chiến sự cũng không quá tinhthông, sau khi nghe nói liền nguyện ý thay thế Ngu Doãn Văn trở về Lâm An.

Sử Hạo làm việc có kinh nghiệm, tính cách ôn hòa, giỏi về cân đối quan hệ, để ông trở về quản lý chuyện lương thảo cũng vô cùng phù hợp, chuyện này cứ xác định như vậy.

Ngu Doãn Văn đến, đem những chuyện Tiêu Sơn không cách nào hoàn thiện nhanh chóng hoàn thiện, trừ cái đó ra, Triệu Viện cũng đem chuyện tình Trương Tuấn lúc trước ném cho Ngu Doãn Văn một ít.

Ngu Doãn Văn hoàn toàn bất đồng với Trương Tuấn, không chỉ giỏi về cân đối quan hệ giữa các vị tướng lĩnh, lại còn xử lý chính sự ngay ngắn rõ ràng, chuyện y phân xét, không có người không phục, không đến mấy ngày đã thân quen với mấy vị quan viên cùng tướng lĩnh phụ cận.

Triệu Viện thật là muốn cho Ngu Doãn Văn thay thế vị trí của Trương Tuấn, nhưng uy vọng của Ngu Doãn Văn chưa đủ, không cùng một cấp bậc với Trương Tuấn, cũng không đủ để nắm toàn quyền xử lý, chỉ có thể để người này tạm thời làm đại quản lý, cũng khiến cho trọng trách trên vai mình nhẹ đirất nhiều.

Ngày hôm đó, đã gần đến giao thừa, Tiêu Sơn lại nhận được tin tức của trinh thám báo lại từ Giang Bắc: Hoàn Nhan Lượng lại bắt đầu bắt ép dân phu, chặt cây đốn củi, đóng thuyền chiến, hơn nữa lúc này đây, Hoàn Nhan Lượng còn chế ra rất nhiều lựu đạn, chuẩn bị đưa vào trận chiến tiếp theo.

Hoàn Nhan Lượng tại Nam Triều hai lần bị tổn hại bởi hỏa khí, biết rõ cực kỳ lợi hại, vơ vét toàn bộ thợ tại Kim quốc, ngày đêm tìm tòi nghiên cứu, lại phái trinh thám cùng gian tế đến Nam Triều, muốn tìm hiểu cách điều chế hỏa khí. (* gọi c hung cho s úng, pháo, đạn. …)

Dưới sự cố gắng kiên trì của y, cũng chỉ có một vảy một móng*, chỉ có điều lựu đạn chế ra rốt cuộc đạthiệu quả như thế nào, khó có thể khẳng định được.

(*Nguyên văn là 一鳞片爪 nhất lân phiến trảo: chỉ rồng trong mây, phía đông lộ vảy, phía tây lộ nửa móng vuốt, nhìn k tới dung mạo xinh đẹp của nó. Ví von những thứ lẻ tẻ vụn vặt phân tán. Chắc để chỉ anh Lượng k nghiên cứu đc hoàn chỉnh, chỉ biết đc một phần nhỏ thôi.)

Tiêu Sơn nhìn chiến báo, lông mày nhíu lại cùng một chỗ. Niềm vui thắng lợi của trận chiến tại Thái Bình Châu lần trước đã sớm nhạt nhòa, mà thử thách lần này đối mặt lại càng khó khăn gấp bội.

Hắn sao chép lại một bản chiến báo cho Ngu Doãn Văn, hỏi: “Đại ca, huynh nói một chút, có biện pháp gì tốt, có thể tận lực giảm hao tổn, giải quyết Hoàn Nhan Lượng?”

Ngu Doãn Văn nhìn chăm chú, nhãn châu xoay động, cười nói: “Nghe nói tướng lĩnh dướitrướng Hoàn Nhan Lượng, có một người gọi là Da Luật Nghiêm Nghi, là người Khiết Đan?”

Hai mắt Tiêu Sơn lóe sáng, nhưng lại lập tức phai nhạt: “Muốn chiêu hàng gã chỉ sợ có chút khó khăn,huống chi cũng không có nhân thủ đắc lực để qua đó.”

Ngu Doãn Văn vỗ vai Tiêu Sơn, cười nói: “Đầu óc đệ như thế nào vẫn còn không thông a? Chiêuhàng làm gì, lại khiến cho Hoàn Nhan Lượng hoài nghi gã, ly gián hai người không được sao? Cóthể ly gián thành công, thuộc hạ của Hoàn Nhan Lượng vẫn còn rất nhiều tướng lĩnh người Hán cùng tù binh Tây Hạ, sụp đổ chẳng qua là chuyện sớm hay muộn!”

Thời điểm Tiêu Sơn còn đang vắt óc suy nghĩ, thầm cân nhắc trong lòng, Ngu Doãn Văn liền nói: “Dễ làm, phái người không ngừng đưa thư chiêu hàng cho Gia Luật Nghiêm Nghi, lại cố ý để Hoàn Nhan Lượng phát hiện, quân ta lại phối hợp hành động một chút, dựa vào tính cách nghi kỵ tàn nhẫn hiếu sát của Kim chủ, không lo sự bất thành.”

Lúc này Tiêu Sơn đã cùng Ngu Doãn Văn tản bộ đến bờ sông, hắn nhìn bờ bên kia, lại nhìn bên cạnh mình.

Doanh trại bên sông vẫn chi chít như rừng, đèn đuốc lập lòe. Hắn thế nào cảm thấy kế sách này của Ngu Doãn Văn, nghe có chút quen tai, tại cục diện giằng co giữa hai bờ Nam Bắc, thấy thế nào cũng giống như nội dung trong cốt truyện《 Tam Quốc Diễn Nghĩa 》, Chu Du sắp đặt thiết kế tiêu diệt Đô đốc thủy quân Thái Mạo cùng Trương Doãn của Tào Tháo.

Nhưng mà cũng không cần quản nhiều như vậy, chỉ cần có thể thành công, cái gì cũng có thể làm!

Ngu Doãn Văn liền bắt đầu xếp đặt người, trước tiên hữu ý vô ý kích động oán hận của dân tộc trong người Kim, đặc biệt là người Khiết Đan có mối hận vong quốc với Kim Quốc.

Hoàn Nhan Lượng dĩ nhiên cũng phát giác loại đồn đãi bất lợi này, ban đầu vẫn còn giả bộ như rộng lượng, trấn an Gia Luật Nghiêm Nghi: “Trẫm không phải là dạng Hoàng đế không tha cho người như vậy!”

Nhưng hiệu quả của ba người thành hổ* đúng là không thể xem thường, một hai lần Hoàn Nhan Lượng còn có thể bình tĩnh đối đãi, nhưng mà sau khi chặn được ba bốn phong thư từ Nam Triều gửi cho Gia Luật Nghiêm Nghi, liền bắt đầu có chút bất an, cố ý gọi Gia Luật Nghiêm Nghi đếnhỏi: “Khanh có còn nhớ chuyện vong quốc hay không?”

(*Nghĩa đen: Ba người nói có cọp, thiên hạ cũng tin có cọp thật. Nghĩa bóng: Một việc, dù cho sai lầm, nếu nhiều người cùng tin là như vậy thì cũng dễ khiến người ta đem bụng tin mà cho là phải. Một chân lý có chứng minh rõ ràng, mười phần chắc chắn, thì mới nên công nhận.)

Gia Luật Nghiêm Nghi bởi vì mấy lời đồn đãi mà có chút lo sợ bất an, lúc này thấy Hoàn Nhan Lượnghoài nghi mình, liền ở trước mặt ra sức biểu hiện quyết tâm, nhưng trong tâm tư lại âm thầm có chútlung lay.

Đại tướng Hoàn Nhan Ung trấn giữ cựu kinh tại Kim quốc, gần đây hình như có hành động gây rối.

Tin tức này lại khiến cho Hoàn Nhan Lượng vô cùng tức giận, trước kia thê tử của Hoàn Nhan Ung xinh đẹp mỹ lệ, Hoàn Nhan Lượng thèm đến chảy nước miếng, đã từng gọi vợ y vào kinh, nghĩ muốn dâm loạn một phen, nhưng nào có thể đoán được vợ của Hoàn Nhan Ung lại vô cùng trinh liệt, chiếutheo mệnh lệnh, nhưng lại nửa đường tự sát.

Tin tức truyền đi, lúc ấy Hoàn Nhan Ung khóc lóc ròng rã, nhưng bởi vì Hoàn Nhan Lượng quyềnthế đang thịnh, không dám đối đầu, ngược lại chấp nhận chịu nhục, lúc này Hoàn Nhan Lượng Namchinh, nhiều ngày không về Bắc, lại không có chiến tích nào, Hoàn Nhan Ung không khỏi vui mừng,thù mới hận cũ cộng thêm dã tâm đều xông lên đầu, bắt đầu rục rịch ở cựu kinh.

Thời điểm Hoàn Nhan Lượng nhận được tin này, vẫn không chịu điều quân trở về, y đang chờ kết quả thành – bại ở Hải Châu.

Nếu có thể một lần hành động tóm được Nam Triều, có trở về Bắc cũng không muộn, nhưng tin tức liên tục truyền đến mấy ngày gần đây lại khiến cho tình hình của y càng ngày càng bất lợi.

Đầu tiên là một ít thổ phỉ ở Giang Bắc thừa cơ hoạt động, Trung Nguyên có Vương Hữu Trực, Sơn Đông có Trương Chí Hùng, Tân Khí Tật, đều đang không ngừng quấy rối, Hoàn Nhan Ung lại có ý đồ bất chính, càng hỏng bét chính là, có người đồn ngày đó bại trận tại hồ Hồng Trạch, Tiêu Sơn dùng không đến một ngàn thuộc hạ là có thể phá hủy chiến hạm, là bởi vì bên trong có gian tế tiếp ứng.

Nội tặc là ai, mũi nhọn trực tiếp chỉ thẳng vào người Khiết Đan, ngày đó đóng giữ tại hồ Hồng Trạch là tướng lĩnh Gia Luật Nghiêm Nghi.

Còn không đợi Hoàn Nhan Lượng hành động, cũng không đợi đến lúc Tiêu Sơn Ngu Doãn Văntung ra tuyệt chiêu, Gia Luật Nghiêm Nghi đã đứng ngồi không yên.

Phái người bí mật sang sông, đưa tin cho Tiêu Sơn: “Ta có mối hận vong quốc với Kim Triều, bất đắc dĩ mới về dưới trướng, nhưng không ngờ lại bị hiềm nghi, nguyện dẫn toàn bộ nhân mã, đến đây quy phụ, giết kẻ giặc này báo mối thù vong quốc!”

Thời điểm bức mật thư này đưa đến tay Tiêu Sơn, Tiêu Sơn đang cùng Ngu Doãn Văn ở trong lều bàn bạc như thế nào châm ngòi quan hệ với tất cả quân của Hoàn Nhan Lượng, thư vừa đến,khiến cho hai người vui mừng không tả được, vốn đang sững sờ, lập tức hưng phấn cười to ôm lấy nhau.

Tiêu Sơn không ngừng vỗ vai Ngu Doãn Văn: “Đại ca huynh quả nhiên lợi hại! Mã đáo thành công!”

Ngu Doãn Văn chưa đáp lại, liền nghe một giọng nói từ cửa truyền vào: “Chuyện gì mà cao hứng như vậy? Nói cho trẫm để cùng vui vẻ một chút thử xem!”

Tiêu Sơn vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy Triệu Viện đang đứng trước cửa, tuy rằng trên mặt Triệu Viện mang theo nụ cười, nhưng trong mắt lại không có nửa điểm vui vẻ, chẳng những thế, ánh mắt cònmuốn ăn tươi nuốt sống Tiêu Sơn.

Tiêu Sơn cuống quít buông Ngu Doãn Văn ra, hắn vừa thấy được ánh mắt của Triệu Viện, đãbiết rằng chỉ sợ đối phương có chỗ hiểu lầm rồi, nhưng lúc này chính là không có cách nào để giải thích.

Ngu Doãn Văn không hề phát hiện ra, cười nói: “Là Gia Luật Nghiêm Nghi gửi thư, nguyện dẫn quân quy phụ.”

Triệu Viện trầm giọng: “Cũng có khả năng là lừa gạt!”

Ngu Doãn Văn cùng Tiêu Sơn đồng thời gật đầu: “Bệ hạ nói không sai.”

Hai người trăm miệng một lời, sương mù trong mắt Triệu Viện lại tăng thêm một tầng. Tiêu Sơn vội vàng nói: “Có bẫy cũng không sợ, cùng giao hẹn thời gian, cho làm nội ứng. Lại đưa mật thư Gia Luật Nghiêm Nghi thông đồng với địch đến trước mặt Hoàn Nhan Lượng. Đến lúc đó quân ta hành động không theo ước định trước đó, cho dù có là bẫy, Hoàn Nhan Lượng cũng sẽ hoài nghi Gia Luật Nghiêm Nghi là gian tế. Không lo việc lớn không thành!”

Triệu Viện khẽ gật đầu, Ngu Doãn Văn nói: “Thần sẽ hồi âm lại cho gã, lại phái người cầm phong thưnày không cẩn thận rơi vào tay Hoàn Nhan Lượng.”

Triệu Viện gật đầu, nói: “Được, công việc cụ thể, phải phiền Ngu khanh rồi. Cũng không thể quá dựa dẫm vào việc kẻ địch quy hàng.”

Tiêu Sơn cùng Ngu Doãn Văn liếc mắt nhìn nhau, cười nói: “Hiện nay Hoàn Nhan Lượng là người người xa lánh, chẳng những người Khiết Đan, ngay cả đại thần của Kim quốc, đều hết sứcbất mãn với cách làm của y, y mà không động thì còn may, nếu như vượt sông tác chiến, khôngthể tránh khỏi thất bại. Nếu vẫn chưa tỉnh ngộ, sẽ bỏ mạng tại đây!”

Triệu Viện cùng hai người nói vài câu, sau đó liền rời đi, Tiêu Sơn giữ lại Ngu Doãn Văn bàn bạc chitiết, lại gọi đến các vị tướng lĩnh Trần Tuấn Khanh, Lý Hiển Trung, thảo luận nghiên cứu, chờ đến khihắn trở lại phòng, đã hơn canh hai rồi, lại khiến cho Tiêu Sơn vô cùng kinh ngạc là, thái giám Cam Biện vậy mà đang ngồi trong phòng, nhìn bộ dạng xem ra là đang đợi mình.

Tiêu Sơn gỡ xuống mũ sắt, tóc của hắn dài cực nhanh, qua ba tháng, đã có thể buộc lên rồi, Tiêu Sơnmột bên cởi khôi giáp, một bên nói: “Cam đại nhân đêm khuya đến đây, là có chuyện gì sao?”

Cam Biện nhìn Tiêu Sơn, nói: “Tiêu tướng quân đừng vội thay quần áo, Bệ hạ cho mời.”

Tiêu Sơn sững sờ, hỏi: “Chuyện này… đêm hôm khuya khoắt, Bệ hạ tìm ta có việc gì, ngươi biết không?”

Cam Biện nhún vai, lắc đầu cười nói: “Cái này nô tài thật sự không biết, chỉ biết là Bệ hạ có lời, cho dù Tướng quân về trễ, cũng phải đi qua. Nô tài đã bắt đầu đợi từ khi trời tối đen, đợi khoảng hai canh giờ, mới đợi được Tướng quân về, mau mau đi theo nô tài, chỉ sợ Bệ hạ chờ đợi nóng ruột.”
Giang Sơn Tống Đế

Review Quyển 4 - Chương 122: Bệ hạ chiếu lệnh - Giang Sơn Tống Đế

Review truyện Giang Sơn Tống Đế

Truyện Giang Sơn Tống Đế Review


12,435 | 50 133 chương


Đọc truyện Giang Sơn Tống Đế

Giang Sơn Tống Đế