Quyển 4 - Chương 117: Ái muội

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Tương Tuấn chủ động tiến lên hành lễ: “Thần bái kiến Thái thượng quan gia.”

Triệu Cấu đánh giá Trương Tuấn từ trên xuống dưới, hừ một tiếng cũng không thèm đáp lại, cứ như vậy nghênh ngang rời đi.

Triệu Viện liền theo sát Triệu Cấu, tuy nói y hiện tại là Hoàng đế, nhưng chữ ‘hiếu thuận’ khôngthể bỏ, đặc biệt là ở trước mặt mọi người. Tiêu Sơn cùng mấy người Trương Tuấn cũng theo sau Triệu Viện, nghênh đón Triệu Cấu về phủ nha Kiến Khang. Trương Tuấn quay đầu nói với Tiêu Sơn: “Lần này Tiêu tướng quân đi lại khó khăn, như thế nào không về thẳng, ngược lại chạy đến Lâm An?”

Tiêu Sơn liền nói ra lý do của mình với Trương Tuấn, hắn biết rõ mình làm như vậy rất không hợp quycủ, chỉ có điều sự tình có nặng có nhẹ*, chư tướng đều tập trung tại Kiến Khang, thiếu đi một mìnhmình cũng không có quá nhiều quan hệ, hơn nữa hắn tin tưởng thời điểm Trương Tuấn an bài đạichiến, căn bản sẽ không an bài mình vào đó —— phỏng chừng thời điểm đối phương an bài tácchiến, xem mình như người chết mà đối đãi.

(*Nguyên văn là 轻重缓急 Khinh trọng hoãn cấp: Thành ngữ chỉ nặng nhẹ, trong các loại tình hướng luôn tồn tại chủ yếu và thứ yếu, mọi chuyện đều theo trình tự trước sau.)

Một đoàn người đi vào phủ nha Kiến Khang, nơi này đã sớm có đông đảo quan viên đứng chờ, bởi vì phủ nha nhỏ hẹp, chỗ đứng của nha dịch lúc này đã bị đám đại thần chiếm cứ, mọi người nhìn thấy Triệu Cấu cùng Tiêu Sơn đồng thời trở về, đều lấy làm kinh hãi, nhao nhao hành lễ với Triệu Cấu.

Triệu Cấu vừa thấy cảnh này, liền biết mọi người đang trong lúc bàn luận chiến tranh, nhưng phần đông đại thần ở đây cũng không dùng địa vị bản thân*, chỉ nói vài lời chung chung, căn bản khôngthảo luận bất kỳ vấn đề chính sự gì.

(*不以自己为尊?)

Bởi vì hiện tại Triệu Cấu đã đến, vốn định cùng Tiêu Sơn nói đôi lời thầm kín cũng không có cơ hội, y dẫn Triệu Cấu vào hậu viện, sắp xếp đồ ăn thức uống cùng sinh hoạt hàng ngày của Triệu Cấu, Triệu Cấu lại lôi kéo y hàn huyên mấy câu.

Thời điểm hai cha con Triệu Viện ở hậu viện, phủ nha Kiến Khang nhưng lại là một tình huống khác.

Trương Tuấn bởi vì Hoàng đế không có ở đây, có một số chuyện không tiện xử lý tại phủ nha,liền dẫn mọi người đến phủ Đô Đốc của mình, thăng đường làm việc.

Đồng tri Xu Mật Viện – Trương Đảo mở lời đầu tiên: “Đô Đốc, tin tức mới nhận được hôm nay, Hoàn Nhan Lượng dẫn binh tới thượng du Thái Thạch Ki của Kiến Khang, cưỡng ép vượt sông.”

Trương Tuấn nhẹ gật đầu, nói: “Không cần lo lắng, bổn quan đã phái Thành Mẫn dẫn đầu binh mã đóng giữ ở đó, sẽ không có sai sót. Nhưng mà có một chuyện khác, hôm nay không thể không làm theo quân pháp!”

Tất cả mọi người mờ mịt nhìn nhau, không biết là chuyện gì, Trương Tuấn nói: “Từ xưa đến nay, quânlệnh như núi, thưởng phạt phân minh. Tiêu tướng quân ra ngoài lần này, phá hủy chiến hạm người Kim, đáng được thưởng!”

Tiêu Sơn nói: “Đều là tướng sĩ phục tùng mệnh lệnh, anh dũng giết địch, mới có đại thắng hồ Hồng Trạch. Cầu Đô Đốc ban thưởng cho một ngàn binh sĩ đồng hành cùng mạt tướng.”

Trương Tuấn gật đầu, lúc này liền hạ ban thưởng, toàn bộ binh sĩ đi lần này được chuyển thành quân sĩ hựu dụng*, bổng lộc tăng gấp đôi, sau đó lập tức chuyển đề tài, khẩu khí lạnh lùng: “Nhưng sau khi Tiêu Sơn hoàn thành nhiệm vụ, lại không lập tức trở về, ngược lại một đường du sơn ngoạn thủy, dạo chơi xung quanh, xem quân kỷ quốc gia như không có, cách thời gian quy định trở về đã muộn trọn vẹn hai mươi ngày. An nguy của quốc gia, tướng sĩ ở tiền tuyến ra sức chém giết, hắn thân là Tống chế phủ Kiến Khang, lại chỉ chú ý bản thân vui chơi, thật sự là đáng giận đến cực điểm. Chiếu theo quân pháp, phạt năm mươi gậy để răn đe!”

(*Một chức vị.)

Lời này vừa nói ra, Tiêu Sơn sững sờ, chúng thần ở đây cũng đều ngạc nhiên, lúc này đã có vệ binh(*cảnh vệ) phủ Đô Đốc của Trương Tấn muốn dẫn Tiêu Sơn ra ngoài thực hiện hình phạt, bị Sử Hạo đi qua quát bảo ngưng lại: “Chuyện còn chưa rõ ràng, đã dùng hình pháp linh tinh, không khỏi khiếncho thần tử thất vọng, chúng tướng sĩ không phục! Tiêu Sơn, đem chuyện hồ Hồng Trạch, nói cho rõràng! Như vậy mới không có người thừa cơ oan uổng ngươi lợi dụng việc công trả thù riêng, lão phu bẩm báo Bệ hạ, trả lại công bằng cho ngươi!”

Tiêu Sơn hướng về phía mọi người, nói rõ từng cái một, từ chính mình đại chiến giữa hồ, sau đó như thế nào đơn độc chạy ra khỏi Kim doanh, vòng qua Sơn Đông, nhận được tin tức người Kim sắp vượt biển xuôi Nam, rồi tại sao lại chạy về Lâm An, Sử Hạo gật đầu nói: “Thì ra là chạy về báo tin, cũng không phải như lời Trương đô đốc nói một đường du sơn ngoạn thủy, chuyện này cứ như vậy, không thể tùy ý dùng hình.”

Nhưng Trương Tuấn căn bản không thuận theo không buông tha, tiến lên một bước, nhìn thẳng Tiêu Sơn: “Tiêu tướng quân,ngươi dám trả lời ta mấy câu hỏi sau đây không? Ngày đó cùng ngươitrở về còn có năm người, vì cái gì không để bọn họ đi báo tin? Chạy trở về báo tin, một đi một đến chỉcần mười ngày là đủ, vì sao lại ở trọn vẹn hai mươi ngày? Thái thượng hoàng vốn tại Lâm An, ngươi rồilại đưa đến Kiến Khang, khiến cho hãm sâu vào cạm bẫy, lại là mục đích gì? Chúng ta ở tiền tuyết giết địch, bị thương bị chết vô số, nhưng ngươi rồi lại trốn tránh giao chiến, cố tình ở lại, không làm theo quân pháp, lấy gì kẻ dưới phục tùng? Ngươi tới, mang xuống đánh năm mươi gậy, răn đe!”

Vệ binh phủ Đô Đốc của Trương Tuấn thấy Trương Tuấn tức giận, không do dự nữa, tiến lênhành lễ với Tiêu Sơn: “Tiêu thống chế, xin đắc tội!” Nói xong liền muốn đi qua giữ tay Tiêu Sơn.

Tiêu Sơn trừng những vệ binh kia, cả người tỏa ra sát khí, những vệ binh kia hơi dừng bước, Tiêu Sơn quay đầu nhìn Trương Tuấn, điềm nhiên nói: “Ta chính là mệnh quan triều đình, võ tướng tứ phẩm, nếu như muốn dụng hình, Bệ hạ còn ở Kiến Khang, muốn quân pháp nghiêm minh cũng phải khởi bẩm Bệ hạ, ngươi há có thể tự mình cho đánh mệnh quan triều đình.”

Trương Tuấn vỗ bàn một cái, bỗng nhiên dựng lên: “Ngươi cho rằng có quan gia phù hộ, là cóthể vô pháp vô thiên sao? Bản quan tiếp nhận Hoàng mệnh Đô đốc chư quân, nếu không nghehiệu lệnh, vẫn có thể tiền trảm hậu tấu! Ngươi coi rẻ quan trên, không phục quản giáo, tội thêm một bậc! Người tới, kéo đi ra ngoài một trăm trượng!”

Sử Hạo cùng những người còn lại cuống quít bước lên ngăn cản, đều khuyên nhủ: “Đô Đốc bớt giận,Tiêu Sơn vừa lập đại công, liền muốn phạt gậy, không khỏi dao động quân tâm.”

Trương Tuấn cười lạnh một tiếng: “Lập công vốn Đô Đốc đã ban thưởng, có công nhất định cóthưởng, dù thưởng cũng phải phạt! Nếu như người nào cũng giống hắn không xem quân kỷ (*kỷ luật nhài binh) ra gì, kẻ dưới làm sao phục tùng?”

Mọi người còn đang khuyên nhủ, Tiêu Sơn nhìn chằm chằm Trương Tuấn: “Trương đô đốc thật là uy phong, đã như vậy, Tiêu Sơn bằng lòng chịu phạt!”

Binh sĩ tiến lên, áp giải Tiêu Sơn ra ngoài, trong quân doanh bên ngoài phủ Đô Đốc, triệu tập chư quân, muốn ở trước mặt mọi người xử phạt thị uy.

Triệu Viện đang trong phòng thu xếp cho Triệu Cấu, bỗng nhìn thấy Sử Hạo vội vàng chạy tới,bất giác đứng dậy hỏi: “Sử tướng có việc gì gấp?”

Sử Hạo nhìn Triệu Cấu bên cạnh Triệu Viện, biết rõ nói ra những lời này sẽ khiến cho Triệu Cấu nắm được sơ hở thừa cơ phát tác, nhưng chuyện quá khẩn cấp, nếu như Tiêu Sơn thật sự bị đánh trăm gậy, chỉ sợ ngay cả tính mạng cũng không còn. Ông cắn răng, nói: “Bệ hạ, không tốt, Trương đô đốctrách cứ Tiêu tướng quân về trễ, nói làm trái quân kỷ, phạt một trăm gậy.”

Trái tim Triệu Viện siết chặt, không chút nghĩ ngợi liền đi về phía quân doanh. Sử Hạo theo sau Triệu Viện, lại bị Triệu Cấu gọi lại. Triệu Cấu ý vị thâm trường nói với Sử Hạo: “Rốt cuộc là có chuyện gì, Sửtướng nói rõ từng cái, cho lão hủ nghe một chút.”

Thời điểm Triệu Viện còn chưa đến doanh trại, dọc đường đi cũng gặp được năm sáu người chạy tới báo tin, có nhiều người là thuộc hạ của Tiêu Sơn, cũng có nhiều binh sĩ bình thường, còn có đại thần trong triều. Lúc trước y vừa nghe nói, vẫn cảm thấy chuyện này không nghiêm trọng như vậy, nhưng dọc đường đi càng lúc càng gặp nhiều người chạy đến đây báo tin, cả trái tim đều đã treo lên, y một đường vội vã, tiến vào quân doanh, chỉ thấy bên trong đã bu đầy người, những binh sĩ kia đều giận dữ nhìn chằm chằm vào một chỗ được bu kín, còn có hơn hai trăm binh sĩ cũng bị trói lại, quỳ giữa nắng trời gay gắt. Mọi người thấy Triệu Viện đã đến, đều nhao nhao tránh ra một con đường, Triệu Viện vội bước qua, cuối đường, là một người nằm trên ghế dài, trên người trống trơn, máu thịt chồng chéo.

Đứng hai bên trái phải người nọ là vệ binh, tay nâng gậy phạt, ra vẻ còn muốn đánh.

Triệu Viện đi qua đưa tay ngăn trước người Tiêu Sơn, cả giận nói: “Đây là có chuyện gì?”

Y một bên quát hỏi, một bên cúi đầu nhìn Tiêu Sơn, chỉ thấy môi Tiêu Sơn cũng bị cắn nát rồi, mũ sắt hắn đội lúc trước cũng bị tháo xuống, tóc tản ra, phần lớn là tóc ngắn, cũng không che được khuôn mặt của hắn. Mặt Tiêu Sơn trắng bệch, lông mày nhíu cùng một chỗ, đang căm tức nhìn Trương Tuấn đứng cách đó không xa.

Trương Tuấn thấy Triệu Viện đến chất vấn, mặt không đổi sắc, đi qua hành lễ với Triệu Viện: “Bệhạ!”

Triệu Viện đã muốn tức điên rồi, nói không chút khách khí: “Trương Tuấn, sao lại thế này?”

Trương Tuấn nói: “Thống chế phủ Kiến Khang, trên đường đi cố ý kéo dài thời gian, xem quân lệnh như đùa, thần là đang thi hành quân pháp, mong Bệ hạ lùi về phía sau!”

Triệu Viện chỉ vào hơn hai trăm binh sĩ bị trói bên cạnh, lạnh lùng nói: “Vậy những người này thì sao?Lại là chuyện gì? Trương tướng, ngươi làm việc cũng không nên quá phận!”

Trương Tuấn thản nhiên nói: “Những người này là thuộc hạ của Tiêu Sơn, không ngừng ngăn cản, ý đồ nhiễu loạn thần chấp hành quân pháp, bắt lại răn đe, tiểu trừng đại giới!” (*小惩大诫 – Tiểu trừng đại giới. Trừng: nghiêm phạt; Giới: cảnh cáo, khuyến cáo. Ý nghĩa: có khuyết điểm nhỏ lập tức khiển trách, vì được giáo huấn mà không gây nên sai lầm nghiêm trọng.)

Triệu Viện quát: “Thả hết cho trẫm! Trẫm đang tại Kiến Khang, dùng đại hình, lại dám làm sau lưng trẫm, Trương tướng lá gan ngươi cũng quá lớn…”

Trương Tuấn nói: “Thần là lo lắng Bệ hạ thiên vị Tiêu Sơn, không khỏi có chút không công bằng.Thần đánh một trận Giang Bắc, đều bởi vì Tiêu Sơn không tức thời đi đến, khiến cho không thểtiêu diệt Hoàn Nhan Lượng, theo luật của triều đình ta, làm trái chiếu

ba ngày không xuất binh, chém! Thần nhớ tới Tiêu Sơn lần này có công, cố ý giảm nhẹ, đánh mộttrăm gậy!”

Triệu Viện vừa định mở miệng mắng Trương Tuấn một trận, rồi vào lúc này, trong đám người lạitruyền ra một giọng nói: “Uy phong của Trương tướng không kém năm đó a! Lớn tuổi như vậy rồi, hỏa khí vẫn là lớn như vậy, chẳng lẽ lại muốn thêm một Khúc Đoan bị chém trước trận sao?”

Trương Tuấn thấy có người nhắc tới chuyện xưa, vừa muốn phát tác, nhìn về phía người nói chuyện, nhưng không ngờ người này không phải ai khác, chính là Triệu Cấu.

Trương Tuấn có thể cùng bất luận kẻ nào ngang ngược, nhưng lại không thể dùng sức mạnh với vị Thái thượng hoàng đã thoái vị này, chỉ đành nói: “Thái thượng quan gia tới khi nào?”

Triệu Cấu cười ha hả hai tiếng: “Trái chiếu ba ngày không xuất binh nên chém cũng không sai, nhưnglão hủ lại không biết lúc nào Quan gia đưa xuống cho Tiêu Sơn một chiếu thư như vậy a? Trươngtướng đừng nói là ngươi giả mạo chỉ dụ của vua nha?”

Trương Tuấn nghẹn một bụng đầy hỏa, nếu như Triệu Cấu là Hoàng đế, ngược lại có thể nói lại ông ta hai câu, cũng có thể lấy được tiếng thơm khuyên bảo vua. Nhưng bây giờ ông ta là Tháithượng hoàng, bất kính với Thái thượng hoàng, cho dù ở phương diện gì cũng không thể nói lại được.

Trương Tuấn đành phải nói: “Thần không dám, nhưng Tiêu Sơn quả thật làm chậm trễ thời gian,bệ hạ ở đây, để Bệ hạ đích thân định đoạt, Thái thượng quan gia đã một đường mệt mỏi, vẫn làtrở về nghỉ ngơi đi!”

Triệu Cấu bị Trương Tuấn nói như vậy, lập tức mắng: “Trương Tuấn, ngươi dám nói chuyện như vậy với lão hủ! Năm đó Phú Bình thất bại, sau lại binh biến (*quân nổi loạn) Hoài Tây, hôm nay người Kimngay tại Giang Bắc, ngươi loạn dùng hình phạt, rốt cuộc có mục đích gì?” Nói xong, liền chuyểnhướng sang Triệu Viện, nói: “Bệ hạ đừng tin y nói bừa, cái gì đánh bại quân Kim chiến thắng kẻ địch, căn bản chính là lấy tiếng tăm quốc gia xem như ân huệ, chính là tự mình dát vàng lên mặt! Bệ hạnếu không trục xuất tên tặc này, quân tâm khó bình!” (*không yên)

Trương Tuấn chưa bao giờ bị Triệu Cấu thẳng thừng không cho chút mặt mũi nào như vậy, nhấtthời cả mặt đỏ bừng, lập tức cả giận nói: “Nếu như Thái thượng quan gia đã nói thế, thần vô năng không đức, cam nguyện nhường lại cho hiền tài.”

Triệu Viện sắp bị Triệu Cấu cùng Trương Tuấn khiến cho phiền chết rồi, y vừa cúi đầu liền nhìnthấy Tiêu Sơn đã hôn mê rồi, không muốn để ý tới hai người nữa, nói với Tả Hữu: “Nâng Tiêutướng quân trở về, truyền thái y!”

Mọi người vội bước qua, ba chân bốn cẳng nâng Tiêu Sơn trở về, lại đi gỡ trói cho hơn hai trăm binh sĩ kia, một đống người vây quanh Tiêu Sơn, đưa vào trong phòng.

Bên này Triệu Cấu cùng Trương Tuấn vẫn đang dây dưa không ngớt, người này thì nói muốn từ quan, người kia thì nói ngươi đã sớm nên cút đi, Triệu Viện nói với Triệu Cấu: “Thái thượng quan gia về nghỉ ngơi trước đi! Chuyện này trẫm sẽ xử lý.”

Triệu Cấu thấy Trương Tuấn tháo mũ quan rồi, liền nói không ngừng: “Tiêu Sơn ngàn dặm trở về báo tin cho lão hủ, lại một đường hộ tống lão hủ đến Kiến Khang, lại không dưng bị khiển trách. Nếunhư Quan gia vẫn ủy nhiệm Trương Tuấn, vậy lão hủ sẽ sang sông, tiến vào quân Kim, sớm đi cho gọn! Đỡ cho tương lai thành phá bị người bắt đi, không còn mặt mũi!”

Trương Tuấn còn muốn nói gì nữa, Triệu Viện đã lớn tiếng quát: “Trương tướng, ngươi phải vutrẫm vào tội bất hiếu, mới bằng lòng bỏ qua sao?” Để cái mũ này chụp xuống đầu*, Trương Tuấn cũng gánh không nổi, đành phải quay người rời đi.

(*Chỗ này ý chỉ tội danh từ trên  trời rơi xuống.)

Triệu Viện nhíu mày nhìn Triệu Cấu: “Cha, trở về đi, trước mặt chúng thần náo thành cái dạng này, rất hay sao?”

Triệu Cấu cũng không nói thêm lời nào nữa, chỉ nói: “Con đưa lão hủ trở về!”

Triệu Viện gật đầu, đồng hành cùng Triệu Cấu, dọc đường đi Triệu Cấu không ngừng khuyên nhủ: “Viện Viện, lão hủ nghe nói vượt sông tác chiến thu được tiểu thắng, chính là thời cơ tốt nhất để nghị hòa.”

Triệu Viện: “Hoàn Nhan Lượng như hổ rình mồi, người Kim cùng Đại Tống ta có huyết hải thâm cừu. Trẫm không thể cùng kẻ địch nắm tay nói lời vui đùa!”

Triệu Cấu nói: “Con xem Trương Tuấn, cứ như vậy thì đánh thế nào? Hôm nay giáo huấn Tiêu Sơncòn chưa đủ sao? Đây chẳng qua là bắt đầu, theo lão hủ thấy, thấy được rồi thì thu tay*, chớ quá mức,đỡ cho tương lai ngay cả nơi sống yên ổn cũng không có! Người này độ nhẫn nhịn có hạn, chỉ biết đuổitheo danh lộ, quan viên chủ chiến người nào cũng vậy, nếu con vẫn chấp mê không hối hận, tương lainhất định hối tiếc không kịp!”

(*Nguyên văn Kiến hảo tựu thu (见好就收): thấy được rồi thì thu tay | chỉ làm việc có chừng mực, dừng tay đúng lúc (nghĩa tốt)

Triệu Viện cũng không đáp lại, thấy đã đến phủ nha Kiến Khang, liền nói: “Cha về trước đi, trẫm đinhìn Tiêu Sơn một chút, miễn cho hắn khó chịu trong lòng!”

Triệu Cấu cười ha hả hai tiếng, cố tình nói cho Triệu Viện nghe: “Cứ tiếp tục như vậy, chính là dù cómười Tiêu Sơn, cũng mất không còn!”

Triệu Viện mắt điếc tai ngơ, dẫn theo hai thái giám đi thẳng đến chỗ Tiêu Sơn.

Nơi ở của Tiêu Sơn, trong ngoài phòng đều tụ tập một đống binh sĩ, nhìn thấy Triệu Viện đến, đềunhao nhao giữ chặt Triệu Viện rơi lệ nói: “Bệ hạ, Tiêu tướng quân bị đánh thật oan uổng!”

“Bệ hạ phải làm chủ cho bọn thần a!”

“Chúng thần gắng sức chiến đấu với người Kim, trở về rồi lại được cái đãi ngộ này, thật sự là khiến cho lòng người lạnh lẽo!”

“Bệ hạ không thể tha cho lão thất phu* kia!” (*cách xưng hô tôn kính.)

Triệu Viện phất phất tay, lệnh cho mọi người lui ra, đi vào phòng Tiêu Sơn.

Chỉ thấy Tiêu Sơn hai mắt khép hờ, trên người đắp một tầng chăn mỏng, kéo xuống tận hông, vết máutrên người đã sớm được rửa sạch, trên lưng rồi lại đầy vết xanh tím. Ba bốn thái y vây bên ngườihắn, xem mạch xem mạch, kê đơn thuốc kê đơn thuốc, còn có đang bôi thuốc cho hắn.

Triệu Viện khẽ thở dài một cái, hỏi: “Thế nào rồi?”

Thái y tiến lên đáp: “Đều là chút vết thương ngoài da, cũng không động đến gân cốt, tĩnh dưỡng nửa tháng liền khỏi!”

Triệu Viện nhẹ gật đầu, nói: “Đã biết, các ngươi lui xuống đi! Trẫm có lời muốn nói với Tiêutướng quân.”

Thái y nối đuôi nhau mà ra, trong phòng chỉ còn lại hai người Triệu Viện và Tiêu Sơn. Triệu Viện nhẹ nhàng nâng chăn Tiêu Sơn lên, nhìn thấy từ cổ đến mông, không có chỗ nào lành lặn, mông đều đã nở hoa rồi.

Tay Triệu Viện khẽ chạm vào miệng vết thương của Tiêu Sơn, Tiêu Sơn nhắm mắt lại rùng mình một cái.

Triệu Viện nói: “Đừng giả bộ hôn mê nữa, nhanh mở mắt ra!”

Tiêu Sơn liền mở mắt, cười nói: “Như thế nào Bệ hạ biết ta giả bộ?”

Triệu Viện cũng không trả lời, u ám nhìn Tiêu Sơn, một lát sau mới hỏi: “Còn đau không?”

Tiêu Sơn liên tục gật đầu, vẻ mặt khoa trương: “Đau muốn chết!” Triệu Viện cắn chặt môi mình, lạinghe Tiêu Sơn cười hì hì nói: “Nhưng mà ngươi giúp ta bôi thuốc, liền hết đau.”

Triệu Viện đưa tay vuốt tóc Tiêu Sơn: “A Miêu, ủy khuất ngươi rồi. Chuyện này, Trẫm sẽ không để yên như vậy.”

Tiêu Sơn nhíu mày, giữ chặt tay Triệu Viện: “Chuyện này cứ mặc kệ đi đã, trước khi ta xuất phát,ngươi đã nói nếu như ta thắng lợi trở về, sẽ ban thưởng thật hậu a, nói chuyện giữ lời không đó?”

Triệu Viện thấy Tiêu Sơn vẫn còn sức nói giỡn, chỉ cảm thấy lòng đau như cắt, y liên tục gật đầu: “Ngươi muốn gì, cứ việc nói ra, ta sẽ không keo kiệt!”

Tiêu Sơn kéo tay Triệu Viện đưa đến bên môi mình: “Hôn một cái!”

Mặt Triệu Viện ửng hồng, nhưng vẫn cúi người xuống, ở trên môi Tiêu Sơn nhẹ nhàng hôn một cái.Tiêu Sơn bĩu môi: “Cái này mà Bệ hạ nói hậu hĩnh đây sao? Quân vô hí ngôn a!” (*vua k nói chơi.)

Triệu Viện có chút xấu hổ, đưa tay xuống vỗ cái mông nở hoa của Tiêu Sơn một cái: “Cái này đủ nặngchưa?”

Tiêu Sơn đau đến rên lên, lực tay Triệu Viện không nhẹ, hắn có chút không cam lòng: “Cái này gọi là ban thưởng?”

Triệu Viện trừng Tiêu Sơn: “Lôi đình vũ lộ giai thị quân ân*, nếu như ngại không đủ nặng, có thểthêm mấy cái nữa!”

(*Lôi đình = thịnh nộ, vũ lộ = ân huệ, đều là ân huệ của vua ban cho.)

Tiêu Sơn ôm eo Triệu Viện hu hu hai tiếng: “Bệ hạ, thần biết sai rồi…”

Thời điểm Triệu Viện đến đây, trong lòng vừa phẫn nộ, lại vừa lo lắng, nhưng bị Tiêu Sơn đùa giỡn trêu chọc một trận, khổ sở trong lòng cũng vơi bớt mấy phần, khẽ nói: “Đừng động, nằm yên đi, ta bôi thuốc cho ngươi!”

Tiêu Sơn liền gối lên chân Triệu Viện, Triệu Viện lấy thuốc bôi từ bên bàn qua, móc ra một đống bôilên vết thương của Tiêu Sơn, y dùng lực rất nhẹ, nhưng vẫn có thể cảm giác được mỗi lần đụng vàomiệng vết thương của đối phương, tay đang ôm eo mình lại không tự chủ được mà siết chặt.

Triệu Viện thấp giọng nói: “Ta không quản ngươi, nhưng có người khiến ngươi bị đánh gậy, về sau không dám nữa đi?”

Tiêu Sơn không trả lời, một lúc sau mới nói: “Ngươi đừng khổ sở, kỳ thật những người kia xuống tay đều có chừng mực, không đau lắm.”

Triệu Viện ừ một tiếng thật thấp, phát hiện bàn tay đang ôm eo mình có chút không thành thật mà bắt đầu sờ loạn, liền nói: “Thành thật một chút, đã bị đánh như thế này rồi, còn muốn gì nữa?”

Tiêu Sơn ngẩng đầu nhìn Triệu Viện, trong lúc Triệu Viện dùng vẻ mặt chuyên chú bôi thuốc chomình, rồi hình như không đành lòng nhìn loại thảm cảnh này, dùng răng cắn môi.

Tiêu Sơn cười nói: “Ngươi đang sờ ta… vì cái gì ta không thể sờ ngươi?” Một bên nói, một bên cách quần áo, chậm rãi đưa tay xuống.

Triệu Viện có chút tức giận: “Dừng tay!”

Tiêu Sơn cũng không dừng tay, ngược lại là được đằng chân lại muốn lên đằng đầu, càng lúc càng xuống thấp, nhỏ giọng nói: “Bệ hạ, ngươi làm việc không chuyên tâm a! Đã có phản ứng.…”

Triệu Viện muốn đứng dậy, nhưng khẽ động Tiêu Sơn liền kêu đến khoa trương, chỉ có thể ngồi yên, một bên chịu đựng Tiêu Sơn quấy rối, một bên bôi thuốc cho đối phương.

Chờ đến khi mông cũng được thoa xong rồi, Triệu Viện thật sự nhịn không được, dùng sức đánhmột cái lên mông Tiêu Sơn cho hả giận, lần này Tiêu Sơn không kêu ra tiếng, chỉ lăng lăng nhìn Triệu Viện.

Triệu Viện nói: “Xem ra ngươi không có việc gì rồi, ta đi trước!”

Tiêu Sơn chợt kéo Triệu Viện qua, mình nhấc người qua: “Có việc...”

Triệu Viện nhắm mắt, Tiêu Sơn chậm rãi kéo tay y đặt lên chỗ đã muốn cương lên của mình, môi ghé đến bên tai Triệu Viện: “Bệ hạ là tới an ủi ta a? Cũng không thể chỉ làm một nửa liền đi…”

Mặt Triệu Viện ửng hồng, tay của y đã chạm đến chỗ phấn khởi bừng bừng của đối phương, cũng không dám mở mắt, lúc này đang là ban ngày, tuy rằng cửa sổ đã đóng, nhưng ánh sáng cũng không yếu.

Tiêu Sơn thấy Triệu Viện khép hờ hai mắt, trên mặt đỏ hồng, môi khẽ nhếch, trong lòng chỉ cảm thấyngứa ngáy khó nhịn, ỷ vào gan to liền nói: “Đây chính là do ngươi làm ra, không thể không quản a!”

Giọng Triệu Viện nhỏ đến mức không nghe thấy: “Ngươi… trên lưng ngươi một chỗ cũng không lànhlặn, cử động cũng khó khăn, đừng suy nghĩ lung tung nữa!”

Tiêu Sơn ngậm vành tai Triệu Viện, bắt đầu nhẹ nhàng hôn môi khiêu khích: “Ta thích được ngươi sờ…”

Cơ thể Triệu Viện khẽ run, hơi hé mắt, trong mắt đong đầy hơi nước, Tiêu Sơn nhìn thấy cảnh ấy liềnmuốn đè y xuống, tùy ý làm bậy một phen.

Triệu Viện cố gắng gạt ra tay Tiêu Sơn đang có ý đồ xâm nhập vào quần áo của mình, có chút khó xử: “Không… không được… lát nữa ta còn phải cưỡi ngựa…”

Tiêu Sơn a một tiếng, buông Triệu Viện, bản thân nằm úp sấp trên giường, nghiêng đầu đi, loại cảm giác từng giây từng phát sẽ muốn nổ tung, nhưng lại phải từng giây từng phút nhẫn nhịn, thật sự rất không dễ chịu, chỉ có thể cố gắng đè lại, không nhìn Triệu Viện sẽ khiến mình cảm thấy dễ chịu một chút.

Triệu Viện cho rằng Tiêu Sơn tức giận, y gọi Tiêu Sơn một tiếng, đối phương không để ý tới y.

Triệu Viện nói: “Ngươi… nếu không ta giúp ngươi…”

Tiêu Sơn giật mình một cái, hoàn toàn không tin vào tai mình, hắn quay đầu nhìn Triệu Viện, cả cổ Triệu Viện cũng đỏ lừ, khẽ cắn môi, tay đưa xuống phía dưới của Tiêu Sơn.

Khoảnh khắc được đối phương cầm chặt, Tiêu Sơn nhịn không được mà rên rỉ một tiếng đầy thoảimái, đối phương rất có kỹ xảo, khẽ xoa nắn đảo quanh, so với tự mình làm còn thoải mái hơn.

Tiêu Sơn hơi cong người lên, để tay Triệu Viện dễ động hơn một chút, hai chân hắn gần như là giạng ở trên người Triệu Viện, mà chỉ cần vừa cúi đầu, là có thể nhìn thấy đôi mắt trong suốt của Triệu Viện đang nhìn thẳng mình.

“Viện Viện, ngươi thật tốt!” Tại thời điểm đối phương giúp hắn thủ dâm, Tiêu Sơn ôm Triệu Viện, đè xuống giường, không ngừng hôn y, “Hiện tại ta phải cảm ơn Trương đô đốc rồi!”

Tiêu Sơn rút ra bàn tay Triệu Viện đang nắm, thò xuống dưới cởi quần Triệu Viện, dương v*t của đối phương nảy ra ngoài, vật của hai người dán chặt lại với nhau, Tiêu Sơn đưa tay nắm song song cảhai cái, di động lên xuống.

Triệu Viện đưa tay vòng qua cổ Tiêu Sơn, không ngừng thở dốc. Tay Tiêu Sơn cầm lửa nóng,trong lúc vật kia cùng chính mình ma sát, ngay cả mạch máu phía trên đều có thể cảm nhận được

Môi lưỡi hai người quấn quýt, chất lỏng rỉ ra khiến cho vùng giữa hai chân dính dấp, Tiêu Sơn độtnhiên tăng tốc, hai người đồng thời bắn ra, dịch trắng hòa lẫn vào nhau, tuy hai mà một.

Chờ đến khi hai người lau sạch hạ thân, Triệu Viện phát hiện vết thương trên người Tiêu Sơn lại vỡra, còn có máu tràn ra bên ngoài.

Lại phải giúp hắn bôi dược lại, bôi được một nửa đã bị Tiêu Sơn giữ chặt, đối phương lại cứng rồi.

Triệu Viện nhíu mày:”Ngươi đã bị thương thành như vậy, một lần còn chưa đủ?”

Tiêu Sơn dùng sức gật đầu: “Chỉ cần là ngươi, cho dù bao nhiêu lần, cũng không thỏa mãn. Viện Viện... giúp ta một chút, khó chịu...”

Vì vậy sau khi vết thương vỡ ra ba bốn lần nữa, rốt cuộc Tiêu Sơn cũng đàng hoàng lại, nhưngthời điểm Triệu Viện giúp hắn bôi thuốc lên mông, hắn vẫn run run rẩy rẩy mà đứng lên.

Mặt Triệu Viện như đưa đám: “Vừa rồi thái y giúp ngươi bôi thuốc, ở trước mặt nhiều người ngươicũng như vậy?”

Tiêu Sơn cũng không biết mình lấy tinh lực từ đâu ra, rõ ràng trước đó đã cảm thấy khí lực hao hết, nhưng chỉ cần đối phương đụng một cái, hắn liền khó có thể kiềm chế mà huyết mạch sôi trào.

Triệu Viện nói: “Không thể giúp ngươi nữa, bằng không ngày mai bệnh nặng không dậy nổi!”

Tiêu Sơn có chút không cam lòng, sờ Triệu Viện, đối phương rất yên tĩnh, không có dấu hiệu ngẩng đầu. Hắn chỉ có thể bỏ qua, cũng không thể lôi kéo Triệu Viện thủ dâm cho mình, ruy rằng tư vị này so với chính mình làm còn muốn tuyệt hơn gấp trăm lần, nhưng một lần làm nhiều quá, chỉ sợ về sau đòi hỏi lại không thể đạt được thỏa mãn.

Tiêu Sơn chôn mình vào giữa giường, gối đầu lên tay mình, khống chế bản thân không kéo Triệu Viện nữa.

Triệu Viện liền kéo chăn mỏng đắp cho Tiêu Sơn, lại giúp hắn chải gọn lại tóc.

Bởi vì đầu Tiêu Sơn đã cạo một lần, qua một tháng chỉ có thể dài thêm một thốn, bản thân Tiêu Sơncảm thấy không có gì, kiếp trước hắn vẫn là để kiểu tóc này, nhưng Triệu Viện rồi lại có chút khổ sở,ôm đầu Tiêu Sơn, nhẹ nhàng hôn hôn lên đám tóc ngắn ngủn: “A Miêu, đừng lo lắng, sẽ mọc dài thôi.”

Tiêu Sơn nhịn lại nhịn nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, hắn kéo tay Triệu Viện nhét xuống cằmmình, dùng làm gối đầu, nghiêng đầu nhìn Triệu Viện: “Đêm nay ở chỗ này bồi ta được không?”

Triệu Viện nhìn ánh mặt trời ngoài cửa, y đến là vào giữa trưa, hiện tại đã xế chiều, trong lòng có chút xoắn xuýt, sau một lúc mới nói: “Ta còn có chuyện, đã chậm trễ rất nhiều thời gian rồi…”

Sắc mặt Tiêu Sơn có chút ảm đạm, cũng không ngăn cản, gật đầu nói: “Được!”
Giang Sơn Tống Đế

Review Quyển 4 - Chương 117: Ái muội - Giang Sơn Tống Đế

Review truyện Giang Sơn Tống Đế

Truyện Giang Sơn Tống Đế Review


12,394 | 50 133 chương


Đọc truyện Giang Sơn Tống Đế

Giang Sơn Tống Đế