Quyển 3 - Chương 101: Thoái vị

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Tiêu Sơn hoài nghi nhìn về phía Triệu Cấu, lại nhìn nhìn vị Tri phủ Tương Dương Trần Quy, nói: “Ngươi vừa nói gì? Bệ hạ đang ở đây a!”

Lúc này Trần Quy mới nhìn Triệu Cấu, sợ hết hồn, vội vàng đến bên Triệu Cấu, ghé vào tai ông nóinhỏ.

Tiêu Sơn không hiểu ra sao, hắn tuyệt đối sẽ không tin mới vừa rồi là Trần Quy nói sai, trong này nhất định có vấn đề. Nhưng một bụng đầy nghi hoặc này, cũng không tiện hỏi thăm người bên ngoài, hắn chỉ có thể đứng chờ.

Thi thể Lưu Kỹ được đưa về phủ nha Tương Dương, tất cả binh sĩ nghe tin Lưu Kỹ chết trận, đều vây quanh bên ngoài phủ nha Tương Dương không chịu rời đi, tiếng kêu khóc rung trời. Tiêu Sơnthấy Trần Quy đang nói gì đó với Triệu Cấu, thị vệ trong phủ Tương Dương cũng đều đang ồn àohỗn loạn, hắn chỉ có thể tạm thời lệnh người của mình ra ngoài canh giữ trước phủ nha.

Không lâu sau, Tiêu Sơn đã nhìn thấy Triệu Viện đi về phía mình, hắn định nói hai câu với Triệu Viện,nhưng chưa kịp mở miệng đã nghe Triệu Viện nói: “Có chuyện gì để lát nữa nói sau.” Nói xong Triệu Viện liền đi vào phủ nha.

Tiêu Sơn chờ bên ngoài ước chừng một canh giờ, tình hình bên ngoài phủ nha đã có chút không thểtrấn áp rồi, có rất nhiều binh sĩ đã bắt đầu ngồi ở con đường phía trước phủ nha, mà không đi bảo vệ thành trì, hơn nữa lại còn lén lút nghị luận cái chết của Lưu Kỹ.

Tiêu Sơn cũng không biết Trần Quy, Triệu Viện cùng Triệu Cấu ở bên trong thương lượng chuyện gì, một lúc sau, bỗng nhiên nhìn thấy Trần Quy cùng Triệu Viện đi ra, Trần Quy vẫn tiếp tục nói gì đó với Triệu Viện, mà vẻ mặt của Triệu Viện vẫn kiên định, không ngừng lắc đầu có vẻ không đồng ý với ý kiến của Trần Quy.

Tiêu Sơn muốn đi qua hỏi mấy câu, đã thấy thái giám bên cạnh Triệu Cấu – Phùng Ích đi ra, hành lễ với Tiêu Sơn, nói: “Tiêu tướng quân, Quan gia triệu kiến.”

Tiêu Sơn một bụng hoài nghi, theo thái giám Phùng Ích đi đến chính sảnh mà Triệu Cấu đang ở.

Triệu Cấu đang cau mày, chắp tay sau lưng đi tới đi lui, sau khi nhìn thấy Tiêu Sơn đến cũng không dừng lại, chỉ để cho những người xung quanh lui ra ngoài.

Thái giám ra khỏi sảnh sau cùng, đóng chặt lại cửa phòng.

Thẳng đến khi trong phòng không còn bất kỳ người nào, Triệu Cấu mới mở miệng: “Tiêu ái khanh,lần này ngươi cứu giá, đã lập được công lớn, trẫm sẽ không quên ngươi.”

Tiêu Sơn đành phải khiếm tốn vài câu, sau đó Triệu Cấu lại nói: “Nhưng mà còn có một việc, hiện tại xem ra chỉ có ngươi mới có thể làm.”

Tiêu Sơn khom người nói: “Bệ hạ cứ nói, thần nhất định sẽ phó thang đạo hỏa, vạn tử bất từ.”

(*Phó thang đạo hỏa: bơi qua sông nóng giẫm lên lửa đỏ,  ý nói không sợ nguy hiểm. Vạn tử bất từ: chết vạn lần cũng k từ nan.)

Triệu Cấu nhẹ gật đầu, nói: “Lưu Kỹ trấn giữ Tương Dương mấy năm qua, tướng sĩ trong ngoài đều vô cùng sùng kính y. Lại không nghĩ rằng y sẽ chết trên sa trường, tuy nói người làm tướng vốn nênnhư thế, nhưng một số ngu dân không cách nào lĩnh hội. Vừa rồi ngươi vẫn luôn ở ngoài, cũng đã nhìnthấy tình hình bên ngoài rồi, nếu như không cho lời giải thích, những binh sĩ kia chỉ sợ đến một lúc nào đó sẽ sinh biến.”

Tiêu Sơn nói: “Cái này rất dễ, Bệ hạ đích thân ra ngoài dẫn sáu quân, vì Lưu tướng quân báo thù, nhất định có thể trấn áp tình hình, ủng hộ sĩ khí, đánh bại Hoàn Nhan Lượng.”

Triệu Cấu ngẩn ngơ, sau đó vội vàng lắc đầu: “Nếu như vạn nhất trẫm xảy ra chuyện ngoài ý muốn,quốc gia này nguy rồi.”

Tiêu Sơn thầm nghĩ: Ông chính là nhát gan sợ chết, còn nói được đàng hoàng như vậy, xem ra Triệu Cấu đã có chủ ý không sai biệt lắm, chỉ là ngượng ngùng mở miệng mà thôi.

Tiêu Sơn nói: “Thần ngu dốt, xin bệ hạ dạy bảo,”

Triệu Cấu đi một vòng lại một vòng trong sảnh, chắp tay sau lưng nói: “Hơn mười năm trước, trẫmcũng từng trải qua loại tình huống này, lúc ấy xử lý không thỏa đáng, dẫn tới binh bại, thế nên trẫm bịcầm tù ước chừng hai tháng, nếu không có Tam đại tướng cứu giá, mệnh trẫm đã không còn.”

Tiêu Sơn biết rõ Triệu Cấu là đang nói đến chuyện gì, lần đầu tiên quân Kim xuôi nam, bởi vì bảnthân Triệu Cấu đi ngược lại, khiến cho cấm vệ quân phản loạn, bức Triệu Cấu thoái vị, đưa nhi tửchưa đầy một tuổi của ông lên ngôi đế vị, kỳ thật chính là lợi dụng thiên tử để ra lệnh cho chư hầu phải phục tùng. Hiện tại bỗng nhiên Triệu Cấu nói vậy, Tiêu Sơn đã mơ hồ hiểu được Triệu Cấu là có ý gìrồi, nhưng hắn cũng không tiện hùa theo loại chuyện này, chỉ chờ Triệu Cấu nói tiếp.

Triệu Cấu đợi một lúc lâu cũng không thấy Tiêu Sơn mở miệng, đành phải tự nói: “Hiện tại Lưu Kỹchết trận, Hoàn Nhan Lượng vây thành, tình thế nguy cấp. Trẫm… cũng là do trẫm làm việc có chỗ bấtcông, mới hại Lưu Kỹ bỏ mình, nếu như không có lời giải thích thỏa đáng, chuyện cũ ắt sẽ tái diễn.Nếu như thật sự xảy ra binh bại, trẫm cùng Viện Viện đều bị vây hãm trong thành, ai cũng không đi được. Vì cân nhắc cho đại cục, trẫm buộc phải hạ chiếu, tạm thời thoái vị, để cho Thái tử tiếp nhận.Chờ đến khi vượt qua kiếp nạn, lại làm theo ý nó.”

Tiêu Sơn nghe thấy chính miệng Triệu Cấu nói ra những lời này, vốn là cảm thấy vui vẻ, nhưng khi nghe được bốn chữ ‘tạm thời thoái vị’, lông mày lại bắt đầu nhăn lại.

Gia hỏa này quả nhiên muốn ném trọng trách cho Triệu Viện, sau khi mọi chuyện được giải quyết xong, một mình hưởng lạc.

Triệu Cấu thấy Tiêu Sơn không nói lời nào, liền bắt đầu ra sức thuyết phục hắn: “Thanh danh Thái tử luôn rất tốt, nếu như giữa lúc nguy nan này nó được đăng cơ, tất nhiên sẽ có thể trấn áp tình hình trong thành. Tân quân đăng vị, mọi người đều ôm hy vọng, tất nhiên sẽ cố gắng chiến đấu. Trẫm nghĩ, đây mới là kế sách vẹn toàn.” Còn một phần nội dung sâu xa hơn Triệu Cấu không nói ra, điều ông thầm tính toán trong lòng chính là: Lỡ như Hoàn Nhan Lượng đánh hạ thành trì, muốn bắt Hoàng đế cũng là bắt Triệu Viện, bản thân tốt xấu gì cũng có thể nhân cơ hội chạy đi, sẽ không thành mục tiêu quá lớn.

Triệu Cấu thấy Tiêu Sơn nãy giờ không nói lời nào, liền hỏi: “Tiêu ái khanh, ngươi nghĩ sao?”

Tiêu Sơn suy nghĩ một chút, nói: “Chỉ sợ Thái tử không nguyện ý, thực sự không phải là y khôngmuốn giải cứu quân phụ nguy nan, chỉ sợ trong lòng y cho rằng đây là Thừa dịp người gặp nguy, đánhcắp đại bảo (*ngôi hoàng đế). nếu Thái tử điện hạ không muốn, cũng không có biện pháp.”

Triệu Cấu rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, nói: “Tiêu ái khanh quả nhiên hiểu rõ con người Thái tử, trẫm vừa nói chuyện với nó, nó khăng khăng đến chết cũng không chiu. Trẫm... ài, lúc trẫm ra khỏi thành, vì giữ bí mật, lệnh cho nó giả mạo trẫm, cũng không thấy nó tìm cớ thoái thác như thế này.”

Lúc này Tiêu Sơn mới hiểu được, vì cái gì lúc mới vào thành, Trần Quy nói: “Bệ hạ sẽ ra sau”, thì ra là Triệu Cấu vì thu hút sự chú ý của kẻ địch, để cho Triệu Viện giả mạo mình, còn bản thân thì thừa cơchạy trốn.

Hiện tại chạy trốn không thành, lại quay về Tương Dương thành, Triệu Viện dĩ nhiên là không chịu tiếp tục giả mạo, vậy cũng quá là danh bất chính ngôn bất thuận (*việc không đúng, nói nghe không lọt lỗ tai)

Tiêu Sơn nói: “Hiện tại Bệ hạ đã về thành, Thái tử điện hạ đương nhiên sẽ đồng sanh cộng tử cùng Bệ hạ, cũng không cần giả mạo nữa rồi.”

Triệu Cấu lắc đầu thở dài, nói: “Trẫm nói nhiều như vậy, như thế nào ngươi nghe vẫn còn không hiểua? Quan hệ giữa ngươi và Viện Viện vẫn luôn rất tốt, độ tuổi của các ngươi cũng không chênh lệchnhiều lắm, người cùng lứa tuổi lại càng dễ nói chuyện, ngươi đi khuyên nhủ nó một chút. Trẫm nhườngngôi cho nó, cũng xem như cho nó vì trẫm phân ưu, không quan tâm ngươi dùng phương pháp gì,phải khuyên được nó!”

Nói xong, Triệu Cấu phất tay áo, kết thúc cuộc nói chuyện, không cho Tiêu Sơn có cơ hội phản bác.

Tiêu Sơn đành phải khom người, nói: “Thần, tuân chỉ.”

Lúc ra khỏi sảnh trời đã tối, Tiêu Sơn cân nhắc tình huống của Triệu Viện, lúc này đăng cơ dĩ nhiên không phải là thời cơ tốt. Triệu Cấu ra ngoài vội vàng, khẳng định thủ tục không được đầy đủ, ngay cảnghi lễ Tân hoàng đế cúng tế khấn tứ phương cũng không thể làm. Hơn nữa tình thế trong thành nguycấp, cũng không có thời gian làm những nghi thức đăng cơ tân hoàng đế này cho y, thật sự là vô cùng danh bất chính, ngôn bất thuận.

Huống hồ Triệu Cấu vẫn ở trong thành, mặc dù là Triệu Viện đăng cơ, Triệu Cấu cũng sẽ trởthành người đứng phía sau thao túng, muốn làm chuyện gì cũng sẽ bị kiềm hãm. Càng khiến cho người ta không ngờ tới chính là, nghe ý tứ trong lời nói của Triệu Cấu, đợi đến khi Hoàn Nhan Lượng rút quân, thời điểm hai người về Lâm An, Triệu Viện còn phải nhường lại ngôi vị hoàng đế cho Triệu Cấu. Loại chuyện gạt người không thu được kết quả tốt này, ai nguyện ý đi làm?

Huống hồ lúc này Triệu cấu ra sức khích lệ Triệu Viện đăng cơ, nhưng người ngoài thành Tương Dương cũng không hiểu rõ tình hình, đại đa số chỉ biết rằng Triệu Viện là yêu quân, với thanh danh của Triệu Viện cũng sẽ là một loại tổn hại cực lớn.

Tóm lại, trong tình huống này tiếp nhận Triệu Cấu nhường ngôi đăng cơ làm đế, có trăm hại mà khôngcó một lợi, Triệu Viện gặp phải quỷ mới nguyện ý làm.

Nhưng lệnh của Triệu Cấu không thể không nghe theo, Tiêu Sơn ở trong viện suy nghĩ một lúc lâu,cũng không biết làm thế nào khuyên bảo Triệu Viện, chỉ có thể đi một bước tính một bước.

Tiêu Sơn sửa sang lại quần áo trên người, lúc này mới đến chỗ Triệu Viện, khom người nói: “Điện hạ,thần có chuyện quan trọng cầu kiến.”

Giọng Triệu Viện nghe có chút mệt mỏi, cũng có chút trầm thấp: “Vào đi.”

Lập tức có tiểu thái giám đi ra mở cửa cho Tiêu Sơn, Tiêu Sơn nhìn một vòng, để ý thấy thái giám Cam Biện quanh năm đi theo Triệu Viện không có ở nơi này, cảm thấy có chút kinh ngạc.

Hắn vào phòng, thái giám không đợi Triệu Viện hạ lệnh đã lui ra, đóng kỹ cửa phòng. Hắn và Triệu Viện chỉ là bảy tám ngày chưa gặp mặt, nhưng hiện tại, lúc Tiêu Sơn nhìn thấy Triệu Viện ngồi trên ghế trong phòng với bộ dạng buồn bã chán chường, cảm thấy dường như đã trôi qua cả một thế kỷ.

Hắn tiến lên một bước, giọng nói đã có chút phát run: “Người… còn tốt chứ?”

Triệu Viện không thay đổi tư thế, chỉ giương mắt, nhìn về phía Tiêu Sơn.

Tiêu Sơn có một loại xúc động muốn ôm Triệu Viện hung hăng giày vò một trận, nhưng trong lòng cóchút rối rắm, không biết có nên tiến lên hay không.

Nhưng không ngờ Triệu Viện vẫy vẫy tay với hắn, nói: “Tới đây.”

Tiêu Sơn liền đi qua, Triệu Viện vươn tay qua, nhẹ nhàng cầm chặt tay của Tiêu Sơn.

Động tác này lại khiến cho Tiêu Sơn không do dự nữa, hắn đứng bên cạnh Triệu Viện, đưa tay ôm Triệu Viện lại, khiến cho đầu của y tựa vào ngang hông của mình.

Ai cũng không đề cập đến biến cố trong Tương Dương thành, hai người chỉ duy trì tư thế này,lẳng lặng.

Tiêu Sơn thấp giọng nói: “Mới có vài ngày, vì sao người liền gầy nhiều như vậy?”

Triệu Viện mỉm cười, ngẩng đầu nhìn Tiêu Sơn: “Không nghĩ tới ngươi sẽ đến, lúc đầu nghe ngươi tới vẫn có chút lo lắng, nhưng bây giờ nhìn thấy ngươi, cảm thấy tốt hơn nhiều.”

Tiêu Sơn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn môi Triệu Viện một cái, hắn chỉ có ý định chuồn chuồn lướt nước mà thôi, không nghĩ tới Triệu Viện phản ứng lại có chút kịch kiệt.

Tiêu Sơn chậm rãi quỳ xuống, quỳ một chân trên đất, hôn môi cùng Triệu Viện.

Tại giờ khắc môi lưỡi cuốn lấy nhau này, Tiêu Sơn mới cảm thấy tâm tình vẫn luôn xao động bình tĩnhhơn rất nhiều. Bọn họ ngậm lấy môi đối phương, nhẹ nhàng mút vào, sau một lúc lâu mới tách ra.

Triệu Viện đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve tóc mai Tiêu Sơn, thấp giọng nói: “Ngươi cũng gầy rất nhiều, trời cũng không còn sớm, ngươi sớm nghỉ ngơi chút đi.”

Tiêu Sơn cảm thấy hôm nay Triệu Viện phá lệ ôn nhu, hắn không chịu rời đi nhanh như vậy, chỉ lắc đầu: “Không mệt, thần muốn ngồi bên cạnh người.”

Triệu Viện nhẹ gật đầu,cũng không đuổi Tiêu Sơn về nữa, một lúc sau mới nói: “A Miêu, ta không muốn làm Hoàng đế.”

Tiêu Sơn sững sờ, Triệu Viện nói: “Là Quan gia kêu ngươi tới khuyên nhủ ta?”

Tiêu Sơn gật đầu, nói: “Lúc này đăng cơ cũng không phải chuyện gì tốt, thần không có ý định khuyên người. Chỉ là… chỉ là muốn tới thăm người một chút, mấy ngày qua không gặp người, trong lòng rất nhớ.”

Khóe miệng Triệu Viện hơi nâng lên, nhìn Tiêu Sơn: “Ta cũng rất nhớ ngươi.”

Tiêu Sơn cảm thấy lời nói êm tai nhất của đời này cùng lắm chỉ như thế này mà thôi, trong lòng hắn dânglên một loại xúc động, hiện tại ôm Triệu Viện vào lòng, đối đãi ôn nhu với y, nhưng hiện tại cũng không phải là lúc nên làm những chuyện này.

Cách trong chốc lát, Tiêu Sơn nói: “Đoán chừng không lâu nữa, Hoàn Nhan Lượng sẽ biết Quan gia vẫn ở trong thành, hẳn sẽ tấn công rầm rộ. Hiện tại Lưu tướng không còn, nơi nơi rối loạn,người định làm như thế nào?”

Triệu Viện nói: “Ta vừa thương lượng cùng Trần tri phủ rồi, lương thảo trong thành dư dả, binh mã cường tráng, đừng nói cầm cự cả tháng, chính là nửa năm cũng không có vấn đề gì. Hiện tại là mùa xuân, sau đó chính là hè oi bức, người Kim không quen chịu nóng, đến giữa hè binh mã cần vương (*cứu giúp triề u đìn h tro ng cơ n hoạ n nạn .) ở bốn phía chắc sẽ đến nơi, người Kim lui binh không còn bàn cãi.”

Tiêu Sơn nói: “Sau khi lui còn có thể trở lại, với bộ dạng hiện tại của Quan gia, cứ thế mãi cũng không phải việc tốt gì.”

Triệu Viện hơi cúi đầu, nhìn vào hai mắt Tiêu Sơn: “Cho nên kỳ thật trong lòng ngươi vẫn là hy vọng ta đăng cơ? Quan gia ở trong thành, nếu hiện tại ta đồng ý, đợi đến khi quân Kim rút binh, sau khi trở về Lâm An, sẽ gặp phải phiền toái rất lớn.”

Tiêu Sơn nói: “Bất luận Điện hạ quyết định thế nào, thần đều ủng hộ.” Nói xong, qua một lúc sau mới tiếp tục nói: “Kỳ thật thần đúng là hy vọng Hiện hạ sớm ngày đăng cơ, phục chấn non sông. kéo dài càng lâu, càng không có lợi cho Đại Tống. Tuy rằng người Kim lui bước không còn là vấn đề, nhưng thần là lo lắng quân Kim lần nữa đến đây, triều đình vẫn chưa chuẩn bị bất kỳ cái gì, chỉ sợ khi đó sẽ dẫn tới tai họa lớn hơn. Huống hồ, cho dù quân Kim không tới, dựa theo cái này, thu phục non sông sợ rằng phải chờ đến kiếp sau rồi.”

Triệu Viện nói: “Những điều ngươi vừa nói, ta cũng từng nghĩ qua, chỉ là trong lòng khó quyết định.”

Tiêu Sơn nói: “Kỳ thật cũng không phải hoàn toàn không có chỗ tốt, nếu như trận này thắng lợi, uy danh của Điện hạ ắt tăng cao, nếu như có thể khiến Quan gia chiêu cáo thiên hạ chiếu nhường ngôi,qua một hai tháng, sau khi quân Kim lui binh, ông ta cũng khó có thể thay đổi được lời nói.”

Triệu Viện không nói gì, chuyện này đối với y mà nói thật sự là một vấn đề lớn, hại nhiều hơn lợi.

Tiêu Sơn thấy Triệu Viện không quyết định được, liền nói: “Hiện tại bên ngoài có chút loạn, vẫn là khuyên bảo ông ấy đích thân dẫn quân mới là thượng sách, lúc thể hiện rõ lợi hay hại với ông ấy, có lẽlúc ấy Quan gia mới có thể thông suốt.”

Tiêu Sơn liền đứng thẳng dậy, vừa rồi ngồi xổm có chút lâu, chân đều tê dại, tư thế đi bộ có chút cứng ngắc.

Hai người cùng nhau đi đến chỗ Triệu Cấu, Triệu Cấu đang ăn cái gì đó, nhìn thấy Tiêu Sơn cùng Triệu Viện đến đây, cảm thấy vui vẻ, cười nói với Tiêu Sơn: “Trẫm biết ngay, ngươi sẽ không phụ kỳ vọng của trẫm.” Nói xong, lại quay sang Triệu Viện: “Viện Viện, lập tức chuẩn bị một chút,trẫm liền hạ lệnh nhường ngôi.”

Triệu Viện chậm rãi quỳ xuống, nói: “Nhi thần không dám làm chuyện như vậy, kính mong Bệ hạ thay đổi ý định, bàn bạc kỹ hơn.”

Triệu Cấu sững sờ, lập tức vẻ mặt chuyển sang giận dữ, ngược lại nhìn về phía Tiêu Sơn trách mắng: “Ngươi làm việc thế nào vậy?”

Triệu Viện nói: “Không liên quan đến hắn, lúc này Bệ hạ thoái vị, hẳn sẽ khiến cho trong ngoài khiếp sợ, tình thế chỉ có thể loạn hơn, triều đình Lâm An chỉ sợ nhất thời không biết chuyện gì xảy ra, nếu như dẫn đến tai họa lớn hơn, đến lúc đó hối hận không kịp.”

Triệu Cấu nghe xong những lời này của Triệu Viện, mặt liền giãn ra, nói: “Cái này càng dễ, việc này chỉcó trong Tương Dương thành biết rõ, nơi khác không thông báo là được rồi.”

Triệu Viện cùng Tiêu Sơn đều hết sức kinh ngạc, Triệu Viện không tiện nói ra, Tiêu Sơn liền mở miệng: “Loại đại sự này, làm sao có thể xem như trò đùa? Đến lúc đó người Kim cầm chiếu thư nhường ngôi của Bệ hạ rêu rao bốn phía, không phải càng khiến cho hỗn loạn gia tăng sao? Nếu như bệ hạ có ý thoái vị, đem nguyên do trong đó thông báo cho thiên hạ biết được, mới có thể trấn an lòng dân.”

Triệu Cấu trầm ngâm không nói, thời điểm trong phòng không có tiếng động, bỗng nghe thấy tiếng huyên náo bên ngoài càng lúc càng lớn. 

Triệu Cấu nói: “Các ngươi nghe xem, bên ngoài là tiếng gì?”.

Tiêu Sơn cùng Triệu Viện đã sớm nghe thấy tiếng xôn xao ở bên ngoài rồi, lúc trước vẫn chỉ là tiếng la hét bình thường, lúc này đã mơ hồ nghe được tiếng binh khí chạm nhau, hiển nhiên là có chút binh sĩ không khống chế được, đã bắt đầu xung đột vũ khí.

Vẻ mặt Triệu Cấu có chút lo lắng: “Viện Viện ngươi không chịu thay trẫm phân ưu, như vậy cũng được, không cần liều mạng tại thành Tương Dương, cũng phải nghĩ biện pháp chạy trở về. Trongthành so với ngoài thành còn nguy hiểm hơn, Tiêu Sơn ngươi dẫn theo binh mã của mình, hộ tốngtrẫm rời thành.”

Tiêu Sơn sững sờ, cái này là Triệu cấu muốn mình lặp lại con đường cũ của Lưu Kỹ rồi!

Hắn quay đầu nhìn Triệu Viện, lại nhìn Triệu Cấu, Hoàn Nhan Lượng tất nhiên đã sớm có mai phục ngoài thành, nếu như Triệu Cấu chạy nữa, bản thân chết một trăm lần cũng không có khả năng bảo hộ sự an toàn của ông ta, huống hồ nếu như Triệu Cấu thật sự muốn chạy tại thời điểm này, dĩ nhiên sẽ khiến cho mọi người càng phẫn nộ hơn, mình có thể dẫn theo Triệu Cấu antoàn rời khỏi Tương Dương thành hay không mới là vấn đề.

Nhưng vào lúc này, Triệu Viện bỗng nhiên thẳng lưng, nói với Triệu Cấu: “Nếu cha cứ khăng khăngnhư vậy, nhi thần nguyện phân ưu cùng quân phụ. Hiện tại Tiêu Sơn không thể đi, không nói đếnchuyện binh sĩ bên ngoài bất ngờ làm phản, cho dù không có, hắn cũng không có cách nào dẫn hơntrăm người hộ tống ha an toàn rời khỏi.”

Triệu Cấu tuyệt đối không thể ngờ được lúc trước Triệu Viện kiên trì không chịu, lúc này rồi lại bỗng nhiên thay đổi chủ ý, ông hỏi thêm một câu: “Thật chứ?”

Triệu Viện khom người: “Nhi thần chính là phân ưu cùng phụ thân. Hiện tại sắc trời đã tối, Quan gia là chuẩn bị thông báo với binh sĩ nổi loạn lúc này luôn, hay là đợi đến ngày mai?”

Triệu Cấu rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, vội nói: “Hiện tại đi, để binh sĩ bên ngoài không ồn ào nữa, Viện Viện con cùng trẫm ra ngoài đi!”

Triệu Viện thẳng lưng, đi theo phía sau Triệu Cấu, Tiêu Sơn bám theo Triệu Viện, thấp giọng hỏi: “Làm sao người bỗng nhiên thay đổi chủ ý?”

Triệu Viện quay đầu lại nhìn Tiêu Sơn, cắn môi, một lúc sau, dùng thanh âm gần như không thể nghe thấy: “Nếu như ta không đồng ý, ngươi phải đi chịu chết... ta... ta không muốn nhìn thấy ngươi chết như vậy.”
Giang Sơn Tống Đế

Review Quyển 3 - Chương 101: Thoái vị - Giang Sơn Tống Đế

Review truyện Giang Sơn Tống Đế

Truyện Giang Sơn Tống Đế Review


12,344 | 50 133 chương


Đọc truyện Giang Sơn Tống Đế

Giang Sơn Tống Đế