Chương 3: Bát Giới thiên

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Chốn nhân gian huyên náo, người đến người đi, rộn ràng nhộn nhạo.

Từ Tây Trúc đến Tây Thiên, còn xa lắm không.

Khi nàng mỉm cười, một tên bắn rơi pháp mạo[1] của ta, ta đã biết, nàng là Thỏ Ngọc tiểu tiên.

Nàng làm nũng, nàng giả bộ, nàng nói đời đời kiếp kiếp muốn được ở bên ta.

Song ta lại chua chát cười, vì sao ta luôn nhìn thấu được mọi chuyện?

Ta nói, Thỏ Ngọc, trong mắt nàng chỉ có Thiên Bồng, cần gì phải lừa gạt bản thân?

Thỏ Ngọc rơi lệ trong suốt, siết áo mím môi.

Nàng nói, năm trăm năm trước.

Thiên Bồng thân cao dáng ngọc, thanh sam lỗi lạc.

Ngô Cương[2] anh dũng uy vũ, phong thái hiên ngang.

Thỏ Ngọc nhỏ bé trong cung Quảng Hàn thầm yêu Thiên Bồng thượng tiên nho nhã tiêu sái. Trong mắt Thiên Bồng lại chỉ có Ngô Cương.

Áo đỏ hào hùng, thanh sam như vẽ, khiến người khác không khỏi ao ước.

Thỏ Ngọc sinh lòng đố kỵ, hãm hại Thiên Bồng.

Đùa giỡn Hằng Nga, tội danh là vậy.

Ngọc Đế giận dữ, phạt biếm[3] nhân gian.

Bát Giới  không còn là Thiên Bồng.

Tiêu sái trần thế giai công tử đã thành vĩnh viễn.

Chỉ còn lại Ngô Cương, ngày qua ngày, năm qua năm, tại cung Quảng Hàn, dưới tàng quế hoa si ngốc chờ đợi. Không ngừng chặt cây quế, không ngừng tháo gỡ tơ tình vướng mắc.

Đã không còn Thiên Bồng phong thần tuấn lãng, đã không còn thời khắc nâng chén cùng say.

Thế gian chỉ có một Bát Giới, tham lam, mắt hí.

Ta chắp tay hành lễ, mắt khép từ bi.

Ta nói, Thỏ Ngọc, Thỏ Ngọc, Bát Giới kiếp này là Thiên Bồng thượng tiên kiếp trước.

Thỏ Ngọc ngẩng đầu, kinh ngạc muôn phần.

Ta nói, Thỏ Ngọc, nàng có thể yêu Thiên Bồng của hiện tại sao?

Thoắt đã năm trăm năm, thiên thượng nhân gian.

Rốt cuộc trò đuổi bắt mãi mãi không ngừng này là của ai với ai?

Khi Ngộ Không không phải Tề Thiên, Thiên Bồng thành Bát Giới.

Thế gian khắc khoải, hồng trần ngàn trượng.

Thỏ Ngọc, Thỏ Ngọc, nàng biết sai chưa?

Thỏ ngọc quỳ xuống đất, váy dài rủ thướt tha.

Nàng ôm mặt nức nở, ân hận làm sai.

Ta biết, kiếp này Bát Giới chỉ thích mỹ nữ mặc đồ đỏ.

Ta cũng biết, Cao gia tiểu thư kia, có gương mặt lờ mờ ẩn hiện nét uy vũ của Ngô Cương.

Đêm dài đi vào mộng của ta, ta mộng thấy thiên cung, trong cung Quảng Hàn, dưới tàng quế hoa. Một thân áo đỏ hào hùng, một bóng thanh sam như mực, nâng chén cùng say.

Đợi khi người trở về, cùng uống rượu trường sinh.
Đoạn Hồng Trần

Review Chương 3: Bát Giới thiên - Đoạn Hồng Trần

Review truyện Đoạn Hồng Trần

Truyện Đoạn Hồng Trần Review


13,977 | 44 8 chương


Đọc truyện Đoạn Hồng Trần

Đoạn Hồng Trần