Chương 27: Nhớ anh không?

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Mọi tâm trí của Quan Chi Âm bây giờ điều đặt lên trên người của tay đua vừa chiến thắng... miệng không thể khép lại được vì người đó không ai khác chính là Âu Trác Vỹ....

Lúc này anh đang đứng bên siêu xe của mình.... nón bảo hiểm đã được gỡ ra khỏi đầu... vẽ phong trần quyến rũ khiến người khác không khỏi rời mắt, vóc dáng cao to được ôm sát bộ đồ bảo hộ màu trắng mái tóc hơi rối được gió thổi về phía sau...vẻ lạnh lùng xa cách càng khiến người ta muốn lạc hướng..và đắm chìm...

Anh đứng đó như một vị thần làm các cô gái châu âu điên đảo hô hoán.... Nhưng tâm can Quan Chi Âm thì rối bời... Người đàn ông này có bao nhiêu bí mật.. không những là một chủ tịch của tập đoàn mà anh còn là một tay đua xe cừ khôi có chiến tích lừng lẫy thật là khiến người khác ngưỡng mộ.....

-" Chủ Tịch thật giỏi đúng không? "

Tiếng Trình Kha cắt đứt suy nghĩ của cô..

theo quán tính cô quay sang nhìn Trình Kha...anh ta nhếch môi mắt vẫn hướng về người " Chủ tịch " mà anh ta tôn sùng còn cô thì khiếp sợ...

Theo như trình tự là đến phần trao giải thưởng cho các tay đua nhưng Âu trước Vỹ dường như không quan tâm... Anh nghiêng người nói nhỏ vào tai của một người đàn ông châu âu...Sau đó chỉ thấy ông ta gật đầu vỗ vai Âu Trác Vỹ cười cười....Rồi Âu Trác Vỹ ngồi lên xe, rồ máy chạy đi....

Cả khán đài vỗ tay cho các tay đua về nhất ai cũng trông mong tay đua về nhất lên nhận giải nhưng chẳng thấy đâu....Qua một lúc cũng kết thúc phần trao giải cả khán đài đồng loạt kéo nhau ra về, còn lại vài người lác đác...

Lúc này tiếng động cơ xe máy rầm rú.... ngày càng rõ bên tai...Quan Chi Âm quay đầu nhìn về hướng tiến xe đang phát ra... phát hiện Âu Trác Vỹ chạy về phía cô...xe dừng xe dưới khán đài nơi cô đang đứng phía trên...

Anh bước xuống xe gỡ nón bảo hiểm ôm đặt lên xe... môi mỏng nhếch lên...nhìn thẳng vào mắt cô...nhưng chẳng nói gì.... Quan Chi Âm cũng im lặng nhìn lại anh chỉ thấy rằng mới mấy ngày không gặp cảm xúc có chút lạ thường...

-" Xuống đây...."

Cuối cùng Âu Trác Vỹ cũng lên tiếng, cả thân người dựa lên xe, chân dài duỗi ra chéo lại với nhau....

Một tay đưa ra, ý bảo cô bước xuống....

Quan Chi Âm chần chờ vài giây rồi cũng theo ý anh bước xuống khỏi khán đài, đi về hướng anh...

Bàn tay anh vẫn chưa thu lại,cô hiểu ý đặt tay mình lên tay anh đang được đeo bao tay bảo hộ.... Quan Trác Vỹ thu tay..cả người Quan Chi Âm ngã sấp lên người anh....ôm trọn vòng eo nhỏ nhắn nhìn người con gái mới mấy ngày không gặp....

-" Nhớ anh không? "

Không ngờ anh hỏi như thế...Lúc này còn có Trình Kha đang đứng trên khán đài hứng thú nhìn bọn họ....

Quan Chi Âm mím môi ngại ngùng không có ý định trả lời.... Âu Trác Vỹ cũng không ép hỏi, anh buông cô ra.....

Không biết khi nào có một nhân viên trong đoàn đua xe chưa đến một hộp lớn...

Âu Trác Vỹ giơ tay cầm lấy... Sau đó quay sang cô ra lệnh...

-" Em vào thay đi "

Đôi mắt xinh đẹp nhìn vào trong hộp, liền chau lại...đó là bộ đồ nữ bảo hộ bảo hộ màu trắng...mặt cô nhanh chóng tái mét không cần suy nghĩ liền lắc đầu không ngừng... môi đỏ nhanh chóng nói lời từ chối.....

-" Không....không...tôi không thay...tôi sợ...tôi...."

-" Chi Âm... mới mấy ngày không gặp em lại quên tính khí của anh rồi... Đừng để anh nhắc lần thứ hai... ngoan ngoãn đi thay nhanh lên"

Âu Trác Vỹ vẫn thong thả bàn tay ôm nhu vuốt ve mái tóc đen bóng của Quan Chi Âm.... đôi môi mỏng cười nhẹ nhưng ánh mắt nguy hiểm của anh lại không cười...

hiện lên vẻ không vui không cho cô sự từ chối.....

Quan Chi Âm thật sự rất sợ...cô không có can đảm ngồi lên chiếc xe hung thần đó... cho anh chở...Nhưng nhìn chân mày nhíu lại không vừa lòng của anh... cô cắn răng quay người theo nhân viên dẫn đường vào trong thay đồ..

Mấy phút sau cô trở ra trên người được bao bọc bởi bộ đồ bảo hộ màu trắng ôm sát cơ thể quyến rũ.... Âu Trác Vỹ không khỏi thừa nhận ông trời quá ưu ái cho nhan sắc của cô bộ đồ mặc trên người cô nhìn vừa thể thao lại đậm chất quyến rũ chết người....anh cầm chiếc nón bảo hộ ngoắc tay ý bảo cô lại gần...

Chính tay đội lên cho cô..cẩn thận cài dây an toàn.. rồi nắm tay ý bảo cô leo lên xe...

Sao anh lại không cảm nhận được bàn tay cô không ngừng run rẩy.

Nhưng Âu Trác Vỹ cố tình làm ngơ như không biết anh nhắc chân dài ngồi hẳn lên xe nắm tay cô vòng qua eo mình...
Đặt Cược Trái Tim

Review Chương 27: Nhớ anh không? - Đặt Cược Trái Tim

Review truyện Đặt Cược Trái Tim

Truyện Đặt Cược Trái Tim Review


144 | 0 89 chương


Đọc truyện Đặt Cược Trái Tim

Đặt Cược Trái Tim