Chương 24: Sợi dây chuyền

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

-" Tức chết thật mà.."

Nhìn Tiểu Du vẫn lầm bầm tức giận...Quan Chi Âm nén cảm cảm giác khó chịu trong lòng..có chút ấm áp...

-" Thôi được rồi..nhưng cô ta cũng nói đúng mà.."

Giọng Quan Chi Âm rất nhỏ nở nụ cười nhạt..coi thường chính mình....nhắc đến bước chân cũng trở nên nặng trịch...

Nghe lời nói cử chỉ Quan Chi Âm..Tiểu Du như hiểu ra gì đó..dừng lại bước chân..đau lòng nắm tay Quan Chi Âm..

-"Chị làm vậy là vì có nỗi khổ riêng..

Trong lòng em chị là người chị cao cả nhất...chị đừng xem thương chính mình..."

-" Cám ơn em....."

Hai người vừa đi vào thang máy...bỗng chân mày Quan Chi Âm nhíu lại...mắt thấy số đỏ nhảy từng tầng...Quan Chi Âm nhanh chóng bấm xuống tầng hầm...

-" Chị à..sao vậy?"

-" Nếu chị không lầm..bây giờ An Phi đang ngồi dưới sảnh đợi..Chị không muốn gặp anh ta.."

Tiểu Du gật đầu xem như đã hiểu....

An Phi ngồi đến gần trưa.. mặc kệ ánh nhìn của mọi người đi qua soi mói..Cho đến khi thấy bóng Ana từ thang máy bước ra...An Phi đứng bật dậy..nhưng không thấy hình dáng của Quan Chi Âm...

-" An Tổng..Anh còn ở đây à...?"

Ana bắt chuyện trước...nhưng chợt hiểu ra điều gì đấy lại nói tiếp...

-" An tổng anh gặp Chi Âm chưa..?"

-" Cô ấy về rồi à...?".

-" Đúng vậy..Chi Âm về lâu rồi.."

Cô ta cảm giác được vẻ mặt thất vọng tràn ngập trong đáy mắt của An Phi..không khỏi thương cảm...

An Phi rủ vai..xoay người lặng lẽ rời đi...Cô muốn trốn tránh anh..một cơ hội nhỏ nhặt cô cũng không cho anh...

*************

Trong quán bar...từng điệu nhạc vang dội..ánh đèn nhiều màu không ngừng xoay chuyển..những con bướm đêm..không ngừng lắc lư theo điệu nhạc

Bạch Tố Tố..chen chút theo dòng người..tìm được An Phi đang say mèm nằm trên quầy bar...

-" Phi...sao anh lại uống nhiều thế..."

Nghe tiếng nói quen thuộc..An Phi nghiêng đầu..nheo mắt nhìn người con gái mà anh đã danh cả thanh xuân cho cô...

Nhưng sao bây giờ trong tâm trí anh...điều hướng đến người khác...Là anh thay đổi..là tâm anh đã không còn dành cho cô...

Bàn tay ôn nhu vuốt mặt Bạch Tố Tố...môi mấp máy...

-" Tố Tố...Tố Tố..."

Bạch Tố Tố cũng chăm chú nhìn anh...

Từ ngày cô nghe được anh tỏ tình với Quan Chi Âm.....Anh không hề có ý định giải thích với cô..Chỉ cho người đưa cô về...

Mà cô cũng không can đảm muốn nghe anh giải thích..Một người không biết làm sao cho phải...còn cô lại chấp nhận lấy sự trốn tránh như rằng mọi thứ cô nghe thấy, điều do cô nghe lầm...Cô biết mình nhu nhược..nhưng cô thật sự rất yêu người đàn ông này...

-" Em đưa anh về...."

Cả thân người An Phi điều dựa vào thân người ốm yếu của Bạch Tố Tố.....

Cô không đưa anh về An gia mà trở về căn nhà thuê họ thường sống chung...

Vất vả cả một đoạn đường cuối cùng cũng...

đặt An Phi lên giường...

Bạch Tố Tố mồ hôi nhễ nhại thở hắt ra...nhìn khuôn mặt say ngủ của anh..mà lòng cô đau nhói..bàn tay nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt anh...Bất ngờ An Phi mở mắt ra nhìn cô đăm chiêu...thấy thế Bạch Tố Tố nhẹ giọng quan tâm..

-" Anh khát nước không? Chờ em chút.."

Bạch Tố Tố muốn đứng lên...Ai ngờ An phi kéo mạnh làm cô ngã lên người anh..chưa một giây An Phi đã xoay người giam cô phía dưới...Anh nhanh chóng chiếm lĩnh môi cô..mùi rượu nồng nặc xông vào mũi...khiến cô khó chịu..nhưng vẫn không né tránh..mặc anh bửa bãi tàn sát trên người cô....

An Phi như kẻ điên..đêm nay anh không hề nhẹ nhàng với cô..anh vội vàng..đi vào bên trong cô...Bạch Tố Tố cong người đón nhận những cơ luân động như bão táp của anh...

đến khi anh mệt mỏi nằm sắp lên người cô đầu vùi vào cổ cô...Bạch Tố mắt nhắm nghiền hưởng lấy tư vị cao trào anh mang đến...bàn tay ôm chặt eo anh..như nắm giữ trái tim anh không hề muốn buông ra....

-" Chi Âm...Chi Âm..tại sao em không tha thứ cho anh...Chi Âm anh thật sự rất yêu em..yêu em.."

Cả người Bạch Tố Tố cứng ngắt...An Phi không ngừng lẫm bẫm bên tai cô..

Hàng nước mắt đau khổ tràn ra khóe mắt rồi nhẹ nhàng rơi xuống...Có nỗi đau nào đau hơn..Khi người đàn ông từng yêu mình tha thiết...sau khi làm tình cùng mình..lại gọi tên nói lời yêu người con gái khác...

Bạch Tố Tố nức nở thành tiếng....nhưng giờ phút này An Phi nào nghe..anh lầm bầm vài tiếng..rồi ngủ say trên người cô...

Cô rất muốn đẩy anh xuống giường..lay anh tỉnh dậy..rồi hét to tống cổ anh ra khỏi nhà..nhưng cô biết trái tim cô lúc đó sẽ chết mất....Bạch Tố Tố đẩy nhẹ An Phi nằm sang một bên..nắm lấy tay anh đặt sang eo của cô..nhẹ nhàng chui vào lòng cho anh ôm..kề mặt vào trái tim đang đập của anh..tự dối lòng rằng người đàn ông này..trái tim này đang vì cô mà đập...

******************

Cả đêm nay Tiểu Du ngủ lại tại nhà thuê của Quan Chi Âm.....

Vì biết Âu Trác Vỹ đi Pháp..nên đêm nay Quan Chi Âm không quay về ngôi biệt thự kia...Mà trở về căn nhà thuê của mình..sẵn tiện sắp xếp một ít thứ đem đến nơi ở mới....

Buổi sáng hai cô gái..cùng nhau dùng điểm tâm...

Tiểu Du có thói quen vừa ăn vừa lướt điện thoại...bỗng mắt mở to..miệng cùng ngừng nhai....đưa điện thoại đến trước mặt Quan Chi Âm...

-" Chi à..sao lại vậy....Lúc này xảy ra khi nào thế?"

Quan Chi Âm cũng ngưng ăn..nhìn vào màn hình..là tin tức về cô và An Phi...Tiêu đề " An Phi và Quan Chi Âm nối lại tình xưa "

Kèm theo là những hình ảnh An Phi ôm chặt cô vào lòng....

Ánh mắt An Phi chứa đựng nồng nàn tình cảm dành cho cô không một phần che giấu...

Nếu là khán giả... cô cũng sẽ cho là thật...vẻ mặt cô lúc đó ngơ ngác..ngẩng đầu nhìn anh...Thật giống như đôi tình nhân giận hờn vu vơ..

Quan Chi Âm rời mắt..tiếp tục ăn..nhàn nhạt trả lời..

-" Lúc hôm qua anh ta giải vây cho chị..khi đụng phải bọn nhà báo.."

Tiểu Du không ngừng lướt những trang web khác..toàn tin tức của Quan Chi Âm và An Phi....

Quan Chi Âm lau miệng..lấy tay gõ lên bàn...

-" Ăn nhanh...phụ chị thu dọn hành lý nào..."

Tiểu Du cười hì hì..để điện thoại sang một bên..ăn nốt phần thức ăn còn lại...

***************

Lúc này trong phòng ngủ của Quan Chi Âm..

Tiểu Du đang giúp Quan Chi Âm lấy những quyển sách bỏ vào vali cho cô...

-" Chị à... quần áo thật không đem theo sao?"

Quan Chi Âm nhìn vali nhét đầy quần áo....

-" Em giúp chị cất giữ số đồ này nhé...Bên đó rất nhiều đồ...chị đem một ít sang đó..."

-" Dạ..Xem ra anh ta đối xử với chị không tệ...."

Tầm mắt Quan Chi Âm cụp xuống..

Không tệ? Ừ thì không tệ...

Vì đây là quy tắc ngầm mà..nếu cho thứ người muốn thì sẽ đổi lại được những thứ mình cần.....

Sao khi thu dọn mọi thứ..Tiểu Du ngồi lên giường..ôm lấy chiếc gối vào lòng..bất ngờ có một vật rơi xuống thảm...Tiểu Du lấy làm lạ khom xuống nhặt lên..đưa trước mặt nhìn..

là một sợ dây chuyền làm bằng bạc sáng lấp lánh..mặt đây chuyền là một vòng tròn trên đó in dòng chữ nổi " Phàm "

Tiểu Du lẫm bẫm.. đây là tên hay biệt hiệu...nhưng nhìn sơ qua cô chắc rằng..đây là sợ dây chuyền của nam giới...

Quan Chi ôm một đống mĩ phẩm bước ra..mắt vừa thấy sợ dây trên tay của Tiểu Du..Liền bỏ những thứ trên tay xuống bàn trang điểm..đi nhanh dành lấy sợ dây...

Tiểu Du hốt hoảng...cảm nhận chân mày Quan Chi Âm không vui..lấp bấp xin lỗi...

-" Chị..em xin lỗi...em không cố ý..chị đừng giận.."

Nhìn thái độ nâng niu sợ dây như vật vô giá...ánh mắt lưu luyến khi nhìn sợi dây..của Quan Chi Âm..Tiểu Du biết mình đã phạm phải sai lầm...

Vẫn không thấy Quan Chi Âm lên tiếng..Tiểu Du sốt ruột..đứng dậy..nhỏ giọng xin lỗi lần nữa...

-" Chị..à..đừng giận em mà..em xin lỗi..."

Cô cũng biết là do mình..hàng đêm cô điều để sợ dây chuyền dưới chiếc gối..họặc đi đâu điều đem theo bên mình...Nhưng vì lúc Tiểu Ngạn xảy ra chuyện..vội vàng rời đi..quên mang theo..là do cô vô ý..một phần cũng biết Tiểu Du không có ý gì...sắc mặt Quan Chi Âm hòa hoãn một chút...

-" Chị không giận..thôi giúp chị đem vali ra ngoài đi "

-" Dạ"

Tiểu Du mừng rỡ..thở hắt ra..nhanh chóng kéo vali ra ngoài phòng khách..nhưng mắt vẫn liếc nhẹ sợi dây nằm trong tay và ánh mắt không rời của Quan Chi Âm chăm chú đặt trên sợi dây...
Đặt Cược Trái Tim

Review Chương 24: Sợi dây chuyền - Đặt Cược Trái Tim

Review truyện Đặt Cược Trái Tim

Truyện Đặt Cược Trái Tim Review


133 | 0 89 chương


Đọc truyện Đặt Cược Trái Tim

Đặt Cược Trái Tim