Chương 461: Vạn hạnh trong bất hạnh

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Dịch: Độc Lữ Hành

***

Hai tay Thẩm Lạc nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, vận chuyển Cửu Cửu Thông Bảo Quyết, luyện hóa chuông này.

Gần nửa ngày sau, tầng cấm chế cuối cùng của chuông nhỏ đã được luyện hóa, Thẩm Lạc cũng biết tên chuông này là Kim Giáp Tiên Y.

Hắn bỗng nhiên mở mắt, bấm niệm pháp quyết thúc giục.

Hoàng quang chói mắt hiện lên phía trước, lập tức "Ông" một tiếng, một chuông lớn xuất hiện trên đỉnh đầu hắn, quay tròn tản mát ra từng tia sáng màu vàng như thực chất, hình thành một vòng bảo hộ bao phủ thân thể hắn vào bên trong.

Theo Thẩm Lạc lẩm bẩm, nước sông gần đó ba động cùng một chỗ, ba đạo thuỷ nhận to bằng cái thớt xoay tròn nổi lên, phát ra tiếng thét bén nhọn, đúng là Tuyền Qua Trảm mà trước đó hắn học được từ một môn pháp thuật thuỷ hệ của Bích Thủy môn.

"Đến!"

Tay Thẩm Lạc dẫn pháp quyết một cái, ba đạo thuỷ nhận xoay tròn giống như tên nỏ bắn ra, dưới nước vạch ra ba vết tích sáng như tuyết, trùng điệp trảm trên vòng bảo hộ hình chuông.

"Keng" "Keng" "Keng" ba tiếng vang chấn động màng nhĩ nổ tung!

Ba đạo thuỷ nhận xoay tròn giống như đụng vào đá ngầm tuỳ tiện băng liệt, hóa thành vô số giọt nước, mà vòng bảo hộ hình chuông chỉ ba động một chút, lập tức khôi phục nguyên dạng.

Thẩm Lạc thấy cảnh này, ánh mắt lộ vẻ vui mừng.

Lấy tu vi cảnh giới hắn bây giờ, cùng uy lực ngự thủy thuật, Tuyền Qua Trảm tuyệt đối so với một kích toàn lực của trung phẩm pháp khí, vậy mà căn bản không thể rung chuyển phòng ngự của Kim Giáp Tiên Y.

Bây giờ pháp khí công kích của hắn có các loại Thuần Dương Kiếm Phôi, Ngũ Nhạc Sơn Hình Ấn, rìu ngắn màu xanh, phòng ngự pháp khí thì có Kim Giáp Tiên Y, có thể nói công thủ nhiều mặt, thực lực đối địch đã không còn thiếu khuyết.

Nghĩ tới đây, Thẩm Lạc càng thêm vừa lòng thỏa ý, phất tay giải trừ phòng ngự Kim Giáp Tiên Y, lại lấy ra nhẫn trữ vật của Thần Cương, thi pháp dò xét.

Không gian trữ vật trong nhẫn của Thần Cương khá lớn, chừng một gian phòng, nhưng bên trong lại trống rỗng, chỉ đặt lẻ tẻ mấy đồ vật nhỏ, cùng hai ba mươi khối tiên ngọc, ngay cả một phần trăm không gian sử dụng cũng không đến.


"Sao lại như vậy? Đan Dương Tử không phải nói Thần Cương là cung phụng của Bác Vật hành sao, trước đó còn liệt kê ra một danh sách dài bảo vật để cho ta chọn lựa, sao trong pháp khí trữ vật này lại trống trơn vậy?" Thẩm Lạc không khỏi thất vọng.

Mấy đồ vật trong không gian trữ vật nhìn không phải là vật trân quý gì, hai bình đan dược, một tấm lệnh bài, ba quyển sách, còn có một mâm tròn hình bát giác.

Thẩm Lạc lấy mấy thứ này ra, nhìn kỹ từng cái.

Trong hai bình thuốc đều là loại đan dược khôi phục, tấm lệnh bài kia là lệnh bài cung phụng Bác Vật hành.

Trong ba quyển sách, một quyển là công pháp « Liệt Hỏa Huyền Công », một quyển khác ghi chép các loại pháp thuật, bí kỹ của Thần Cương thu thập được.

Thẩm Lạc không để ý đến « Liệt Hỏa Huyền Công » kia, nhưng đối với các loại pháp thuật mà Thần Cương thu thập, hắn ngược lại có mấy phần hứng thú, cẩn thận lật nhìn qua, cũng có chút thu hoạch.

Quyển sách cuối cùng là bản chép tay của Thần Cương, ghi lại đồ vật rất hỗn tạp, có quan hệ với công việc ở Bác Vật hành, một ít tâm đắc tu luyện của gã, trải nghiệm ngày thường gặp phải các chuyện, có cảm giác giống như nhật ký.

Thẩm Lạc tùy ý lật xem, rất nhanh lật đến trang cuối, thần sắc lập tức đọng lại, cẩn thận đọc.

Sau một lát, hắn ngẩng đầu lên, trên mặt lộ ra vẻ phức tạp.

Mấy tờ cuối cùng ghi chép lặp đi lặp lại kể rõ một chuyện trọng yếu. Thần Cương mấy năm trước trong một lần thám hiểm ngẫu nhiên đạt được một ngọc giản không trọn vẹn, bên trong ghi chép lại phương pháp luyện chế một kiện pháp bảo thượng cổ có uy lực tuyệt đại.

Bảo vật này tên là "Ngũ Hỏa Thần Diễm Phiến", cần dùng bảy loại lông vũ Thần Điểu, lại dung hợp năm loại thiên hỏa, mới có thể luyện chế thành, nghe nói uy lực đủ đốt cháy thiên địa, diệt thần trảm tiên.

Thần Cương tu luyện vốn là công pháp Hỏa thuộc tính, đạt được ngọc giản này mừng rỡ như điên, toàn tâm toàn ý muốn luyện chế ra bảo vật này.

Chỉ là Ngũ Hỏa Thần Diễm Phiến chính là Cửu Thiên Thần Khí, căn bản không phải tu sĩ Ngưng Hồn kỳ có thể luyện thành, Thần Cương đành lùi lại mà cầu việc khác, cùng một vị Luyện Khí đại sư thảo luận nhiều lần, tinh giản trình tự luyện bảo, cấp bậc vật liệu cũng giảm mạnh, mà năm loại thiên hỏa hạ thấp thành năm loại nhân hỏa, làm ra một bản "Ngũ Hỏa Phiến" cải tiến.

Luyện Khí đại sư kia, Thẩm Lạc cũng biết, chính là Xích Thủ chân nhân chủ trì đấu giá hội Hiên Viên các lần trước.

Nhưng dù là "Ngũ Hỏa Phiến", luyện chế bỏ ra đại giới cũng cực lớn. Thần Cương bán cơ hồ tất cả gia sản thành tiền, mấy ngày qua miễn cưỡng gom góp, giao cho Xích Thủ chân nhân luyện chế bảo vật này.

Mà trước đó Thần Cương mua sắm Linh nhũ ngàn năm từ Thẩm Lạc, cũng là vì luyện chế bảo vật này. Theo ghi chép trên bản chép tay, Ngũ Hỏa Phiến cải tiến không quá ổn định, Linh Nhũ ngàn năm tựa hồ có công hiệu ổn định cây quạt này.


Ba ngày trước, Xích Thủ chân nhân bắt đầu luyện chế bảo vật này, Thần Cương ở bên cạnh hộ pháp, không cách nào phân thân, lúc này mới làm trễ nải chuyện truy sát Thẩm Lạc, dẫn đến sự tình phát sinh sau này.

"Thì ra là vậy, không biết là ta may mắn hay là bất hạnh." Thẩm Lạc tự lẩm bẩm.

Nếu hắn sớm mấy ngày đi cổ mộ, Thần Cương tám thành sẽ mang theo một thân cất giữ, cùng Mang Sơn Ngũ Hữu truy sát tới, nếu có thể đánh giết gã, trân tàng trên thân Thần Cương đều rơi vào trong tay hắn.

Bất quá Thần Cương nếu cùng Mang Sơn Ngũ Hữu dắt tay đi, Thẩm Lạc đoán chừng vô pháp tiêu diệt bọn họ, cuối cùng bỏ mình có thể là chính hắn.

Hắn lắc đầu, không nghĩ thêm những cái không có nữa, đưa tay thu hồi, cầm lấy mâm tròn bát giác.

Chung quanh mâm này minh khắc theo phương vị bát quái, khu vực trung gian chia rất nhiều ô nhỏ, hợp thành một đồ án vô cùng phức tạp, khá giống trận đồ pháp trận.

"Vật này hẳn là pháp khí cảm ứng vị trí của ta?" Trong lòng Thẩm Lạc hơi động, vận khởi Cửu Cửu Thông Bảo Quyết, ý đồ thôi động mâm tròn.

Trong mâm tròn cũng ẩn chứa cấm chế lực, chỉ là cấm chế này phi thường cổ quái, khác rất lớn cấm chế bình thường trong pháp khí.

Chỉ là Cửu Cửu Thông Bảo Quyết không hổ là bí thuật Phương Thốn sơn, vận chuyển một lát, mâm tròn bát giác này cũng rất nhanh đáp lại, một điểm sáng màu trắng giữa trận đồ nổi lên, nhẹ nhàng chớp động.

Thẩm Lạc suy nghĩ một chút, lấy ra bình chứa Nhị Nguyên Chân Thủy, đem nó tới gần mâm tròn, đáy bình lập tức sáng lên, hiện ra một điểm sáng màu trắng nho nhỏ, ẩn ẩn cộng hưởng với điểm sáng trên mâm tròn.

"Quả là thế." Hắn yên lặng gật đầu, tiếp tục thôi động mâm tròn bát giác, ý đồ biết rõ cách sử dụng nó.

Bất quá Cửu Cửu Thông Bảo Quyết thôi động mâm tròn này cũng chỉ có thể đến trình độ này, bất luận hắn vận chuyển pháp quyết này thế nào, mâm tròn cũng không đáp lại nữa.

Thẩm Lạc cũng không để ý nữa, tìm ra thủ đoạn truy tung của Thần Cương, hắn cũng yên lòng.

Hắn thu tất cả mọi thứ vào, nhắm mắt khoanh chân, điều chỉnh trạng thái của mình, tiếp đó, chính là chuyện trọng yếu nhất của hắn, lần nữa thử đột phá Ngưng Hồn kỳ.

Mấy canh giờ sau, Thẩm Lạc từ từ mở mắt, tâm niệm vừa động, quanh người chớp động lam quang, đẩy nước sông ra cách mấy trượng.

Hắn lập tức đứng dậy, lấy ra một ít vật liệu bố trí pháp trận, khắc hoạ trận văn lên bệ đá dưới thân, bố trí một pháp trận.

Không bao lâu, một pháp trận màu đen hình tròn lớn gần trượng được bố trí thành.
Đại Mộng Chủ

Đại Mộng Chủ Chương 461: Vạn hạnh trong bất hạnh

Review Chương 461: Vạn hạnh trong bất hạnh - Đại Mộng Chủ

Đọc ngay Chương 461: Vạn hạnh trong bất hạnh truyện Đại Mộng Chủ

Review truyện Đại Mộng Chủ

Truyện Đại Mộng Chủ Review


1,322 | 0 780 chương


Đọc truyện Đại Mộng Chủ

Đại Mộng Chủ