Chương 458: Hiểm cảnh

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Dịch: Độc Lữ Hành

***

"Các ngươi làm sao biết ta ở tại Trường An thành?" Con ngươi Thẩm Lạc co rụt lại, lập tức hỏi.

"Biết, là Thần Cương kia nói cho chúng ta biết, hắn tựa hồ dùng bí pháp nào đó gieo tiêu ký trên thân thể ngươi, có thể thông qua một trận bàn cảm ứng được vị trí của ngươi, trong tay đại ca ta có một cái." Thanh niên mặc bạch bào nói ra, một tơ một hào cũng không dám giữ lại.

Trong ánh mắt Thẩm Lạc nổi lên hàn quang, sắc mặt có chút khó coi.

Ngày đó hắn rời nơi ở Đan Dương Tử, lập tức lẩn trốn đến Khúc Trì phường, vốn cho rằng thần không biết quỷ không hay, vậy mà vẫn bị Thần Cương kia biết.

Chỉ là hắn và Thần Cương gặp mặt trong chốc lát, mà hắn một mực cẩn thận, làm sao lại bị Thần Cương gieo xuống tiêu ký?

Kể từ đó, chuyện chính mình tới đây xảo ngộ năm người, khả năng từ đầu tới cuối đã thiết kế một cái bẫy rập!

"Chẳng lẽ bình Nhị Nguyên Chân Thủy kia có vấn đề?" Thẩm Lạc cảm thấy lưng phát lạnh, trong đầu đột nhiên toát ra một ý niệm.

Hắn lật tay lấy ra bình ngọc chứa Nhị Nguyên Chân Thủy, chân thủy bên trong đã dùng hết hơn phân nửa, còn thừa lại rất ít, đại khái chỉ khoảng một phần tư.

Hắn cẩn thận quan sát trong ngoài bình ngọc, nhưng không nhìn ra manh mối gì, thế là rót pháp lực vào trong đó, cẩn thận cảm ứng.

"Ồ!" Ánh mắt Thẩm Lạc khẽ động.

Dưới đáy bình ngọc mơ hồ tản mát ra một tia sóng pháp lực cực kỳ nhạt, nếu không phải tu vi hắn tiến nhanh, cảm ứng linh mẫn, cơ hồ dò xét không ra.

"Hẳn đây chính là tiêu ký kia?" Trong lòng của hắn thầm nghĩ, nhưng lại không thể xác định.

Thẩm Lạc trầm ngâm một chút, đặt bình ngọc ở một bên, tiếp tục hỏi: "Sau khi các ngươi phát hiện ta rời Trường An thành thì thế nào?"

"Chúng ta theo sát sau lưng các hạ, vừa thông tri Thần Cương, bất quá hắn tựa hồ đang bận sự tình khác, không rảnh phân thân, để cho chúng ta trước theo dõi ngươi, chớ để lạc mất. Đại ca sợ ngươi rời khỏi nơi đây, liền nghĩ cách dụ dỗ ngươi đến hậu điện, dùng Vân Thùy Trận giam cầm ngươi ở đây. Tình huống sau này thì ngươi đã biết." Thanh niên mặc bạch bào vội vàng tiếp tục nói.

Thẩm Lạc nhớ lại chuyện một đường phát sinh đến giờ, rất phù hợp với lời nói của thanh niên mặc bạch bào, xem ra người này hẳn không nói láo.

"Tốt, ngươi nghỉ ngơi trước đi!" Hắn đưa tay đặt trên trán thanh niên mặc bạch bào, lòng bàn tay tỏa sáng hào quang u ám.


Trong mắt thanh niên mặc bạch bào lộ ra vẻ hoảng sợ, lập tức hai mắt lật một cái, rơi vào hôn mê sâu.

Mộng Yểm Thuật là một loại pháp thuật có thể cưỡng chế người ta chìm vào giấc ngủ, kinh lịch vô tận ác mộng, cũng có tác dụng tra tấn người khác. Bất quá Thẩm Lạc không luyện qua thuật này, chỉ có thể cưỡng ép người khác chìm vào giấc ngủ mà thôi.

Hắn lập tức gọi tỉnh lại đại hán đầu báo, uy hiếp đe dọa một hồi, cũng từ trong miệng gã biết được chuyện Thần Cương, cơ bản giống với lời thanh niên mặc bạch bào khai xem ra sự thật chính là như thế.

Thẩm Lạc làm bất tỉnh đại hán đầu báo, mặt lộ vẻ do dự.

Hắn và Mang Sơn Ngũ Hữu đại chiến một phen, tốn thời gian khá lâu, hiện tại Thần Cương rất có thể đang ở trên đường đuổi tới, thậm chí đến trong cổ mộ.

Hắn không thể xác định Thần Cương đặt tiêu ký ở chỗ nào ở trên người mình, hiện tại chạy đi, có tỷ lệ rất lớn đụng phải gã, không bằng dứt khoát đợi ở chỗ này, chờ đợi Thần Cương tìm tới.

Thẩm Lạc quen thuộc hoàn cảnh trước mắt, có thể sớm bố trí một chút thủ đoạn, chiếm lấy tiên cơ.

Một phương diện khác, cho dù Thần Cương muốn vượt qua thông đạo đổ sụp trước mắt, cũng sẽ tiêu hao khí lực, hắn thì lại lấy khoẻ ứng mệt, thêm không ít phần thắng.

Duy nhất để hắn lo lắng chính là nơi này thuộc nội điện, có thể sẽ xuất hiện quỷ vật lợi hại khác.

"Bất kể thế nào, trước khôi phục pháp lực đã." Thẩm Lạc lấy ra một viên đan dược màu ngà sữa từ Hồ Dung ăn vào, yên lặng vận công luyện hóa.

Luyện hóa đan dược, trên tay hắn cũng không nhàn rỗi, vừa lấy ra vật tuỳ thân của thiếu phụ váy đỏ, thanh niên mặc bạch bào kiểm tra.

Hắn đã kiểm tra qua, những người này cũng không có pháp khí trữ vật, cho nên vật tùy thân cũng không nhiều, trừ mấy món pháp khí, cùng trước đó thu lấy các loại tài liệu Âm Sát Huyền Băng, và một ít đan dược, phù lục, loại hình đồ vật khẩn yếu.

Mà đan dược, phù lục đều là hàng thông thường, với hắn hiện tại cũng không có giá trị quá cao.

Bất quá hắn tìm được trên thân thiếu phụ váy đỏ kia mấy tấm Hỏa Kiếm Phù trung phẩm, coi như có chút tác dụng.

Thẩm Lạc thu hồi những đan dược, phù lục này, sau đó xem xét mấy món pháp khí kia.

Hai thanh trường đao màu đen của đại hán một mắt cùng đại hán đầu báo kia, đúng như lúc trước hắn đoán, là một đôi pháp khí, bên trong ẩn chứa sáu tầng cấm chế, hợp lực thôi động, uy lực không kém thượng phẩm pháp khí.

Phi luân màu xám của thanh niên mặc bạch bào là một kiện thượng phẩm pháp khí ẩn chứa bảy tầng cấm chế, uy lực không nhỏ, không chỉ có thể dùng công kích, còn có thể dùng vây nhốt người khác, có chút tinh xảo.


Cuối cùng là một kiện vòng tròn màu bạc của thiếu phụ váy đỏ, Thẩm Lạc thi pháp dò xét, phát hiện hoàn này bất phàm.

"Pháp khí này cũng không tệ, phẩm chất so với rìu ngắn màu xanh của ta cao hơn không ít!"

Hắn đầu tiên là vui mừng, nhưng nụ cười trên mặt đột nhiên biến mất, ngẩng đầu nhìn lại chỗ thông đạo bị phong kín, tròng mắt hơi híp lại.

Mặc dù âm thanh cực kỳ nhỏ, bất quá hắn vừa mới xác thực nghe từ bên trong một tia dị hưởng.

"Tới rồi, thật nhanh!" Thẩm Lạc chấn động trong lòng, không tiếp tục luyện hóa đan dược nữa, thu hồi mấy kiện đồ vật bên cạnh lên, đứng dậy ẩn núp sau một đống đá lớn trong đại sảnh.

Hắn mang theo Bạch Tinh tới, về phần thi thể thanh niên mặc bạch bào, đại hán đầu báo, cùng thiếu phụ váy đỏ, đại hán một mắt thì lưu tại chỗ.

Đây là hắn nghĩ ra một kế sách thay mận đổi đào, đang muốn nói tỉ mỉ với Bạch Tinh.

Vào thời khắc này, dị biến phát sinh.

Một cỗ khí tức quỷ khí vô cùng to lớn, mà lại tràn ngập hung lệ từ chỗ sâu trong thông đạo đại sảnh truyền đến.

Lông tơ toàn thân Thẩm Lạc dựng đứng lên, thân thể cảm thấy run rẩy một trận.

"Đây, đây là quỷ vật Xuất Khiếu kỳ! Đáng chết, nhanh như vậy đã có quỷ vật lợi hại từ chỗ sâu hậu điện xuất hiện!" Sắc mặt hắn khó coi không gì sánh được.

Tình huống trước mắt thật đúng là trước có cường địch, sau có truy binh, cơ hồ lâm vào tuyệt địa.

Bất quá hắn vốn bị ngăn chặn trong đại sảnh, dù muốn thoát ly đi, thông đạo đổ sụp này cũng không phải dễ thông qua như vậy.

Thẩm Lạc kinh lịch những năm qua khiến cho tâm trí kiên định, giờ phút này mặc dù cơ hồ lâm vào tuyệt cảnh, nhưng cũng không chịu từ bỏ, vô số suy nghĩ trong đầu thay đổi thật nhanh, nghĩ kế thoát thân.

"Mặc dù có chút mạo hiểm, nhưng cũng chỉ có thể như vậy." Trong nháy mắt hắn đã có chủ ý, lật tay lấy ra một viên đan dược u lục, chính là Âm Chập Đan trước đó làm nhiệm vụ Địa Phủ đạt được, sau khi phục dụng có thể khiến khí tức toàn thân hoàn toàn mất đi, toàn thân băng lãnh, lâm vào trạng thái chết giả.

"Bạch Tinh, thật có lỗi khiến ngươi liên luỵ vào trong tình trạng nguy hiểm này, ta ăn vào đan dược này xong, ngươi biến ta thành một khối đá, còn mình thì mau về Đông Hải đi." Thẩm Lạc nói nhanh, đồng thời phất tay triệu hồi ra một dòng nước, vận chuyển thông linh thuật mở ra thông linh thủy động.

Bằng vào Âm Chập Đan, lại thêm Bạch Tinh phong ấn, nhất định có tỷ lệ giấu diếm được con quỷ vật Xuất Khiếu kỳ kia.

Bạch Tinh ngơ ngác nhìn Thẩm Lạc, sau đó đột nhiên lắc đầu.
Đại Mộng Chủ

Đại Mộng Chủ Chương 458: Hiểm cảnh

Review Chương 458: Hiểm cảnh - Đại Mộng Chủ

Đọc ngay Chương 458: Hiểm cảnh truyện Đại Mộng Chủ

Review truyện Đại Mộng Chủ

Truyện Đại Mộng Chủ Review


1,355 | 0 780 chương


Đọc truyện Đại Mộng Chủ

Đại Mộng Chủ