Chương 455: Phản chế

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Dịch: Độc Lữ Hành

Bọn người lão giả nho bào bị biến hoá của hung hán đầu báo hấp dẫn chú ý, chờ lưu ý đến tình huống Thẩm Lạc bên kia, thì hắn đã thoát khốn ra, sắc mặt tất cả đều đại biến.

Cầu vồng màu đỏ vừa thoát khốn, lập tức bay nhào tới bốn người lão giả nho bào, tốc độ so với ngự kiếm phi hành nhanh hơn ba phần, chớp động một cái đã xuất hiện trước người đại hán một mắt đang ở gần nhất, thế phá núi mở biển chém xuống một cái.

"Hỗn đản, đền mạng cho Tứ đệ của ta!" Đại hán một mắt đoán là hung hán đầu báo đã vẫn lạc, con mắt trở nên đỏ như máu, không lùi mà tiến tới, tế ra trường đao màu đen, hung hăng chém về phía cầu vồng màu đỏ.

Nếu đủ tỉnh táo, bằng vào tu vi Tích Cốc trung kỳ của gã, có lẽ còn có thể giãy giụa chút hi vọng sống, nhưng giờ phút này lửa giận đã lên tới não, mất đi tỉnh táo, đã chú định số mệnh gã phải chết.

Cầu vồng màu đỏ đột nhiên uốn éo, phảng phất một đầu tiểu xà linh động không gì sánh được, nhoáng một cái vượt qua trường đao màu đen, khẽ quấn qua hông đại hán.

Đại hán một mắt nhất thời bị chém thành hai đoạn, mảng lớn máu tươi vẩy ra, lúc này đã vẫn lạc.

Chém giết đại hán một mắt xong, uy lực cầu vồng màu đỏ tựa hồ hao hết, lóe lên giải thể, một lần nữa hóa thành Thuần Dương Kiếm Phôi và Thẩm Lạc.

Hắn vừa mới thi triển chính là một môn kiếm thuật cao minh "Nhân kiếm hợp nhất" trong Thuần Dương Kiếm Điển ghi lại, chỉ tiếc hắn dùng chiêu này chưa quen, chỉ có thể nhân kiếm sát nhập trong thời gian mấy hơi thở, pháp lực tiêu hao cũng khá lớn.

"Ngũ đệ! Tặc tử đền mạng!"

Thanh niên mặc bạch bào và thiếu phụ váy đỏ nhìnb muốn rách cả mí mắt, lập tức thôi động phi luân màu xám và vòng tròn màu bạc đánh về phía Thẩm Lạc.

Bọn Mang Sơn Ngũ Hữu kết nghĩa đã mấy chục năm, ngày thường mặc dù ngẫu nhiên cũng có tranh cãi, nhưng mười năm như hình với bóng, tình nghĩa còn thân hơn so với thân huynh muội. Thấy Thẩm Lạc liên tục giết hai người, thanh niên mặc bạch bào và thiếu phụ váy đỏ nào còn có thể chịu đựng được.

"Nhị đệ, Tam muội dừng tay! Thực lực người này cường đại, chúng ta không phải là đối thủ!" Lão giả nho bào vẫn còn lý trí, muốn ngăn cản hai người, đáng tiếc đã chậm một bước.

Thẩm Lạc thấy hai người công tới, không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, phất tay áo vung lên.

Một tiểu ấn màu vàng bắn ra, hoàng mang chớp động, hư ảnh năm ngọn núi hiển hiện chung quanh tiểu ấn, đụng vào phi luân màu xám và vòng tròn màu bạc kia.

Một tiếng sét đùng đoàng qua đi, tiểu ấn màu vàng lù lù bất động, nhưng phi luân màu xám và vòng tròn màu bạc lại giống như lá rụng trong cuồng phong, bị tuỳ tiện đánh bay.

Thanh niên mặc bạch bào cũng không có gì, nhưng trên mặt thiếu phụ váy đỏ hiện ra vẻ khiếp sợ.


Vòng tròn màu bạc của nàng tên là Ngân Ngọc Trác, nhìn không quá thu hút, kì thực là một kiện thượng phẩm pháp khí ẩn chứa chín tầng cấm chế, chất liệu cứng rắn không gì sánh được, không thể phá vỡ, phối hợp cấm chế trong đó, ném mạnh ra ngoài có thể bạo kích vạn vật, uy lực cực lớn.

Ngân Ngọc Trác này cũng không phải do thiếu phụ váy đỏ luyện chế, mà là trong một lần thám hiểm đạt được, đối cứng cùng pháp khí địch nhân chưa bao giờ thất bại, không ngờ hôm nay lại rơi xuống hạ phong.

"Tiểu ấn màu vàng này chẳng lẽ là cực phẩm pháp khí?" Thiếu phụ nhìn về phía tiểu ấn màu vàng đang chớp động linh quang nồng đậm, trong đầu hiện ra một ý niệm.

Cực phẩm pháp khí vô cùng trân quý, dù tồn tại Ngưng Hồn kỳ cũng chưa chắc có được, thế nhưng có thể một kích đánh bay Ngân Ngọc Trác của nàng, chỉ có thể là cực phẩm pháp khí.

Nghĩ đến đây, máu nóng trong đầu thiếu phụ váy đỏ như bị giội cho một chậu nước đá, trong nháy mắt tỉnh táo lại, vừa triệu gấp Ngân Ngọc Trác bị đánh bay, vừa quay người bỏ chạy ra cửa.

Nhưng trước khi ba người liều mạng khu động pháp khí, Thẩm Lạc đã âm thầm khu động Thuần Dương Kiếm Phôi, từ một phương hướng khác bay vụt qua.

Thiếu phụ váy đỏ vừa mới bay ra hai ba trượng, khóe mắt loé lên kiếm quang màu đỏ, sau đó cái cổ đau xót, lâm vào bóng tối vô tận.

Thanh niên mặc bạch bào mắt thấy thiếu phụ váy đỏ cũng chết ở đây, sợ đến vỡ mật, nào còn có ý niệm báo thù, quay người chạy trốn.

Nhưng một đạo bạch quang từ phía dưới phóng tới, đánh vào trên thân thanh niên, lại là Bạch Tinh ở dưới đất chờ đúng thời cơ, phát ra công kích.

Trên thân thanh niên mặc bạch bào chớp động bạch quang, cả người trong nháy mắt biến thành một con sao biển màu trắng, "Lạch cạch" một tiếng, rơi vào trên mặt đất.

Chỉ sau hai ba cái hô hấp, ở đây chỉ còn lại có một mình lão giả nho bào.

Lão này vô cùng giảo hoạt, thừa dịp Thẩm Lạc đánh giết thiếu phụ váy đỏ và thanh niên mặc bạch bào, nhanh chóng bỏ chạy ra cửa điện, đã trốn được hai ba mươi trượng.

"Đáng chết! Không ngờ Thẩm Lạc này lợi hại như vậy, sớm biết đã không ham phần thưởng của Thần Cương kia, lại đi tính toán người này!" Trong lòng lão giả nho bào hối hận vạn phần.

"Xem ngươi còn có thể chạy trốn nơi đâu!" Thẩm Lạc sao lại để lão đào tẩu, phất tay phát ra một đạo lam quang, cuốn tất cả pháp khí trên mặt đất vào.

Về phần Bạch Tinh, thi thể hung hán đầu báo, thanh niên mặc bạch bào biến thành con sao biển, cùng đại hán một mắt, thiếu phụ váy đỏ, đều bị Thẩm Lạc dùng túi càn khôn tạm thời thu vào, sau đó hắn lập tức bấm niệm pháp quyết thôi động Thuần Dương Kiếm Phôi, thi triển ngự kiếm thuật, đuổi theo lão giả nho bào.

Con tướng quân quỷ vật Ngưng Hồn kỳ trong chỗ sâu thông đạo kia có thực lực mặc dù cao cường, nhưng linh trí chưa mở, ý thức u mê, thấy Thẩm Lạc và lão giả nho bào chạy ra cửa, tướng quân quỷ vật cho là hai người muốn chạy trốn, hung tính phát tác, lập tức quên đi kiêng kị với Hồng Liên Nghiệp Hỏa đuổi theo.


Quỷ vật khác thấy vậy, cũng theo sát phía sau, trùng trùng điệp điệp phóng đến phía cửa.

Thẩm Lạc thi triển ngự kiếm phi hành thuật, tốc độ nhanh chóng cỡ nào, một hai cái hô hấp đã đuổi kịp lão giả nho bào, đang muốn từ phía sau đâm một kiếm xuyên tim lão.

Lão giả nho bào giờ phút này bỗng nhiên quay người lại, thôi động Hỏa Vân Hồ Lô.

Một mảng lớn đất cát màu đỏ từ trong hồ lô bắn ra, cũng không ngưng tụ thành hỏa vân hỏa điểu gì, mà trực tiếp đánh về phía Thẩm Lạc, phát ra tiếng xé gió thê lương như kình nỏ bắn.

Đuôi lông mày Thẩm Lạc khẽ động, nhưng hắn đã sớm phòng bị, tay phải vung lên.

Ngũ Nhạc Sơn Hình Ấn từ trong tay hắn lần nữa bắn ra, phía trên đại phóng hoàng mang, trong nháy mắt ngưng tụ thành hư ảnh một ngọn núi lớn mấy trượng, che ở trước người.

Đất cát màu đỏ đánh vào trên hư ảnh ngọn núi, phát ra một trận tiếng trầm đục như mưa rơi lá chuối, hoàng mang trên hư ảnh ngọn núi chớp liên tục, tuỳ tiện cản lại tất cả những đất cát kia.

Hư ảnh ngọn núi lập tức rơi xuống dưới, ép lên lão giả nho bào và Hỏa Vân Hồ Lô.

Một cỗ cự lực khó tin rơi xuống, lão giả nho bào lập tức bị đè trên mặt đất, Hỏa Vân Hồ Lô cũng đè ở trên người lão.

Lão giả phun ra một ngụm máu tươi, thân thể cơ hồ bị đè ép, toàn lực thôi động Hỏa Vân Hồ Lô để ngăn cản ngọn núi màu vàng, đáng tiếc một chút tác dụng cũng không có.

"Kiếp sau đầu thai, thủ đoạn nên tốt hơn một chút!" Thẩm Lạc không lưu tình chút nào, bấm niệm pháp quyết thúc giục Ngũ Nhạc Sơn Hình Ấn.

Hư ảnh ngọn núi màu vàng phồng lớn gấp bội, áp lực cũng đột ngột tăng gấp đôi.

"Đây là ngươi bức ta, cùng nhau chết đi!" Trên mặt lão giả nho bào lộ ra vẻ điên cuồng, bỗng nhiên cuồng hống một tiếng, hai tay đột nhiên đặt trên hồ lô, thể nội pháp lực rót vào trong đó.

"Phốc" một tiếng, hai tay của lão vậy mà tan vào trong hồ lô.

Lão giả bỗng nhiên cắn chót lưỡi, há miệng phun ra một đoàn tinh huyết, cũng lóe lên dung nhập vào trong Hỏa Vân Hồ Lô.

Trên Hỏa Vân Hồ Lô đại thịnh hồng quang, mặt ngoài hồ lô hiện ra một đồ án Thánh Cầm đầu sinh mào, đuôi mang trường linh, nhìn dị thường thần tuấn cao quý.

Một cỗ linh áp khổng lồ từ trong Hỏa Vân Hồ Lô lộ ra, vậy mà chặn lại áp lực Ngũ Nhạc Sơn Hình Ấn
Đại Mộng Chủ

Đại Mộng Chủ Chương 455: Phản chế

Review Chương 455: Phản chế - Đại Mộng Chủ

Đọc ngay Chương 455: Phản chế truyện Đại Mộng Chủ

Review truyện Đại Mộng Chủ

Truyện Đại Mộng Chủ Review


1,222 | 0 780 chương


Đọc truyện Đại Mộng Chủ

Đại Mộng Chủ