Chương 355: Kim tháp

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Dịch: Độc Lữ Hành

***

"Con Côn Bằng nuốt chúng ta, hẳn cũng là một thành viên yêu ma kia?" Thẩm Lạc lấy lại bình tĩnh, hỏi.

"Con Côn Bằng đó chính là hậu duệ Yêu Sư Côn Bằng lão tổ, thần thông quảng đại, thôn thiên thực địa đều là việc nhỏ, sau khi ma hóa thần thông càng tăng thêm. Nếu không có yêu này xuất thủ, Đông Hải Long Cung ta sao lại bại bởi tay những yêu ma kia!" Ngao Hoằng phẫn hận nói.

"Nơi đây chẳng lẽ là bụng Côn Bằng đó?" Thẩm Lạc chần chờ một chút, hỏi vấn đề quan tâm nhất

"Chỉ sợ là, ta cũng không hiểu nhiều lắm về Côn Bằng kia, bất quá nếu chúng ta bị nó nuốt vào, hẳn là đang ở trong bụng nó. Chỉ là không ngờ trong bụng yêu này lại có càn khôn khác." Ngao Hoằng nhìn xung quanh một chút, nói.

Thẩm Lạc nghe vậy, mặc dù đã sớm dự cảm, trong lòng vẫn như cũ lộp bộp một chút.

"Thẩm huynh cũng không cần quá lo lắng, chúng ta nếu như còn sống, những bằng hữu kia của ngươi, còn có các thuỷ binh của ta tất nhiên cũng vô sự, chỉ cần chúng ta tề tâm hợp lực, tất nhiên có thể bình an thoát khỏi nơi đây." Ngao Hoằng tựa hồ nhìn ra Thẩm Lạc lo lắng, khuyên nhủ.

"Mong là như vậy." Thẩm Lạc nghe lời này, tinh thần cũng chấn động, nhẹ gật đầu.

"Những người khác tạm thời không nói, chúng ta trước dò xét một chút toà kim tháp này đi. Vật này xuất hiện ở đây, có chút kỳ quặc, nói không chừng bên trong có đường thoát ra đấy." Ngao Hoằng nhìn kim tháp phía trước, nói ra.

Thẩm Lạc vốn cũng có ý định dò xét tháp này, đương nhiên sẽ không phản đối.

Hai người thả người nhảy lên đài sen màu vàng ở đáy tháp, đi vào trước cửa kim tháp.

Kết quả đại môn lại rộng mở, bên trong tối như mực không nhìn thấy bất kỳ vật gì.

Hai người liếc nhìn nhau, vừa cảnh giới động tĩnh chung quanh, vừa đi đến cửa.

Lúc cách đại môn còn hơn một trượng, hư không phía trước đột nhiên "Xoẹt" một tiếng, trống rỗng hiện ra một lồng ánh sáng màu trắng, bao phủ đại môn vào trong.

Hai người dừng lại, chăm chú nhìn kỹ, thấy lồng sáng hiện lên bạch quang như vô số hỏa hoa, phát ra thanh âm lốp đốp rất nhỏ, xem xét liền biết là cấm chế cực kỳ lợi hại.

Thẩm Lạc hơi nhướng mày.

Lồng ánh sáng màu trắng chớp động quang mang bắn ra từng luồng từng luồng ba động linh lực hùng vĩ, vượt xa cảnh giới của hắn.

"Quả nhiên, kim tháp này cũng không dễ tiến vào. Thẩm huynh ngươi lui ra sau một chút." Ngao Hoằng nói một tiếng, nhưng cũng không lùi bước, tay phải vung lên, lòng bàn tay loé lên điện quang, lấy ra thanh Lê Hoa Kim Thương kia.


"Ngao huynh, ngươi ở bên ngoài tựa hồ thụ thương không nhẹ, tùy tiện điều động pháp lực, sẽ dẫn phát thương thế thêm đấy?" Thẩm Lạc hỏi vội.

Ngao Hoằng xuất thân cao quý, tu vi cũng cao, người cũng rất hiền lành, thậm chí có chút cảm giác ngây thơ. Thẩm Lạc mặc dù lần đầu gặp gã, cũng không khỏi cảm giác thân thiện.

"Trước đó bị thương cũng không nặng, long cung ta lại có bí thuật chữa thương, nên không sao." Ngao Hoằng lắc đầu nói.

Lúc này Thẩm Lạc mới an tâm, thả người thối lui ra sau.

Hai tay Ngao Hoằng cầm thương, điện quang màu vàng phía trên bỗng nhiên đại thịnh, phát ra vô số tiếng vang phích lịch. Thẩm Lạc mặc dù thối lui ra vài chục trượng, vẫn như cũ cảm giác hãi hùng khiếp vía, vội vàng lui thêm một khoảng.

"Long Chiến Vu Dã!" Ngao Hoằng xắn một cái thương hoa, thân thể khom một nửa, một thương đâm tới.

Một thương này không quá mạnh mẽ, duy nhất chính là nhanh, lấy tu vị Thẩm Lạc, cũng chỉ thấy được một đạo hàn quang màu vàng hiện lên, chiến thương đã đâm vào trên lồng ánh sáng.

Kim quang quanh người Ngao Hoằng cũng ngưng tụ, hình thành một hư ảnh Ngũ Trảo Kim Long, đỉnh chính là đầu thanh chiến thương kia.

"Ầm" một tiếng vang thật lớn truyền đến, vô số hồ quang điện màu vàng từ trên chiến thương bộc phát ra, bao phủ lồng ánh sáng màu trắng vào trong đó, để cho người ta căn bản thấy không rõ tình hình bên trong.

Thấy tình hình này, con mắt Thẩm Lạc nhắm lại, tản mát ra thần thức, dò xét tình huống bên trong, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.

Trong vô số hồ quang điện màu vàng, đầu kim thương đã đâm vào trong lồng sáng màu trắng.

Khoé miệng Ngao Hoằng cũng lộ ra vẻ vui mừng, trên thân càng phát ra kim quang nồng đậm, hư ảnh Kim Long quanh người lắc đầu vẫy đuôi, ra sức chui vào trong.

Nhưng ngay lúc này, trên lồng sáng màu trắng đột nhiên đại phóng bạch quang, một đạo thiểm điện màu trắng to cỡ miệng chén bắn ra, bổ vào trên thân kim thương.

Hồ quang điện màu vàng trên kim thương bị xoắn nát, sau đó một tiếng ầm vang lên, kim thương cũng bị đánh bay ra ngoài.

Hổ khẩu hai tay Ngao Hoằng nứt ra, máu tươi màu vàng chen chúc ra, người cũng bị chấn động lảo đảo lui lại.

Thương thế cơ thể gã tựa hồ bị chấn động, "Oa" một tiếng, phun ra một ngụm nhỏ huyết dịch màu vàng.

"Ngao huynh, ngươi không sao chứ?" Thân hình Thẩm Lạc thoắt một cái xuất hiện sau lưng Ngao Hoằng, đỡ lấy thân thể gã.

Có hai giọt huyết dịch màu vàng của Ngao Hoằng rơi xuống trên người hắn, không có mùi tanh, ngược lại tản mát ra trận trận thanh hương, để cho người ta ngửi thấy liền cảm giác tâm thần thanh thản.


"Trong truyền thuyết long huyết chính là linh vật, có công hiệu cực kỳ bổ dưỡng, quả là thế." Thẩm Lạc thầm nghĩ trong lòng, mặc dù muốn thu thập, nhưng Ngao Hoằng đang ở đây thì không tiện cho lắm.

"Không ngờ cấm chế này lại lợi hại như thế, ta phá giải không được, phải xem Thẩm huynh ngươi rồi." Ngao Hoằng đứng vững lại, cười khổ nói.

"Tu vi Ngao huynh hơn xa tại hạ, ngươi không phá được cấm chế, ta sợ là càng không có hi vọng..." Thẩm Lạc lắc đầu nói.

Kết quả còn chưa dứt lời, thể nội pháp lực hắn đột nhiên tự động vận chuyển lên, toả ra kim quang loá mắt, hoàn toàn thoát ly hắn khống chế.

Còn chưa chờ hắn làm ra cử động gì, liền cảm giác tay chân không nghe được sai khiến, chính mình lại bắt đầu cất bước đi đến phía lồng sáng màu trắng, mấy bước đã đến trước lồng sáng, đưa tay đặt lên phía trên.

"Ông" một tiếng, lồng ánh sáng màu trắng lần nữa bộc phát ra bạch quang loá mắt, che mất thân thể Thẩm Lạc. Chờ bạch quang biến mất, thân ảnh Thẩm Lạc cũng biến mất không thấy gì nữa.

Ngao Hoằng nhìn thấy cảnh này, bất giác mở to hai mắt nhìn, cứ thế ngây người tại chỗ.

...

Thẩm Lạc cảm thấy hoa mắt, sau đó liền xuất hiện trên một chỗ bậc thang màu vàng.

Hắn khống chế lại được thân thể tứ chi và pháp lực thể nội, vội vàng thu liễm kim quang trên người, dò xét chung quanh, sắc mặt biến đổi.

Giờ phút này hắn không phải ở tại nơi nào khác, mà là ở bên ngoài bậc thang của tầng chín toà kim tháp kia.

Tình huống chung quanh kim tháp đã thu hết vào mắt, Ngao Hoằng bên ngoài cũng thấy rất rõ ràng.

Chỉ là Ngao Hoằng tựa hồ không nhìn thấy hắn, còn đang ở trước cửa một mặt lo lắng đi qua đi lại, khi thì ngừng chân trầm tư suy nghĩ.

Thẩm Lạc la lên vài tiếng, thấy không có tác dụng, liền đi đến cửa, muốn chạy qua một bên tháp, để cho Ngao Hoằng chú ý tới mình. Nhưng vừa đi hai bước, một lồng sáng màu trắng xuất hiện ở phía trước, ngăn trở đường đi.

Cái này giống y đúc lồng sáng phía dưới, hắn đành phải ngừng lại, vận khởi Hoàng Đình Kinh, trên thân vọt lên kim quang loá mắt, đồng thời lập loè không thôi, ý đồ làm Ngao Hoằng chú ý.

Nhưng mặc cho hắn dùng tất cả vốn liếng, Ngao Hoằng phía dưới đều không hề có động tĩnh gì, lại không ngẩng đầu lên nhìn chút nào.

"Xem ra cấm chế nơi này triệt để ngăn cách bên ngoài rồi." Thẩm Lạc thầm nghĩ trong lòng, cũng không phí sức nữa.

Lồng sáng màu trắng bao phủ toàn bộ tầng chín kim tháp vào bên trong, không cách nào đi xuống phía dưới, hắn đành phải quay người đến bậc thang, đi vào trước đại môn tầng thứ chín kim tháp.

Cửa tháp đóng chặt, không nhìn thấy tình huống bên trong.
Đại Mộng Chủ

Đại Mộng Chủ Chương 355: Kim tháp

Review Chương 355: Kim tháp - Đại Mộng Chủ

Đọc ngay Chương 355: Kim tháp truyện Đại Mộng Chủ

Review truyện Đại Mộng Chủ

Truyện Đại Mộng Chủ Review


1,211 | 0 780 chương


Đọc truyện Đại Mộng Chủ

Đại Mộng Chủ