Chương 23: Gặp Được Phan An (Ba)

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Đản Đản cùng Tư Vực đã ở lại lữ điếm hai ngày ước chừng Hách Hảo cũng đã điều tra mình xong xuôi, vì thế trở lại Phù Nhã Các. Lúc này thái độ của Hách Hảo quả nhiên không như trước kia, một tiếng công tử hai tiếng công tử, vừa vào cửa đã được đưa đến ngũ lâu - phòng cao cấp, sắp xếp ổn thỏa Hách Hảo liền biết chuyện mà cáo lui, để lại hai người ngồi uống trà.

" Không phải nói là phải "lấy tranh đổi hoa" hay sao?" - Tư Vực uống ngụm trà Long Tĩnh, đoạn thắc mắc.

" Ha ha! Chắc là đã giảm bớt rồi!" - Đản Đản nói.

Đản Đản đã sớm chú ý tới chổ này, ngũ lâu này cũng chia thành ba bảy loại: phía trước không có đèn lồng, có một, mà gian này lại có treo hai cái, phỏng chừng đây đúng là phòng cực phẩm. Nhắc đến bài trí trong phòng này đều vượt qua bày trí trong cung, toàn là đồ cồ thượng hạng đích thực vô giá. Trong lúc Đản Đản đang quan sát thiết kế gian phòng thì phía trong liền xuất hiện sáu nàng tiên nữ, Đản Đản trông thấy liền ngây người ra. Tư Vực trộm nhìn sáu nàng, diện mạo thật không tệ, dáng vẻ đoan trang, khí chất thanh tao, nếu nói các nàng là thiên kim tiểu thư nhà giàu thậm chí là hoàng thất quốc thích chắc hẳn mọi người đều tin. Sáu nàng tiểu tiên nữ này cũng trạc tuổi Tư Vực, bắt đầu châm rượu dâng thức ăn, nắn vai bóp chân, phục vụ chu đáo, không giống những kẻ khác, tay chân không thành thật.Tư Vực rất thoải mái, đã lâu rồi cũng chưa được hầu hạ như thế, lúc còn ở Hoàng cung, cũng làm sao có nhiều tiên nữ hầu hạ mình như thế đâu chứ. Vốn nên một mực hưởng thụ một chút, nhưng không ngờ vừa nhìn thấy Đản Đản liền tức giận.

Chỉ thấy Đản Đản hồn mê phách lạc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hai nàng đang hầu hạ y, mặt cười ngây ngốc, uống vài chung liều ăn gan trời, ôm một nàng khư khư không buông. Sau đó cứ như gấu mù phá ngô, một bẻ một phá, hỏi y sao không đủ bận kia chứ! Qua khoảng một khắc, sáu nàng tiên nữ từ từ biến thành dục nữ, đã bắt đầu không hiền lành nữa, Tư Vực từ nhỏ thay xiêm y đều đã có nha hoàn hầu hạ, ngay cả tắm rửa cũng không do chính mình động thủ, bây giờ bị "khiêu khích" cũng không có cảm giác gì, chỉ cần không chạm đến......sẽ không có vấn đề gì. Nhưng Đản Đản lại không chịu được " ôn nhu hương", từ nhỏ đã không có ai đối đãi như thế với mình, hiện giờ tâm khí bắt đầu dao động, toàn thân sôi nóng cực kỳ, trước giờ Đản Đản chưa từng có cảm giác này - bị các nàng sờ soạn thân thể như thế quả thật như là bay lơ lững trên trời!.

Tư Vực một bên nhìn thấy Đản Đản đang hưởng vận đỏ, nàng dùng " Tĩnh Quan đại pháp" biết được Thất Hùng đả đến bên phòng kế, dường như còn có cả Hách Hảo bên trong. Vì thế liền nhanh trí, cuối cùng quyết định lẻn vảo phía Hách Hảo nghe ngóng. Sau đó Tư Vực phất tay một cái tung ra bột " Thăng tiên", cùng lúc làm bất tỉnh tất cả. Tiếp theo Tư Vực liền lôi Đản Đản len lẻn vào phòng của Hách Hảo, nhưng mới vừa bước vào, chợt nghe có tiếng người tiến lại gần. Lúc cấp bách, nhìn đến tấm bình phong sau tủ quần áo. Tủ quần áo này có hai cánh cửa tả hữu, vì thế Tư Vực định bụng đem Đản Đản nhét vào bên trái, kết quả là vừa mở cửa, bên trong đã có người nấp sẵn bên trong!!! Sợ đến mức xém chút nữa Tư Vực thét lên bèn rấp rút chui vào cửa bên phải tiện tai kéo luôn cả Đản Đản vào.

" Rất vui lại được gặp!" - Phan An cười nói. Thì ra, người trốn bên cửa trái chính là Phan An!

Nói đến cái tủ quần áo này, bên ngoài xem ra là hai cửa trái phải, nhưng bên trông là liên thông với nhau, cho nên Tư Vực mới có thể kéo Đản Đản vào trong. Tủ quần áo không đủ lớn, nên việc chứa ba người ẩn núp bên trong là điều không dễ, Phan An này nói thế nào cũng là nam nhi thân cao bảy thước, một mình đã chiếm 2/5, mà Tư Vực tuổi còn trẻ nhưng trời sinh đoan trang cũng cao tầm năm thước, Đản Đản là nhỏ nhất, nhưng ít nhất cũng là bốn thước chín thốn ( một thước ~ 33,3 cm, một thốn = 1/10 thước ---Tư Vực tầm 170cm, Đản Đản 165cm)

Thế nên, Đản Đản nho nhỏ ngồi trong hai chân của Tư Vực, hai tay Tư Vực đặt trên chân, Tư Vực cũng đưa Đản Đản tựa người y ra sau người của mình, tư thế này chỉ là giảm bớt sức nặng của cả hai, à nói không đúng chỉ là tương hỗ qua lại thôi, Tư Vực chẳng qua là phòng ngừa Đản Đản bất cứ lúc nào cũng có thế ngã ra ngoài.

" Sao ngươi lại ở đây?"- Tư Vực nói.

" Ha ha! Nhìn bộ dạng cô nương đúng là khuynh quốc khuynh thành mà!" - Phan An bắt đầu chọc ghẹo.

" Ngươi.......!" - Tư Vực vừa định nói liền bị Phan An dùng tay bịt miệng.


Lúc này, cửa phòng mở ra cả ba tiếng vào, hai nữ một nam, cửa phòng vừa đóng lại, cả ba người liền "dày vò" nhau. Định hỏi sao lại "dày vò" nhau thế! Xin mời mọi người lên Gu Gồ ca ca sẽ hiểu rõ. Giường, bình phong, tủ quần áo đáng lý sắp cùng một đường thẳng, nhưng tủ quần áo hơi trật một chút, Đản Đản cùng với Tư Vực vừ vặn bị bình phong kia chặn mất tầ mắt, nhưng Phan An bên kia lại trông rất rỏ mọi thứ. Không bao lâu, bên ngoài bình phong truyền đến tiếng " y a" nghe như tiếng thở dốc, âm thanh mềm mại, Đản Đản cùng Tư Vực rung rung động động. Tư Vực cảm nhận được Đản Đản hơi thở ngày càng gấp gáp, Đản Đản càng ngày càng cảm thấy sau lưng mình đang dính chặt vào bộ ngực đẩy đà của Tư Vực. Dần dần tiếng " y a " khiến cả hai nghe càng tò mò, kìm lòng không đặng, không hẹn mà gặp liền ghé sát qua hướng Phan An, bất chợt lại đụng vào đùi của Phan An.

Phan An quay đầu nhìn hai người, vựa định chọc ghẹo một chút, thì đã ngửi được từ một trong hai người mùi hương thơm mát " Thăng tiên!" Phan An vô thức nghĩ đến, tuy rằng hắn ý chí kiên cường, tuy rằng lượng bột thuốc kia trên hai người phân lượng rất ít, nhưng cảnh bên ngoài kia cũng khiến cho Phan An đỏ mặt. Kết quả là, ba người ngoài kia trên người lăn qua lộn lại kia thiên động địa, trong đây ba người chăm chăm chú chú quan sát.

Một canh giờ trôi qua, trên giường ba người kia rốt cuộc cũng nồng nồng đậm đậm rời khỏi, ba người trong tủ quần áo xem như được giải phóng, lập tức đều nhào ra ngoài, mặt đỏ tai hồng miệng thở hồng hộc, hận không thể đem phổi ra hết bên ngoài mà thở.

" Ngươi ở đây để làm gì?" - Tư Vực hồng hộc thở, đoạn hỏi.

" Cùng với mục đích của cô nương!" - Phan An nói.

" Hừ! Xảo quyệt!" - Tư Vực hơi thở bình ổn.

" Ha Hả! Vinh hạnh vô cùng!" - Phan An cười một tràn

" À! Phan đại ca! " - Đản Đản bấy giờ mới lấy lại hơi thở nói - " Ngươi ở trong này làm gì?"

"Vậy ngươi ở đây làm cái gì?" - Phan An cười nói.

" Theo dõi một đại hán! Tỷ tỷ mang ta tới bắt gian!" - Đản Đản cười tủm tỉm bắt đầu thương lượng - " Vừa rồi nghe Phạn đại ca nói là cùng mục đích với tỷ tỷ, hay là người cũng đến bắt gian à? Như vậy hai nữ tử kia là nhị vị tẫu tẫu à?"

" Ái chà!......" Phan An bị một tiểu hài tử bình thường luôn đối với mình ôn hòa hỏi đến cứng họng.


" Kia thật đúng là nên đến thăm hỏi Phan tẫu tẫu mà!" - Tư Vực trong lòng cười thầm, thêm mắm dặm muối.

" Cái này.......!" - Phan An bí bách - " Ha ha!"

Mọi người kỳ thật trong lòng biết rõ, nhưng không nói trắng ra là đến theo dõi thôi! Nhưng nói thẳng ra e là không có hiệu quả, hơn nữa Phan An này thân phận không rõ, là địch hay bạn còn chưa biết, lúc này sao có thể đem chân tướng nói ra chứ?

" Ha ha! Cùng thỉnh không bằng hội ngộ, nơi đây cũng không phải chổ nói chuyện, không bằng cùng tại hạ tìm nơi khác mà trò chuyện!" - Phan An cười nói.

" Cũng tốt! Tiểu nữ tử cũng đang muốn thay Đản Đản tạ ân Phan công tử giúp đỡ y!" - Tư Vực không cự tuyệt.

Thế là, ba người dùng khinh công rời khỏi, liền đi đến một tiểu lâu. Ngồi một góc sáng sủa, gọi mấy thứ nhắm rượu. Tư Vực cùng Phan An ngồi đối xứng nhau, Đản Đản ở giữa hai người, trái nhìn qua Tư Vực, phải lại nhìn qua Phan An, bắt gặp ánh mắt hai người kịch liệt giằng co, để tránh chính mình ngộ nhỡ bị thương bèn lặng lặng yên yên dùng bữa.

" Cô nương cũng biết Cổ Độc Môn chứ?" - Phan An thần khi thanh tháo mỉm cười hỏi.

" Giáo phái uy chấn giang hồ, tiểu nữ tử cho dù kiến thức có thiển cận đến đâu cũng biết được một chút!" - Tư Vực nói.

" Cô nương cũng biết ba người vừa rồi là người phương nào không?" - Phan An.

" Nhị vị tẫu tẫu! Một vị cố nhân!" - Tư Vực không quên trêu ghẹo.

" Ha ha ha! Cô nương thật đúng là khôi hài mà!" - Phan An uống chén rượu - " Tại hạ không nghĩ vậy đâu!"

"Ồ? Vậy Phan công tử......." - Tư Vực.

" Ha ha! Trong ba người bên trong kia e rằng có một cố nhân của cô nương!" - Phan An nói.

" Ồ? Còn một người? " - Tư Vực nghe đến đây liền hưng trí nhưng vẫn cảnh giác.

"Chính là bà chủ Phù Nhã Các - Hách Hảo!" - Phan An.

Tư Vực mặt đen, vậy chẳng phải là nói mình lần trước tới kỹ viện, đã bị y theo dõi phía sau! Không chỉ có háo sắc mà còn vô sỉ mà!

" Nếu như thế! Vị nữ tử kia chính là tẫu tẫu sao?" - Tư Vực nói.

" Ha ha! Hiểu lầm! Hiểu lầm!" - Phan An nói - " Nữ tử kia chính là cố nhân của tại hạ!"

" Vậy hóa ra Phan công tử cũng đến đó tìm cố nhân sao?"- Tư Vực.

" Đương nhiên! Một đường tìm đến, thuận tiện xem cố nhân này có chuyện gì cần tại hạ giúp đỡ không! " - Phan An nói, - Vừa thấy cô nương tâm địa lương thiện lại có lòng nhiệt tình, cô nương tám phần chắc là cũng đến hỗ trở!"

" Phan công tử thật đúng là người am hiểu mà!" - Tư Vực nói - " Xem ra tiểu nữ tử cần kính trước Phan công tử một chén!"

Nói rồi hai người đối ẩm một ly rượu Hoa Điêu, Đản Đản thì uống một ngụm nước trắng.

" Phan công tử!" - Tư Vực mỉm cười, cái này gọi là không giận tự nhiên vui vẻ" Tiếp sau là tiểu nữ tử dùng chén rượu này thay Đản Đản cảm tạ Phan Công tử, lần đó Đản Đản gây cho ngài không ít phiền toái, vẫn chưa có cơ hội cảm tạ công tử, nay dùng chung rượu này thể hiện một chút thành ý!"

"Ha ha! Cô nương quá nghiêm túc rồi! Gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, đó là bổn phận của tại hạ, mong cô nương chớ để trong lòng. Nói sao thì, ta và Đản Đản thật ra cũng có duyên mà! Ngày sau nhất định còn gặp lại!" - Phan An nói.


" Đã như thế, vậy thì có duyên gặp lại! Hiện giờ trời cũng đã muộn, chúng ta sẽ không quấy rầy Phan công tử cùng cố nhân tiếp nối tiền duyên nữa!" - Tư Vực nói xong liền uống chung rượu, kéo Đản Đản cáo biệt Phan An quay trở về lữ điểm.

Cái gọi là người đặc biệt xuất hiện lúc đặc biệt, không phúc ắc là họa, nếu cứ trông chờ một trông hai phần kia, chỉ bằng tẩu vi thượng sách. Tư Vực biết rõ rằng Phan An không chỉ đơn thuần là là đến để thăm hỏi, nếu chuẩn bị không tốt e rằng bản thân sẽ lọt vào tay hắn, chuyện bị Hữu sứ giả ám toán đã là một bài học, không nhớ kĩ tuyệt đối không được!

" Bây giờ chúng ta còn đi theo tung tích những người kia không?" - Đản Đản hỏi.

" Hừ! Không cần! Đã sớm bị người khác phát hiện rồi!" - Tư Vực nói - " Sớm biết thế, còn không bằng trực tiếp........trực tiếp....."

Tư Vực vừa nói đến hai từ này liền choáng váng không tự chủ được, trước mắt tối sầm------- hôn mê! Đản Đản thấy vậy vội chạy nhanh đến bế nàng lên giường, bắt mạch -----Thôi rồi! Tư Vực thế nào lại trúng " Ảo mộng xuân thu" chứ? Sao lại trúng thứ này chứ? Đản Đản sốt ruột, đây chính là được dược Cổ Độc Môn, có thể trong mộng giết người, hơn nữa thời gian này người bị trúng sẽ bị thương y hệt như vết thương trông mộng mà chết, hơn nữa phương pháp duy nhất để giải độc này cũng chỉ là làm cho người bị hại tự mình tỉnh dậy mới được.

Đản Đản trên mặt khẩn trương đi qua đi lại, làm sao bây giờ? Tư Vực ắc hẳn không biết bản thân đang trong mộng, nếu có chuyện gì không hay xảy ra thì phải làm sao đây? Trên mặt Tư Vực xoẹt một cái xuất hiện một vết máu. Ối! Nhanh như vậy đã khai chiến, không nghĩ ra biện pháp nào ca, Tư Vực dù có thể lực cũng khó mà trụ được lâu! Lúc này Đản Đản nhớ đến Phan An, lúc từ biệt Phan An có nói qua chính hắn đang ở dịch trạm có việc có thể đến gặp hắn! Thế nên Đản Đản liền ba chân bốn cẳng đi tìm Phan An.

Nói rõ ngọn nguồn, Phan An theo Đản Đản đến chổ Tư Vực, bấy giờ cần phải làm cho Phan An cùng vào mộng, đem chân tướng nói cho Tư Vực biết, chỉ cần Tư Vực toàn tâm đoàn ý tập trung chắc chắn có thể tỉnh dậy được. Nhưng nguy hiểm chính là, nếu Tư Vực không thể tỉnh lại được, Phan An cũng sẽ gặp nạn.

" Yên tâm! Yên tâm! Ta khẳng định đem tiểu mỹ nhân Đản Đản mong nhớ đêm ngày trở về mà!" - Phan An cười nói.

" Tiểu mỹ nhân?" Đản Đản ngạc nhiên, có lẽ nào Phan An đã sớm nhìn ra?

" Ha hả! Còn ngốc nghếch cái gì chứ! Lúc ca ca đây phong hoa tuyết nguyệt, ngươi còn mặc quần thủng đáy đó!" - Phan An nói, - " Không cần mắc cở, ta không nói, tiểu mỹ nhân của ngươi làm sao biết, đừng nhìn nàng ta bình thường thông minh lại khôn khéo, gặp chuyện của bản thân cũng ngây dại mà thôi!"

"  Mong nhớ ngày đêm?" - Đản Đản mở to mắt kinh ngạc - " Không cần khoa trương vậy chứ?"

" Được rồi! Chính sự quan trọng hơn!" - Phan An nói xong liền uống thuốc vào, nằm kế Tư Vực, nắm lấy tay trái nàng, chỉ chốc lác liền tiến vào trận địa đáng sợ kia, u ám, giấc mộng nhuốm đầy máu tanh.............
Công Chúa Đón Dâu

Công Chúa Đón Dâu Chương 23: Gặp Được Phan An (Ba)

Review Chương 23: Gặp Được Phan An (Ba) - Công Chúa Đón Dâu

Đọc ngay Chương 23: Gặp Được Phan An (Ba) truyện Công Chúa Đón Dâu

Review truyện Công Chúa Đón Dâu

Truyện Công Chúa Đón Dâu Review


1,749 | 13 89 chương


Đọc truyện Công Chúa Đón Dâu

Công Chúa Đón Dâu