Chương 4

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Pinkie

Buổi sáng hôm sau, Vân Thư còn đang mơ mơ màng màng ngủ say. Giang Tùy đến bên mép giường, nhẹ giọng gọi ——

“Tỉnh, tỉnh.”

Vân Thư trở mình, không để ý đến động tĩnh ở bên cạnh, tiếp tục ngủ.

Giang Tùy nhíu mày, đi về phòng của mình cầm điện thoại di động, sau đó trở lại phòng cho khách, bật chuông báo thức trong điện thoại, đặt ở bên tai cô gái nhỏ.

Vân Thư bị tiếng chuông bất thình lình đánh thức, sau một lúc lâu liếc mắt nhìn quanh căn phòng xa lạ, sau đó xoa xoa đôi mắt, ngập ngừng nói: “Đây là đâu?”

Giang Tùy nhìn bộ dáng chưa tỉnh ngủ của cô gái nhỏ, nhắc nhở: “Nhà anh.”

Vân Thư “A” một tiếng, nhớ tới tối hôm qua có sét đánh, cô chạy tới nhà anh đọc truyện tranh, nhưng không nhớ nổi là mình đã ngủ lúc nào.

Giang Tùy mở miệng nói: “Dậy, anh phải đến trường.”

Vân Thư nhìn thoáng qua đồng hồ, lộ vẻ nghi hoặc, “Bây giờ mới chưa tới 7 giờ, anh đến trường sớm như vậy để làm gì?”

Giang Tùy nhẫn nại giải thích: “Đọc sách.”

Vân Thư bừng tỉnh, nhếch miệng cười cười: “Em quên mất anh còn muốn đi sớm để đọc sách, em sẽ dậy liền.” Cô gái nhỏ tươi cười, lộ ra hai cái răng nanh nhỏ.

Giang Tùy đi ra ngoài.

Chờ cô gái nhỏ thu dọn xong rồi đi ra, Giang Tùy đưa cô bé ra cửa. Vân Thư mới vừa đi hai bước, trước khi cửa bị đóng lại, nhanh chóng quay đầu hỏi: “Anh, lần sau em còn có thể qua nhà anh đọc truyện tranh không?”

Giang Tùy do dự vài giây.


Cô gái nhỏ lập tức trưng ra vẻ mặt đáng thương, không giống như bị ấm ức, mà giống như làm bộ làm tịch hơn. Giang Tùy thấy cô diễn đến nghiêm túc như vậy, cũng không đành lòng vạch trần, thuận miệng đáp: “Có thể.”

“Cảm ơn anh.”

Vân Thư vui vẻ về nhà, thấy thời gian còn sớm, cô đặt lại giờ đồng hồ báo thức rồi vào giường ngủ thêm một lúc nữa.



Một giờ sau, cô mới từ trên giường bò dậy.

Đi đến nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, vóc dáng của Vân Thư không cao lắm, chỉ cao hơn bồn rửa mặt một chút.

Bóp kem đánh răng ra bàn chải, sau đánh răng trong hai, ba phút thì cô mở to miệng nhìn vào trong gương, nhìn xem thử có cái răng nào biến thành màu đen hay không.

Bố đã nói với cô, nếu không đánh răng vào buổi sáng và tối thì hàm răng sẽ chuyển thành màu đen, đến lúc đó cười rộ lên sẽ vô cùng xấu.

Vân Thư không muốn biến thành xấu xí, cho nên mỗi ngày sớm tối đều ngoan ngoãn đánh răng, nhưng tối hôm qua ở nhà anh cho nên cô quên mất, vì thế lúc này mới có chút lo lắng.

Thấy hàm răng giống như cũng không có thay đổi gì quá lớn, lúc này cô mới yên tâm.

Trở lại phòng lấy cặp sách, sau đó cầm tiền tiêu vặt mà Vân Tùng đã cho cô, chuẩn bị đi mua bữa sáng ở dưới lầu ăn rồi sau đó tới trường.

Mới vừa xuống lầu, thì cô đã phải dì Lý ở tầng dưới.

“Thư Thư, sao tối hôm qua cháu không xuống nhà dì? Bố cháu đã gọi điện thoại cho dì nhưng mà dì chờ cả nửa ngày mà cháu cũng không có tới, sau đó, ba cháu mới gọi lại nói là cháu không tới.”

Vân Thư ngượng ngùng mà gãi gãi đầu, cười nói: “Thực xin lỗi dì Lý!”

Dì Lý cười sờ đầu cô, “Được rồi, dì cũng không có ý trách cháu. Nếu lần sau mà cháu sợ hãi thì tới nhà dì nhé, không sao cả.”

“Dạ, cảm ơn dì Lý! ”



Sau đó cô đi đến tiệm bánh bao bên cạnh mua bữa sáng, dì bán bánh bao còn cho cô thêm một cục xíu mại, nói là cô đang tuổi dậy thì, cần phải ăn nhiều thêm một chút.

Vân Thư lại ngọt ngào nói cảm ơn.



Hai ngày gần đây Vân Tùng đều không trở về, cho đến ngày thứ ba sau khi tan học trở về thì Vân Thư mới thấy bóng dáng Vân Tùng ở nhà.

Vừa nghe thấy động tĩnh cô liền chạy nhanh đến, ôm Vân Tùng không chịu buông tay.

“Thư Thư, làm sao vậy?”

Vân Thư có chút ủy khuất: “Bố, sao hai ngày vừa rồi bố không về nhà, có phải mẹ đã xảy ra chuyện gì không?”

Vân Tùng lắc đầu, cười nói: “Mẹ không sao, đừng lo lắng.”

“Vậy sao hai ngày vừa rồi ba đều không trở về nhà?”

Vân Thư biết, mỗi lần bố cô không về nhà, thì đều có nghĩa là bệnh tình của mẹ thực sự nghiêm trọng. Trong lòng cô rất lo lắng, nhưng vì còn phải đi học nên mới không đi gặp bọn họ.

Vân Tùng xoa xoa cái đầu nhỏ của cô, trấn an:” Được rồi, đừng lo lắng, mẹ sẽ không có việc gì.”

“Vậy thứ bảy tuần này con có thể đi bệnh viện thăm mẹ được không?” Vân Thư ngẩng đầu lên, vẻ mặt chờ mong mà nhìn bố mình.

“Có thể, chờ con nghỉ học, bố sẽ dẫn con đi bệnh viện thăm mẹ.”

“Vâng ạ!”

Cô gái nhỏ vừa mới xụ mặt lúc nảy, dường như đã nhanh chóng vui vẻ trở lại.

Vân Tùng nhìn dáng vẻ nhanh nhẹn của con gái, thì bao mệt mỏi của mấy ngày này đều đã tan biến không ít.




Hai ngày gần đây, Vân Thư đều không có đi quấy rầy anh trai ở đối diện. Mỗi ngày, sau khi tan học đều ở nhà, dùng bút màu vẽ nguệch ngoạc, dự định tới thứ bảy sẽ đưa bức tranh này cho mẹ.

Sau hai ngày mưa lớn, không khí trở nên mát mẻ hơn. Vào buổi tối, Vân Thư mở ra cửa sổ, còn có thể nghe được tiếng ếch nhái và côn trùng kêu to.

Tới buổi tối thứ sáu, Vân Thư dùng bút màu tô hoàn thành bức tranh, sau đó coi như bảo bối mà bỏ vào cặp sách.

Vốn dĩ muốn đi ngủ sớm, nhưng lại nghĩ đến ngày mai có thể nhìn thấy mẹ, nên nằm trên giường cả nửa ngày mà không ngủ được.

Từ trên giường bò dậy, cô muốn đi xem hôm nay anh có trở lại không, mới vừa đi tới phòng khách thì một bóng người đột nhiên từ phòng ngủ đi ra.

Vân Tùng mở miệng hỏi: “Sao đã trễ rồi mà không ngủ?”

Vân Thư tùy tiện biện một lý do: “A, không có gì ạ, đột nhiên con khát nước nên muốn đi uống nước.”

“Ừ, uống xong thì đi ngủ sớm một chút.”

“Dạ!”

Vân Tùng lại trở về phòng, Vân Thư vẫn làm bộ làm tịch chạy ra phòng khách uống miếng nước. Nghĩ nghĩ lại thì vẫn không đi tìm anh. Ngày mai, sau khi từ bệnh viện trở về cô sẽ đi gặp anh.



Sáng sớm ngày hôm sau, không đợi Vân Tùng qua gọi cô rời giường, Vân Thư đã tự mình tỉnh giấc, rửa mặt sạch sẽ rồi sau đó ngoan ngoãn ngồi trên sô pha chờ bố mình tỉnh giấc.

Vân Tùng nhìn cô một cái, mở miệng nói: “Chờ bố một lát.”

“Được, được, con không gấp, bố cứ từ từ.”

Vân Tùng vào phòng ngủ thay đồ, rửa mặt xong rồi đi ra.

Trước khi ra cửa, Vân Thư còn cố ý đeo cặp sách nhỏ của mình trên lưng.

“Con đeo cặp sách làm gì?” Vân Tùng hỏi.

Vân Thư thần bí nói: “Bên trong có đồ vật rất quan trọng, bây giờ con không thể nói cho bố biết đâu.”

Vân Tùng nắm tay Vân Thư, hai người ngồi trên xe buýt đi đến bệnh viện.

Vừa xuống xe, Vân Thư đã gấp gáp, sốt sắng chạy nhanh ra ngoài.

Vân Tùng ở phía sau hô: “Con chậm một chút.”

“Không được, con muốn nhanh nhìn thấy mẹ.”

Lần đầu tiên đến đây, Vân Thư còn thành thật, nhưng lần này, cô đã biết phòng bệnh của mẹ ở đâu nên tự mình chạy đi.

Trí nhớ của cô gái nhỏ rất tốt, không cần Vân Tùng dẫn đi vẫn có thể tìm được.

Vân Thư tìm được thang máy, sau đó nói với bố mình ở cách đó không xa: “Bố, con lên trước, đợi lát nữa bố lên sau nhé!”

Không đợi Vân Tùng trả lời, cô gái nhỏ đã ấn nút cho thang máy đi lên.

Vân Tùng ở phía sau vừa bước nhanh chân vừa cười khổ.

Ra khỏi thang máy, Vân Thư đi đến phòng bệnh của mẹ.

Mẹ cô nhìn thấy cô đến cũng vô cùng kích động.

Vân Thư mềm mềm mại mại mở miệng: “Mẹ, con rất nhớ mẹ!”

“Mẹ cũng rất nhớ con.”

Vân Tùng vừa bước vào, nhìn thấy hai mẹ con ôm nhau thì hốc mắt người đàn ông luôn kiên cường cũng đỏ lên.
Chỉ Ngoan Với Em

Chỉ Ngoan Với Em Chương 4

Review Chương 4 - Chỉ Ngoan Với Em

Đọc ngay Chương 4 truyện Chỉ Ngoan Với Em

Review truyện Chỉ Ngoan Với Em

Truyện Chỉ Ngoan Với Em Review


3,606 | 114 92 chương


Đọc truyện Chỉ Ngoan Với Em

Chỉ Ngoan Với Em