Chương 58

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

Hôm nay Tần Tiểu Mặc có chút nhàm chán, sáng sớm đã mặc cảnh phục gọn gàng, lạch đạch chạy tới tổng cục, Trần An Khánh thật sự đau đầu, không biết nên làm thế nào với bà cô nhỏ này đây.

"Tại sao cô lại đến đây?"

"Nhàm chán thôi."

"Sao không ở ký túc xá coi TV hay gì đó, nếu không để tôi cho người lắp máy tính cho cô?" Trần An Khánh hỏi.

"Không cần, không rảnh chơi đâu, hồ sơ đều xem xong rồi, cũng phân tích cho anh xong rồi, anh tính qua cầu rút ván à." Tần Tiểu Mặc bất mãn, lúc nói chuyện tay cũng không nhàn rỗi, cầm máy đóng sách trên bàn Trần An Khánh, bắt đầu nghịch.

"Tôi bận làm việc, cô không đổi chỗ khác chơi được hả?"

"Oh, tôi đi tìm Bác Văn và mấy người kia đây." Tần Tiểu Mặc bật đứng lên, tính chạy ra ngoài.

"Trở lại cho tôi! Cô đi làm loạn cái gì! Không phải cô chưa thể lộ mặt sao!" Trần An Khánh chặn Tần Tiểu Mặc lại.

"A.... ui quên mất, tôi quên mình không thể lộ diện..." Tần Tiểu Mặc sờ sờ tóc, đứng yên vài giây, rồi lại chạy ra ngoài.

"Cô đi đâu vậy?!"

"Tôi đi về thị cục chơi! À quên... làm việc, tra hỏi phạm nhân!" Tần Tiểu Mặc chạy ra văn phòng, hô lên.

Trần An Khánh trở mình một cái xem thường, hắn bất kể nàng đi làm ở đâu, miễn không quấy rầy lúc hắn làm việc là được. Tuổi trẻ thật tốt, mỗi ngày náo loạn như vậy mà tinh lực vẫn còn đủ mười phần, trách không được gần đây vô luận là phân cục hay tổng cục thành phố đều thích chiêu mộ những người trẻ tuổi nhiệt huyết.

*************************

Phân cục công an thành phố S

"Các đồng chí! Tôi đã trở về!" Tần Tiểu Mặc đặt mông ngồi vào vị trí của mình, hít một hơi, thật đúng là hoài niệm.

"Ủa sao về rồi, áp giải xong phạm nhân rồi hả?" Trần Hiểu Hiểu cười cười vỗ vai Tần Tiểu Mặc.

"Ách..." Tần Tiểu Mặc quên còn có vấn đề này.

"Đúng vậy, áp giải xong rồi! Đội trưởng cho tôi nghỉ ngơi, tôi trở về thăm một chút, rất nhớ mọi người". Tần Tiểu Mặc đảo vòng ánh mắt, nói dối.

"Oh, không mang cái gì về cho tôi à?" Trần Hiểu Hiểu lật xem túi áo Tần Tiểu Mặc.

"Ở nông thôn làm gì có cái gì mang về được cho mọi người. À... Trâu Giai, mọi người có thẩm vấn lại hắn không? Có tiến triển gì không?" Tần Tiểu Mặc hỏi.

"Có hỏi, nhưng cũng không nói thêm gì." Trần Hiểu Hiểu bĩu môi, sau buổi thẩm tra của Tiểu Mặc, bọn họ có tái thẩm tra, hỏi đi hỏi lại cũng không hỏi ra thêm được thông tin nào.

"Còn con của hắn, mọi người tính thế nào?" Tần Tiểu Mặc đột nhiên nhớ tới chuyện này, hỏi.

"Đội trưởng xử lý, cũng không biết là an bài thế nào nữa." Trần Hiểu Hiểu tỏ vẻ cũng không rành lắm.

"Tốt. Chị làm việc đi, tôi đi tìm đội trưởng báo cáo công tác đã." Tần Tiểu Mặc nói xong đi đến văn phòng đội trưởng, gõ cửa.

"Vào đi."

"Đội trưởng!" Tần Tiểu Mặc vừa vào đã kêu Hoàng Hạo một tiếng.

"Ủa, sao cô trở về rồi?" Hoàng Hạo có chút kinh ngạc, hình như chưa nghe báo là vụ án kết thúc mà, một chút tin phong phanh hắn còn chưa thu được.

"Trở về thẩm tra Trâu Giai chút, bên kia sợ ta lộ danh tính, không cho ta đi theo ra hiện trường, suốt ngày ở ký túc xá chờ như con ngốc, ta sắp điên rồi." Tần Tiểu Mặc oán giận nói.

"Ừ, tốt hơn cô đừng ra mặt." Hoàng Hạo gật đầu.

"Đi thôi, tôi cùng anh thẩm tra."

"Được".

Kết quả không ngoài dự đoán của Hoàng Hạo, Trâu Giai cái gì cũng không chịu nói. Nhưng Tần Tiểu Mặc tổng cảm thấy hắn còn có cái gì chưa nói hết ra, nếu không làm thế nào lúc nàng hỏi lại không rên một tiếng.

"Khẳng định còn điều gì đó." Tần Tiểu Mặc than thở.

"Ừ, tôi cũng hiểu. Nhưng không có cách nào, hai ngày nữa áp giải đi rồi, lên toà án. Sau khi định tội sẽ đưa vào tù giam." Hoàng Hạo nói.

"Hắn kín miệng thật."

"Ừ".

"Tốt lắm, cô trở về đi, sắp tan tầm rồi, hay cô muốn ở lại ăn chiều với chúng tôi?" Hoàng Hạo cười hỏi.

"Không được, tôi phải về nhà một chuyến!" Tần Tiểu Mặc vui tươi hớn hở phất tay chào Hoàng Hạo, chạy ra khỏi cục.

****************

Khi về đến nhà, bà Tần đang nấu cơm, nhìn thấy Tần Tiểu Mặc cũng giật mình.

"Sao con trở về, không phải có nhiệm vụ sao?"

"Cữu cữu đặc biệt phê chuẩn cho con về thăm! Mẹ đang nấu cơn sao? Làm món gì ngon vậy?" Tần Tiểu Mặc chạy vào phòng bếp nhìn, lâu không về nàng cũng nhớ nhà.

"Không làm món gì đặc biệt, nghĩ là con không về, anh con thì quay về Anh rồi. Có một mình ta nên đâu nấu gì." Tần Tiểu Mặc nghe thấy trong lời bà Tần có ẩn ẩn oán trách.

"Ôi trời, chỉ là do nhiệm vụ thôi, tình huống đặc biệt, xong nhiệm vụ rồi con sẽ trở lại." Tần Tiểu Mặc an ủi.

"Ừ, rửa tay ăn cơm đi, ta làm thêm ít bánh chẻo chắc là đủ."

"Dạ, đã lâu chưa ăn cơm mẹ nấu." Tần Tiểu Mặc rửa sạch tay, giúp bà Tần dọn chén. Kỳ thật đồ ăn hôm nay cũng không tính là thiếu, một món cá khô, một dĩa rau xanh, còn có canh bí đỏ.

"Ngồi đi, thất thần làm gì." Bà Tần đứng cạnh bàn ăn nói với Tần Tiểu Mặc, mà thật ra Tiểu Mặc đang suy nghĩ về chị Diệp.

"A a" Tần Tiểu Mặc kịp phản ứng, cười ngồi xuống.

"Ăn ngon chứ?"

"Dạ ngon, mẹ nấu ăn có tiến bộ rồi." Tần Tiểu Mặc khen bà Tần một câu.

"Haizzz"

"Con khen mẹ mà, còn than thở gì a?"

"Anh con vừa gọi điện đến, nói sắp có được vợ tương lai thì vuột mất, làm cho ta buồn bực." Nghe đến đó, Tần Tiểu Mặc ngược lại cảm thấy hứng thú, tuy rằng nàng đã nghe Diệp Tử nói qua một lần, bất quá nàng còn rất muốn biết Tiêu Nhuận phản ứng thế nào.

"Chị Diệp sao?" Tần Tiểu Mặc mang vẻ mặt mù mịt, hỏi.

"Đúng vậy, chị Diệp của con đúng là một cô gái thật tốt, sao lại không vừa mắt anh con chứ." Bà Tần nghĩ không ra, trong mắt bà, con trai mình chính là người đàn ông tốt nhất.

"Làm gì cứ phải coi trọng anh của con mới được?!"

"Anh con không tốt chắc?"

"Không phải a, anh của con rất tốt, có điều chị Diệp cũng rất tốt." Tần Tiểu Mặc nhớ tới Diệp Tử liền ngây ngốc, cười đến vui vẻ.

"Con đúng là cái đứa cánh tay khuỷu tay đều hướng hết ra ngoài < bênh vực theo người ngoài >, haizz, cũng không biết người nào có thể làm cho Tiểu Tử yêu đến vậy. Con không có nghe anh con nói đâu, chậc chậc..." Bà Tần cảm khái.

"Cái gì?! Anh của con nói cái gì?" Tần Tiểu Mặc mở to mắt, sốt ruột hỏi.

"Con gấp cái gì, cũng không phải người tìm vợ là con."

Dù sao cũng là vợ của con mà thôi, Tần Tiểu Mặc oán thầm trong lòng, lại tiếp tục hỏi.

"Anh con nói Tiểu Tử nói là đã yêu người khác, hơn nữa biểu tình lúc nói cũng rất kiên định, hắn cảm thấy không có hy vọng gì, nên không bám theo tới cùng nữa."

"Biểu tình kiên định?"

"Ừ".

"Con tò mò cái gì, có quan hệ gì với con đâu." Bà Tần gõ nhẹ đầu Tiểu Mặc, ngăn cản nàng lại hỏi tiếp.

"Con là quan tâm anh mình còn gì." Tần Tiểu Mặc than thở.

"Ta thấy con không phải quan tâm anh mình, mà là quan tâm chị Diệp của con thì có. Đúng là đứa em gái không có lương tâm" bà Tần nhìn Tần Tiểu Mặc nói, bộ dáng của bà như là hết cách rồi, có dạy nàng cũng không được.

"Cũng như nhau thôi mà." Tần Tiểu Mặc không kiên nhẫn, khoát khoát tay.

"Còn con nữa, khi nào thì có bạn trai dẫn về đây. Đã lớn rồi, trì hoãn thêm vài năm lại thành bà cô già." Bà Tần chuyển đề tài, khiến Tần Tiểu Mặc muốn bỏ trốn cho xong.

"Bạn trai? Mẹ...con còn nhỏ mà..." Tần Tiểu cười giả lả, bắt đầu ra vẻ trẻ con.

"Nhỏ cái gì? Con nhìn qua tưởng còn nhỏ, chứ đã tốt nghiệp cũng hơn một năm, còn chưa có bạn trai! Ôi trời, con với anh con, thật sự là làm cho người ta phát sầu, thật là..." Bà Tần cảm thấy mình lo lắng muốn mau bạc đầu, con gái người ta 25 tuổi không có bạn trai đã sốt ruột, còn gái ngoan nhà mình, nói tới đã nhảy lên nhảy xuống. Còn vô tư không quan tâm cái gì, đừng nói bạn trai, từ nhỏ đến lớn chưa nghe nàng nói qua có hảo cảm với nam sinh nào.

"Được rồi, đừng nói cái này được không." Tần Tiểu Mặc nhíu nhíu mày, có chút không kiên nhẫn.

"Con không kiên nhẫn gì chứ... con nên..."

"Hôm nay canh ngon, con ăn hơn một chén, còn nữa không mẹ?" Tần Tiểu Mặc còn chưa nghe bà Tần nói xong đã vội cắt ngang, nàng không biết bà Tần sắp nói tiếp cái gì, nhưng nàng không muốn tiếp tục ngại mẹ mình nhìn ra điểm gì bất thường.

Bởi vì sợ mẹ lại hỏi về chuyện bạn trai, buổi tối Tần Tiểu Mặc cũng không ở nhà, mà mang theo tiền lương vừa lãnh đi ra ngoài chọn mua quà.

Chị Diệp không biết sẽ thích quà gì nhỉ?! Trang sức là không được rồi, Viễn Duy là công ty trang sức nổi tiếng thế giới, chị Diệp sẽ không thiếu những trang sức hiếm lạ đâu.

Nên mua cái gì đây...Tần Tiểu Mặc đi dạo một vòng ở thương xá, từ lầu 1 đến lầu 5, lại từ lầu 5 dạo về lầu 1, quần áo chị Diệp cũng không thiếu, sách cũng vậy, Tần Tiểu Mặc cảm thấy cái gì dùng tiền mua được, chị Diệp cũng không thiếu hoặc không quá quan tâm đến.

Nhưng là ai cũng thật không ngờ, Tần Tiểu Mặc cuối cùng mua một hũ ước nguyện xinh đẹp và một lọ kẹo lớn trở về ký túc xá.

Bao kẹo chỉ có màu vàng cùng màu bạc, có vẻ không tồi. Tần Tiểu Mặc tách kẹo ra khỏi giấy gói, kẹo thì bỏ vào trong lọ, còn giấy gói kẹo giữ lại.

Nếu cách đây nửa năm, có người nói với Tần Tiểu Mặc nàng sẽ gấp một hũ tình yêu tặng người yêu, khẳng định Tần Tiểu Mặc sẽ khinh bỉ ra mặt, vậy mà hôm nay nàng lại làm loại chuyện này... Tần Tiểu Mặc âm thầm tự khinh mình. Thật vất vả gấp được ba cái. Nàng càng gấp càng hư, toàn ném vào thùng rác. Mở máy tính lên...nàng nhớ rõ đã từng xem qua một trang web có hướng dẫn gấp nhẫn.

Tìm cả buổi, Tần Tiểu Mặc rốt cuộc cũng tìm được, từng bước làm theo, bắt đầu gấp giấy gói kẹo. Vừa mới gấp nhìn thế nào cũng không đúng, Tần Tiểu Mặc liền huỷ đi một lần rồi lại một lần, đến lần thứ tám, mới gấp ra được hình dáng như mong muốn.

"Ôi, cuối cùng cũng được!" Tần Tiểu Mặc thiếu điều muốn cầm cái nhẫn trong tay bật dậy hoan hô. Phải biết rằng với tính tình bộp chộp nóng nảy như nàng, có thể ngồi yên trên ghế làm loại chuyện này thật sự rất khó.

Gấp được một cái rồi thì những cái sau cũng dễ dàng hơn rất nhiều, rốt cuộc Tần Tiểu Mặc cũng gấp xong toàn bộ. Cảnh Sát Có Người Yêu

Review Chương 58 - Cảnh Sát Có Người Yêu

Review truyện Cảnh Sát Có Người Yêu

Truyện Cảnh Sát Có Người Yêu Review


9,308 | 46 107 chương


Đọc truyện Cảnh Sát Có Người Yêu

Cảnh Sát Có Người Yêu