Chương 54: Phiên ngoại đặc biệt đêm thất tịch: Thú cưng

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

-----------------------------------------------------

Ngày Thất Tịch, theo văn hóa phương Đông, (Châu Á), nhất là các nước Đông Á và Đông Nam Á, là ngày lễ tình yêu được tổ chức vào ngày 7 tháng 7 Âm lịch,đôi khi được người phương Tây gọi là Ngày Valentine châu Á. Lịch sử về ngày này gắn bó với câu chuyện về Ngưu Lang Chức Nữ hoặc vợ chồng Ngâu với nhiều dị bản. Đây là ngày hội truyền thống ở Trung Quốc để các cô gái trẻ trưng bày các vật dụng nghệ thuật tự tạo trong ngày này và để cầu mong lấy được ông chồng tốt. Ngày này còn có các tên gọi khác như:

Khất xảo tiết (乞巧節; qǐ qiǎo jié - Lễ hội thể hiện tài năng)

Thất thư đản (七姐誕; qī jiě dàn - Sinh nhật cô em thứ bảy)

Xảo tịch (巧夕; qiǎo xì - Đêm kỹ năng).

Nhật Bản cũng kỷ niệm lễ hội này để kỷ niệm ngày gặp gỡ của Orihime (織姫 Chức Cơ) (tức sao Chức Nữ và Hikoboshi (彦星 Ngạn Tinh) (tức sao Ngưu Lang), gọi là lễ Tanabata (七夕) và Chilseok (칠석) tại Hàn Quốc.


------------------------------------------------------/

12 giờ khuya ngày 23 tháng tám

Tháng tám tiết trời vẫn nóng bức như trước, nhưng tốt xấu gì cũng coi như lập thu, ban đêm gió vẫn mang theo khí lạnh, lay động những ngọn cây ven đường, nơi này là dãy biệt thự ở vùng ngoại ô nước Anh, thời tiết nóng bức bên ngoài cũng không ảnh hưởng đến bên trong biệt thự...bởi vì luôn có máy lạnh.

"Chị Diệp chị Diệp!" Tần Tiểu Mặc lay người đang ngủ rất say bên cạnh mình.

"Huhm?" Diệp Tử không có mở to mắt, dùng giọng mũi thầm thì một tiếng, lúc này cô đang ngủ say như chết, Tần Tiểu Mặc cũng không biết bị cái gì lại muốn lay động, đánh thức cô dậy.

"Tỉnh dậy đi, ôi chao, đêm nay là thất tịch đó!" Thanh âm hưng phấn của Tần Tiểu Mặc vang vọng khắp cả căn biệt thự, A Mai ở lầu một cũng xém chút bị đánh thức, may mắn biệt thự cách âm cũng không tệ lắm, A Mai trở mình một cái rồi cũng tiếp tục đắm chìm vào mộng đẹp.

Nhưng Diệp Tử ngủ bên cạnh Tần Tiểu Mặc thì lại không có vận may như vậy, hơn nửa đêm bị đánh thức ai cũng không thể hoà nhã nổi, nhưng tính tình Diệp Tử tương đối ôn hoà, nên cũng không có tức giận với sự khuấy đảo của Tiểu Mặc, chỉ ngồi dậy, hơi hơi mở mắt, liếc nhìn Tiểu Mặc một cái rồi ngã xuống tiếp tục ngủ.

"Ôi trời, sao chị lại nằm nữa rồi, mau dậy thôi!" Tần Tiểu Mặc nâng người Diệp Tử lên.

"Ngồi dậy đi.."

"Trung Quốc và nước Anh sai biệt giờ, em lại quên..." Diệp Tử yên lặng niệm xong câu này, liền nhắm hai mắt lại.

"A ô em quên." Tần Tiểu Mặc lúc này mới nhớ tới vấn đề lệch múi giờ, nhức đầu cũng nằm xuống. Diệp Tử cảm nhận được Tần Tiểu Mặc rốt cuộc ngưng làm ầm ĩ, mới xoay qua, ôm lấy Tần Tiểu Mặc, tiếp tục ngủ.

Tần Tiểu Mặc bĩu môi, hôn mặt Diệp Tử một cái, sau đó tìm một vị trí thoải mái trong ngực chị Diệp, cảm nhận hơi thở thơm mát của chị Diệp, rồi cũng nhắm hai mắt lại, được rồi kỳ thật nàng cũng rất buồn ngủ.

Giấc ngủ này kéo dài qua 8 tiếng, khi rời giường Tần Tiểu Mặc hối hận muốn chết.

"Qua mất rồi..." Tần Tiểu Mặc ai oán liếc nhìn Diệp Tử. Tình trạng của Diệp Tử thì hoàn toàn không giống Tiểu Mặc, bởi vì cô hiếm khi được ngủ thẳng đủ giấc một lần, cho nên hôm nay thần thái đặc biệt sáng láng. < ý Tiểu Mặc là hai người không cùng trải qua nửa đêm ngày thất tịch >

"Không phải chỉ mới bắt đầu ngày này được mấy tiếng thôi sao." Diệp Tử cười cười, xoa đầu Tần Tiểu Mặc.

"Một chút cũng không lãng mạn gì..." Tần Tiểu Mặc bất mãn nói.

"Ừm... Chút nữa đi ăn rồi xem phim rồi đi dạo phố?" Diệp Tử hỏi dò, không biết tiểu cô nương nhà cô lại có chủ ý gì đây.

"Không có sáng tạo..."

"Huhm? Vậy..." Diệp Tử nhíu nhíu mày, hai người bên nhau cũng hơn một năm, cô vẫn không thể đoán ra mấy ý tưởng tinh quái trong đầu nàng.

"Tình yêu ơi, em muốn nuôi thú cưng!" Tần Tiểu Mặc hô lên.

"Sao? Nuôi...con gì? Chó hay mèo?" Diệp Tử mở to mắt, nghiêng đầu hỏi.

"Không...để coi...Tụi mình đến cửa hàng thú cưng coi thử trước đi." Vừa dứt lời, Tần Tiểu Mặc liền kéo Diệp Tử ra cửa.

Diệp Tử vào ngày rảnh rỗi không có việc gì liền tâm huyết dâng trào, rất chi là sủng nịch người yêu, đi đến cửa hàng thú cưng thì đi, dù sao cũng không thiếu tiền, nhà cũng rộng rãi, lựa chọn nuôi thú cưng có lẽ không tệ. Bất quá...ngày thất tịch mà hai người trải qua hình như không có giống người ta, cửa hàng thú cưng sao ?!

"Chị biết chỗ nào có cửa hàng thú cưng không?" Tần Tiểu Mặc ngồi ở trong xe xoay tới xoay lui, một chút cũng không yên.

"Uhm, trong thành phố chắc chắn có, nhưng mà...em muốn nuôi con gì? Nếu là mấy con vật bình thường thì cứ đến cửa hàng phổ thông nào cũng có, còn nếu là..." Diệp Tử nhíu nhíu mày, không phải cô nguyện ý nghĩ đến phương diện kia, nhưng sở thích của Tiểu Mặc khá cổ quái, may mắn là còn nằm trong phạm vi mình có thể chịu được.

"Đương nhiên không giống bình thường rồi!" Tần Tiểu Mặc hưng phấn nói.

Thấy chưa, cô biết mà... Diệp Tử bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

"Uhm, trong thành phố có một cửa hàng, ở khu vực tương đối vắng vẻ, trước kia Alma có dẫn tôi đi một lần."

"A, bên trong có cái gì?"

"Em đến thì biết, chủ là người Trung Quốc ..." Diệp Tử nhíu mày, đôi khi thật sự không thể không bội phục người Trung Quốc.

"Khẳng định là rất hợp với em..." Tần Tiểu Mặc thì thầm tự nói.

Tới nơi, Tần Tiểu Mặc mới biết được Diệp Tử là có ý gì... cửa hàng này thật sự có chút không bình thường...

Có đủ loại rắn đầy màu sắc, bò cạp, nhện to, ếch đủ màu, thằn lằn châu Mỹ, cái gì cũng có...

Ông chủ nói tiếng Anh cũng rất tốt, Tần Tiểu Mặc và Diệp Tử vừa đi vào, ông chủ liền tiến lại cười chào các nàng rồi xả ra một đống tiếng Anh.

"Nghe không hiểu." Tần Tiểu Mặc chỉ ngây ngốc nói.

"Ô! Đồng hương!" Ông chủ ở nơi đất khách quê người, hiếm khi nghe được tiếng Trung Quốc, lập tức liền kích động, thiếu điều muốn nắm tay Tần Tiểu Mặc mà rưng rưng nước mắt.

"Đồng hương muốn mua những thứ gì, cứ việc chọn, tôi khẳng định sẽ giảm giá ở mức cao nhất!" Ông chủ rất nhiệt tình, lời này làm ánh mắt Tần Tiểu Mặc loé sáng, cảm thấy thực hứng thú với những thứ trong cửa hàng.

"Người đẹp, người đẹp!"

Nghe được ai kêu gọi mình, Tần Tiểu Mặc nhìn quanh bốn phía, cũng không phát hiện ai ngoài ba người bọn họ.

"Ha ha, đồng hương, ở đây này... đây là chú vẹt tôi lấy từ Trung Quốc..."

"Thật sự a! Nó biết nói chuyện! Thật đáng yêu!" Tần Tiểu Mặc lôi kéo Diệp Tử tới gần con vẹt cả người đen thui, chú vẹt cũng không có bị nhốt trong lòng, chỉ đứng trên một thanh trúc.

"Nó... không cần lồng sắt sao?" Tần Tiểu Mặc quay đầu hỏi ông chủ.

"Không cần, không cần!" Chú vẹt hồi đáp.

"Ha ha ha... Không cần, chú vẹt này ta huấn luyện từ nhỏ, rất biết nghe lời, vung tay lên nó liền biết mà bay xuống, học nói chuyện cũng mau, ngươi dạy một hai lần nó có thể học được, bất quá không nhớ được, cái gì thường nói mới có thể nhớ kỹ."

"Nhìn đi, lông đen mượt, tuyệt đối là giống chim tốt."

Trong giọng nói của ông chủ có điểm kiêu ngạo, quả thật, chú vẹt này rất tốt. Tật xấu của Tần Tiểu Mặc lại tái phát, trong lòng ngứa lên.

"Con vẹt này...ông có bán không?"

"Cái này..." Ông chủ có chút do dự, nhìn bộ dáng hai nàng như là kẻ có tiền, chỉ là hắn thực luyến tiếc chú chim mà mình đã nuôi từ nhỏ tới lớn.

"Đổi chủ thì nó có thể thích ứng được không?" Diệp Tử mở miệng hỏi.

"Cái này... Hẳn là có thể, chỉ cần cho ăn đầy đủ, bình thường dùng nhiều chút thời gian bồi bên cạnh nó, đại khái ba bốn tháng cũng có thể quen thuộc các ngươi." Loài chim khác với loài chó, ý thức trung thành cũng không quá mạnh mẽ, dễ ngã theo chiều gió.

"Ông chủ, cứ ra giá tiền, chúng tôi sẽ chăm sóc nó thật tốt." Diệp Tử lập tức liền nắm chắc tâm lý của ông chủ, ông chủ tinh tế nghĩ nghĩ một chút cũng đồng ý. Dù sao hắn có nhiều thời gian, huấn luyện lại một chú chim với hắn mà nói cũng không tính là chuyện gì khó khăn.

"Được, vậy giá tiền..."

"Ông chủ, cứ nói đi, chúng ta không trả giá. Quân tử thì không đoạt đồ tốt của người khác, chúng ta hiểu điều đó." Diệp Tử nói.

Ông chủ nghe Diệp Tử nói xong, liền cười vui vẻ, mặt mày hớn hở, ra một cái giá mà theo Tần Tiểu Mặc là rất cao, nhưng Diệp Tử thì cảm thấy không đáng là bao...

"Chị Diệp..."

"Không có gì đâu, lễ vật cho đêm thất tịch, em thích là tốt rồi." Diệp Tử cười cười nói.

"Đến đây." Ông chủ đưa tay ra, chú vẹt liền bay đến trên tay của hắn. Ông chủ đem vẹt chuyển qua tay Tần Tiểu Mặc, lúc đầu nó không muốn, nhưng bởi vì là ý của chủ nhân, cho nên cuối cùng cũng thỏa hiệp, ngoan ngoãn đứng ở trên tay Tần Tiểu Mặc, Tần Tiểu Mặc cao hứng gần như muốn nhảy dựng lên.

"Nên mang theo lồng sắt đi, nửa đường bay mất thì khổ. Các ngươi về đến nhà huấn luyện lại nó, chờ nó quen thuộc hoàn cảnh môi trường, sẽ không bay đi." Ông chủ đưa ra cái lồng sắt, ôm con vẹt trên tay Tần Tiểu Mặc bỏ vào lồng.

Thanh toán xong, Diệp Tử cầm lấy một đống lớn thức ăn và đồ dùng cho vẹt, Tần Tiểu Mặc thì ôm chú vẹt bảo bối của mình, đi ra khỏi cửa hàng thú cưng.

"Thật đáng yêu a..." Tần Tiểu Mặc vươn tay đi đùa chú vẹt, nó cũng không sợ người, chỉ nghiêng đầu nhìn Tần Tiểu Mặc.

"Ngươi tên gì?" Tần Tiểu Mặc hỏi.

Vẹt ta không thèm để ý tới Tần Tiểu Mặc.

"Tên." Diệp Tử nói.

"Vẹt, vẹt..." Lần này vẹt nghe hiểu, vội vàng gân cổ họng rống lên.

"Gì, chỉ kêu vẹt thôi à, để chúng ta nghĩ cho ngươi cái tên mới." Tần Tiểu Mặc cười hì hì nghiêng đầu sang nhìn Diệp Tử, hy vọng Diệp Tử nghĩ ra được một cái tên cho con vật đen thui này.

"Tiểu Hắc." Diệp Tử thốt ra.

"Thật là không sáng tạo!" Tần Tiểu Mặc lèm bèm.

"Tiểu Hắc! Tiểu Hắc!" Ngược lại chú vẹt kêu lên, tựa hồ rất thích cái tên này.

"Ngươi thích sao?"

"Tiểu Hắc! Tiểu Hắc!"

Tần Tiểu Mặc từ bỏ, không hỏi ý kiến nó nữa.

"Tiểu Hắc thì Tiểu Hắc vậy."

Cảm thấy dẫn theo con vẹt đi ăn ở ngoài rất gây chú ý, Tần Tiểu Mặc quyết định mua thức ăn ở siêu thị tự mình về nhà làm. Tại siêu thị tốc chiến tốc thắng mua xong đồ ăn, Tần Tiểu Mặc nhanh chạy về xe.

Trên xe, Diệp Tử cùng Tiểu Hắc đều phi thường im lặng chờ Tần Tiểu Mặc trở về. Ai cũng không nói gì...

"Nó như thế nào không kêu om xòm nhỉ." Tần Tiểu Mặc tò mò hỏi.

"Không biết."

Diệp Tử vừa dứt lời, Tiểu Hắc liền kêu lên, thanh âm vừa to vừa mượt mà. Nghe ông chủ nói, đây là chim mái.

"Thật ồn ào..." Tần Tiểu Mặc nói.

"Ừ..một chút..."

Về đến nhà đóng cửa chính và cửa sổ lại, Tần Tiểu Mặc liền khẩn cấp thả Tiểu Hắc ra. Còn Tiểu Hắc thì cứ như đại gia, chậm rì đi ra khỏi lồng, mở ra đôi cánh, bay lên đậu ở miệng bình hoa, uống nước trong bình hoa...

"A, chị Diệp! Chị nhìn nó kìa! Ghê chết được!" Tần Tiểu Mặc bất mãn hô.

"Nếu nó có thể vẫn luôn như vậy thì bớt việc cho mình." Diệp Tử trấn an Tần Tiểu Mặc.

"Cũng đúng."

Con vẹt này không có sợ người, Tần Tiểu Mặc hưng phấn chạy về phòng lấy một món trang sức kim cương đem ra, đeo lên cổ vẹt, nó lắc đầu, không làm món đồ rớt ra được nên cũng không thèm để ý tới nữa.

"Tần Tiểu Mặc, đây là lắc tay năm trước tôi tặng em dịp Trung Thu..." Diệp Tử đi ra, bất đắc dĩ nhắc nhở.

"Không có gì đâu, trong ngăn kéo có cả đống mà, chỉ lấy một cái cho Tiểu Hắc thôi. Chị nhìn đi, không phải rất xinh đẹp sao."

Tần Tiểu Mặc cũng không phải lần đầu làm loại chuyện này, Diệp Tử hít một hơi rồi cũng đi vào phòng bếp, dù sao cô đã quen rồi....

"Tình yêu ơi, em yêu chị!" Tần Tiểu Mặc hướng phòng bếp hô to.

"Tình yêu ơi, em yêu chị!" Những lời này, chú vẹt ngược lại học thật nhanh.

Nghe thanh âm ầm ĩ của cả hai từ phòng khách, Diệp Tử cúi đầu hé miệng nở nụ cười... Hạnh phúc rất đơn giản, chỉ cần một cô gái đáng yêu hay ồn ào, và một con thú cưng cũng đồng dạng ồn ào giống người nọ...vậy là đủ rồi.

--------------------------------------

Tìm hiểu thêm:

Trong những phong tục Thất tịch 七夕, phong tục có thời gian lưu truyền lâu nhất, phạm vị lưu truyền rộng nhất thuộc về "khất xảo" 乞巧 (xin được khéo tay). Tại các vùng khác nhau, phương thức khất xảo và nội dung trong ngày Thất tịch cũng khác nhau. Vùng Tấn nam có tập tục dùng rơm lúa mạch mới của năm đó bện thành chiếc cầu, còn có các hình Ngưu Lang, Chức Nữ, bé trai, bé gái, con trâu, chim hỉ thước... bện bằng rơm đặt ở đầu chiếc án, hoặc dùng giấy màu cắt thành những hình đó dán trên tường. Sau khi khấn nguyện xong, lấy ra 7 cây kim thêu, dùng chỉ màu xuyên qua lỗ kim, nếu xỏ qua 7 cây một cách thuận lợi thì xem như đã xin được sự khéo tay.

Trong các món của ngày Thất Tịch, Xảo quả (巧果) là món ăn nổi tiếng nhất. Xảo quả còn có tên gọi khác là "Khất xảo quả" (乞巧果子), là một loại bánh ngọt rán mỏng được làm từ bột, đường (hoặc mật), và mè.

Đầu tiên, những người phụ nữ sẽ cho đường vào nồi và nấu lên, sau đó cho bột và mè vào. Khi hỗn hợp đã nhuyễn, họ đặt lên bàn và cuộn thành một tấm mỏng, sau đó cắt ra theo hình vuông hoặc trụ tròn. Những thỏi bột này được nặn thành những hình dạng khác nhau và được rán cho đến khi vàng ươm.

Xảo quả không đơn giản chỉ là một món ăn, tặng Xảo quả cho người thương trong ngày Thất Tịch đồng nghĩa với lời tỏ tình say đắm nhất. Vậy nên, theo dòng thời gian, Xảo quả của lễ Thất Tịch đã trở thành biểu tượng và lời tuyên ngôn mãnh liệt cho tình yêu.

--------------

Vùng Hàng Châu 杭州, Ninh Ba 宁波, Ôn Châu 温州 của Triết Giang 浙江, vào ngày mồng 7 tháng 7 mọi người dùng bột làm thành những chiếc bánh có hình tròn nhỏ cho vào trong dầu chiên lên gọi là "xảo quả" 巧果. Buổi tối nơi sân quét dọn sạch sẽ, bày ra xảo quả, gương sen, ngó sen, củ ấu... bà con bạn bè ngồi quây quần bên nhau, các cô gái đối mặt với trăng xỏ kim "khất xảo".

------------//

Vùng nông thôn Thiệu Hưng 绍兴 vào ngày Thất tịch, vào lúc nửa đêm, nhiều thiếu nữ núp vào chỗ tối để lén nghe những lời thủ thỉ của Ngưu Lang Chức Nữ khi gặp nhau trên cầu ô, tục gọi là " thính thiên ngữ" 听天语. Tương truyền cô gái nào nghe được những lời thủ thỉ của họ, ngày sau nhất định sẽ có được một tình yêu kiên trinh ngàn năm không thay đổi.

--------------

Tại Phúc Kiến 福建 vào ngày mồng 7 tháng 7, nhiều người chuẩn bị thực phẩm dâng lên Chức Nữ, cầu xin Chức Nữ ban cho năm tới dưa trái được mùa. Mọi người thay nhau cúng bái trước án, có người xin khéo tay, có người xin con, có người xin được sống thọ, cũng có người xin về tình duyên.

Thời cổ, ngày Thất tịch còn có tập tục phơi áo, phơi sách. Theo truyền thuyết làm như thế có thể tránh được mối mọt. Nguyễn Hàm 阮咸, một trong "Trúc lâm thất hiền" thời Đông Tấn, gia cảnh bần hàn, ngày mồng 7 tháng 7 thấy nhà người phơi lụa là trong sân, ông cũng lấy chiếc tạp dề ra phơi. Có người hỏi ông lí do, ông đáp rằng: "Chưa thể tránh được tập tục". Nhà tuy không có gì để phơi, nhưng vẫn không thể tránh được thế tục, đành phải làm như thế. Còn như phơi sách, trong Thế thuyết tân ngữ 世说新语 có thuật lại câu chuyện thú vị: vào ngày mồng 7 tháng 7, Hác Long 郝隆 nằm phơi bụng dưới ánh mặt trời. Mọi người thấy kì lạ liền đến hỏi. Hác Long đáp rằng: "Ta đang phơi sách".

Phong tục thất tịch nhiều thú vị ở các nơi đã tăng thêm sắc thái phong phú cho lễ tiết dân gian của Trung Quốc. Cảnh Sát Có Người Yêu

Review Chương 54: Phiên ngoại đặc biệt đêm thất tịch: Thú cưng - Cảnh Sát Có Người Yêu

Review truyện Cảnh Sát Có Người Yêu

Truyện Cảnh Sát Có Người Yêu Review


9,269 | 46 107 chương


Đọc truyện Cảnh Sát Có Người Yêu

Cảnh Sát Có Người Yêu