Chương 39

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

"Tan họp." Hoàng Hạo tuyên bố tan họp, tất cả mọi người lục tục đứng lên, đi ra khỏi phòng họp.

"Bình thường cũng nhanh như vậy sao?" Tần Tiểu Mặc hỏi Trần Hiểu Hiểu, đây là lần họp đầu tiên kể từ khi cô vào thị cục.

"Đúng vậy, người trong đội chúng ta đều giống khỉ, mỗi ngày đều nhích tới nhích lui không yên, không tập kích thì cũng đánh nhau. Kêu bọn họ ngồi lâu thật sự là tra tấn bọn họ." Trần Hiểu Hiểu sớm đã quen với cảnh tượng này, quay qua giải thích với Tần Tiểu Mặc.

"Bình thường cũng thấy mọi người ngồi lâu mà..."

"Văn phòng có thể nói chuyện phiếm, còn ở đây quá nghiêm túc."

"A...ra là như vậy." Tần Tiểu Mặc đi theo Trần Hiểu Hiểu ra phòng họp, đột nhiên cũng thấy không khí thoải mái hơn rất nhiều, phòng họp quả nhiên là có chút ngột ngạt, cũng không biết là do tâm lý hay bên trong thật sự thiếu không khí.

"Nhiệm vụ hôm nay... rất thống khổ." Trần Hiểu Hiểu vẻ mặt đau khổ nói.

"Cái gì?"

"Sao chép văn kiện cơ mật... Viết tay... dày như vầy." Trần Hiểu Hiểu lấy tay diễn tả cho Tần Tiểu Mặc.

Nhìn Trần Hiểu Hiểu mô tả thì nó dày chẳng khác gì một quyển sách giáo khoa trung học.

"Nhiều như vậy sao?"

"Đúng vậy, rất nhiều đó. Ba người chúng ta cả ngày cũng không chép lại hết, tôi phải hạ mình kéo vài mỹ nam đến giúp thôi." Trần Hiểu Hiểu than thở.

Than thở xong lại cảm thấy chuyện này hẳn là nên lập tức hành động, liền lôi kéo Tần Tiểu Mặc quay lại tìm Hoàng Hạo. Lúc này Hoàng Hạo cũng từ phòng họp đi ra.

"Đội trưởng, văn kiện cơ mật không sao chép hết được! Kêu thêm người giúp!"

"Duyệt, bao nhiêu người?" Hoàng Hạo cũng sảng khoái, lập tức đáp ứng.

"Không nhiều lắm, vài người thôi." Tần Tiểu Mặc nói.

"Tôi làm được thay cho năm người, tôi làm cùng các cô." Hoàng Hạo nói.

"Anh quá đề cao chính mình rồi, không đủ đâu."

"Được rồi, vậy... Tiểu Lâm, Tiểu Mã, Đặng Tử! Hôm nay sao chép cơ mật, không được lười biếng, chép xong rồi có thể tan tầm, chép không xong phải tăng ca cho xong!" Hoàng Hạo kêu lại vài người phía trước.

"Không phải chứ đội trưởng..."

"Đội trưởng!"

"Tinh thần chủ nghĩa nhân đạo ở đâu đây..."

Ba nam cảnh sát nhất thời xoay người kêu rên.

Sao văn kiện không phải chuyện dễ dàng, mấy người về văn phòng ngồi xuống mãi tới trưa, tay Tần Tiểu Mặc muốn mềm nhũn cũng mới sao được 15 trang, nhìn qua bên Trần Hiểu Hiểu thì thấy hơn cô cũng không bao nhiêu, nhìn ra khoảng 20 trang. Nhưng biểu tình của Hiểu Hiểu cũng không mấy thoải mái, thỉnh thoảng lại lắc lắc tay cho đỡ mỏi.

Lại nhìn qua bên Hoàng Hạo, sức chiến đấu thật tốt, không giống các cô cứ chép từng chữ từng chữ rề rề. Bốn người họ đều chép nhanh vùn vụt.

"Đội trưởng, không phải anh nói phải làm nghiêm túc sao? Như thế nào các anh chép được nhanh như vậy?" Tần Tiểu Mặc hỏi.

"Chúng tôi bốn người viết chữ mau, chép nhanh hơn." Hoàng Hạo tươi cười với Tần Tiểu Mặc.

"Kỳ thật trước kia việc này đều là bốn người bọn hắn làm, lần này hơi nhiều." Quách Mỹ Lăng giải đáp cho Tần Tiểu Mặc. Chép sách thôi, hồi đi học ai chưa từng làm qua, chép nhiều thì có tốc độ nhanh hơn.

"Ừ, chúng tôi gọi cái này là thương hoa tiếc ngọc." Đặng Tử gật gật đầu.

"Chúng tôi chép xong rồi, các cô thì sao?" Tiểu Lâm nghiêng qua hỏi.

"Cuối cùng cũng xong!" Trần Hiểu Hiểu vung tay liền đem chữ cuối cùng viết xong.

"Hoàn thành!"

"Thật tốt quá, tan tầm."

"Ừ, tan đi." Hoàng Hạo vung tay lên, rất có loại cảm giác đại xá thiên hạ.

Tần Tiểu Mặc đứng lên đem hơn mười tờ giấy đưa cho Hoàng Hạo, sau đó bắt đầu thu dọn đồ đạc.

"Mặt mày hớn hở vậy Tiểu Mặc?" Hoàng Hạo nói.

"Phải thôi, cô ấy có đôi có cặp rồi, có thể không cười sao. Khi nào kết hôn nhớ mời chúng tôi đó." Đại Vương đứng từ xa nói vọng sang.

"Được thôi." Tần Tiểu Mặc cười cười, nói.

"A... Này, cái này thành..." Hoàng Hạo còn chưa có phục hồi lại tinh thần, nói lắp bắp.

"Đó là người ta... thần tốc."

"Đội trưởng cũng lớn rồi, lại rất anh tuấn, khi nào thì tìm chị dâu cho chúng tôi đây." Tần Tiểu Mặc vỗ vỗ bả vai Hoàng Hạo.

"Thôi đi, ai lại muốn làm vợ của cảnh sát hình sự chúng ta. Cũng không phải không nói qua, chưa đến ba tháng lại phải chia cách, chúng ta làm ngày làm đêm, tiền lương cũng không phải rất cao." Hoàng Hạo thở dài.

"Thì cứ thử xem sao."

"Làm sao chưa thử, người ta vừa nghe nói cô làm hình cảnh, lập tức liền từ chối, làm công việc này không những phải tuân theo mệnh lệnh, dù cho có người đẹp cũng phải từ chối. Bất quá tôi làm được công việc mình yêu thích." Hoàng Hạo hiên ngang lẫm liệt nói. Mấy người độc thân trong đội đều có cùng cảm xúc nên đồng lòng than thở một phen.

"Ngày mai tôi tìm mấy người bạn học giới thiệu cho các anh, đa số đều làm trong ngành, cũng có đồn cảnh sát." Tần Tiểu Mặc đồng tình nói.

"Oh! Giới thiệu cho chúng tôi a Tiểu Mặc." Bọn họ đều kích động, kêu lên.

"Tốt quá."

"Thôi tôi đi trước đây, đi hẹn hò với người của tôi đây." Tần Tiểu Mặc cười tủm tỉm mang túi xách bước đi. Đi ra cổng lớn, đột nhiên mất phương hướng, cô không biết nên đi hướng nhà chị Diệp hay là đi qua công ty. Nhất thời không biết thế nào, Tần Tiểu Mặc đành lấy điện thoại ra gọi cho Diệp Tử.

"Chị Diệp."

"Sao?"

"Đang bận sao?"

"Nhìn một chút bản báo cáo lợi nhuận, làm sao vậy? Giữa trưa nghỉ ngơi?" Diệp Tử buông báo cáo trong tay, ăn một miếng cơm.

"Không phải, hôm nay em chỉ lên cục nửa ngày, đội trưởng cho bọn em tan sớm, chị đang dùng cơm?" Tần Tiểu Mặc nghe được thanh âm nhai nuốt.

"Ừ"

"Thức ăn nhanh?"

Diệp Tử không dám thừa nhận, nhưng không muốn nói dối, mở miệng không biết nói cái gì cho phải.

"Nhất định là vậy rồi."

"Có thịt, còn có tôm." Diệp Tử nói.

"Còn không phải thức ăn nhanh..."

"Của công ty, không tính là thức ăn nhanh." Diệp Tử nhíu nhíu mày.

"Công ty à, vậy tốt hơn một chút, chị đang ở công ty sao?" Tần Tiểu Mặc dừng bên đường, ngoắc một chiếc taxi.

"Ừ, ở công ty."

"Em qua đó tìm chị được không?" Ngữ khí của Tần Tiểu Mặc không giống như đang hỏi, mà là đang thông báo.

"A.."

"Chờ em một chút."

"Được."

Đáp ứng xong Diệp Tử liền cúp điện thoại.

"Bác tài, tập đoàn Viễn Duy..." Tần Tiểu Mặc đột nhiên quên tên gọi của công ty con ở đây.

"A, chỗ đó à, được rồi, ngồi đi." Xem ra danh tiếng của tập đoàn Viễn Duy tại thành phố S cũng không phải nhỏ, cô còn chưa nói tên ra thì tài xế taxi đã biết rồi.

Tới nơi, Tần Tiểu Mặc trả tiền cho bác tài rồi xuống xe. Thì ra đây là công ty con của Viễn Duy, bình thường Tần Tiểu Mặc cũng có đi ngang qua, nhưng không nghiêm túc nhìn, hôm nay mới biết được đây là sản nghiệp của Diệp gia.

"Chào cô, xin hỏi cô tìm ai?" Tiếp tân vừa thấy Tần Tiểu Mặc tiến vào, liền mang theo mỉm cười chào hỏi.

Tần Tiểu Mặc nhìn thoáng qua, phát hiện tiếp tân của Viễn Duy rất xinh đẹp, còn có tố chất.

"Chào cô, tôi tìm Diệp tổng." Tần Tiểu Mặc gật đầu chào cô tiếp tân, lễ phép trả lời.

"Xin hỏi cô có hẹn trước không?"

"Không có, nhưng vừa rồi tôi có nói cho chị ấy biết mình sẽ đến..." Xem ra mấy ngày nay cũng không ít người tìm đến Diệp Tử, nữ tiếp tân ứng phó thật sự có kinh nghiệm.

"Vâng, xin hỏi cô họ gì?"

"Tôi họ Tần."

"Được, mời cô chờ một chút được chứ, tôi gọi điện thoại hỏi lại." Tiếp tân ý bảo

Tần Tiểu Mặc chỉ có thể ngồi đợi ở sopha.

"Cảm ơn."

"Không có gì."

Tần Tiểu Mặc không có ngồi xuống, đứng ở một bên chờ tiếp tân gọi điện thoại.

"Nối máy nội tuyến số 1."

"Vâng, cảm ơn."

"Diệp tổng, phía dưới có vị khách họ Tần, Tần tiểu thư nói đã có hẹn trước với cô, cô xem..."

"A, đúng rồi, dẫn Tần tiểu thư lên đi."

Cúp điện thoại, tiếp tân lại lịch sự cười với Tần Tiểu Mặc.

"Tần tiểu thư, tôi dẫn cô đi lên."

"Được, cảm ơn."

Tiếp tân dẫn Tần Tiểu Mặc đi vào thang máy, nhấn nút lên lầu 16.

"Nơi này rất cao, đều là của công ty các cô sao?" Tần Tiểu Mặc hỏi.

"A, không phải toàn bộ đâu. Từ lầu 9 trở xuống là chúng tôi thuê. 10 tầng ở trên mới là khu làm việc của Viễn Duy." Tiếp tân cũng không kiêng kị vấn đề Tần Tiểu Mặc hỏi.

"Tới rồi, văn phòng tổng giám đốc là phòng thứ hai bên trái." Thang máy dừng lại, tiếp tân chỉ vị trí văn phòng cho Tần Tiểu Mặc.

"Cảm ơn cô." Tần Tiểu Mặc nói xong liền đi tới văn phòng Diệp Tử.

"Cộc cộc."

"Vào đi."

Tần Tiểu Mặc mở cửa, liền nhìn thấy Diệp Tử đang dùng cơm, vừa ăn cơm vừa xem báo cáo.

"Tình yêu ơi, em đến rồi đây." Tần Tiểu Mặc vừa đi vào văn phòng liền không có hình tượng, ném túi xách lên sopha, chạy đến trước mặt Diệp Tử.

"Ừ, em ngồi đi."

"Sao chị ăn cơm còn nhìn cái này nữa, thật không tốt cho thân thể, đừng nhìn nữa. Ăn xong lại coi tiếp cũng không muộn đâu." Diệp Tử nghe lời Tần Tiểu Mặc, buông báo cáo ra, chuyên tâm ăn cơm.

"Èo, chị thật đúng là tập trung ăn cơm vậy à, cũng không thèm liếc nhìn em một cái." Tần Tiểu Mặc lại bất mãn, oán giận nói.

"Tự em nói, không tốt cho thân thể còn gì." Diệp Tử ngẩng đầu nhìn Tần Tiểu Mặc một cái, lại cúi đầu tiếp tục ăn.

"Em nói xem báo cáo lúc ăn không tốt, chứ không phải nói nhìn em thì không tốt." Tần Tiểu Mặc ngồi xuống, rót một ly nước uống.

"Tiếp tân của công ty chị có tố chất thật khá." Tần Tiểu Mặc trôi chảy khen cô tiếp tân vài câu. Những lời này vậy mà lại làm Diệp Tử ngẩng đầu lên.

"Như thế nào? Em có ý gì với cô ấy sao?" Diệp Tử cười như không cười, nói với Tần Tiểu Mặc.

"A, điều này làm sao có thể, em có chị rồi, chị là tốt nhất nha. Lại đây, cười cái đi." Tần Tiểu Mặc lại trêu đùa chị Diệp, hôn lên môi chị Diệp một cái.

"Có mỡ đó."

"Không sao, vừa vặn em chưa ăn cơm." Tần Tiểu Mặc liếm liếm môi.

"Chị đang ghen à?" Tần Tiểu Mặc cảm thấy hứng thú, bắt đầu hỏi.

"Không có, nói giỡn..."

Tần Tiểu Mặc rùng mình một cái, trời ơi đây mà là bộ dạng nói giỡn của chị Diệp sao, rõ ràng chính là ý tứ "nếu em dám nói có, chị liền bóp chết em"...

"Chưa ăn cơm sao?" Diệp Tử nắm chắc trọng điểm hỏi Tần Tiểu Mặc.

"Uhm, chưa ăn, vừa tan sở em liền qua đây. Nhớ chị..." Tần Tiểu Mặc ôm Diệp Tử.

"Ừ, cho em nè." Diệp Tử đưa cà mên cho Tần Tiểu Mặc, cô mới ăn một nửa trong đó. Thói quen ăn uống của Diệp Tử rõ là tố chất của tiểu thư khuê các, ăn từ trái qua phải, không giống Tần Tiểu Mặc cứ chọt chỗ này chỗ kia, ăn đến cuối cùng cà mên đựng cơm nhất định là nhìn vô cùng thê thảm.

"Chị ăn no rồi sao?"

"Uh."

"Thật hả?"

"Ăn không vô." Diệp Tử kéo tay Tần Tiểu Mặc sờ sờ lên bụng mình, chứng tỏ là mình đã ăn no.

"Được rồi, em ăn phần còn lại của chị." Tần Tiểu Mặc tuyệt nhiên không để ý, tiếp nhận chiếc đũa trong tay Diệp Tử bắt đầu ăn. Cảnh Sát Có Người Yêu

Review Chương 39 - Cảnh Sát Có Người Yêu

Review truyện Cảnh Sát Có Người Yêu

Truyện Cảnh Sát Có Người Yêu Review


9,321 | 46 107 chương


Đọc truyện Cảnh Sát Có Người Yêu

Cảnh Sát Có Người Yêu