Chương 17

    • Màu nền
      Cỡ chữ
      Font chữ

Nhấn nút Setting để cài đặt theme

[Ở đại học em đạt giải nhất thi đấu đối kháng... -_-!]

[A...Giám khảo bị cận thị sao?]

Tần Tiểu Mặc nhìn tin nhắn Diệp Tử, đột nhiên phát hiện chị Diệp cũng biết nói đùa.

[chị chê cười em...]

[Không có.]

Tần Tiểu Mặc cầm lấy di động đang muốn trả lời Diệp Tử, thì hai người nữ mặc cảnh phục bước vào văn phòng, các cô thoạt nhìn so với Tần Tiểu Mặc muốn lớn tuổi hơn một chút, khoảng 28-29 tuổi, nhìn hơi giống nhau, có thể bởi vì đều mặc cảnh phục, hai người này hẳn là Hiểu Hiểu và Mỹ Lăng.

"A, em gái, mới tới sao?" Hai người vừa tiến đến liền thấy Tần Tiểu Mặc, cô bé nhìn qua hơi ngốc này như thế nào lại tiến vào tổ tập kích buôn lậu đây.

"Ừ, tôi là Tần Tiểu Mặc, hai chị là Hiểu Hiểu và Mỹ Lăng phải không?" Tần Tiểu Mặc để điện thoại di động xuống, đi qua chào hỏi.

"Em biết chúng tôi?"

"Ừ, đội trưởng vừa rồi có giới thiệu với tôi."

"A, đội trưởng cũng thật là, không có suy nghĩ, không nói sớm cho chúng tôi biết có em gái đáng yêu sẽ đến đây." Một trong hai người oán trách nói.

"Chị là Trần Hiểu Hiểu, cô ấy là Quách Mỹ Lăng. Hoan nghênh gia nhập đội 2 của chúng ta." Trần Hiểu Hiểu tương đối đứng đắn, cười nói với Tần Tiểu Mặc.

Tần Tiểu Mặc đối với các cô cũng cười cười, ánh mắt cong thành vầng trăng, đặc biệt đáng yêu.

"Chị Hiểu Hiểu, chị Mỹ Lăng, kế tiếp phiền hai chị hướng dẫn em một chút." Tần Tiểu Mặc nói.

"Đương nhiên, điều chúng tôiphải làm. Hôm nay em mới đến, trước hết ở bên cạnh nhìn chúng tôi làmmột chút cho quen thuộc, ngày mai chúng tôi bắt đầu chỉ cho em."

"Được."

Buổi chiều, Tần Tiểu Mặc liền ngoan ngoãn ở bên cạnh hai vị tiền bối nhìn các cô làm việc. Cũng không khó khăn lắm, tiếp điện thoại cùng thu thập sửa sang lại tư liệu án kiện, Tần Tiểu Mặc cũng có thể làm được, nhưng khả năng của cô sẽ không được thuần thục cùng kiên nhẫn như Trần Hiểu Hiểu và Quách Mỹ Lăng.

"Lão Hồng, có người gọi báo, ngày mai buổi tối tại công viên Tâm Đường sẽ có một cuộc giao dịch ma túy, anh cùng Đại Bảo đêm nay phảităng ca." Để điện thoại xuống, Quách Mỹ Lăng nói với lão Hồng.

"Công viên Tâm Đường? Không phải chứ, nơi đó người nhiều như vậy..."

"Tại rừng cây nhỏ hướng đông bắc, hơn nữa là nửa đêm, không nhiều người lắm."

Hoàng Hạo nghe xong, nhíu nhíu mày.

"Không được, hai người không đủ, thêm người đi, cậu, cậu còn có cậu, tám người đều đi." Hoàng Hạo chỉ chỉ một nhóm đồng sự phía trước, nói ra.

"Aizz, được."

"Tôi đoán chừng lại giống lần trước, lần trước để bọn chúng trốn thoát, lần này thế nào cũng phải bắt bọn hắn cho được!" Đại Bảo là một thanh niên nhiệt huyết, hận thấu xương bọn buôn lậu ma túy.

"Tốt, đêm mai gặp mọi người! Đến đến... Lại đây, chúng ta thương lượng một chút." Hoàng hạo vỗ vỗ tay, tám đại lão gia buông việc trong tay, vây quanh đội trưởng.

"Đêm mai 10 giờ chúng ta bắt đầu cắm chốt" Hoàng Hạo nói.

"Được."

"Ừ, Hiểu Hiểu, giúp tôi tìm bản đồ vị trí đông bắc công viên Tâm Đường."

"Sớm tìm rồi, đã gởi mail cho anh."

"Thông minh." Hoàng Hạo khen ngợi, hướng Trần Hiểu Hiểu nở nụ cười một chút, quay đầu tiếp tục thảo luận kế hoạch xuất động đêm mai với đồng sự.

Tần Tiểu Mặc hâm mộ nhìn Hoàng Hạo, cô cũng nghĩ muốn tham gia, nhưng cô vừa mới tiến vào, đội trưởng khẳng định sẽ không để cho cô đi cùng.

"Không biết em vận khí tốt hay là kém, ngày đầu tiên tiến vào liền có vụ án." Trần Hiểu Hiểu cười nói với Tần Tiểu Mặc.

"Có đôi khi mấy tháng đều không có một cái án tử nào, nhàn rỗi muốn chết."

"Chị Hiểu Hiểu, đại khái mất bao lâu mới có thể đi theo án tử a..." Tần Tiểu Mặc hỏi.

"Cái này không nhất định, còn phải xem tư chất, nếu đội trưởng cảm thấy em có thể, rất nhanh có thể đi, hai ba tuần."

"Như vậy a,..." Tần Tiểu Mặc nghĩ nghĩ, quyết định kiên nhẫn chờ đợi, dù sao từ từ sẽ đến thôi. Vừa lúc trong lòng đang nhớ người khác, phỏng chừng cũng rất khó toàn tâm toàn ý buông tay ra làm việc.

Nghĩ đến đây, Tần Tiểu Mặc nhịn không được lấy điện thoại di động ra, nhìn tới nhìn lui không có thêm tin mới nào, trong lòng không khỏi có chút mất mát, chị Diệp không nhớ mình sao, như thế nào không chủ động gửi tin nhắn.

Diệp Tử cũng không rảnh như Tần Tiểu Mặc, quản lí nhiều nhân viên như vậy trong công ty, tài vụ báo biểu chất đầy bàn làm việc, ngoài ra còn một ít số liệu khác. Một ngày nếu không phải đối mặt với máy tính chính là cầm hợp đồng, trừ thời gian ăn cơm cùng nhắn tin với Tần Tiểu Mặc thì thoải mái một chút, mặt khác thời gian đều cống hiến cho công việc.

"Diệp tổng, tôi đi đây." Alma thu dọn đồ xong, đi vào văn phòng Diệp Tử cùng cô nói lời tạm biệt, đã là 10 giờ tối.

"Ừ."

"Cô cũng đừng liều mạng, thân thể không tốt thì công tác sao tốt được." Alma bồi thêm một câu.

"Ừ, tôi xem xong hợp đồng này cũng sẽ về."

"Hợp đồng không phải đã xét duyệt qua sao?"

"Trường hợp này khá lớn, tôi muốn xem lại một lần."

Alma nhíu mày, Diệp Tử cũng quá cẩn thận, hợp đồng này chính là từng bước từng bước đều xét duyệt, có thể có cái gì sai nữa.

"Đừng nhíu mày nữa, đi nhanh lên đi, ngày mai chớ tới trễ." Diệp Tử ngẩng đầu nói với cô thư kí trẻ tuổi xinh đẹp của mình.

"Vâng". Alma phất tay chào, mang theo túi xách đi ra ngoài.

Diệp Tử tại văn phòng ngây người mấy phút đồng hồ, xem xong hợp đồng xác định không có gì thiếu sót, lúc này mới thu dọn đồ đi về nhà.

Về đến nhà tắm rửa xong, Diệp Tử vừa lau mái tóc ướt sũng vừa đi vào phòng, ngồi trước máy tính. Máy tính Diệp Tử luôn mở, trừ bỏ vì công việc, càng nhiều vẫn là vì một ít riêng tư gì đó.

[Chị Diệp, chị Diệp, chị có ở nhà hay không a?]

[Kỳ quái, buổi tối giờ này không phải chị hẳn là về nhà sao?]

[Khi nào trở về kêu em nha.]

Diệp Tử vừa mở MSN liền hiện ra một chuỗi tin nhắn. Đều là Tần Tiểu Mặc, còn tặng kèm một đống icon đáng thương. Thời gian đại khái là hôm nay rạng sáng 4 giờ.

Diệp Tử biểu tình hơi hơi đổi khác, cô vậy mà chờ đợi mình. Có điều cô bé kia tựa hồ quên mất vấn đề cách biệt giờ giấc.

[Chị đã trở về, mới vừa tắm rửa xong.]

[ a, sao chị lại ở nhà giờ này?] Tần Tiểu Mặc thật mau trả lời.

[Bây giờ ở Anh là 11 giờ tối. Sao em không gửi tin nhắn cho chị, còn chờ đợi ở đây, ngốc.]

[a, em quên mất vụ giờ giấc. Em nghĩ chị không trả lời khẳng định còn ở công ty, em sợ làm phiền chị cho nên không gửi tin nhắn cho chị a.]

[Ừ.]

[Hiện tại em ở nhà sao? Hay là đang ở đơn vị?]

[Về nhà rồi, mới vừa tan tầm.]

[Chị Diệp, chúng ta nói voice được không? Đánh chữ mệt quá...]

[Được.]

Tần Tiểu Mặc hưng phấn mà mở Skype. Khi nghe đến thanh âm Diệp Tử, tim cô bỗng nhiên liền đập nhanh, cảm giác... Cô đã thật lâu không có nghe được giọng nói của chị Diệp. Tần Tiểu Mặc cảm giác mình hoàn toàn bị mê hoặc, giọng chị Diệp không trầm thấp, nhưng mang theo mị hoặc.

"Tại sao không nói gì?" Diệp Tử hỏi.

"A, a... Không có gì, vừa mới ngẩn người thôi..."

"À, hôm nay ra mắt có tốt không?"

"Ừ, hoàn hảo. Đêm nay có nhiệm vụ, em...muốn đi theo... Nhưng đội trưởng khẳng định không cho em đi." Tần Tiểu Mặc trong giọng nói mang theo một tia mất mát.

P/S: lười nhưng chán nên post cho m.n xem. Tks đi, cmt đi cho ta hết lười... Cảnh Sát Có Người Yêu

Review Chương 17 - Cảnh Sát Có Người Yêu

Review truyện Cảnh Sát Có Người Yêu

Truyện Cảnh Sát Có Người Yêu Review


9,335 | 46 107 chương


Đọc truyện Cảnh Sát Có Người Yêu

Cảnh Sát Có Người Yêu